Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 34: Đường Khả

Trước Tiếp

Hiện tại cả người Tô Bất Thức mắt thường cũng thấy được là đang vô cùng tức giận.

Một đám người chơi rời khỏi bệnh viện, anh đi ở đằng trước, còn Mộc Nam đuổi theo ở phía sau, đằng sau nữa là một nhóm lác đác người chơi muốn đến điểm tập hợp nhưng lại không dám đến quá gần hai người này.

"Hai người bọn họ rốt cuộc là đang làm gì vậy?" Có người chơi thì thầm to nhỏ.

"Vợ chồng son hả?" Một người khác nghi hoặc nhìn bóng lưng phía trước, xác nhận nói, "Ừ, đôi vợ chồng trẻ cãi nhau rồi."

"Hả?"

"Vậy chúng ta cứ thế này, không làm gì cả sao?"

"Ý cậu là sao?"

"Ý tôi là, bọn họ cũng là người chơi mà? Sao chúng ta không..."

"Ra khỏi bệnh viện là khu đình chiến rồi cậu không thấy sao? Hơn nữa người kia lúc nãy... quá dọa người rồi, nói chung tôi chịu."

"Tôi cũng chịu."

"Haizz, tôi cũng chỉ nói vậy thôi..."

.........

Mộc Nam nghe thấy tiếng bàn luận của đám người phía sau, xác nhận bọn họ hiện tại dù muốn bắn lén sau lưng cũng không làm được, liền cũng không quá để ý đến động cơ của bọn họ nữa. Cậu lại chuyển tầm mắt sang Tô Bất Thức, nhìn dáng vẻ hoàn toàn không muốn để ý đến cậu của giáo sư Tô, không nhịn được lại cảm thấy bất đắc dĩ.

Thực ra thì sự việc vừa mới xảy ra nói phức tạp cũng không phức tạp. Khoảnh khắc Mộc Nam bị súng bắn trúng cũng tưởng là mình chết chắc rồi, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để trực tiếp load lại rồi, kết quả phát hiện ngoại trừ hơi đau một chút thì không có bất kỳ cảm giác nào khác.

Nếu không phải vì cảm giác đau đớn mãnh liệt, cậu suýt chút nữa còn tưởng đó là một khẩu súng rỗng.

Nhưng cứ như vậy lại thành ra rất xấu hổ. Mộc Nam hoàn toàn không định nằm trên mặt đất trừng mắt to mắt nhỏ với đám người kia, chỉ có thể dứt khoát giả chết, nếu không đám người đang chuẩn bị rút lui kia mà thấy cậu xác chết vùng dậy, e rằng sẽ sợ đến mức liều mạng với cậu mất.

Nói cách khác, cậu vốn dĩ định giả chết lừa đám người kia, ai ngờ lại lừa được Tô Bất Thức trước mất tiêu. Khi cậu lôi từ trong cổ áo ra sợi dây chuyền có thẻ chó đã bị biến dạng, bên trên còn găm một viên đạn, Tô Bất Thức cả người nhìn qua như sắp văng game đến nơi rồi.

"Không hổ danh là đạo cụ SSR a." Mộc Nam lúc đó còn ăn vạ trong lòng Tô Bất Thức, trưng ra một bộ dạng vô cùng vô tội nhìn anh, "Phương thức bảo toàn mạng sống của thứ đồ chơi này vậy mà lại là đỡ đạn, đỉnh thật, tiếc là hình như chỉ dùng được một lần. Giáo sư Tô anh đừng đơ ra như vậy nữa, anh mau nhìn nè, tôi không một vết xước nào luôn á....."

Cậu vừa nói vừa định vạch cổ áo mình ra cho anh kiểm tra, Tô Bất Thức lúc này mới như vừa hoàn hồn phản ứng lại, đẩy mạnh cậu ra rồi giống như bỏ chạy mà đi thẳng một mạch.

Khói mù trước cổng bệnh viện dần dần tan đi, đồng hồ đếm ngược trên màn hình hiển thị phía trên cũng đang giảm dần. Mộc Nam nhìn thoáng qua đám người chơi đang co cụm một chỗ không dám tiến lên ở phía sau, thở dài một hơi rồi đứng dậy đuổi theo.

