Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ý đồ của Đào Hải Nguyệt vô cùng rõ ràng. Cô muốn vị trí top 1 đó, muốn đạt được tư cách ước nguyện, nhất định là có liên quan đến La Ngư.
Tuy nhiên dù ban nãy Mộc Nam không nói thẳng ra, nhưng thực tế cậu cũng không tin năm xưa La Ngư và mẹ cô bé có thể sống sót. Cho nên "Thâm Uyên" gì đó kia chẳng lẽ cũng giống như Tà thần trong phó bản trước, có năng lực khiến người chết sống lại sao?
Mặc dù nghe qua rất hoang đường, nhưng xét trên việc bản thân trò chơi này đã vượt xa lẽ thường, thì dường như cũng không phải là chuyện không thể...
Tiếp đó, Tô Bất Thức bổ sung thêm: "Nhưng bởi vì vị trí top 1 đã được duy trì trong rất nhiều năm, nên cũng chưa từng có người nào khác nhận được phần thưởng này."
"Ô hô, xem ra tên đó là một huyền thoại bất bại nhỉ." Mộc Nam vừa chống cằm vừa lẩm bẩm một mình, kết quả liền thấy cả ba người còn lại trên bàn ăn đều đang nhìn chằm chằm vào mình, "Hửm? Ăn cơm đi chứ, nhìn tôi làm gì?"
"A ha ha, đúng, ăn cơm, ăn cơm." Đường Khả lên tiếng đầu tiên, "Cái gì không nên hỏi thì mình không hỏi, cái gì không thể đoán thì chúng ta cũng đừng đoán nữa."
Đào Hải Nguyệt lúc này mới tiếp tục gắp thức ăn như không có chuyện gì. Tô Bất Thức cũng dời tầm mắt, rót cho Mộc Nam một ly Coca, lại đẩy bát canh ngọt mà đối phương gọi về phía cậu: "Về rồi nói kỹ hơn."
Giọng điệu của anh cực kỳ tự nhiên, thậm chí còn nghe ra được chút thân mật. Trong lòng Mộc Nam ngứa ngáy, không nhịn được mà muốn được đà lấn tới, sáp lại gần: "Ồ ~ Cho nên ý của giáo sư Tô là, tối nay muốn ở cùng một chỗ với tôi, rồi thắp đèn tâm sự thâu đêm sao..."
Cậu nói bằng giọng chậm rãi và ngả ngớn. Tô Bất Thức nghe vậy liền nhìn sang, ánh mắt mang theo chút nghiêm túc rồi khẽ "Ừm" một tiếng.
"...Khụ." Lần này ngược lại đến lượt Mộc Nam phải lảng tránh ánh mắt. Cậu giả bộ ho khan một tiếng, rồi thử cố gắng kéo chủ đề quay trở lại, "Nhưng ăn xong chắc phải mời giáo sư Tô về trước rồi, Tiểu Đường vừa nãy có bảo là muốn nhờ tôi đi cùng cô ấy mua chút đồ tiếp tế... Đúng không Tiểu Đường?"
"Hả?" Đường Khả đột nhiên bị điểm danh, cô ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngơ ngác khó hiểu, nhưng ngay sau đó liền phản ứng lại, "À đúng rồi, đúng là có chuyện như thế."
"Được." Khiến người khác bất ngờ là Tô Bất Thức đáp lại rất nhanh, thậm chí còn chẳng hỏi bọn họ cụ thể là đi làm gì, "Nhớ về sớm."
.
Cả bọn ăn uống no nê xong liền làm theo thỏa thuận ban đầu, Mộc Nam và Đường Khả ở lại trung tâm thương mại, hai người còn lại thì về khách sạn làm thủ tục nhận phòng trước.
"Tôi cứ cảm thấy chúng ta lừa giáo sư Tô như vậy có phải không ổn lắm không?" Đường Khả vô thức vân vê ngón tay, vẻ mặt có chút áy náy, "Rốt cuộc là anh định làm gì thế?"
"Chuyện giữa đồng đội với nhau, sao có thể gọi là lừa được?" Mộc Nam biết cô gái nhạy bén này chắc chắn đã nhận ra cậu định làm gì, nhưng vẫn treo nụ cười đó trên môi mà không nói rõ, "Yên tâm đi, chắc chắn không phải là giấu giáo sư Tô lén lút đi hẹn hò với người khác đâu~ Đúng rồi, giờ cô định tìm quán nào ngồi một lát, hay là lén lút về khách sạn?"
