Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Người phụ nữ được gọi là thím Lưu cứ la lối om sòm, hai mắt trợn trừng cùng lời lẽ đanh thép. Nếu đưa cho bà ta một bộ đồ cổ trang, nói không chừng bà ta có thể quỳ xuống ngay tại chỗ mà gào khóc xin Bao Công xử án.
Mộc Nam đứng bên cạnh dựa người vào Tô Bất Thức nghe ngóng nửa ngày trời, nhìn người phụ nữ kia kể khổ với Trưởng thôn, ít nhiều cũng đã nắm được đầu đuôi câu chuyện.
Người phụ nữ đó họ Lưu, là người từ nơi khác gả đến. Nhà chồng bà ta giàu có mấy đời, dù ở trong cái thôn hẻo lánh này thì vẫn được coi là gia đình đủ cơm no áo ấm, không lo cái ăn cái mặc. Thím Lưu có một đứa con trai, nhỏ hơn La Nhạn một tuổi, từ bé đã được cả nhà cưng chiều hết mực. Chắc cũng vì thế mà sinh thói hống hách quen thân, cộng thêm tính nghịch ngợm của trẻ con, nên nửa tháng trước lúc chơi bên bờ hồ đã xảy ra xích mích với La Nhạn. Kết quả là, một thằng nhóc to xác, phát triển khỏe mạnh lại bị một đứa bé trông gầy gò ốm yếu đánh cho mặt mũi bầm dập.
Tuy nói lúc đó La Nhạn cũng bị thương, hơn nữa chuyện trẻ con đánh nhau mà người lớn xen vào thì chẳng hay ho gì, nhưng thím Lưu khi đó thấy con trai cưng của mình bị đánh thì nuốt không trôi cục tức ấy. Bà ta nhất quyết đòi đối phương phải cho một lời giải thích. Thế nhưng còn chưa bước nổi một bước vào cửa thì đã bị hắt ngay một chậu nước bẩn lên đầu. La Nhạn thậm chí còn nói với bà ta rằng, nếu còn dám đến làm loạn thì sẽ không phải là hắt nước lạnh đâu, mà sẽ ném thẳng ấm nước sôi ra.
Mộc Nam nghe đến đây không nhịn được mà bật cười. Cậu có cảm giác thằng nhóc La Nhạn kia đánh nhau rất giỏi lâu rồi, quả nhiên không ngoài dự đoán mà. Thậm chí đối đầu với người lớn cũng chẳng ngán, hoàn toàn không làm người ta thất vọng chút nào.
Cậu đương nhiên rất tán thưởng cách làm của La Nhạn, nhưng thím Lưu thì không nghĩ vậy. Bà ta cho rằng La Nhạn mới tí tuổi đầu mà đã "ác độc" như thế, không biết lớn lên rồi thì còn lật trời đến mức nào nữa. Dù cho trưởng thôn có ở bên cạnh khuyên giải rằng thằng bé đó xưa nay sẽ không bao giờ ra tay nếu không có lý do thì bà ta vẫn cứ bỏ ngoài tai.
Đều đang ở cái tuổi chưa hiểu chuyện, trẻ con đánh nhau thì làm sao mà nói rõ ai đúng ai sai được cơ chứ?
Thực ra nếu sự việc cứ thế kết thúc, nhà thím Lưu chịu dừng tay lại ngay lúc đó thì cũng xong chuyện lâu rồi. Nhưng nào ai ngờ, La Gia Diệu, con trai của thím Lưu lại không có ý định bỏ qua. Nó nhất quyết điều tra cho ra lộ trình mà La Nhạn định dùng để đi qua cầu treo rời khỏi thôn Cống Hồ đi tìm bác sĩ Trần, tiếp đó nó còn đi vòng qua hơn nửa cái hồ, sáng sớm tinh mơ đã dẫn theo mấy đứa trẻ con nhà hàng xóm mai phục ngay tại con đường vào thôn duy nhất, cũng chính là vách núi nơi có cây cầu treo kia, ôm cây đợi thỏ chuẩn bị dạy dỗ đối phương một trận.
