Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 32: Điều tra

Trước Tiếp

Mộc Nam hiện tại đang ở trong một phòng khám nghiệm, đây có lẽ là nơi bị hư hại nghiêm trọng nhất ở tầng này, vô cùng bắt mắt. Một nửa căn phòng đều là những vật liệu dẫn cháy đã bị thiêu rụi thành tro tàn, cậu nhìn thấy bên trong còn sót lại những mảnh vải và vụn giấy, cửa sổ bị khóa chết, hoàn toàn bị hun đen, nhìn từ trong ra ngoài chẳng thấy gì cả.

Cậu dùng ống tay áo bịt mũi, lục lọi trong đống tro tàn cao ngất kia, lật tới lật lui bỗng nhiên nhận ra có gì đó không đúng.

Một thứ gì đó đen sì phân nhánh giống như cành cây khô lộ ra từ bên trong.

Thứ này vừa chạm vào liền trực tiếp gãy luôn một nhánh, Mộc Nam nhíu mày tiếp tục lần theo thứ đó gạt tro đi, càng gạt càng cảm thấy "cành cây khô" này thon dài, mãi đến khi cậu khó khăn dọn sạch tất cả lớp tro tàn bên trên thì hình dạng của thứ đó mới hoàn toàn lộ ra.

Đó căn bản không phải cành cây gì cả, mà là một thi thể đã bị thiêu thành than.

"Giáo sư Tô." Mộc Nam gọi với ra bên ngoài một tiếng, "Tôi phát hiện được một thứ, anh có muốn qua đây xem thử không?"

Tiếng bước chân từ xa đến gần, Tô Bất Thức bước vào đi đến bên cạnh cậu, liếc mắt một cái liền chú ý tới cái xác chết cháy đen nằm hình chữ "Đại" (大) ở giữa phòng. Thứ đó vốn đã bị vùi lấp, lúc này bị đào lên, trông giống như một tế phẩm trên tế đàn khiến người ta rợn cả tóc gáy.

"Thế nào?" Mộc Nam đưa cho Tô Bất Thức tờ đơn thuốc rách nát vừa tìm được, nhìn anh bước lên kiểm tra.

"Nhìn chiều cao thì khoảng 1m80, nam giới, độ tuổi từ hai lăm đến bốn mươi, tay trái đeo đồ trang sức, tay thuận là tay phải." Tô Bất Thức nói, lại bổ sung một câu, "Chết lâu lắm rồi, cũng không phải là người chơi."

"Có thể xác nhận nguyên nhân cái chết không?"

"Không rõ, thi thể hư hại quá nghiêm trọng, hiện tại hoàn toàn không nhìn ra có ngoại thương hay không, chỉ có thể xác định được người này ở trong trạng thái mất ý thức trước khi bị thiêu." Tô Bất Thức nhặt lên một vật từ vị trí lồng ngực thi thể, san ra lòng bàn tay cho Mộc Nam xem, "Thứ này không đúng lắm."

Đây là một hòn đá hình tròn dẹt to bằng khoảng nửa ngón tay cái, cạo đi lớp bẩn bám trên bề mặt có thể nhìn thấy phía trên bị đục một cái lỗ nhỏ, bề mặt hòn đá chằng chịt những hoa văn lốm đốm màu đen không theo quy tắc, ở giữa dùng chữ Lệ màu đỏ khắc một chữ "Thư" chìm.

"Đây là một sợi dây chuyền a." Mộc Nam suy đoán, "Nhìn có chút kỳ quái, tạm thời coi như là vật có thể chứng minh thân phận đi."

Vậy thì cứ thu lại trước đã. Mộc Nam lại ra hiệu tờ đơn thuốc trên tay, cậu vừa nãy cố gắng phân biệt một lúc nhưng rất nhanh đã bỏ cuộc: "Đây là cái gì?"

"Vừa mới phát hiện ở trạm y tá, hai dòng chữ này là Quetiapine fumarate và Clozapine." Tô Bất Thức nói, "Đều là thuốc điều trị bệnh tâm thần phân liệt."

