Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 66: Cứ ăn vạ đấy

Trước Tiếp

Tô Bất Thức thấy rõ là cứng đờ người.

Mộc Nam vốn tưởng anh lại da mặt mỏng như trước kia, vừa định biết điểm dừng thì phát hiện vòng tay của hai người dường như hơi lóe lên một cái.

Cậu định giơ tay lên xem, nhưng khóe mắt lại thấy Tô Bất Thức rũ mi xuống, nói khẽ: "Không phải như vậy đâu."

Mộc Nam nhất thời không kịp phản ứng lại: "Gì cơ?"

"Chúng ta không phải kiểu quan hệ như cậu nghĩ." Tô Bất Thức nói, khi mở miệng lần nữa thì đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh ngày thường, thậm chí đạt đến mức lạnh lùng, "Trước kia chúng ta đều làm việc cho Thâm Uyên, bình thường không có bao nhiêu giao du, quan hệ cũng không tốt."

Mộc Nam không ngờ anh lại nói ra những lời y hệt Mạnh Tri Nhạc. Không, chờ chút, thái độ vừa rồi của Tô Bất Thức có giống kiểu "quan hệ hai người không tốt" đâu nhỉ? Chi bằng nói cậu ngược lại càng xác định được một chuyện, đó là đối phương quả thực không hề ghét cậu.

"Rốt cuộc giáo sư Tô đang lo ngại điều gì?" Mộc Nam hỏi anh, "Chuyện này chắc chắn có liên quan đến tôi, chẳng lẽ vẫn không thể cho tôi biết sao?"

Tô Bất Thức lắc đầu, nói: "Bây giờ vẫn chưa phải lúc."

"Vậy tôi phải đợi đến bao giờ?"

"Đợi đến khi cậu nhớ ra chân tướng vận hành của thế giới này." Tô Bất Thức nói, "Chuyện này chỉ có một mình "cậu" biết thôi, mục đích của Mạnh Tri Nhạc cũng là cái này, cho nên hắn mới vô cùng hy vọng cậu khôi phục ký ức."

"Tôi biết ngay tên đó có mục đích không thuần khiết mà... Không đúng, chân tướng gì cơ?" Mộc Nam mù tịt, "Ngay cả anh cũng không biết sao?"

"Phải," Tô Bất Thức nói như thể đang răn đe, giọng điệu càng thêm phần khẳng định, "Vì thế đừng lãng phí thời gian lên người tôi nữa."

"......Hả?"

Mộc Nam nghĩ thế nào cũng không ngờ đối phương lại lấy lý do này làm căn cứ luận chứng. Cậu khó tin nói: "Ý của giáo sư Tô là... tại tôi quên mất một số chuyện quan trọng, cho nên anh mới không thể đồng ý lời tỏ tình của tôi sao?!"

"Không chỉ mỗi... như vậy." Tô Bất Thức nhắm mắt lại, khi mở ra cũng chỉ lặp lại một câu, "Bây giờ vẫn chưa phải lúc."

Mộc Nam nghe vậy liền dùng một ánh mắt khá phức tạp nhìn Tô Bất Thức. Được rồi, cậu biết ngay mình lớn thế này, khó khăn lắm mới thích một ai đó, quá trình chắc chắn sẽ không thuận buồm xuôi gió đâu, nhưng bắt cậu phải nhớ lại ký ức kiếp trước mới có thể nối lại tình xưa..... thế này thì hơi khó quá rồi nhỉ? Chẳng lẽ là do module yêu đương của cậu hiện tại đang bị khóa, bắt buộc phải tìm lại được tài khoản cũ thì mới có thể tiếp tục?

"Được thôi, tức là nếu nhất định bắt tôi phải đi hết cái cốt truyện giải đố này thì cũng không phải là không được..." Mộc Nam nói, Tô Bất Thức nhìn cậu bằng ánh mắt chờ đợi sự chuyển hướng tiếp theo, "Nhưng mà, đừng có lúc nào cũng đẩy tôi ra xa. Cho dù mấy người đều nói người chơi "Nam" kia chính là tôi, nhưng hiện tại ký ức của tôi vẫn chưa khôi phục. Nếu giáo sư Tô mà tôi thích khi nhìn tôi nhưng lại ôm ấp sự kỳ vọng đối với một người khác, thì tôi sẽ cảm thấy vô cùng, vô cùng không vui đấy."