Trên đây đều là lời trưởng thôn dùng để khuyên bảo thím Lưu, nguyên nhân chỉ có vậy mà thôi, cũng chính vì sự việc này mà thím Lưu cứ khăng khăng cái chết của con trai bà có liên quan đến La Nhạn. Nhưng vâng, đúng vào cái ngày La Gia Diệu dẫn người đi chặn đường La Nhạn, trong lúc leo núi thì đột nhiên trượt chân rồi cứ thế ngã nhào xuống vách núi ngay trước mặt đám bạn đồng hành.
Mà La Nhạn ngày hôm đó thì bởi vì em gái bị đau bụng nên căn bản không thể rời khỏi núi. Nó cứ ru rú trong nhà chăm sóc La Ngư, thậm chí còn có không ít người làm chứng rằng La Nhạn đã nhờ họ đi tìm bác sĩ giúp.
Sự cố xảy ra khiến cả nhà thím Lưu đau đớn tột cùng. Mặc dù những đứa trẻ đi cùng La Gia Diệu lúc đó đều làm chứng rằng La Gia Diệu tự mình trượt chân ngã xuống, nhưng thím Lưu vẫn cứ một mực khăng khăng là do La Nhạn hại chết con bà.
"Trưởng thôn, kẻ giết thằng A Diệu chính là La Nhạn! Bố nó là thằng bợm rượu, mẹ nó là con điên, đẻ ra cái loại con cái như thế thì có gì lạ đâu chứ!" Thím Lưu vẫn gào khóc, dây dưa cả buổi trời, dù bây giờ giọng đã khản đặc thì vẫn không chịu dừng lại. "Bọn họ...đám người kia, cả lũ trẻ con kia nữa, tất cả đều bị La Nhạn mua chuộc hết rồi, chứ làm gì có chuyện trùng hợp đến thế? Có nhiều người như vậy, sao lại cứ phải là A Diệu nhà tôi..."
"Được rồi, được rồi." Trưởng thôn hơi hé đôi mắt ti hí ra. Mộc Nam vốn tưởng lão sẽ nói mấy lời xã giao kiểu nén bi thương gì đó, nào ngờ nội dung tiếp theo lại khiến cậu kinh ngạc há hốc mồm, "Đã bảo với thím rồi, ba ngày nữa là nghi lễ sẽ được tiến hành. Đến lúc đó A Diệu nhà thím sẽ tự nhiên quay trở về bên cạnh thím thôi, chuyện này thì có gì đâu mà phải lo lắng?"
Khoan đã, chẳng phải ban nãy mới nói con trai của thím Lưu đã chết rồi sao? Quay trở về bên cạnh bà ta là có ý gì?
"Phải, nghi lễ, cái này tôi đương nhiên biết. Nhưng mà... đã bao nhiêu ngày trôi qua rồi, tôi chưa từng mơ thấy A Diệu lấy một lần. Có phải vì tôi để nó đợi lâu quá, nên thằng bé không tìm thấy đường về nhà không?"
"Sao có thể chứ?" Trưởng thôn an ủi bà ta, "Thím cũng biết mà, thời gian tổ chức nghi lễ đều do Ngu thần quy định mà đã là thần tiên thì sao có thể sai được? Hơn nữa chẳng phải ngài tư tế đã bảo thím cứ yên tâm rồi sao? Nhà thím tích được nhiều công đức như vậy, chẳng lẽ còn sợ thằng bé không về được hay sao?"
"Không....Tất nhiên, tất nhiên là không rồi." Thím Lưu được thôn trưởng đỡ dậy, cả người toát lên một vẻ hưng phấn gượng gạo. Lúc này Mộc Nam mới để ý thấy quầng mắt bà ta thâm sì, rõ ràng là suốt thời gian qua không hề ngủ ngon giấc. "Sao tôi có thể nghi ngờ ngài Ngu thần được chứ? Chúng ta được Ngu thần che chở, chỉ là tôi nhớ A Diệu quá mà thôi, tôi mong nó có thể quay về..... Tất nhiên là tôi tin trưởng thôn và cả ngài tư tế rồi."
"Thế chẳng phải là được rồi sao?" Trưởng thôn vẫn giữ nguyên bộ mặt cười híp mắt đó, "Lần này trong thôn có nhiều khách đến như vậy, nghi lễ chắc chắn sẽ long trọng hơn trước, Ngu thần cũng sẽ nghe thấy lời cầu nguyện của thím dễ hơn thôi."
