Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 65: Tâm ý

Trước Tiếp

"Ây da..." Mạnh Tri Nhạc nghe vậy thì cười đầy ẩn ý, "Chuyện này kể ra thì dài lắm..."

"Vậy thì nói ngắn gọn thôi." Mộc Nam chẳng thèm để ý đến vẻ cố làm ra vẻ huyền bí của hắn, "Nếu đã gọi tôi đến đây thì ít nhất tình hình hiện tại cũng phải có lợi cho ông chứ, cứ rụt rè e ngại thì còn xem kịch vui kiểu gì?"

"Ha ha ha, nói hay lắm, A Nam, cậu quả nhiên chẳng thay đổi chút nào." Mạnh Tri Nhạc nói với giọng điệu thân thiết, "Thảo nào hồi đó Tô Bất Thức lại muốn giết cậu đến thế."

Mộc Nam nheo mắt lại.

"Lúc đó Tô Bất Thức vừa mới trở thành đồng nghiệp của chúng ta. Cậu chỉ mới đồng hành cùng hắn tham gia vào một phó bản thôi, mà lúc đi ra đã trực tiếp ẵm ngay một cái cảnh cáo cấp 1." Mạnh Tri Nhạc kể, "Đương nhiên là cậu đã quen thói vi phạm quy tắc rồi, tiếc là ai bảo người ta lúc đó đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp cơ chứ. Kể từ đó về sau, mỗi lần cậu vi phạm, Tô Bất Thức đều đích thân đến bắt cậu làm tôi lâu dần cũng chẳng dám đi tìm niềm vui cùng cậu nữa, sợ bị vạ lây."

Mộc Nam thuận theo lời hắn mà tưởng tượng một chút, nhưng cứ cảm thấy hình ảnh đó thật khó để liên hệ với một "Tô Bất Thức" đang ở trước mặt cậu hiện tại: "Nghe có vẻ như anh ấy rất ghét tôi nhỉ?"

"Tôi không hề thêm mắm dặm muối đâu nhé, giáo sư Tô tuy là người có văn hóa, nhưng một khi đã lạnh mặt thì thủ đoạn sau lưng cũng không ít đâu." Mạnh Tri Nhạc nói, "Tất nhiên cậu cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, khoan nói đến chuyện cậu cứ chằm chằm soi mói sau lưng người ta để bới lông tìm vết, ngay cả bản kiểm điểm dài 2000 chữ, thì cậu đã dành đến 1900 chữ để nói xấu anh ta rồi."

"Nghe cũng giống việc tôi có thể làm ra thật." Mộc Nam nghe xong thì bật cười, "Vậy sau đó thì sao? Theo như anh nói, 'tôi' cứ liên tục vi phạm quy tắc, cái hệ thống chủ kia chẳng có lý do gì giữ tôi lại để ngày nào cũng gây chuyện cả đúng không?"

"Theo quy tắc của Thâm Uyên thì hình phạt chính xác lẽ ra phải là 'sa thải': Tức là xóa ký ức thêm một lần nữa rồi ném vào phó bản làm NPC... Tiếc là cậu không đợi được đến ngày đó." Mạnh Tri Nhạc làm ra vẻ tiếc nuối, "Tô Bất Thức ra tay quá nhanh."

Mộc Nam nhướng mày, chỉ thấy Mạnh Tri Nhạc đẩy đĩa bánh tinh xảo trên bàn về phía cậu, mượn động tác này để kéo gần khoảng cách, lúc này mới gằn từng chữ một: "Tôi từng nói việc cậu biến mất chỉ là sự thật trong mắt người khác. Nhưng chân tướng của năm đó là —— Đợi đến khi người khác phát hiện ra thì cậu đã chết trong phòng giam rồi..."

"......" Đây ngược lại là một diễn biến hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, Mộc Nam hỏi tiếp, "Thế Tô Bất Thức thì sao?"

"Thâm Uyên phán xét thế nào thì tôi không biết, nhưng cuối cùng là tước bỏ quyền hạn làm nhân viên kiểm tra của Tô Bất Thức. Sau đó anh ta rút khỏi bảng xếp hạng và tầm mắt của người chơi, rồi từ từ biến mất." Mạnh Tri Nhạc dang tay, "Ai biết được tại sao bây giờ anh ta lại đột nhiên xuất hiện, còn bị trói buộc quan hệ đồng đội với cậu nữa? Cho nên, nên nói là giáo sư Tô có tính toán khác, hay là do sở thích quái đản của Thâm Uyên đây?"