"Tôi là người chơi cũ lâu rồi, không cần anh phải bận tâm." Đường Khả đối với sự khoe khoang ẩn ý trong lời nói của cậu chỉ tặng một cái trợn trắng mắt không thèm bình luận, "Tôi đi mua chút đồ, sau đó ra quảng trường đợi bảng xếp hạng người chơi làm mới."
"Được rồi~" Mộc Nam vẫy vẫy tay với cô, rồi tách ra ở ngã rẽ trong trung tâm thương mại.
Cậu đi thẳng lên tầng trên của trung tâm thương mại. Theo địa chỉ mà Mạnh Tri Nhạc đưa cậu, càng đi lên cao thì nội thất trang trí càng xa hoa, mang theo mùi vị của những hội quán cao cấp trong hiện thực, vừa nhìn đã biết phong cách này là từ tay ai mà ra.
Có vẻ như ai kia đã sớm có chuẩn bị. Mộc Nam vừa mới đến gần, một con "Cừu" mặc trang phục bồi bàn liền bước tới, lịch sự dẫn cậu đi vào.
Cứ như là đang bắt Cừu làm thuê cho hắn vậy. Mộc Nam thầm nghĩ, cậu được dẫn vào trong hội quán, đi xuyên qua tiền sảnh nơi có những người chơi đang thưởng thức trà chiều, cuối cùng bước vào một phòng bao riêng.
"Không ngờ A Nam cậu thực sự đến đấy."
Mạnh Tri Nhạc vừa hay bước ra từ sau vách ngăn, nhìn thấy cậu thì mắt sáng lên: "Đừng khách sáo, ngồi đi."
Sau khi cậu ngồi xuống liền tự tay rót một tách trà cho cậu, Mộc Nam chú ý thấy bên tay người này là một xấp tài liệu cỡ giấy A4. Cậu kéo ghế ngồi xuống đối diện Mạnh Tri Nhạc, cũng đáp lại bằng một nụ cười y hệt: "Anh đã thành tâm mời tôi như vậy, tôi mà không đến thì chẳng phải là không nể mặt quá sao?"
"Cũng đúng." Mạnh Tri Nhạc cười dịu dàng, nhưng lời nói ra lại mang tính định hướng khá rõ ràng, "Chỉ là không ngờ Tô Bất Thức vậy mà lại không có ở đây, tôi còn tưởng anh ta sẽ theo cậu cùng đến chứ."
Đúng là chuyên gia chọc ngoáy vào nỗi đau người khác mà, Mộc Nam giả cười: "Vậy sao? Nhưng tôi nghĩ hình như anh ấy không muốn nhìn thấy anh lắm đâu."
"Haizz." Mạnh Tri Nhạc giả bộ than thở, "Dù sao thì ngày xưa chúng ta cứ hay lén lút hẹn hò riêng ở đây mãi, anh ta nhìn tôi ngứa mắt cũng đâu phải ngày một ngày hai."
"......" Mộc Nam nghe mà khóe mắt cũng phải co giật, thầm nghĩ mình đúng là gặp được đối thủ rồi, lần đầu tiên trong đời gặp được kẻ còn mặt dày hơn cả cậu nữa.
"Sao thế? A Nam không tin à?" Mạnh Tri Nhạc cười nói, "Nghĩ hẳn cậu tình nguyện chủ động đến tìm tôi thì chắc chắn có rất nhiều thắc mắc. Đừng khách sáo, với mối quan hệ của chúng ta, cậu cứ yên tâm mà hỏi."
Chỉ mới hai câu nói đã lại bắt đầu chuyển sang phong cách khoan dung độ lượng rồi. Mộc Nam đáp: "Khỏi, tôi bây giờ chỉ là một người chơi bình thường, nào dám trèo cao làm thân với ngài."
"Đừng có địch ý lớn như vậy chứ." Mạnh Tri Nhạc cười, "Chẳng lẽ giáo sư Tô đã nói xấu gì tôi với cậu sao?"
"Hai người trước kia chẳng lẽ không phải như nước với lửa à? Anh ấy còn cần phải đặc biệt tìm tôi để nói xấu chắc."
"Như nước với lửa thì không đến mức đó, phải nói là tôi được hưởng sái hào quang của A Nam mới đúng." Mạnh Tri Nhạc nói, "Nếu A Nam tin tôi thì tôi có thể kể cho cậu nghe vài câu chuyện thú vị từ rất lâu về trước."