"Đây là một bệnh viện tâm thần?" Mộc Nam suy đoán, "Vậy việc bệnh viện này bị thiêu rụi xem ra chắc chắn có ẩn tình, chỉ là không biết người này là bác sĩ hay là bệnh nhân, Cừu đến giờ dường như cũng chỉ đưa ra một thông báo..."

Mộc Nam nói được nửa chừng thì đột ngột dừng lại, ngay sau đó bỗng nhiên cảnh giác quay đầu nhìn lại, nhưng vẫn chỉ nhìn thấy bóng tối trống rỗng bên ngoài cửa.

"Sao vậy?" Tô Bất Thức hỏi.

"Có thứ gì đó đang nhìn chúng ta." Mộc Nam khẳng định nói, "Lúc tôi ở tầng 4 cũng có cảm giác y hệt, hình như là đi theo chúng ta xuống đây."

"Rời khỏi đây trước đã." Tô Bất Thức nói, cũng không vì bản thân chưa phát giác ra nguy hiểm mà không tin phán đoán của Mộc Nam, nếu thứ đó nhắm vào cậu ấy thì.....

Hai người vừa rời khỏi căn phòng này, liền nhìn thấy trên hành lang xuất hiện thêm một số dấu vết khác. Đó là một chuỗi dấu chân nhỏ và dấu tay nhỏ màu đỏ sẫm, từ cửa kéo dài mãi về phía bóng tối ở khúc rẽ phía trước.

"Gặp ma rồi." Mộc Nam phán đoán, ngồi xổm xuống kiểm tra những dấu tay chân trên mặt đất kia, cái nào cũng không to bằng nửa bàn tay cậu, nhìn cứ như một đứa trẻ sơ sinh đang bò nhanh trên hành lang vậy, "Nhiều dấu máu thật đấy... Tên quỷ nhỏ này bò từ tầng 3 xuống sao?"

"Giống như là cố ý để lại manh mối để chúng ta đi qua vậy." Tô Bất Thức vừa dứt lời, liền thấy Mộc Nam mang theo vẻ hưng phấn quỷ dị muốn đuổi theo, vội vàng giơ một tay lên giữ chặt lấy cậu, "Đừng thả lỏng cảnh giác, đây có thể là quái vật do phó bản tạo ra."

"Quái vật được tạo ra... Giống như con mực lớn trong sương mù ở phó bản trước sao?" Mộc Nam nói, "Bệnh viện tâm thần sẽ có trẻ sơ sinh ư? Cứ cảm thấy phong cách không hợp lắm, người Sói của phó bản này chắc sẽ không trực tiếp nhồi nhét tất cả các yếu tố kinh dị có thể nghĩ ra vào một chỗ đấy chứ?"

"......"

"Không sao đâu giáo sư Tô, anh nghĩ mà xem, đám người chơi kia nguy hiểm như vậy, quái trong phó bản cũng rất nguy hiểm, vậy thì nếu lấy độc trị độc, chẳng phải chính là ý nghĩa an toàn sao." Mộc Nam làm vẻ nghiêm túc nói hươu nói vượn, nói xong một tay khác còn kéo lấy đối phương muốn đi cùng nhau, "Nếu anh sợ thì cứ đứng sát vào tôi một chút, tôi có thể bảo vệ anh nha?"

"Chắc chưa?" Tô Bất Thức nhìn gương mặt cười hì hì của đối phương, bỗng nơi nào đó như bị chạm vào, cũng không kiên trì nữa, cứ vậy mà mặc kệ Mộc Nam kéo anh đuổi theo.

Mộc Nam nheo mắt, mặc dù cậu rất hài lòng với kết quả thỏa hiệp của Tô Bất Thức, nhưng ánh mắt lướt qua cậu vừa rồi của đối phương, sao cứ cảm giác có chút ý vị không rõ nhỉ?

Hai người tiếp tục men theo dấu chân đi về phía trước, lúc này bốn phía đã yên tĩnh trở lại, dù là tiếng súng hay tiếng kêu thảm thiết đều dường như chưa từng tồn tại. Mộc Nam đề phòng thứ có thể tồn tại trong bóng tối, nhưng sau khi đi qua khúc rẽ mới nhìn rõ mọi thứ trước mắt.

