Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 33: Ngốc rồi sao?

Trước Tiếp

Câu nói này khiến Mộc Nam có chút bất ngờ, cậu nhướng mày ghé sát lại hỏi: "Giáo sư Tô hoàn toàn không bài xích việc tôi sử dụng kỹ năng nữa sao?"

"Ít nhất có thể đảm bảo an toàn cho cậu." Tô Bất Thức nhìn cậu một cái, "Nhưng tôi vẫn không đồng ý việc cậu cậy có kỹ năng mà hành động bừa bãi."

"Không thành vấn đề ~" Mộc Nam không chút do dự đồng ý ngay, sau đó đi mở cánh cửa căn phòng bọn họ đang đứng.

Trước mắt là hành lang hẹp quanh co khúc khuỷu, Mộc Nam và Tô Bất Thức liếc nhìn nhau một cái, tiếp tục đi về phía trước.

Hành lang này có rất nhiều khúc cua, hai người song song cảnh giác nhìn xung quanh, mãi đến khi mở ra một cánh cửa nữa, không gian trước mắt mới trở nên trống trải rộng rãi.

Bọn họ vẫn đang ở trong phòng, chỉ là trần nhà rất cao, dường như đã đi tới một nơi giống như đại sảnh.

Ước lượng bằng mắt thì hiện tại bọn họ có lẽ đang ở phía sau, chếch về bên hông đại sảnh, nguồn sáng duy nhất chính là khu tiếp tân đối diện với cửa lớn. Sau lớp kính vỡ nát chỉ có vài ngọn đèn bàn đang nhấp nháy, lờ mờ chiếu sáng tên và logo của bệnh viện - "Bệnh viện Phúc Miên Trường", logo bên trên không rõ ràng bằng tên, miễn cưỡng nhìn ra giống như một con cá đang bơi lội giữa núi và sông.

Vị trí hai người đứng có thể nhìn thấy cửa lớn ở đối diện, bên ngoài vẫn là một mảng đen kịt. Phía trên cửa lớn có một màn hình điện tử phát ra ánh sáng đỏ, đồng hồ đếm ngược bên trên hiển thị còn lại một tiếng đồng hồ.

Đây chẳng lẽ là thời gian quy định mà thông báo đã nhắc đến?

Con quái vật nhỏ trong hình hài đứa bé kia cũng không xuất hiện nữa. Mộc Nam quay đầu nhìn thoáng qua hướng bọn họ vừa đi tới, cánh cửa cuối cùng của hành lang chỉ là một cánh cửa sắt bình thường, nếu bọn họ không phải từ bên trong đi ra thì có lẽ sẽ chỉ nghĩ đây là cửa phòng chứa đồ tạp vụ.

Quả nhiên có vấn đề, cậu nghĩ.

Mà không gian yên tĩnh rất nhanh lại bị phá vỡ một lần nữa. Tô Bất Thức vừa mới phát động lại kỹ năng thêm lần nữa liền kéo cậu trốn ra sau cây cột, ngay sau đó liền nghe thấy phía trước truyền đ tiếng đánh nhau.

"Giết cô ta."

Trong bóng tối chỉ có ánh lửa từ họng súng lục b*n r* mới có thể chiếu sáng một khoảng nhỏ phía trước. Mộc Nam loáng thoáng nhìn thấy có mấy người đang đuổi theo một người phụ nữ tóc dài mặc đồ đen, kẻ cầm đầu liên tiếp nổ ba phát súng, nhưng đều bị cô ta né được.

Người phụ nữ kia là Đào Hải Nguyệt, những kẻ khác chính là người của bang Phong Bạo.

Mấy người bọn họ đuổi bắt ngay trong đại sảnh, trong một lần khoảng cách gần nhất, ánh sáng b*n r* từ họng súng lục đã chiếu sáng gương mặt vô cảm của Đào Hải Nguyệt. Kết quả cô ta chỉ hơi nghiêng người rồi cắm phập thanh hoành đao vào vai một tên đứng gần mình nhất, rồi vung tay kéo mạnh gã ta lại chắn trước mặt.

Đồng đội bị biến thành bia đỡ đạn nên kẻ kia cũng không dám nổ súng bừa bãi, Đào Hải Nguyệt cũng không dây dưa nhiều, sau khi đẩy mạnh kẻ bị đâm một nhát đang kêu thảm thiết về phía bọn chúng, bản thân cô ta nhanh chóng rời đi qua cánh cửa lớn.