"Được thôi," Mộc Nam cười, "Anh cứ nói trước đi, rồi tôi sẽ cân nhắc xem có nên tin hay không."
"Không thành vấn đề." Mạnh Tri Nhạc nhấp một ngụm trà trong chén, khi đặt xuống, đáy chén phát ra tiếng vang khẽ trong căn phòng tĩnh lặng, "A Nam nhìn thấy bảng xếp hạng ở trung tâm quảng trường rồi chứ? Cậu có từng nghi ngờ về thân phận của người đứng top 1 kia không? Ví dụ như, người đó rốt cuộc có phải là cậu hay không?"
"Nói rõ hơn xem?"
"Cậu chắc đã nghe qua rồi nhỉ, người chơi top 1 bảng xếp hạng mỗi năm sẽ nhận được một cơ hội thực hiện nguyện vọng." Mạnh Tri Nhạc nói, "Đào Hải Nguyệt cũng chính vì thế nên mới liều mạng cố gắng, chỉ ngắn ngủi hai năm đã vươn tới vị trí hiện tại."
"Ý của anh là tình cảnh hiện tại của tôi có liên quan tới cái 'nguyện vọng' gì đó kia?"
"Ây da, tôi không có nói vậy đâu nhé. Có điều người chơi 'Nam' đứng top 1 bảng xếp hạng này, thực ra đã rất lâu rồi không xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Nếu cậu ở lại khu nghỉ ngơi thêm vài ngày, để ý một chút là sẽ phát hiện ra, tích phân của vị đó chưa bao giờ biến động." Mạnh Tri Nhạc nói, "Cho nên rất nhiều người chơi đều đoán người chơi 'Nam' có phải vốn dĩ không hề tồn tại không? Có phải chỉ là dữ liệu giả mà Thâm Uyên dựng lên để trốn tránh việc thực hiện lời hứa hay không? Lâu dần, những người chơi cũ thường mặc định top 1 mới là top 1 thực sự, tất nhiên, nếu không có cái nguyện vọng kia của Thâm Uyên, thì cái bảng xếp hạng này cũng chẳng có chút ý nghĩa nào."
Mộc Nam nói: "Nghe ý của anh thì anh dường như không cảm thấy dữ liệu của top 1 kia là làm giả."
"Đương nhiên rồi." Mạnh Tri Nhạc nói, "Bởi vì cậu hiện tại, đang ngồi ngay trước mặt tôi đây."
"....."
"Ây, đừng vội phản bác tôi. Tôi nghĩ, tên Tô Bất Thức kia chắc chắn vẫn chưa giải thích chi tiết cho cậu biết 'Trò chơi con Cừu' và 'Thâm Uyên' rốt cuộc có ý nghĩa gì."
Mộc Nam vẫn im lặng không nói gì, nhưng ngay sau đó trong đầu liền nhanh chóng lướt qua những lời giải thích của Tô Bất Thức và con Cừu trước đó. Cậu có dự cảm, những gì sắp nghe được có lẽ sẽ xâu chuỗi với những suy đoán của cậu từ trước đến nay.
Quả nhiên, người đàn ông trước mặt lại lộ ra vẻ mặt hồi tưởng về quá khứ, nói: "Đó đã là chuyện của rất lâu rất lâu về trước rồi. Khi ấy hệ thống chủ mới vừa được sinh ra từ trong thế giới này, nó hùng mạnh, tàn nhẫn, giống như Shub-Niggurath (*), sở hữu vô số hệ thống con dạng virus không thể tiêu diệt được vậy. Tuy nhiên lúc đó nó chưa có tư duy tự chủ, chỉ coi quy tắc là chế độ tối cao không thể làm trái. Thế là con người thời bấy giờ... phải, lúc đó chỉ có thể gọi là 'con người', chứ chưa phải là 'người chơi', đã đặt cho cái hệ thống xuất hiện ngang trời này một cái tên, gọi là 'Thâm Uyên'."
(*): Shub-Niggurath là một Outer Goddess (mang tính cái) trong thần thoại của Mỹ, được sinh ra từ Unnamed Darkness. Cái tên Shub-Niggurath có nghĩa là: Con dê đen có ngàn đứa con (Sẽ kèm ảnh minh họa cuối chương)
"Cái tên rất sát nghĩa." Mộc Nam đánh giá, "Để tôi đoán xem, vậy diễn biến tiếp theo của câu chuyện là thứ này cuối cùng vẫn sinh ra ý thức tự chủ, thế là muốn biến cả thế giới thành sân chơi của nó? Nghe cứ như phim thảm họa ấy nhỉ."