Trước mặt bọn họ, rõ ràng là một căn phòng đã sụp đổ hơn một nửa, đổ nát tan hoang, xi măng sập xuống đập nát mặt đất phía trước tạo thành một cái hố lớn, chuỗi dấu tay và dấu chân kia biến mất ngay tại vị trí cái hố.

"Chẳng nhìn thấy gì cả." Mộc Nam ngồi xổm bên miệng hố, nheo mắt nhìn kỹ xuống dưới, "Dưới này chẳng lẽ là tầng 1 của bệnh viện này?"

Đoàng!

Tiếng súng bặt vô âm tín lại vang lên lần nữa, Mộc Nam phát hiện lần này vậy mà là truyền đến từ cùng một tầng.

"Bọn chúng nhanh như vậy đã tới rồi sao?" Mộc Nam hỏi, "Hay là nói, trong phó bản này cũng có người khác có súng?"

"Loại vũ khí này cần lượng lớn tích phân, bang Phong Bạo đã biết là do góp quỹ để mua, nhưng cũng không loại trừ những người chơi có tên trên bảng xếp hạng khác tiến vào phó bản." Tô Bất Thức nói, "Chúng ta xuống tầng dưới trước."

"Được." Mộc Nam gật đầu, cậu đang chuẩn bị đứng dậy, chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong khoảnh khắc dự cảm bất thường ập đến, có thứ gì đó hung hăng đâm vào lưng cậu, lực đạo cực lớn, thế mà trực tiếp đẩy cậu ngã xuống hố!

Trong khoảnh khắc đó Mộc Nam nhanh chóng xoay người lại, cậu nhìn thấy Tô Bất Thức đưa tay ra muốn kéo cậu, nhưng trong khung cảnh mà thời gian như bị ngưng đọng lại, thứ nổi bật nhất trong mắt cậu lại là một cục thịt màu xanh xám đã hung hăng đẩy cậu xuống.

Màu sắc tay chân của thứ đó còn đậm hơn màu da, cái đầu khổng lồ lơ thơ vài sợi tóc máu, hoàn toàn không cân đối với cơ thể nhỏ bé.

Là "đứa trẻ sơ sinh" vẫn luôn nhìn trộm trong bóng tối, sau khi bị cậu phát hiện lại để lại manh mối dụ dỗ bọn họ tìm tới đây.

Sức lực của con quỷ nhỏ kia ngược lại khá lớn, căn bản không cho cậu cơ hội kêu cứu, khoảnh khắc Mộc Nam vừa phản ứng lại đã rơi thẳng xuống dưới. Tô Bất Thức không kéo được cậu, thế mà lại không chút do dự cùng nhào xuống theo.

Trong bóng tối Mộc Nam rất nhanh liền mất đi thị giác, cậu chỉ kịp phát động kỹ năng giữa không trung, ngay sau đó cơn đau dữ dội truyền đến, cậu chỉ cảm thấy lưng đập vào thứ gì đó, lăn một vòng rồi lại úp mặt xuống đất, trong chốc lát lục phủ ngũ tạng đều đau đớn không gì sánh bằng.

Đen thật chứ, sao cậu từ sau khi tham gia trò chơi này lại bắt đầu thường xuyên rơi từ trên cao xuống thế này, chẳng lẽ cơn ác mộng trừ tinh thần lực ở phó bản trước là một giấc mơ tiên tri?

Cũng may căn cứ vào thời gian rơi tự do để phán đoán thì nơi rơi xuống cũng không cao lắm, Mộc Nam giãy giụa muốn bò dậy, đồng thời gọi vào bóng tối xung quanh: "Giáo sư Tô? Khụ khụ, giáo sư Tô anh ở đâu?"

Vừa rồi tình huống nguy cấp, người này hẳn là đã cùng rơi xuống với cậu mới đúng, Mộc Nam vừa nghĩ như vậy, liền bỗng nhiên cảm thấy một bàn tay đệm trên đỉnh đầu cậu, ngăn cản động tác muốn tiếp tục bò dậy của cậu.

"Cẩn thận." Giọng nói của Tô Bất Thức truyền đến từ bên cạnh, "Dịch sang bên phải một bước, đứng thẳng dậy sẽ đụng trúng cái bục."

