Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lời này của cậu thoạt nghe thì có vẻ dịu dàng, nhưng thực tế lại mang theo không ít ý tứ nghiến răng nghiến lợi. Nếu là Tô Bất Thức, người đã cùng cậu trải qua bao nhiêu chuyện thì nhất định sẽ biết tiếp theo nên nói những gì cậu muốn nghe. Thế nhưng "giáo sư Tô" của lúc này chỉ nhàn nhạt liếc cậu một cái, sự xa cách lạnh lùng trong đáy mắt dường như là điều hiển nhiên.
Mộc Nam theo bản năng khựng lại.
"Tôi nghĩ, chúng ta cũng chưa thân thiết đến mức độ này đâu." Tô Bất Thức nhìn cậu, bất kể là ánh mắt hay giọng nói đều cực kỳ bình tĩnh.
"Vậy sao?" Mộc Nam nghe thấy tiếng mình bật cười. Cơ thể này dường như đã quá quen thuộc với thái độ của người đối diện, rất dễ dàng đưa ra phản ứng, "Nhưng tôi rõ ràng nhớ là hôm đó chúng ta đã trải qua một đêm cũng không tệ mà... giáo sư Tô?"
Tô Bất Thức nghe vậy thì nheo mắt lại, trừng cậu một cái đầy vẻ chán ghét.
Thế nhưng Mộc Nam đối với việc này lại cảm thấy tâm trạng cực tốt. Cậu cảm thấy sự khoái trá không hiểu từ đâu dâng lên trong lòng mà cười khẽ thành tiếng, càng cảm thấy mùi thuốc súng trong không khí trở nên nồng nặc hơn một chút.
"Ây, được rồi được rồi, mọi người đều là đồng nghiệp cả mà." Mạnh Tri Nhạc lên tiếng, nghe thì như đang giảng hòa, nhưng thực tế vẫn là cái giọng điệu không ngại xem drama lớn hơn, "Bây giờ khó khăn lắm mới ra ngoài uống được một bữa, cho dù ngài trước đây có khúc mắc gì với A Nam thì chúng ta cũng cứ tạm gác lại đã được không?"
"Đúng đấy giáo sư Tô, nếu tôi có làm anh không vui, thì anh hãy khoan dung rộng lượng mà tha thứ cho tôi đi." Mộc Nam cười rót cho mình một ly rượu, lại giơ giơ về phía Tô Bất Thức, "Làm tí không?"
"Không cần đâu." Tô Bất Thức đối với màn kẻ tung người hứng của hai người này chỉ lạnh mắt đứng nhìn, nhưng trông tâm trạng có vẻ càng tệ hơn. Anh dứt khoát không nói thêm gì nữa, đứng dậy tạm biệt mọi người.
Thanh niên bên cạnh Tô Bất Thức thấy thế cũng vội vàng chào tạm biệt bọn họ rồi đuổi theo chạy ra ngoài.
"Xùy."
Thấy người đi rồi, Mộc Nam cũng lười diễn tiếp, vừa thu lại nụ cười ánh mắt liền trầm xuống, im lặng uống cạn rượu trong ly.
"Ép người ta bỏ đi rồi, giờ cậu vui chưa?" Mạnh Tri Nhạc thấy thế, thuận tay lại rót đầy rượu cho cậu, "Tôi còn chưa moi được thông tin gì đâu đấy, cậu với anh ta có ân oán lớn đến thế cơ à?"
"Tôi thì moi ra được rồi đấy." Mộc Nam nói, nhìn biểu cảm kinh ngạc của đối phương liền nhắc nhở hắn tem tém lại một chút, "Nếu không anh đoán xem tại sao bây giờ anh ấy lại ghét tôi như thế?"
"......Bái phục. Tô Bất Thức cũng không phải dạng vừa đâu." Mạnh Tri Nhạc nói, "Cậu làm thế nào hay vậy?"
"Hừm." Mộc Nam nhíu nhíu mày, nhưng lại trả lời một cách mập mờ, "Thì, đánh một trận, tôi thắng, sau đó dữ liệu tới tay... Có thế thôi."
"Hả?"
Giấc mơ đến đây thì đột ngột dừng lại.