Người phụ nữ lại bắt đầu khóc lóc. Mộc Nam thấy chắc chẳng moi thêm được tin tức gì nữa, bèn kéo Tô Bất Thức chào tạm biệt trưởng thôn rồi rời đi trước.
"Mọi chuyện đúng là ngày càng trở nên thú vị rồi đây." Mộc Nam đánh giá, lấy tay chọc Tô Bất Thức đi bên cạnh, "Anh thấy sao?"
"Tôi thấy thái độ của bọn họ đều không đúng lắm." Tô Bất Thức nói, "Cải tử hoàn sinh, dù đặt ở đâu cũng là chuyện không thể xảy ra. Nhưng không chỉ trưởng thôn nói chắc như đinh đóng cột, mà những người khác cũng coi đó là chuyện thường tình. Rõ ràng đây không phải là tín ngưỡng một sớm một chiều."
"Chẳng lẽ là mấy thứ kiểu như mượn xác hoàn hồn?" Mộc Nam suy nghĩ, "Nói vậy thì nghi lễ lần này có vẻ như được tổ chức hoàn toàn là vì con trai thím Lưu, vậy La Nhạn cũng phải tham gia sao? Sao hôm qua không nghe em ấy nhắc đến nhỉ?"
"Cậu bé đó không có lòng kính sợ mãnh liệt với tượng thần và truyền thống của thôn Cống Hồ như những thôn dân khác." Tô Bất Thức nói, "Nhưng điểm chung là, phản ứng của họ trước những sự việc kỳ quái trong mắt người ngoài đều rất bình thản."
"Đúng vậy, cứ như thể trong thôn thường xuyên xảy ra mấy chuyện quái gở đó nên quen rồi vậy." Mộc Nam nói, "À phải rồi, anh có để ý cách ăn mặc của người phụ nữ đó không? Chất vải đó thậm chí còn tốt hơn cả đồ trưởng thôn mặc."
"Ừ." Tô Bất Thức gật đầu, "Hơn nữa hôm qua tôi đi điều tra phát hiện, phàm là nơi có người hoạt động quanh hồ đều được gọi là thôn Cống Hồ. Nhưng số lượng người ở khu vực phía Bắc gần từ đường lại ít hơn hẳn những nơi khác, hoạt động ở đó đa phần là những sứ giả giống như người trông coi miếu vậy."
"Nói vậy thì cái nghi lễ này có vẻ chính là mấu chốt của phó bản rồi." Mộc Nam nói tiếp, "Chúng ta đi xem những chỗ khác nữa nhé?"
"Ừm, đi thôi."
Hai người tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh đã quay lại cái sân lúc đầu. Người đã vơi đi khá nhiều, nhưng đa phần là NPC, Đường Khả cũng không còn ở đây nữa. Chỉ có nhóm ba người của Lữ Vạn Khôn là vẫn ngồi bên bàn nói chuyện, nghiễm nhiên coi nhà trưởng thôn như phòng họp của nhà mình vậy.
"Thật là xui xẻo!" Một thành viên bang Phong Bạo bất bình lên tiếng, "Từ lúc lập team đi phó bản đến giờ, đã bao giờ phải chịu cái loại uất ức này đâu? Đã không thể quang minh chính đại loại bỏ người chơi, lại còn không được đối phó NPC. Tao thật sự nghĩ mãi không thông, thế này thì khác quái gì đang ở khu đình chiến đâu?"
"Đâu chỉ đơn giản là uất ức, hồi tao mới chơi cũng chưa từng phải chịu thiệt như này."
"Làm gì có cái chế độ PVP nào mà cách đánh lại như thế này chứ? Hay là thực chất có cách đánh khác mà chúng ta không biết?"
"Ai mà biết được? Đây là lần đầu tiên tao dàn xếp ghép trận thành công mà kết quả lại phải chơi một cách hèn nhát thế này đây... Đừng nói phó bản này thực ra là biện pháp mà Cừu dùng để xử lý chúng ta đấy nhé?"
......
Bọn họ thảo luận với vẻ mặt nghiêm túc, còn một số người chơi xung quanh khác thì đang lén lút nhìn trộm họ. Chỉ có Lữ Vạn Khôn là vẫn khoanh tay ngồi đó không nói một lời. Gã nhăn chặt mày, mặc kệ cho đám đàn em tranh cãi, chẳng lẽ đây là phong cách thể hiện sự lạnh lùng mới nhất của mấy vị thủ lĩnh sao?