Lúc cậu nói lời này giọng điệu không có gì lên xuống, cuối câu còn cố tình thở dài một hơi, làm như thực sự bị thái độ của Tô Bất Thức làm cho tổn thương vậy. Anh thấy thế thì khựng lại, một lúc lâu sau mới như hoàn hồn, tỏ ra có chút luống cuống: "Tôi không có ý đó..."

"Không có à?" Mộc Nam nheo mắt ghé sát lại gần anh, "Nhưng giáo sư Tô bảo quan hệ của hai người không tốt mà. Vậy tôi bây giờ cái gì cũng không biết mà anh lại đối xử với tôi như thế này, chẳng lẽ không phải là đang giận cá chém thớt lên người tôi sao?"

Cậu cố ý nói nhăng nói cuội mấy đại từ nhân xưng "anh, tôi, cậu ta" một hồi, hai người sờ sờ ra đó mà bị cậu biến thành một vở kịch tay ba cẩu huyết gì đó. Tô Bất Thức nào phân biệt được cậu có phải thật sự đau lòng như lời cậu nói hay không, lập tức cứng họng không biết giải thích thế nào.

Mộc Nam thấy thế, vừa thầm nhịn cười trong lòng, vừa vẫn tiếp tục diễn sâu ngoài mặt. Cậu giơ tay lên ra hiệu đối phương vẫn đang nắm chặt cổ tay mình: "Haizz, với sức lực mà giáo sư Tô túm tôi thế này, tôi bây giờ thực sự tin là quan hệ ngày xưa của hai người rất tệ rồi đấy."

Lời của cậu như đánh thức điều gì đó. Tô Bất Thức lập tức buông tay, nhưng trên cổ tay Mộc Nam vẫn còn hằn nguyên vết ngón tay vừa để lại, nhìn khá rõ ràng: "Tôi....."

"Hửm? Tôi nói đúng không nào?" Mộc Nam nhìn anh, "Bây giờ giáo sư Tô cũng nên dỗ dành tôi rồi chứ?"

Tô Bất Thức trông có vẻ hơi áy náy. Anh vừa định mở miệng, liền thấy cậu nhóc kia đột nhiên nở một nụ cười, sau đó dùng chính ngón tay vừa bị anh nắm lấy chỉ chỉ vào mình, nói: "Giáo sư Tô hôn tôi thêm một cái nữa đi rồi tôi sẽ tha thứ cho anh, thế nào?"

"......"

Sau một hồi tốn bao tâm tư ngụy biện, quả nhiên cuối cùng cũng lộ ra ý đồ thật sự. Tô Bất Thức nghe vậy, chút áy náy trong đáy lòng tức khắc tan biến sạch sẽ như đê vỡ, anh lại khôi phục vẻ mặt vô cảm như trước, xoay người bỏ đi. Chỉ tiếc là Mộc Nam tinh mắt, chú ý thấy vành tai của anh đã đỏ ửng chẳng kém gì chiếc kẹp kia, cậu gọi với "Giáo sư Tô đợi tôi với", rồi cười hì hì đuổi theo.

.

Hai người cứ thế lôi lôi kéo kéo băng qua công viên, đi đến trước một tòa kiến trúc trông giống như homestay. Trong lúc đó Mộc Nam đã giở đủ mọi chiêu trò từ ăn vạ đến làm nũng, tiếc là cuối cùng vẫn không thể cạy miệng Tô Bất Thức để moi ra chút nội dung liên quan đến cái chân tướng gì đó kia.

Chẳng lẽ cậu thực sự đoán sai rồi, Tô Bất Thức quả thực không biết gì? Cho nên sau khi người chơi "Nam" chết, anh mới biến mất khỏi tầm mắt của những người chơi khác, mãi cho đến khi cậu tham gia lại Trò chơi con Cừu mới chịu hiện thân..... Thế nhưng theo ý của Mạnh Tri Nhạc, người giết "Nam" chắc chắn là Tô Bất Thức không sai, dựa theo hiểu biết của cậu về đối phương, cho dù quan hệ của bọn họ có tệ đến mức nào thì Tô Bất Thức cũng không giống kiểu người sẽ ra tay vì ân oán cá nhân. Nói cách khác, hoặc là hung thủ là một người khác, hoặc là nguyên nhân cái chết năm đó của cậu nhất định có liên quan đến cái gọi là "chân tướng" kia.