Mộc Nam khó khăn mở mắt ra, cảm giác đầu óc hỗn loạn muốn chết, giống như ly rượu uống trong mơ cũng bị rót vào người ở ngoài hiện thực vậy. Đặc biệt là hình ảnh khuôn mặt tên Mạnh Tri Nhạc cứ lượn lờ trước mắt ở đoạn cuối khiến cậu thấy cực kỳ phiền phức.
May mà lần tỉnh lại này cậu vẫn đang ở trong phòng khách sạn chứ không phải nơi quỷ quái nào khác. Mộc Nam bật đèn, nhìn chiếc hộp vuông nhỏ đặt trên tủ đầu giường, mở ra nhìn một cái rồi lại đóng lại, ném trở về chỗ cũ.
Hoàn toàn không có manh mối gì cả.
Mộc Nam nhìn đồng hồ điện tử treo trong phòng thấy đã trôi qua 6 tiếng đồng hồ. Xem ra cậu ngủ cũng không ít, chỉ tiếc là giấc mơ phiền phức quá, tỉnh dậy rồi mà đầu vẫn đau, cảm giác vừa mệt mỏi nhưng lại không muốn ngủ nướng thêm nữa.
Tóm lại cứ đi rửa mặt mũi cho tỉnh táo, rồi kiếm chút gì bỏ bụng đã. Cậu nghĩ vậy, đi ra ngoài lấy chai nước khoáng uống hết, nhưng lại phát hiện cửa phòng bên cạnh đang hé mở một khe nhỏ, nhưng bên trong lại không một bóng người.
"Giáo sư Tô?"
Mộc Nam thử gọi hai tiếng, bố cục của cả căn Suite tuy rộng nhưng không đến mức không có tí phản hồi nào, cậu lại lượn ra huyền quan, để ý thấy trên kệ giày đúng là không có giày của Tô Bất Thức, xem ra là đã đi ra ngoài rồi.
Thế mà lại không gọi cậu dậy? Mộc Nam liếc nhìn thanh sức mạnh tinh thần đã lại quay về mức 50, không hiểu sao cảm thấy có chút bực bội. Cậu vò tóc, đi đến bên cửa sổ, nhìn ngắm cảnh đêm rực rỡ phía xa, trong thoáng chốc hoảng hốt cảm thấy nơi đây chẳng khác gì thế giới thực.
Chỉ tiếc là trên thực tế bọn họ đang bị nhốt trong một trò chơi rách nát không có hồi kết, ngay cả các hoạt động giải trí để tiêu khiển cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay..... Khóe mắt Mộc Nam thoáng thấy trong góc có đặt một cây đàn guitar gỗ, để dựa vào đám cây xanh bên cửa sổ, không biết là vốn dĩ đã có hay là do khách thuê trước để lại.
Mượn dùng chút chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ? Mộc Nam thuận tay gảy vài cái, phát hiện cây đàn không chỉ rất sạch sẽ mà ngay cả dây đàn cũng đã được chỉnh chuẩn âm, điều này ngược lại khiến cậu có chút bất ngờ.
Nghĩ lại thì lần cuối cùng cậu chơi guitar là trong buổi livestream phúc lợi cho fan, hát hai bài. Cậu học đàn là từ hồi cấp ba, cùng với một đám bạn, mang theo thái độ chơi bời nghịch ngợm mà học nhạc cụ, không ngờ sau này cũng có lúc dùng đến.
Cậu ôm đàn guitar ngồi trên ghế sofa, đệm hợp âm hát một bản tình ca tiếng Anh. Suy nghĩ chốc lát lại bay về cuộc sống hiện thực, chốc lát lại nhớ tới giấc mơ ban nãy —— Cho đến khi bỗng nhiên có một bóng người đổ xuống, Mộc Nam ngẩng đầu lên, chạm mắt với người mà cậu vừa mới nghĩ đến.
Về đúng lúc thật.
Cậu ngừng đàn, nhìn Tô Bất Thức đang từng bước đi tới. Anh như muốn nói gì đó, lại như không, cuối cùng anh chỉ mang theo ánh mắt mà cậu không hiểu, cúi người xuống, kéo lấy bàn tay cậu rồi hôn lên đó.