"Không cần đuổi theo nữa." Người cầm đầu vừa lên tiếng, quả nhiên ngăn lại được động tác của đám thuộc hạ, "Người phụ nữ kia không phải tay mơ, phô trương thực lực mang tính tượng trưng là được rồi. Theo kế hoạch cũ, phong tỏa cửa lớn lại."

Giọng tên cầm đầu thô kệch, thân hình cao lớn, nhưng con người lại vô cùng bình tĩnh. Gã giao thành viên bị thương cho người khác băng bó vết thương, dường như cho rằng vết thương sắp gọt đi nửa cái vai của đối phương chỉ là chuyện nhỏ.

Không chỉ bình tĩnh quyết đoán, mà còn vô cùng tàn nhẫn độc ác.

"Bọn chúng chuẩn bị chặn cửa ra vào." Tô Bất Thức nhìn động tác kéo bàn ghế chặn cửa của đám người kia, nói, "Cứ tiếp tục như vậy đợi thời gian quy định kết thúc, những người còn ở trong bệnh viện tự nhiên sẽ bị phán là nhiệm vụ thất bại."

"Giết trước một đợt người chơi còn chưa đủ, đây là chuẩn bị một mẻ hốt gọn a." Mộc Nam nhìn động tác phân công rõ ràng của đối phương, "Hơn nữa còn rất thành thạo, xem ra không phải lần đầu tiên làm loại chuyện này rồi. Chúng ta tiếp theo làm thế nào?"

"Cái này, chắc là dùng được." Tô Bất Thức lấy ra một quả cầu to bằng nắm tay, giải thích nói, "Bên trong là thuốc làm giảm tinh thần lực, sẽ phát nổ sau khi va chạm."

"Lợi hại vậy sao, đây cũng là vũ khí a!" Mộc Nam nhớ tới kỹ năng liên quan đến tinh thần lực mà Tô Bất Thức nói trước đó, trong trò chơi PVP sẽ càng thêm hữu dụng. Nhìn thế này thì đúng là ý đó rồi, đạo cụ ảnh hưởng đến tinh thần lực cũng giống như kỹ năng, được coi là cách để đối phó với những người chơi thích đi team, "Chỉ có điều, khoảng cách hiện tại của chúng ta ném không tới chỗ bọn chúng nhỉ? Xem ra phải lén lút tiếp cận mới được."

"Không sai." Tô Bất Thức đưa tay chỉ về phía mấy cây cột xung quanh đại sảnh, "Có thể dùng chúng làm vật che chắn."

"Hiểu rồi, vậy để tôi đi một mình nhé!" Mộc Nam thấy Tô Bất Thức nhíu mày dường như muốn nói gì đó, vội vàng ngăn lại, "Ây ây, đừng cử động. Hai người chúng ta mà bị phát hiện thì đúng là bị tóm gọn cả ổ đấy, giáo sư Tô anh cứ ở đây nấp cho kỹ, lỡ có chuyện ngoài ý muốn tôi còn có thể hồi sinh, cũng coi như có cái bảo hiểm mà."

Vẻ mặt của Tô Bất Thức lại không tán đồng lắm: "Kỹ năng lần này còn ba phút nữa, đợi thêm đã..."

"Đợi ba phút nữa rồi mới phát động lại lần kỹ năng tiếp theo là chúng ta thật sự không ra được nữa đâu." Mộc Nam cười vỗ vỗ tay anh, nhân lúc đối phương sững sờ thì thuận thế cầm lấy quả cầu trên tay anh. Thứ này thế mà nặng hơn cậu tưởng tượng một chút, "Vậy cứ giao cho tôi đi."

Nói xong, Mộc Nam dứt khoát xoay người, trực tiếp lẩn vào trong bóng tối.

Động tác của cậu rất nhanh cũng rất nhẹ, đúng như tính cách bản chất của người này, hành động chưa bao giờ l* m*ng, chỉ là Tô Bất Thức lo lắng quá hóa rối mà thôi.