Bản thân cậu không cho rằng Tô Bất Thức là hung thủ. Nhưng nếu là thật... Thôi bỏ đi, có thời gian suy nghĩ cái này, thà rằng mau chóng ngẫm xem "hân tướng vận hành thế giới" rốt cuộc có ý nghĩa gì còn hơn.

"Đi thôi."

Giọng nói bất lực của Tô Bất Thức cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, Mộc Nam phát hiện hai người đã đi tới cửa phòng: "Chỉ có một tấm thẻ phòng, tối nay giáo sư Tô định ở cùng tôi thật đấy à?"

"Không phải do cậu yêu cầu à." Tô Bất Thức liếc xéo cậu một cái. Mộc Nam sờ sờ mũi, giả bộ ngượng ngùng: "Tôi còn chưa chuẩn bị xong tâm lý nữa..."

Cửa phòng kêu "tít" một tiếng rồi mở ra, đập vào mắt là phòng khách rộng rãi, Mộc Nam lúc này mới nhận ra đây thế mà lại là một phòng Suite gia đình.

"...Anh thắng rồi." Mộc Nam ai oán nhìn Tô Bất Thức chia phòng, "Tôi ở phòng bên cạnh?"

"Không vội. Trong phòng có nhà vệ sinh riêng, cậu đi tắm trước đi." Tô Bất Thức làm như không hề biết gì, lấy bộ quần áo đã mua trước đó trên bàn đưa cho cậu, do dự một lát rồi lại chỉ chỉ vào chỗ thuốc đặt ở huyền quan, "Cầm cả thuốc theo nữa, buổi tối nhớ khóa cửa phòng."

"Ồ." Mộc Nam đáp lại một cách khô khốc. Lúc đi lấy thuốc, cậu phát hiện ngoài thuốc chống viêm còn có một ít thuốc mỡ bôi ngoài da làm cậu càng thêm chắc chắn rằng Tô Bất Thức vốn dĩ định vừa bôi thuốc cho cậu vừa "thắp đèn tâm sự", nhưng bây giờ...

Tiếng Tô Bất Thức đóng cửa truyền đến. Mộc Nam vừa cạn lời vừa cảm thấy có chút bực bội, đáng ghét, đi gặp tên Mạnh Tri Nhạc một chuyến về xong thì chuyện tốt cũng bay hết luôn, giáo sư Tô của cậu hiện tại rõ ràng đang giữ khoảng cách với cậu.

Không sao đâu, không sao đâu, cứ coi như thời gian quen biết chưa lâu nên giáo sư Tô xấu hổ là được rồi. Mộc Nam tự nhủ bản thân lớn rồi phải biết khoan dung, đối với người mình thích phải có kiên nhẫn vân vân, mất một lúc lâu mới tự dỗ mình đi nghỉ ngơi được.

Căn phòng vô cùng ngăn nắp, giường đệm sạch sẽ êm ái, điều kiện tốt hơn cái khách sạn cậu ở lần trước nhiều. Mộc Nam tắm rửa xong nằm lên giường, ngón tay mấy lần chạm vào khuyên tai muốn tìm người liên lạc nhưng cuối cùng lại thôi, cậu cứ thế chìm dần vào giấc ngủ giữa những do dự.

Tuy nhiên có lẽ do trước khi ngủ suy nghĩ quá nhiều nên giấc ngủ này của Mộc Nam cũng chẳng hề yên ổn.

Thứ đầu tiên xuất hiện trong giấc mơ là tiếng nhạc ồn ào. Lúc cậu đang bực bội cố gắng phân biệt thì màn sương đen trước mắt mới dần tan đi, để lộ ra từng bóng người.

Những người đó đang ngước nhìn cậu từ phía dưới, tay vẫy theo nhịp điệu, còn bản thân cậu thì đang ôm một cây đàn guitar, trước mặt là micro. Sau đó tiếng nhạc ngừng lại, bên cạnh cậu vang lên một giọng nói khác.

"Hát thêm bài nữa đi mà A Nam," Người đàn ông với khuôn mặt quen thuộc khoác vai cậu một cách thân thiết, "Khó khăn lắm cậu mới ra ngoài tụ tập với bọn này, mọi người nhớ cậu lắm đấy."