Nói tóm lại sự tình phát triển vẫn rất dễ hiểu, tiếc là dáng vẻ hiện tại của Tô Bất Thức không giống như nguyện ý thấu hiểu cho lắm.

"Giáo sư Tô ơi, giáo sư Tô à?" Mộc Nam đi theo anh, lượn lờ xung quanh gọi đối phương, "Anh giận rồi à? Tôi sai rồi mà, anh đừng chấp nhặt với tôi nữa có được không?"

"......" Tô Bất Thức bỗng nhiên dừng bước, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào đối phương, "Tại sao phải làm loại chuyện này?"

Tại sao?

Mộc Nam tự hỏi lòng mình, cậu lúc đó thực ra cũng không nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi của đối phương, chỉ là nằm trên đất do đau đớn và nghi hoặc nên có chút chưa hoàn hồn, vừa khéo nhìn thấy nét mặt căng thẳng đến tột độ của Tô Bất Thức.

Đó là một loại biểu cảm như thế nào nhỉ? Mộc Nam nghĩ, đừng nói đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy khuôn mặt không giữ được bình tĩnh ẩn trong bóng tối của Tô Bất Thức, cậu thậm chí chưa từng nhìn thấy bất kỳ ai đặt sự an toàn của cậu ở trong lòng như vậy. Điều này quá xa lạ, cậu nghĩ, xa lạ đến mức trong khoảnh khắc đó trái tim cậu cũng hẫng đi một nhịp, không biết phải làm sao cho phải.

Thế là Mộc Nam cuối cùng cong cong mắt, lộ ra nụ cười mà cậu luôn am hiểu nhất, nói: "Bởi vì thích anh, cho nên muốn theo đuổi anh, có được không?"

Tô Bất Thức sững sờ, ngay sau đó như chợt phản ứng lại, lúc xoay người rời đi còn buồn bực nói: "Tôi không hỏi cái này."

"Hả?" Mộc Nam liền đuổi theo, "Vậy chẳng lẽ là hỏi tôi... tại sao lại giả chết? Giáo sư Tô anh tin tôi, tôi thật sự không biết cái chó, cái dây chuyền kia dùng để làm cái này, cũng không phải cố ý hù dọa anh đâu."

"Vậy cậu cũng không nên tiếp tục ở lại gần đó, trên tay đối phương có súng, nếu như..."

"Sẽ không đâu không đâu, khẩu súng trên tay tên đó có cấu hình sáu viên đạn, trước đó đã bắn năm phát rồi, trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó gã sẽ không thay đạn xong rồi mới bắn bồi thêm đâu." Mộc Nam giải thích. Hơn nữa lúc đó cậu ném ra cái bình hoa thứ hai đối phương cũng không lựa chọn nổ súng, chứng tỏ gã sợ lúc thay đạn xảy ra biến cố, cũng càng chứng thực suy đoán của Mộc Nam.

Nói cách khác, cho dù không có sợi dây chuyền kia, trong tình huống đối phương chỉ có thể bắn một phát súng, tỷ lệ thành công trong hành động của Mộc Nam cũng cao tới chín mươi phần trăm.

"Cho nên, đừng giận tôi nữa mà." Mộc Nam nói, thấy đối phương nhìn sang liền hùng hồn nhìn lại, "Nếu giáo sư Tô không phục, vậy tôi cho anh hôn lại có được không?"

Tô Bất Thức nhìn qua càng tức giận hơn, đi về phía trước càng lúc càng nhanh: "Chúng ta mới quen biết chưa được mấy ngày đâu, cậu cũng thường xuyên nói với người khác như vậy sao?"

"Trời đất chứng giám tôi không có nha. Bình thường tôi đến bóng người còn chẳng thèm bước ra khỏi nhà nữa cơ, may mắn gặp được giáo sư Tô mới biết thế nào là nhất kiến chung tình..." Mộc Nam nói một hồi chợt ngộ ra điều gì, tiếp đó lươn lẹo nheo mắt lại nói, "Tôi biết rồi, thực ra giáo sư Tô cũng rất thích tôi, nếu không sao lại có phản ứng này?"