Mộc Nam cảm giác trong đầu như có những mảnh ký ức vụn vặt lóe lên, nhưng không rõ ràng, giống như hình ảnh game trên màn hình máy tính bị ngăn cách bởi thứ gì đó. Cậu nghĩ nghĩ, lại hỏi: "Vậy tôi chết như thế nào?"

"Trúng độc. Dù sao thì chuyên môn của ai kia cũng đúng ngành đúng nghề, giỏi nhất là khoản bỏ thuốc người khác rồi." Mạnh Tri Nhạc nhắc nhở với vẻ hả hê khi người khác gặp họa, "Cậu bây giờ đi lại gần gũi với anh ta như vậy, phải cẩn thận đấy, đừng có tùy tiện ăn đồ anh ta đưa nhé."

Đúng là cảm ơn lời nhắc nhở, tiếc là không có Tô Bất Thức thì chắc ông đây đã chết đói từ đời nào rồi. Mộc Nam thầm chửi trong bụng, lại hỏi: "Vậy tôi bây giờ được tính là chết đi sống lại, hay là nick chính phế rồi nên cày lại nick phụ? Ê, nói như vậy thì cái top 1 trên bảng kia chẳng phải vẫn là thông tin giả sao?"

"Rốt cuộc cậu sống lại bằng cách nào, rồi lại tham gia trò chơi như thế nào, cái này tôi thực sự không rõ." Mạnh Tri Nhạc nói, "Tôi không biết cậu dùng cách gì để qua mặt được sự rà soát của Thâm Uyên để quay lại đây. Nhưng với tư cách là bạn tốt kiêm cộng sự cũ, tôi không những không có hứng thú tố giác cậu, mà còn rất sẵn lòng giúp cậu khôi phục ký ức."

"Miễn đi." Mộc Nam khẽ cười một tiếng, chống tay lên bàn đứng dậy, "Nghe cứ như một vụ làm ăn lỗ vốn ấy."

Mạnh Tri Nhạc tỏ ra có chút bất ngờ: "Chẳng lẽ cậu không muốn báo thù?"

"Báo chứ, đương nhiên phải báo. Tôi chuẩn bị bây giờ sẽ đi dùng mỹ nhân kế để quyến rũ Tô Bất Thức, sau đó đá anh ấy, lừa gạt tình cảm của anh ấy một vố thật đau để báo thù." Mộc Nam xua xua tay, mặt tỉnh bơ nói hươu nói vượn, "Được rồi, tôi phải đi thực hiện đại nghiệp báo thù của mình đây."

"Mặc dù tôi biết cậu đang nói cho qua chuyện, nhưng nói thật lòng, tôi cũng khá mong chờ cái diễn biến mà cậu nói đấy." Mạnh Tri Nhạc nghe vậy cũng đứng dậy, đi vòng qua bàn đưa cho cậu một chiếc hộp vuông to bằng lòng bàn tay, giọng điệu ám muội, "Cho nè, quà gặp lại."

Mộc Nam cũng chẳng khách sáo, định mở xem trong hộp có gì rồi mới xem xét có nên nhận không —— Vỏ hộp nhìn vô cùng tinh xảo, nhưng bên trong lại chỉ có một chiếc USB với phong cách hoàn toàn lạc quẻ.

Chính là loại USB máy tính thường gặp nhất, bên trên còn khắc một dãy mã số, Mộc Nam ngước mắt nhìn hắn: "Ở khu nghỉ ngơi có thể mua được máy để phát à?"

"Nếu là tôi muốn thì đương nhiên có thể kiếm được một cái, có điều với năng lực hiện tại của A Nam cậu..." Mạnh Tri Nhạc nói đến đây thì dừng lại, rồi cười bảo, "Dù sao đồ tôi cũng đã giao cho cậu rồi, xử lý thế nào là việc của cậu."

"Ha ha, vậy thì đúng là cảm ơn ngài quá." Mộc Nam giả cười, xoay người chuẩn bị rời đi.

"Thay tôi gửi lời hỏi thăm giáo sư Tô." Mạnh Tri Nhạc khoanh tay đứng sau lưng cậu cười nói.