"Anh có thể nhìn thấy?" Mộc Nam vô cùng nghe lời, dứt khoát dịch sang hướng giọng nói phát ra một bước lớn, cả người liền dựa sát vào người Tô Bất Thức, bắt đầu s* s**ng lung tung như thầy bói xem voi để xác nhận, "Ưm, quả nhiên là giáo sư Tô, anh không sao là tốt rồi."

"Ừ." Tô Bất Thức ấn xuống bàn tay đang cố ý làm loạn của cậu, thành thật đỡ người đứng dậy, "Chúng ta có lẽ là rơi xuống tầng 1 rồi, còn cử động được không?"

"A a a không cử động được, vừa nãy ngã đến mức tôi thấy đèn kéo quân (*) luôn rồi, chân đau lưng cũng đau, giáo sư Tô anh phải đỡ tôi mới được." Mộc Nam không chút do dự bắt đầu được đà lấn tới. Đối phương biết cậu căn bản chẳng bị làm sao, liền kéo cậu đi hai bước, mãi đến khi hai người đi tới trong góc, Tô Bất Thức mới lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ bật lên, xung quanh lúc này mới sáng lên.

(*): còn gọi là đèn cù, là một loại đồ chơi bằng giấy có nguồn gốc từ TQ, ngày xưa phổ biến trong nhiều dịp lễ tết, nay chỉ còn xuất hiện trong dịp Trung Thu. Đèn có đặc điểm khi thắp nến thì những hình ảnh được thiết kế bên trong sẽ hiện ra trên mặt đèn giống như và xoay vòng theo cùng một chiều liên tục không dừng lại. Còn ý của Mộc Nam là ẻm sắp hồi tưởng xong một vòng cuộc đời rồi.

Đây là một căn phòng to xêm xêm phòng bệnh, phòng có cửa nhưng không có cửa sổ, ở giữa là một cái giường phẫu thuật cỡ nhỏ có thể điều chỉnh, cậu vừa rồi hẳn là đã đụng trúng thứ này giúp giảm lực rơi nên mới không bị thương tổn thực chất nào. Mà bên cạnh giường phẫu thuật thì bày biện các loại máy móc, bàn mổ, trên bàn là một đống dụng cụ và thuốc men, bên trong còn có một ống tiêm dài bằng cánh tay trẻ con, công dụng tạm thời chưa nhìn ra, nhưng liếc mắt nhìn qua cực kỳ dọa người.

"Đạo cụ của giáo sư Tô thật sự rất nhiều a!" Cũng không biết móc từ đâu ra, Mộc Nam cảm thán xong lại hỏi, "Đây là nơi nào?"

Tô Bất Thức không trả lời cậu, vẻ mặt nghiêm túc dùng đèn pin soi xung quanh không bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào, nhưng trong căn phòng này dường như thực sự chỉ có hai người bọn họ.

"Anh đang tìm con quỷ nhỏ đã đẩy chúng ta xuống sao?"

"Ừ." Tô Bất Thức đáp, "Hành vi của nó hơi kỳ lạ, đánh lén nhưng lại không tấn công chúng ta, dường như mục đích chỉ là để chúng ta rơi xuống."

"Ồ, nói như vậy thì rơi xuống đúng là nhanh hơn đi cầu thang thật." Mộc Nam nương theo ánh sáng đèn pin nhìn về phía cái hố to phía trên đầu bọn họ, vẫn tối om như mực, "Vị trí ngay phía trên chúng ta ở tầng 2 là bị sập, tầng 3 và tầng 4 vẫn là phòng bệnh bình thường, nhưng ở đây lại xây một căn phòng nhỏ... Bố cục này không đúng lắm, vừa không giống viện điều dưỡng cũng không giống bệnh viện."

"Tóm lại, chúng ta rời khỏi đây trước." Tô Bất Thức nói, ngay sau đó lại bỗng nhiên bổ sung thêm một câu, "Bắt đầu từ bây giờ, cứ mỗi mười phút thì dùng kỹ năng một lần, tôi cũng sẽ đồng bộ phát động, hai người canh chừng, cố gắng đừng để có khoảng thời gian trống."

Trước Tiếp