"......"

"Không sao đâu mà, thích một người vừa đẹp trai vừa thông minh như tôi là chuyện quá là bình thường, giáo sư Tô không cần phải ngại ngùng ..... Âyyy! Không phải chứ, sao lại tăng tốc nữa rồi!"

Hai người tiếp tục lôi lôi kéo kéo đi về phía trước như thể chuyện này sắp trở thành một loại trạng thái bình thường luôn rồi. Bọn họ dẫn đầu đi xuyên qua một mảng rừng cây lớn, cuối cùng nhìn thấy chiếc xe buýt dừng bên lề đường ở ngay trước mắt.

Chiếc xe này nhìn qua cũng khá cũ rồi, trên thân xe mang đầy những vết xước, trong màn đêm chỉ có hai ngọn đèn xe ở đầu xe phát ra ánh sáng yếu ớt. Một người đàn ông trung niên cúi đầu khom lưng đứng hút thuốc, giống như đang chờ đợi điều gì.

Động tĩnh đám người chơi bọn họ đi tới cũng không nhỏ, người đàn ông trung niên kia nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn thẳng về phía bọn họ.

"Đến đủ rồi, đến đủ rồi." Người đàn ông trung niên kia cười với bọn họ, lộ ra nửa mặt dưới trắng bệch. Đó không phải là da thịt, mà là hàm răng và xương cốt trắng hếu, nửa dưới của cả khuôn mặt như bị người ta dùng dao trực tiếp gọt đi mất, chỉ còn lại hàm răng đang ngậm điếu thuốc tự cháy.

Rất nhiều người chơi thấy vậy đều giật nảy mình. Mộc Nam vừa rồi còn đang thầm nghĩ NPC không có môi chẳng phải rất khó hút thuốc, thấy vậy cũng hoàn hồn, hỏi: "Ở đây chính là điểm tập hợp?"

"Đúng vậy, hoan nghênh, hoan nghênh." Đối phương cười với bọn họ, mặc dù biểu cảm thay đổi không rõ ràng gì cho cam, nhưng đích thực là từ trong đống xương cốt đó phát ra tiếng cười, "Lên xe đi, lên xe đi, chúng ta sắp sửa xuất phát rồi."

Có người chơi bởi động tác của gã mà lùi lại một bước lớn: "Liệu có... liệu có phải là cạm bẫy gì không?"

"Nhìn qua không ổn chút nào..."

"Thật sự có thể lên chiếc xe này sao?"

Cửa sổ xe loang lổ không thể nhìn rõ tình cảnh bên trong, Mộc Nam dẫn đầu đi lên trước một bước: "Vậy tôi lên trước đây, chạy lâu như vậy, khó khăn lắm mới có chỗ đặt chân cũng khá tốt."

Tô Bất Thức khẽ rũ mắt xuống, là người thứ hai đi theo lên xe.

Trên tay vịn cũ nát dính đầy rỉ sét và vết bẩn màu đen, Mộc Nam liếc nhìn một cái không chạm vào, kết quả lúc lên xe vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với một đôi mắt hung ác tàn độc.

Mặt mũi trông như hung thần ác sát, thân hình cao lớn khó lòng bỏ qua, vừa nhìn thấy cậu liền cười một tiếng ý vị không rõ: "Quả nhiên mày vẫn còn sống."

Thế mà lại là tên cầm đầu của bang Phong Bạo, cũng phải, thủ đoạn của bọn chúng quyết liệt như vậy, có thể vượt qua tầng sàng lọc đầu tiên cũng là chuyện đương nhiên.

Xem ra trên chiếc xe này đều là những người chơi đã sống sót.

"Có thể là do tôi mạng lớn chăng?" Mộc Nam mỉm cười với gã, tiếp tục đi về phía sau.

Tên cầm đầu kia cũng không chặn cậu lại, ngược lại tên đàn em ngồi bên cạnh gã lại hỏi: "Anh Lữ, tên này..."

"Bớt lo chuyện bao đồng." Tên đó dường như cũng không muốn xảy ra xung đột với cậu ở khu đình chiến, gã phất tay cắt ngang câu hỏi của đàn em rồi nhắm mắt dưỡng thần.