Ban đầu Mộc Nam còn chưa hiểu tại sao đối phương lúc cậu sắp đi lại đột nhiên nói một câu như vậy. Mãi cho đến khi cậu được Cừu dẫn ra khỏi hội quán, nhìn thấy bóng dáng ai đó đang đứng cạnh đài phun nước mới thầm chửi tên Mạnh Tri Nhạc kia một lượt trong lòng.

"Ha ha, giáo sư Tô, khéo thế nhỉ." Mộc Nam thừa nhận mình có chút chột dạ, dù sao thì lúc này cậu đang một mình đi ra từ tòa nhà có vẻ ngoài nhìn kiểu gì cũng thấy không đứng đắn này, lại còn bị bắt tại trận, là ai thì cũng sẽ thấy chột dạ thôi, "Anh cũng đi lạc đến tận đây à?"

Câu này nghe rõ là xàm xí, hiển nhiên cả người nói lẫn người nghe đều chả ai tin. Tô Bất Thức nhìn về phía cậu, Mộc Nam có thể cảm nhận rõ ràng mình vừa bị ánh mắt đối phương quét một lượt từ đầu đến chân trong tích tắc. Ánh mắt của đối phương rõ ràng là không bình thường cho lắm, nhưng lại lập tức thu lại ngay khi cậu bước đến trước mặt, cứ như thể sự bất thường vừa rồi chỉ là ảo giác của cậu vậy.

"Tôi đến tìm cậu." Tô Bất Thức nói, tông giọng trầm hơn ngày thường một chút, "Khách sạn gần trung tâm thương mại đa phần đều là người của bang Phong Bạo cả rồi, chúng ta phải đổi chỗ ở."

"Không thành vấn đề, không thành vấn đề." Mộc Nam cười nịnh nọt, "Tôi đi theo giáo sư Tô."

Tô Bất Thức khẽ rũ mắt xuống, không nói gì, bước đi trước chuẩn bị rời khỏi nơi này.

Mộc Nam liền lập tức đi theo như cậu vừa nói, hai người cứ im lặng như vậy suốt quãng đường đi ra khỏi trung tâm thương mại, dọc đường không ai nói thêm một câu nào.

Cũng không phải là Mộc Nam không muốn nói, mà là thái độ của Tô Bất Thức lúc này rõ ràng là không muốn giao tiếp với bất kỳ ai. Cảm giác này cũng không quá xa lạ, nếu cứ bắt phải so sánh, thì có chút giống với khung cảnh lần đầu tiên hai người họ gặp nhau.

Có điều... vẫn có sự khác biệt.

Mộc Nam nhìn chằm chằm vào bóng lưng người phía trước. Khung cảnh màn đêm vĩnh hằng của khu nghỉ ngơi phủ lên người đối phương một tầng mờ ảo không chân thực, cộng thêm ánh đèn đủ màu sắc hắt vào, vậy mà lại khiến người ta có ảo giác hoa mắt.

Cậu nhớ lại những chuyện "quá khứ" mà Mạnh Tri Nhạc vừa kể trong phòng bao, nào là nhìn nhau không thuận mắt, bản thân cậu cũng cực kỳ ghét anh, thậm chí còn... chết dưới tay Tô Bất Thức.

Ánh mắt Mộc Nam tối sầm lại.

"Mạnh Tri Nhạc trước giờ không bao giờ làm những việc nằm ngoài kế hoạch của hắn," Tô Bất Thức bỗng nhiên lên tiếng, "Cậu không nên đi tìm hắn."

"Giáo sư Tô hình như rất hiểu hắn ta nhỉ?" Mộc Nam buột miệng thốt ra, nói xong mới nhận ra sự kỳ lạ trong giọng điệu của mình.

Nhưng lần này cậu không hề tìm cách chữa cháy mà chỉ ở góc độ mà đối phương không nhìn thấy, dùng đầu lưỡi đá đá vào má trong, hiếm khi cảm thấy một chút cảm xúc bực bội.

Tô Bất Thức dừng bước đúng lúc cậu đang lơ đễnh, Mộc Nam không chú ý suýt chút nữa thì đâm sầm vào người anh. Cậu ngẩng đầu lên, thấy đối phương đang nhìn mình bằng một ánh mắt vô cùng bình tĩnh.

Lúc này họ đã đi đến bên cạnh vành đai cây xanh của công viên, tán cây che khuất rất tốt những ánh đèn màu xung quanh, cũng phủ lên người cả hai một lớp bóng tối không nhìn rõ mặt.