Tuy nhiên, cậu vừa mới tới gần được một phạm vi có thể hành động, tên cầm đầu vốn đang ở cửa lớn giám sát đám thuộc hạ làm việc bỗng nhiên đanh mặt lại, quay ngoắt đầu: "Ai ở đó?"

Ánh đèn đỏ chiếu lên mặt gã, khiến cho gương mặt không có biểu cảm gì kia trông vô cùng dữ tợn. Giây tiếp theo gã bỗng nhiên giơ tay phải lên, không chút do dự nổ một phát súng.

Nhưng phát súng này lại không phải nhắm vào Mộc Nam, mà là nhắm vào cây cột ở phía bên kia. Trong chốc lát máu tươi bắn tung tóe lên bức tường gạch trắng, một người ngã thẳng xuống đất.

Nơi đó vang lên tiếng kêu kinh hãi bị kìm nén của mấy người.

Vậy mà còn có người chơi khác chuẩn bị lén lút tới gần?

Tên cầm đầu lập tức ra hiệu bằng tay, liền có hai người xách đao đi về hướng đó.

Mộc Nam nhíu mày, không thể để hai người này đi ra, bọn chúng là một đội, nếu không giải quyết hết một lần thì hậu quả về sau sẽ vô cùng phiền phức.

Nghĩ vậy, Mộc Nam lập tức vớ lấy một cái bình hoa lớn bằng gốm sứ bên cạnh cây cột, hai tay nâng lên ném mạnh về phía hai tên kia.

"A!"

Một trong hai tên bị đập trúng trán, phát ra âm thanh giòn tan, đương nhiên là tiếng bình hoa vỡ nát. Hai kẻ kia quả nhiên dừng động tác, nhưng đồng thời Mộc Nam cũng để lộ vị trí của mình, phát súng tiếp theo lại nổ trực tiếp ngay bên cạnh đầu cậu!

Hú hồn hú vía, Mộc Nam thầm nghĩ, may mà cậu đoán với tính cách tên cầm đầu kia xác suất lớn sẽ trực tiếp nổ súng, nên đã rụt người về sau cây cột, nếu không thì đi chầu ông bà thật rồi.

Khoảng cách hiện tại là đủ rồi, nhưng cậu cũng đồng thời bị bại lộ dưới ánh sáng. Mộc Nam nghi ngờ hiện tại cậu chỉ cần đưa tay ra ném đạo cụ, sẽ bị viên đạn bắn trúng trước một bước.

Hơn nữa nấp sau cây cột cũng không phải an toàn tuyệt đối, bọn chúng đông người, hiện tại còn có thể hành động có khoảng ba tên, tùy tiện cử một tên qua đây ép cậu cũng đều phải động thủ.

Mộc Nam nghĩ như vậy, cuối cùng nhấc vòng tay lên nhìn đồng hồ đếm ngược còn chưa đến hai phút, dứt khoát hít sâu thở ra một hơi, hô lớn: "Chúng ta thương lượng điều kiện thế nào?"

"...... Ồ?" Tên cầm đầu cười khẩy một tiếng, "Mày có tư cách gì mà đàm phán điều kiện?"

Súng của gã vẫn luôn chĩa vào cây cột, nhưng lần này lại không mạo muội ra lệnh cho thuộc hạ qua xem xét. Bọn chúng trước đó vẫn luôn nổ súng trong bệnh viện, kẻ này không thể không biết trong tay bọn chúng có vũ khí, vậy mà vẫn trực tiếp sấn lại tấn công, nói không chừng là có đường lui gì đó.

Hơn nữa, ngữ khí và giọng điệu vừa rồi của kẻ này, nghe qua cũng không giống như có ý sợ hãi...

Ngay lúc gã đang nghĩ như vậy, bỗng nhiên có thứ gì đó lọc cọc lăn qua. Vậy mà lại là một cái bình hoa nữa.

"Tránh xa ra!"

Tên cầm đầu quả quyết hạ lệnh, mấy người kia sợ bên trong giấu thuốc nổ, đều đồng loạt lùi về phía cửa lớn. Ngay trong khoảnh khắc sự chú ý của bọn chúng bị phân tán, Mộc Nam trực tiếp hiện thân, ném mạnh quả cầu trên tay về phía tên cầm đầu.