Ghế trống trên xe buýt còn một nửa, Mộc Nam cố ý chọn một vị trí gần cửa sổ, tiếp tục đi về phía trước, trong tầm mắt bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay trắng nõn.

"Hây, xin chào." Đó là một thiếu nữ tóc ngắn, mặt tròn tròn, lúc cười lên trông rất nhỏ tuổi, "Phía sau có chỗ, anh ngồi chỗ bọn tôi đi nè ~"

Bên cạnh truyền đến một tiếng hừ lạnh, Mộc Nam nhìn theo tiếng động, vừa vặn nhìn thấy bên cạnh thiếu nữ tóc ngắn kia là Đào Hải Nguyệt với vẻ mặt lạnh lùng đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mộc Nam: "......"

Đào Hải Nguyệt vẫn ôm thanh hoành đao kia của cô ta, nhìn qua khá bình đẳng bởi không cho bất kỳ ai sắc mặt tốt, Mộc Nam cũng không biết lời mời này là ý của cô ta hay là ý của bạn đồng hành, chỉ đành cười gượng một tiếng: "Ha ha, khéo thật."

"Cậu ngồi chỗ đó." Tô Bất Thức chỉ vào vị trí gần cửa sổ phía sau nói với Mộc Nam. So với cậu thì anh tự nhiên hơn nhiều, đối với Đào Hải Nguyệt chỉ khẽ gật đầu coi như chào hỏi, đương nhiên, anh ít nói cũng không loại trừ là do tâm trạng hiện tại cũng không tốt lắm.

Mộc Nam suy nghĩ trong chốc lát, cũng không từ chối, lúc nhìn thấy Tô Bất Thức ngồi xuống bên cạnh mình còn cười cười, tuy nhiên cậu còn chưa kịp nói gì, liền thấy đối phương trực tiếp nhắm mắt lại, giống như cự tuyệt trò chuyện.

Chẳng lẽ vẫn chưa hết giận ư, Mộc Nam tiếc nuối nghĩ thầm.

"Ồ ồ, tôi tên là Đường Khả, đây là đồng đội của tôi Đào Hải Nguyệt." Thiếu nữ tóc ngắn kia quay đầu nhoài người lên ghế cười nói, "Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy giáo sư Tô lập nhóm với người khác đấy, đúng rồi, các anh vừa nãy cũng bị tên cầm đầu kia chặn đường à?"

Xe buýt khởi động, tiếng gầm rú của động cơ át đi tiếng nói chuyện của mấy người, Mộc Nam bèn cười nói: "Đúng vậy, các cô cũng từng giao đấu mấy lần à?"

Đường Khả liền kể lại đơn giản cho bọn họ nghe về chuyện của mình, cô và Đào Hải Nguyệt, Tô Bất Thức đều quen biết nhau ở phó bản khác, thời điểm đó đã có người của bang Phong Bạo. Theo lời cô nói thì tên cầm đầu kia tên là Lữ Vạn Khôn, ra tay cực kỳ âm hiểm, phàm là người từng tiếp xúc với gã đều phải cẩn thận thêm vài phần, lòng báo thù của tên này cực mạnh, rất thích đánh lén.

"Có điều ý, tôi cứ tưởng lần này lại là mấy người quen cũ chúng ta tham gia trò chơi cơ, không ngờ còn có gương mặt mới, vẫn là do giáo sư Tô dẫn tới." Đường Khả cười híp mắt nói.

Cô nàng tuy mang dáng vẻ vừa nhỏ tuổi vừa ngây thơ lãng mạn, nhưng trong lời nói cũng có thể nhìn ra rõ ràng là một tay lão luyện. Mộc Nam liền nương theo lời cô hỏi: "Tại sao lại cảm thấy 'lại' là người quen cũ?"

"Ái ~ Giáo sư Tô chưa giải thích với  sao?" Đường Khả nói, "Phó bản PVP có độ khó càng cao, cơ bản đều là nhân tài đã có nhiều kinh nghiệm mới bị kéo vào, cho nên chúng ta mới gặp phải người quen cũ đó nha."

Trước Tiếp