"Thảm họa hay không, nói thật lòng, tôi cũng không rõ." Mạnh Tri Nhạc nhún vai tỏ vẻ không quan tâm, "Bởi vì lúc đó cấp độ của các hệ thống con còn quá thấp, lũ Cừu đó chẳng khác gì virus, không có mô hình vận hành hoàn chỉnh. Thế nên Thâm Uyên lúc bấy giờ, để cai trị người chơi tốt hơn, đã tuyển chọn một nhóm quản trị viên trực thuộc từ những người chơi xuất sắc nhất, xóa bỏ ký ức, trở thành những 'người Sói' ban đầu."
"Tôi hiểu rồi," Mộc Nam nhìn quanh một vòng nội thất trang trí lộng lẫy trong phòng, "Anh chính là một trong số đó?"
"Không sai. Nếu ví cả Thâm Uyên như một cỗ máy tính khổng lồ vận hành không ngừng nghỉ, thì bọn tôi thuộc nhóm kiểm tra bug." Mạnh Tri Nhạc nói, "Tất nhiên thì bây giờ công việc này đã chẳng đến lượt chúng tôi làm nữa. Không chỉ vì tốc độ phát triển của 'Cừu' nhanh hơn bọn tôi tưởng, mà chúng còn trung thành và mãi mãi không bao giờ phản bội. Quan trọng hơn là, người Sói thế hệ đầu tiên năm xưa, thực ra bây giờ chỉ còn lại một mình tôi thôi."
Mạnh Tri Nhạc ngả người dựa vào lưng ghế. Từ góc độ của Mộc Nam vừa khéo có thể nhìn thấy màn đêm rực rỡ nhưng đầy giả tạo bên ngoài khung cửa sổ sát đất khổng lồ sau lưng hắn.
"Kể chuyện thì cứ kể chuyện, đừng có làm màu." Mộc Nam chỉ vào hắn, "Nhưng tôi lại thấy tò mò đấy, nếu ngay từ đầu anh đã nói chúng ta là 'bạn cũ', vậy rốt cuộc là 'cũ' đến mức nào?"
"Chẳng phải cậu tự mình đã đoán ra rồi sao? Cậu, và tôi, đều là 'người Sói' thế hệ đầu tiên." Mạnh Tri Nhạc khẽ hừ một tiếng, thấy cậu lại định mở miệng liền biết ngay người này muốn hỏi cái gì bèn chặn họng trước, "Tô Bất Thức thì không phải, anh ta là thế hệ thứ hai."
"Vậy thì tiếc thật." Mộc Nam tặc lưỡi. Nhưng trong lòng cậu lại đang nghĩ đến lời Hà Vu Quy từng nói trước đây, có những người ở trong phó bản quá lâu sẽ dần dần không cần ăn uống nữa... Dựa theo "câu chuyện" hiện tại của Mạnh Tri Nhạc mà suy đoán, Tô Bất Thức chắc chắn có thể được coi là sự tồn tại cấp bậc người chơi từ lúc mở server, nói cách khác, thời gian anh "sống", có thể còn lâu hơn Mộc Nam tưởng nhiều.
Nhưng... còn bản thân cậu thì sao?
Mộc Nam bắt đầu ghi nhớ mọi việc từ khi còn rất nhỏ. Cuộc đời cậu ngoại trừ việc mở đầu hơi gập ghềnh ở trại trẻ mồ côi ra, thì về cơ bản cũng không khác biệt là bao so với một người hiện đại bình thường. Nhưng bây giờ lại có người nói với cậu rằng cậu rất có khả năng sở hữu một đoạn đời hoàn toàn trái ngược, tuy không đến mức không thể chấp nhận được, nhưng chuyện này k*ch th*ch hơn việc suốt ngày ru rú ở nhà chơi game nhiều.
"Anh nói thế làm tôi càng tò mò hơn đấy," Mộc Nam nói, "Vậy 'tôi' của lúc đó và Tô Bất Thức, rốt cuộc là quan hệ gì?"
.
(*): Ảnh minh họa dê đen nghìn con
P/S: Chương sauuu có hônnnnn cứu tuiiiiiii aaaaaaaa