Phản ứng của kẻ đó cực nhanh, vừa né tránh đồng thời nổ một phát súng, Mộc Nam bị bắn trúng ngã vật xuống đất theo tiếng súng. Nhưng quả cầu sau khi chịu va chạm mãnh liệt đã nổ tung, làn khói dày đặc trong nháy mắt bốc lên, trong khoảnh khắc đã bao trùm lấy đám người kia.

"Mẹ kiếp..." Ý thức được đối phương đã đạt được ý đồ, tên cầm đầu hận thù nhìn thanh niên trên mặt đất, bịt mũi ra lệnh, "Thứ này đang trừ tinh thần lực, tất cả mọi người lập tức rút lui!"

Mọi chuyện đều thuận lợi theo đúng kế hoạch của Mộc Nam, người của bang Phong Bạo Bang đã rời đi. Điều duy nhất xảy ra ngoài ý muốn là, cho đến tận khi lần kỹ năng trước kết thúc vẫn không thấy Mộc Nam load lại trạng thái.

Tại sao?

Tô Bất Thức chỉ cảm thấy bên tai sắp bị tiếng ù ù chiếm cứ hoàn toàn.

Anh vô cùng chắc chắn Mộc Nam vừa rồi đã bị trúng đạn, nhưng đến tận bây giờ vẫn không sống lại thì chỉ có một khả năng...... Cậu ấy chưa chết.

Nhưng anh lần này ngược lại không dám nghĩ liệu có phải lại là bug của hệ thống hay không mà chỉ vội vàng lao về phía thanh niên đang nằm trên mặt đất. Chiếc áo hoodie dính máu của đối phương căn bản không nhìn ra thương thế, chỉ có lỗ thủng trước ngực báo hiệu cậu xác thực đã bị trúng đạn.

Đây là tình huống tồi tệ nhất, Tô Bất Thức ôm lấy cậu, hỗn loạn nghĩ, kỹ nằn kết thúc trong trạng thái hấp hối, cho dù anh có lập tức phát động lần "sám hối" tiếp theo thì Mộc Nam sau khi chết cũng chỉ có thể quay lại trạng thái hiện tại...

Làm sao bây giờ? Hiện tại nên làm cái gì bây giờ?

Anh hiện tại nên dốc toàn lực cứu chữa cho cậu, hay là để tất cả bắt đầu lại lần nữa? Không được... Thâm Uyên, còn có Cừu đều đang nhìn chằm chằm vào tất cả chuyện này, nếu bắt đầu lại thì liệu cậu ấy vẫn sẽ đồng ý sao? Nhưng thương thế của cậu ấy, vết thương như thế này, ở hoàn cảnh hiện tại căn bản không thể áp dụng biện pháp hữu hiệu nào... Nhưng... Nhưng mà nếu cứ thế này để mặc cậu ấy chết đi thì...

"Khụ khụ..." Mộc Nam yếu ớt đưa tay về phía anh, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Tô Bất Thức, "Giáo sư Tô..."

"Tôi đây." Tô Bất Thức vội vàng cúi người, "Cậu muốn nói gì?"

Tô Bất Thức muốn nắm lấy tay đối phương, nhưng cơ thể run rẩy không kiểm soát được khiến anh mất đi cơ hội này, anh trơ mắt nhìn bàn tay kia đưa tới trước mặt mình --

Ngay sau đó cổ áo bị siết chặt, anh thế mà lại trực tiếp bị kéo phải hạ thấp đầu xuống.

Có thứ gì đó mềm mại chạm vào khóe môi.

Trong chốc lát trái tim cũng điên cuồng đập theo, Tô Bất Thức nhớ lại cảnh tượng lúc chia tay lần trước, còn chưa kịp phân biệt rõ đây là sự sợ hãi tột độ hay là nỗi đau đớn tột cùng, thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng cười nghẹn trong cổ họng của người dưới thân.

......?

"Giáo sư Tô?" Mộc Nam buông anh ra, đôi mắt mang ý cười sáng lấp lánh, cả người đừng nhắc tới vẻ yếu ớt như vừa rồi, dùng từ tinh thần phấn chấn để hình dung cũng hoàn toàn không quá, "Không phải chứ... Chỉ hôn anh một cái thôi mà đã ngốc luôn rồi sao?"

.

Lời tác giả: Những người chơi khác bị bắt vây xem kiểu: ???

Trước Tiếp