Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 46: Vẫn luôn là cậu

Trước Tiếp

Lời vừa dứt, cả cái sân vốn có không ít người đang thì thầm to nhỏ bỗng chốc rơi vào im lặng chết chóc.

Trong đó, kẻ có biểu cảm khó tả nhất đương nhiên là Lữ Vạn Khôn đang ở trước mặt bọn họ đây vì vừa phải hứng chịu đòn tấn công trực diện, mặt nhăn nhó trông như bị táo bón cùng ánh mắt nhìn bọn họ chẳng khác nào nhìn thấy thứ gì đó dơ bẩn, khiến cho những lời thoại đã chuẩn bị sẵn trong đầu cũng vì thế mà tan thành mây khói.

Mà Mộc Nam, người vừa có phát ngôn gây sốc, thì vẫn giữ nguyên vẻ mặt hả hê trên nỗi đau của người khác. Diễn xuất ban nãy của cậu tuy có hơi lố một chút, nhưng được cái hiệu quả không tồi. Ít nhất thì cái gã phiền phức kia dù không được nhanh nhạy cho lắm nhưng cũng không đến mức tiếp tục dây dưa thêm nữa.

Hai người bọn họ cứ như gấu koala đu cây dính lấy nhau đi ra khỏi cửa, chẳng thèm đoái hoài gì đến tâm trạng của đám quần chúng vây xem. Người của bang Phong Bạo quả nhiên không tiếp tục đuổi theo nữa, mãi cho đến khi đi một mạch không gặp phải trở ngại gì đến lối mòn cách xa cái sân kia, Mộc Nam mới tiếc nuối buông tay ra.

Nói thật lòng, do đạt được kết quả như mong muốn nên tâm trạng cậu hiện giờ đang rất tốt. Đây cũng là lý do khiến cậu ban nãy dám cả gan khoác vai Tô Bất Thức, động tác lại còn càng lúc càng đắc ý quên cả trời đất, nhưng ngay sau đó cậu liền bắt gặp ánh mắt mà đối phương ném về phía mình.

Cũng giống như động tác vòng tay hờ hững che chở cho cậu lúc nãy, nhìn biểu cảm của Tô Bất Thức lúc này hoàn toàn không có vẻ gì là chán ghét hay phản cảm, thậm chí còn chẳng có chút dấu vết nào là cảm thấy bị mạo phạm. Thế nhưng, nhìn kiểu gì cũng thấy không dính dáng tí nào đến hai chữ "thân thiện". Đặc biệt là khi đứng dưới tán cây, Mộc Nam nhìn bóng râm đổ xuống từ gọng kính của anh, chẳng hiểu sao lại cảm thấy có hơi nguy hiểm.

Lạ thật, Mộc Nam không hiểu tại sao lại có linh cảm này, nhưng cậu lại rất hứng thú với việc khám phá mọi phản ứng của Tô Bất Thức. Thế là chút cảm giác khủng hoảng trong lòng nhanh chóng bị quẳng ra sau đầu, cậu lập tức áp sát một lần nữa, ngửa đầu nhìn Tô Bất Thức, cười nói: "Thế nào? Giáo sư Tô có hài lòng với câu trả lời vừa rồi của tôi không?"

Tô Bất Thức khẽ nheo đôi mắt đen láy ẩn sau tròng kính, nhìn thẳng vào mắt cậu, hỏi ngược lại: "Cái gì cũng nghe theo tôi?"

"Đương nhiên." Mộc Nam gật đầu chắc nịch, nói không biết ngượng mồm, "Giáo sư Tô muốn tôi làm gì nào? Cứ trực tiếp sai bảo là được."

"Không cần làm gì cả," Tô Bất Thức lại nói, "Tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu."

Anh tỏ ra nghiêm túc đên mức ngay cả Mộc Nam cũng phát giác có gì không đúng. Nhưng dù sao lời cũng đã nói đến nước này rồi, nên bèn thu lại vẻ mặt hơi bất ngờ, tiếp tục nói: "Thì cũng chỉ là một câu nói thôi mà, giáo sư Tô muốn hỏi gì nào?"

"Tôi muốn biết," Tô Bất Thức bình thản nói,"Rõ ràng cậu có sự nghi ngờ đối với tôi, nhưng tại sao lại cứ mãi không hỏi bất cứ điều gì?"