Một cái chạm nhẹ tựa chuồn chuồn đạp nước, nhẹ đến mức ngỡ như là ảo giác.
Mộc Nam vẫn ngửa đầu ngồi đó không nhúc nhích, mà Tô Bất Thức sau khi làm xong tất cả những chuyện này thì mím chặt môi, vẻ mặt giống như không biết phải giải thích hành vi vừa rồi thế nào, mang theo chút bực bội và hối hận, nhưng cũng không đứng dậy hay kéo giãn khoảng cách.
Cũng vẫn là đôi mắt nhìn qua lớp kính thủy tinh, nhưng ánh mắt lại không giống nhau. Mộc Nam nhìn chằm chằm anh, trước khi đối phương có hơi không nhịn được định nói gì đó liền cướp lời: "Quả nhiên vẫn là giáo sư Tô của tôi tốt hơn."
Tô Bất Thức rõ ràng nghe không hiểu: "Cái gì?"
"Tôi vừa mơ một giấc mơ," Mộc Nam cong mắt cười với anh, "Trong mơ anh đối xử với tôi không tốt, không thích nữa, vẫn là bây giờ tốt hơn một chút."
Tô Bất Thức nghe vậy liền cười, không biết là anh coi lời cậu như câu nói đùa, hay đang hùa theo cái logic khó hiểu này của cậu. Nhưng nụ cười kia tuy nhạt, nhưng vẫn là một biểu cảm khiến người ta vô cùng an tâm, kết hợp với thanh sức mạnh tinh thần trên vòng tay lại biến về mức 100, Mộc Nam bỗng nhiên chẳng muốn suy nghĩ nhiều nữa.
"Tôi vừa ra ngoài mua bữa sáng." Tô Bất Thức lùi lại phía sau, quay về chỗ huyền quan xách đồ ăn sáng vào, giọng điệu cũng khôi phục vẻ tự nhiên như ngày thường nói chuyện với cậu, "Cậu vừa tham gia trò chơi không lâu, dựa theo đồng hồ sinh học trong thực tế, ít nhiều cũng phải ăn một chút."
"Chu đáo quá đi." Mộc Nam đặt đàn guitar sang một bên, rửa tay xong lại ngồi về chỗ, "Giáo sư Tô không ăn à?"
"Tôi không cần." Tô Bất Thức nói, nghĩ nghĩ rồi lại bổ sung thêm một câu, "Tôi ở trong trò chơi lâu quá rồi nên đã rất khó cảm nhận được cơn đói."
"Nhưng mà cùng nhau ăn cơm sẽ ngon hơn một chút, hôm qua chúng ta chẳng phải vẫn ăn đấy sao?" Mộc Nam gắp cho anh một cái bánh bao, cười híp mắt nói, "Hay là nói, thực ra giáo sư Tô rất muốn để tôi đút..."
"...Tôi tự gắp." Tô Bất Thức thỏa hiệp, như vẫn để ý chuyện vừa rồi, anh lại nhìn về phía cây guitar đặt trên ghế sofa, "Sao cậu... lại đột nhiên nhớ ra muốn đàn cái này?"
"Vì chán mà, cực kỳ chán luôn. Hơn nữa học cũng học rồi, thỉnh thoảng hát hò tiêu khiển cũng khá tốt..." Mộc Nam nói, "Giáo sư Tô thích không?"
Tô Bất Thức không định mắc bẫy: "Ăn cơm trước đi."
"Vậy tức là thích nhưng ngại nói ra nhé." Mộc Nam tự gật gù khẳng định, rồi lập tức chuyển chủ đề ngay khi thấy ánh mắt đối phương quét tới, " À phải rồi, lần trước tôi đã muốn hỏi, cái tên 'Thương nhân Đà Điểu' ý, giáo sư Tô có biết có thể gặp hắn ở đâu không?"
"Thông thường những gian chợ đen như vậy không có sạp hàng cố định, khá xuất quỷ nhập thần, thời gian xuất hiện cũng không cố định." Tô Bất Thức nói, "Cậu có thứ gì muốn mua à?"
"Tôi có một suy đoán, chỉ là không biết có đúng hay không." Mộc Nam nói, "Vậy ăn xong tôi sẽ đi thử vận may xem sao. Nếu tôi đoán đúng thì sẽ liên lạc, đến lúc đó có gì cần lại nhờ vả giáo sư Tô nhé?"