Hai người bọn họ nguyên vẹn đi ra từ phía sau nhà. Rất nhiều người chơi xung quanh đều nhìn họ với vẻ mặt ghen tị, rõ ràng là lầm tưởng rằng họ đã nhận được cơ duyên gì đó.
Chuyện kỳ lạ, hay nói đúng hơn là cơ duyên thì cũng có đấy, nhưng dù sao thì đồ cúng trên bàn thờ kia thực sự quá quỷ dị, cộng thêm gã tư tế luôn ở trong đó, nên Mộc Nam cũng chẳng có cách nào thò tay lấy một ít bỏ túi mang về nghiên cứu kỹ hơn được. Tuy nhiên theo những gì cậu nhìn thấy, chỉ cần đem so sánh với nhà trưởng thôn, thì đúng như bọn họ dự đoán trước đó, La Nhạn thực ra còn "bất kính với Ngu thần" hơn bọn họ tưởng tượng nhiều.
"Tao thừa nhận, bọn mày, cùng với ả đàn bà tên Đào Hải Nguyệt kia quả thực khác với những người chơi khác."
Một tiếng cười khẩy vang lên cắt ngang bước chân đang đi ra ngoài của Tô Bất Thức và Mộc Nam. Mộc Nam trong lòng biết rõ ai nói bèn quay đầu lại, quả nhiên thấy Lữ Vạn Khôn vừa cất tiếng vừa mở mắt ra."
Ngón tay gã gõ lên mặt bàn theo từng nhịp điệu. Mộc Nam để ý thấy ở huyệt hợp cốc (*) trên mu bàn tay gã có xăm hình một con rắn đang cuộn tròn. Cậu trong tiềm thức cảm thấy vị trí của hình xăm này có chút quen mắt, nhưng do hiện giờ trong đầu cậu đang chứa quá nhiều thứ nên nhất thời không nhớ ra nổi mình đã nhìn thấy nó ở đâu.
(*): Vị trí huyệt hợp cốc nằm trên mu bàn tay, ở vùng kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ.
"Ý gì?"
Tô Bất Thức bình thản đối mắt với gã, hỏi.
"Ý của tao chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao? Dù sao thì ở trong thôn này, bọn tao cũng chẳng làm gì được bọn mày, cho nên..." Lữ Vạn Khôn hơi ngừng lại rồi cười nói tiếp: "Chi bằng hợp tác thì thế nào?"
Gã cứ thế thốt ra câu này ngay trước mặt bao nhiêu người chơi xung quanh khác, hoàn toàn không thèm để ý đến phản ứng hít vào một ngụm hơi lạnh của những người đó.
"Xin cho phép bọn tôi từ chối." Tô Bất Thức đáp, gần như không có bất kỳ sự do dự nào.
Lữ Vạn Khôn cũng không ngờ mình lại bị từ chối dứt khoát đến thế. Gã nheo mắt lại đầy nguy hiểm, rồi chuyển tầm mắt sang Mộc Nam đang đứng bên cạnh: "Còn mày thì sao? Lúc ở bệnh viện mày thế mà vẫn sống sót được sau khi trúng đạn của tao nên tao đánh giá rất cao mày đấy. Hay là nhập hội với bọn tao đi, đông người chẳng phải cũng được coi là một sự che chở không tồi sao?"
Nói còn hay hơn hát, Mộc Nam thầm nghĩ. Còn che chở nữa chứ, gia nhập cái loại team này mà giữa đường không bị đâm sau lưng một nhát thì đã phải cảm tạ bọn chúng đại phát từ bi lắm rồi.
Nghĩ đến đây, Mộc Nam mỉm cười, sau đó thân mật quàng một cánh tay lên vai Tô Bất Thức, nói: "Thật là ngại quá đi, crush của tôi vừa bảo là không muốn đi cùng các anh rồi. Việc gì cũng do anh ấy làm chủ cả, mà tôi thì phải nghe theo anh ấy cơ ~"
.
Tác giả:
A Nam: Người bên cạnh tôi mà là đồng đội à? Mau mở to mắt ra nhìn, đó là người yêu tương lai đấy!!!