Mộc Nam lúc này mới nhớ ra khung cảnh hiện tại. Đây là lúc cậu vừa lên năm hai đại học, mấy anh em thân thiết hồi cấp ba rủ cậu đến quán bar tụ tập một chút. Bản thân cậu cũng rất nể mặt nên liền mượn đàn guitar của ca sĩ thường trú lên hát hai bài —— Chuyện này xảy ra cũng phải nhiều năm về trước rồi, sao cậu lại mơ thấy chuyện xa xưa đến thế chứ.

Mộc Nam nhìn quanh một vòng dưới sân khấu. Gương mặt của những người bạn năm xưa đã có chút mơ hồ không rõ, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ nhìn thấy một người tuyệt đối không nên xuất hiện ở đây —— Tô Bất Thức, đang ngồi ở một gian ghế dựa tường ở góc khuất. Hơn nữa nói chính xác thì không chỉ có "một người", mà là hai, bởi bên cạnh anh còn có cả tên Mạnh Tri Nhạc kia đang ngồi.

Giấc mơ quái quỷ gì thế này?

Mộc Nam khó chịu đặt cây đàn xuống, sau đó quay sang cười xin lỗi với bạn mình: "Ngại quá tôi có chút việc gấp, hôm khác tôi sẽ lại đến góp vui sau."

Nói xong, cậu trực tiếp nhảy xuống khỏi sân khấu, lao thẳng về phía hai người trong góc kia.

Thuận theo động tác của cậu, môi trường xung quanh cũng bắt đầu biến đổi. Khi Mộc Nam đi đến gần gian ghế dựa tường đó, cách bài trí của cả quán bar đã hoàn toàn thay đổi, khách khứa cũng như đám NPC bị làm mới mà thay đổi một loạt, ngay cả bên cạnh Tô Bất Thức trước mắt, cũng lại xuất hiện thêm một người nữa.

Giống như là, cậu vừa từ thế giới của chính mình, đột ngột bước sang một thế giới khác vậy.

"Hây, A Nam?" Mạnh Tri Nhạc nhìn thấy cậu, vẻ mặt có chút ngạc nhiên, "Cậu đến từ bao giờ thế? Mau, ngồi chỗ tôi này, bọn tôi vừa mới nói chuyện với giáo sư Tô về cậu xong."

Mộc Nam liền nhìn sang, tình tiết trong mơ dường như không giống hiện thực. Ví dụ như ba người trong gian ghế dựa tường này, người nhiệt tình với cậu nhất ngược lại là Mạnh Tri Nhạc, Tô Bất Thức chỉ đẩy gọng kính, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho cậu. Còn người ngồi bên cạnh Tô Bất Thức cũng như chợt hoàn hồn, cười nói với cậu: "Hóa ra anh chính là...? A, ngưỡng mộ đã lâu, tôi là kiểm tra viên nhậm chức cùng một khóa với giáo sư Tô."

Ai thèm quan tâm cậu nhậm chức khi nào chứ, nói chuyện thì cứ nói, có nhất thiết phải ngồi sát rạt vào Tô Bất Thức thế không? Mộc Nam cười một cái, còn chưa kịp mở miệng thì đối phương đã ngượng ngùng rụt người lại. Có lẽ là do biểu cảm trên mặt cậu ban nãy đã diễn giải hoàn hảo thế nào là ngoài cười nhưng trong không cười đi, Mộc Nam hài lòng nghĩ thầm.

"Sao lại đứng ngơ ra đó? Trông dọa người chết đi được." Mạnh Tri Nhạc lên tiếng, tiện tay kéo cậu ngồi xuống chỗ bên cạnh mình.

Mộc Nam đối với cái tên không có mắt nhìn này thực sự cạn lời, may mà cái cậu để ý hơn là người ngồi đối diện, bèn không so đo nhiều, chỉ cười nói: "Giáo sư Tô mới vậy, tôi là vì nhìn thấy anh ở đây nên mới đi tới đấy, sao anh lại chẳng thèm để ý đến tôi thế?"

.

Tác giả: Nửa sau của giấc mơ này đúng là hồi ức, Mộc Nam đang từng chút khôi phục trí nhớ~ (Hơn nữa những lời nói ra cũng gần như y hệt năm xưa)

Trước Tiếp