Mộc Nam hơi nhướng mày.

"Có phải tối qua tôi lỡ lời nói gì rồi không?" Mộc Nam lại nở nụ cười, "Giáo sư Tô đừng để bụng nha, lúc đó tôi bị trúng tà, đầu óc rối tung rối mù cả lên nên mấy lời nói ra lúc đó đều không phải ý định của tôi đâu, không thể coi là thật."

"Tôi biết." Tô Bất Thức vẫn rất kiên nhẫn nghe cậu luyên thuyên cho hết, rồi mới tiếp tục, "Nhưng cậu cũng biết mà, cái tôi hỏi không phải chuyện đó."

"....." Nụ cười trên môi Mộc Nam như thoáng đông cứng lại, mà cũng như không phải. Cuối cùng, cậu nhún vai, giọng điệu đầy vẻ bất lực: "Giáo sư Tô anh sao lúc nào cũng thông minh vậy ta, cơ mà tôi chính là thích cái điểm này của anh đấy."

Hễ cứ nói đến chuyện chính sự là lại thả thính để che đậy trước, bản thân Mộc Nam có lẽ cũng chẳng nhận ra thói quen này của cậu. Nhưng Tô Bất Thức, người vẫn luôn im lặng quan sát cậu lại biết rất rõ, và anh vẫn sẽ tiếp tục chờ đợi.

"Nói ra có thể anh không tin, nhưng lý do đến giờ tôi vẫn chưa hỏi, thứ nhất là vì hai chúng ta bị trói buộc với nhau đã là sự thật không thể thay đổi. Anh cũng chưa từng hại tôi, nghi kỵ lẫn nhau chẳng những không đem lại lợi ích gì mà còn vừa tổn thương tình cảm lại vừa hao tinh thần. Cho dù anh có giống Hà Vu Quy là người Sói kiểu trùm cuối thì đã làm sao? Biết được chân tướng kiểu đó tôi cũng có được thưởng thêm tích phân nào đâu, tội gì phải tốn công vô ích?"

Cậu giơ tay trái lên, chiếc vòng trên cổ tay đang nhắc nhở rõ ràng về mối quan hệ đồng đội mật thiết hơn gấp trăm lần so với đám người Lữ Vạn Khôn kia.

Ánh mắt Tô Bất Thức tập trung vào vật thể đen nhánh đó, cũng không phủ nhận mà chỉ hỏi tiếp: "Vậy lý do thứ hai là gì?"

"Thứ hai ấy à..." Mộc Nam cong mắt cười để lộ lúm đồng tiền như cố ý trưng ra cho người ta nhìn, "Là vì trực giác mách bảo tôi rằng, giáo sư Tô vẫn chưa sẵn sàng nói tôi biết đáp án, tôi thích anh như vậy thì sao nỡ ép hỏi những chuyện mà anh không muốn trả lời chứ?"

Lời này tuy nghe có vẻ cợt nhả, nhưng vào giờ phút này, nó lại chân thành hơn nhiều so với tràng phân tích lợi và hại dài dòng ban nãy.

"Không phải không muốn trả lời." Tô Bất Thức nói, "Mối nguy hiểm tiềm ẩn của Thâm Uyên vẫn còn đó, nhưng nếu cậu có thắc mắc gì thì tôi vẫn sẽ chọn lọc những điều có thể nói để nói cho cậu."

"Vậy tôi càng muốn đợi đến khi giáo sư Tô có thể nói ra tất cả rồi mới biết đáp án, đương nhiên, tốt nhất là trước khi tự tôi đoán ra hết thảy." Mộc Nam cười nói, rồi chợt như nhớ ra điều gì nhíu mày, giọng điệu đột ngột thay đổi: "Ồ phải rồi, cho dù tôi có hiểu chuyện đến mấy thì giáo sư Tô cũng không được phép nhìn tôi mà nghĩ đến người khác đâu nhé, nếu là về phương diện này thì tôi hẹp hòi lắm đấy."

"Không có người khác." Ngoài dự đoán là câu trả lời lần này của Tô Bất Thức vừa nhanh gọn lại vừa dứt khoát, "Người ở trước mặt tôi vẫn luôn là cậu, tôi biết rất rõ điều đó."