Nhưng chính trong khung cảnh như vậy, chính ánh mắt như vậy, lại khiến sự bực bội trong lòng Mộc Nam dần dần tan biến. Cậu nhìn vào đôi mắt đen láy của đối phương, bỗng nhiên cảm thấy đau lòng theo bản năng.

Đây hình như không phải thái độ nên có đối với kẻ thù mà nhỉ?

Mộc Nam suy ngẫm về chút cảm xúc trong lòng mình. Tiếc là cậu trước nay không giỏi phân tích bản thân, cuối cùng chỉ có thể tuân theo nội tâm muốn đến gần đối phương mà bước lên, nở một nụ cười lộ lúm đồng tiền: "Giáo sư Tô nghe không hiểu sao? Ý của tôi là tôi ghen rồi, anh phải chịu trách nhiệm dỗ dành tôi."

Hay cho một màn vừa ăn cướp vừa la làng, Tô Bất Thức đúng là không ngờ cậu sẽ nói như vậy, nhưng cũng chỉ bất ngờ trong thoáng chốc, vẻ mặt rất nhanh lại khôi phục như thường: "Dỗ như nào?"

Mộc Nam khẽ cười một tiếng, khoảng cách hai người rất gần, gần đến mức cậu chỉ cần chủ động bước thêm một bước về phía trước, là có thể hôn lên đôi môi trông hơi bạc của đối phương lúc này.

Thế là cậu thực sự làm như vậy.

Cảm giác mềm mại chạm vào rồi tách ra ngay. Mộc Nam hơi ngẩng đầu nhìn anh, thấy vẻ mặt của đối phương không mảy may thay đổi thì không khỏi có chút thất bại, bất mãn nói: "Không phải chứ, giáo sư Tô tốt xấu gì cũng cho chút phản ứng đi chứ, thế này thì chán quá."

Dứt lời, Mộc Nam liền chuẩn bị lướt qua đối phương rời đi. Thế nhưng ngay giây sau khi cậu vừa có động tác, bỗng cảm thấy cổ tay bị siết chặt, tiếp đó trực tiếp bị kéo mạnh vào một vòng tay.

Bóng tối đậm đặc hơn đổ xuống từ phía trên, theo sát ngay sau đó là cảm giác đau đớn truyền đến từ trên môi. Mộc Nam không nhịn được kêu đau thành tiếng, nhưng lại bị động tác kịch liệt hơn của đối phương chặn lại âm thanh.

"Ưm..." Mãi cho đến khi Tô Bất Thức buông cậu ra, Mộc Nam mới có được một cơ hội th* d*c, cậu l**m l**m vị trí rách da trên môi, cơn đau mang theo chút tê dại nhắc nhở cậu sự dây dưa của hai người ban nãy hiển nhiên không phải ảo giác, "Kỹ thuật của giáo sư Tô cũng tệ quá đi!"

Cổ tay cậu vẫn bị nắm chặt, vừa định tiếp tục ăn vạ đối phương liền bắt gặp một đôi mắt cực kỳ u tối.

Mộc Nam chưa từng nhìn thấy ánh mắt như vậy trên gương mặt Tô Bất Thức. Nó thay đổi hoàn toàn vẻ ôn hòa xa cách ngày thường, mang theo chút hung ác, giống như một kẻ bị dồn vào đường cùng hết lần này đến lần khác vậy.

Cậu không ngờ đối phương sẽ có phản ứng như vậy, chút khó chịu ít ỏi còn sót lại trong lòng cũng hoàn toàn tắt ngúm. Những lời thả thính định nói ra theo kiểu nửa đùa nửa thật giờ đây cũng nghẹn lại ở cổ họng, chẳng thể thốt nên lời, chỉ còn lại cảm giác ngứa ngáy khó nhịn vừa thôi thúc cậu chủ động trêu chọc đối phương ban nãy trong lòng. Ít nhất thì cậu đã xác định được một chuyện, Mộc Nam thầm nghĩ, cậu chắc chắn sẽ không để yên cho người mà cậu ghét làm loại chuyện này với cậu.

Tô Bất Thức dường như do dự rất lâu, lúc này mới khó khăn mở miệng cất lên một âm tiết: "Tôi..."

"Tôi thích giáo sư Tô." Mộc Nam cướp lời nói trước, đôi mắt lại cong lên cười rạng rỡ: "Tôi nghĩ, tôi của trước đây có lẽ cũng thích anh."

Trước Tiếp