Ý tứ trong lời nói của cậu dường như là không định gạt Tô Bất Thức ra rìa, anh im lặng một lát, cuối cùng vẫn đồng ý.
Thế là hai người dùng xong bữa cơm, Mộc Nam liền vội vội vàng vàng khoác áo khoác, nhét cái hộp vuông kia vào túi rồi chạy ra ngoài. Tô Bất Thức đi đến bên cửa sổ, dõi theo bóng lưng cậu cho đến khi khuất hẳn, lúc này mới ngồi lại xuống ghế sofa, nhìn cây đàn guitar gỗ kia, không biết đang suy nghĩ điều gì.
.
Phía bên kia.
Mộc Nam lang thang trên đường một lúc, không thể không thừa nhận cái khu nghỉ ngơi này thật sự quá lớn. Có lẽ vì sự tồn tại của những bang phái như bang Phong Bạo mà giữa các tòa nhà còn có những con hẻm nhỏ chằng chịt phức tạp. Cậu còn nhìn thấy vài người chơi lang thang và mấy gã đi thu phí bảo kê, điều này càng làm tăng thêm độ khó cho việc thử vận may của cậu.
Giá mà có tên Lữ Thiên Xuyên ở đây thì tốt rồi. Những cái khác không dám nói, chứ vận may của tên đó thực sự tốt đến mức vô lý.
Mộc Nam tiếc nuối nghĩ thầm. Cậu đi đến bên bờ sông, định hóng chút gió lạnh cho tỉnh táo, vừa sắp xếp lại suy nghĩ, vừa băn khoăn xem con sông này được xây dựng và tu sửa theo nguyên lý gì, còn chưa kịp suy nghĩ ra ngô ra khoai gì, cậu bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, quay người lại, quả nhiên nhìn thấy một kẻ quấn mình kín mít từ đầu đến chân.
Mặt nạ đen xì, áo bào dày cộm, thương nhân Đà Điểu với cách ăn mặc kỳ quái này quả nhiên đã xuất hiện.
Vậy là nãy giờ tìm hơn một tiếng đồng hồ không thấy, cuối cùng lại là tự mình chui ra đấy à?
"Hello? Còn nhớ tôi không?' Mộc Nam vẫy tay chào gã thương nhân Đà Điểu trước mặt, "Người anh..... à bạn hiền ơi, chúng ta từng gặp nhau rồi đấy, ở chỗ trung tâm thương mại ấy."
Thương nhân Đà Điểu không nói gì, chỉ nhìn cậu chằm chằm.
Kỳ lạ, Mộc Nam thầm nghĩ, tên này sao lại không giống lần trước lắm nhỉ, cả người như toát lên vẻ muốn bãi công vậy, hết ý định ép mua ép bán rồi à?
"Ngài đang chắn chỗ bày sạp của tôi rồi." Tên thương nhân Đà Điểu kia bỗng nhiên cất giọng âm u, "Phiền ngài dịch sang bên cạnh một chút."
Bờ sông rộng thế này mà cứ nhất quyết phải chọn đúng chỗ mình đứng mới chịu? Hơn nữa tên này không phải là xuất hiện ngẫu nhiên sao, sao lại giống mấy bà bán hàng rong trên cầu vượt đi tranh chỗ thế này? Mộc Nam cạn lời không hơi sức đâu mà cà khịa nữa đành phải nói trước: "Khoan đã, tôi đến để làm ăn."
"Quý khách muốn cái gì?"
"Tạm thời chưa cần mua đồ." Mộc Nam cắt ngang màn chào hàng chẳng có chút tâm huyết nào của đối phương, lấy chiếc hộp vuông từ trong túi ra, "Chỗ các người chắc cũng bán cả tin tình báo nhỉ? Anh có thể giúp tôi xem xem, thứ bên trong này rốt cuộc là cái gì không?"
.
Tác giả: Được rồi, bây giờ mỗi người các cậu đều đã chủ động hôn vài cái coi như hòa nhau rồi nhé, chúng ta tiếp tục đi tiếp cốt truyện chính nào.(Không phải tính thế đâu nhỉ!!!)