Lần này lại đến lượt Mộc Nam không kịp phản ứng, cậu "ưm" một tiếng, lẩm bẩm: "Sao câu này nghe cảm động thế nhỉ?" Đúng là giáo sư Tô có khác, trần thuật sự thật thôi mà nghe cứ như đang nói lời yêu vậy.

Mộc Nam còn muốn hỏi cho ra lẽ, nói thật lòng, cậu lúc này đã chẳng còn dáng vẻ ung dung thư thái như trước nữa mà cả người phảng phất toát lên vẻ nôn nóng. Dù sao thì từ khi kết thúc phó bản trước cho đến lúc biết được thân phận của người chơi đứng top 1 kia, cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng về mối quan hệ giữa cái người tên "Nam" đó và Tô Bất Thức. Bảo không tò mò là nói điêu, nhưng ai bảo Tô Bất Thức đối xử với cậu tốt quá làm gì, tốt đến mức khiến một kẻ có đạo đức kém, lương tâm cũng chẳng có mấy như cậu cũng bắt đầu cảm thấy có chút ngại ngùng.

Mộc Nam bình thường nói chuyện vô căn cứ chẳng biết đâu là thật đâu là giả, hiện tại cuối cùng cũng gặp quả báo. Cậu bây giờ thực sự rất muốn xác nhận với đối phương xem cái câu "vẫn luôn là cậu" kia có phải thật sự đang chỉ cậu hay không. Kết quả lời còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, đã nghe thấy tiếng cười khẽ truyền đến từ trước mặt.

Không biết có phải dáng vẻ bối rối của cậu đã chọc cười ai đó hay không, nhưng khi Mộc Nam ngẩng đầu lên nhìn, nụ cười trên mặt đối phương trong chớp mắt liền biến mất. Điều này khiến Mộc Nam vừa tiếc nuối lại vừa không nhịn được mà bắt đầu nghi ngờ, Tô Bất Thức không phải là đang cố tình gài bẫy cậu đấy chứ?

"Giáo sư Tô đừng có lôi tôi ra làm thú vui đấy nhé." Mộc Nam cảnh cáo, rồi tiếp tục nhìn ngó xung quanh, "Thôi bỏ đi, dù sao bây giờ có lăn tăn mấy chuyện khác cũng vô dụng. Đã đi đến tận đây rồi, chi bằng giáo sư Tô đi cùng tôi đến một nơi nữa nhé?"

"Được thôi."

"Anh không hỏi đi đâu à? Thôi được rồi, dù sao cũng là vì điều tra phó bản." Mộc Nam nói, dẫn theo Tô Bất Thức cùng đi về một hướng nào đó, "Tôi ngẫm nghĩ tuyến đường này cả buổi rồi, thấy con đường này cứ quen mắt kiểu gì, thôi thì cứ đi theo tôi trước đã rồi tôi giải thích với anh sau."

.

Bọn họ đến bên bờ Cống Hồ.

Cũng không phải vị trí Mộc Nam được vớt lên lúc ban đầu mà là một bãi sông nằm gần thôn hơn. Đúng vậy, đó chính là nơi mà Mộc Nam đã thấy trong giấc mơ.

"Khó tìm chết đi được." Mộc Nam cằn nhằn, thực ra cả một cái hồ to thế này nhìn từ góc độ nào cũng na ná như nhau. Mộc Nam phải đi ra bờ hồ trước, sau đó men theo phương hướng mà cậu ước lượng, rồi so sánh kỹ lưỡng với con đường nhỏ trong mơ thì mới tìm ra được vị trí hiện tại, "Chắc chắn là ở đây rồi không sai đâu. Nè, lúc trong mơ, cái thứ quỷ quái biến thành giáo sư Tô đã đứng ngay chỗ này, định lừa tôi xuống hồ để làm mồi cho cá đấy. May mà tôi kịp thời phát hiện ra."

Trên đường đi, Tô Bất Thức đã nghe cậu giải thích toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Tóm lại có thể nói rằng, ngay từ lúc cậu mơ thấy con quái vật cá ngụy trang thành Bồ Tát kia thì đã bị nó nhắm trúng rồi.

"Cũng phải, nghe ý của anh thì Đường Khả không hề nằm mơ, chẳng lẽ là do tôi ở gần bức tượng đó quá sao..." Mộc Nam đang nói dở thì chợt nhớ ra, chính cậu là người đã cố tình ở chung một phòng với bức tượng thần kia. Sợ Tô Bất Thức chú ý đến chuyện này, cậu liền vội vàng lảng sang chuyện khác: "Ấn tượng cuối cùng của tôi là anh đã kích hoạt kỹ năng, có lẽ chính hành động này của giáo sư Tô mới khiến tôi tỉnh lại đúng không? Nói cách khác, độ ưu tiên của người chơi chắc chắn cao hơn NPC. Tuy nhiên, dù đều là sản phẩm do phó bản tạo ra, nhưng thứ này lại không giống với phó bản trước lắm..."

"Ừ, có khả năng tư duy độc lập, hơn nữa còn nắm giữ nhiều quyền hạn hơn so với tưởng tượng." Tô Bất Thức tán đồng, "Phân tích hiện tại của cậu là gì?"

"Để tôi xem nào, bắt đầu từ hình tượng trước nhé." Mộc Nam nói, "Hôm nay chẳng phải tôi đã hỏi trưởng thôn 'Ngu thần' trông như thế nào sao? Trưởng thôn bảo là Bồ Tát, trong giấc mơ của tôi, thứ đó cũng có dung mạo hao hao Phật Bà Quan Âm, hơn nữa còn tự xưng như vậy. Cho nên tôi nghĩ, đây hẳn là một loại hình tượng phổ biến dùng để ngụy trang."

"Chính xác, cậu nói tiếp đi."

"Nhưng rất nhanh sau đó, tầng giấc mơ thứ nhất đã xảy ra biến cố, sau đó bức tượng Bồ Tát trên đài sen đó lập tức biến thành một cái đầu cá khổng lồ định nuốt chửng tôi. Thế giới bên trong miệng nó... giống hệt như những gì tôi vừa miêu tả với anh lúc nãy."

"Ban nãy cậu bảo ấn tượng đầu tiên của cậu về thứ đó vào thời điểm ấy là 'Long Cung'." Tô Bất Thức nói, "Tôi không cho rằng cậu sẽ liên kết hai thứ đó lại với nhau mà không có bất kỳ căn cứ nào, cho nên đây chắc chắn là một kiểu ám thị tâm lý."

"Ý anh là, cái tên đầu cá kia muốn tôi nghĩ rằng Long Cung có hình tượng kiểu vậy sao... Không đúng lắm, nếu ngay từ đầu nó chỉ coi tôi là dân làng bình thường, thì chẳng phải nên cho tôi xem những cảnh tượng tốt đẹp, hùng vĩ hơn sao?" Mộc Nam ngẫm nghĩ, "Nếu có ai nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng như thế, thì lúc tỉnh lại ai mà dám tin vào cuộc sống hạnh phúc ở Long Cung được nữa?"

"Kẻ đưa ra ám thị chưa chắc đã là 'Ngu thần'." Tô Bất Thức nói.

Nếu không phải là Ngu thần... vậy thì sẽ là thứ gì? Mộc Nam vừa nghĩ như vậy, trong đầu bỗng nhiên hiện lên cái bóng đen gầy gò cao lêu nghêu đứng ở cửa lúc đó. Đó là ảo giác sinh ra từ nỗi sợ hãi của cậu, hay là một sự tồn tại thực sự xuất hiện trong giấc mơ?

Hoặc có lẽ... là người chơi đã xuất hiện ở phó bản trước?

Thấy cậu hồi lâu không phản hồi, vẻ mặt Tô Bất Thức trở nên có chút lo lắng: "Hiện tại cậu vẫn còn sốt nhẹ đấy, nếu thực sự nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa."

"Không sao đâu mà giáo sư Tô, tôi bị sốt là do hôm qua ngâm nước rồi lại hóng gió đêm nên bị cảm lạnh thôi. Yên tâm đi, về phương diện tinh thần chắc chắn là không có vấn đề gì đâu." Mộc Nam tự tin một cách kỳ lạ mà ngó lơ tình trạng cơ thể mình, "Hơn nữa vừa rồi tôi cũng không phải đau đầu, chỉ là đột nhiên nghĩ tới một chuyện khác."

"Chuyện gì?"

"Lúc nãy tôi quên chưa nói, cái thứ quỷ quái giả dạng anh lúc đó ý, tôi nghi đó chính là người đã chết ở trong bệnh viện."

Trước Tiếp