Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhân tài có kinh nghiệm từng trải mới bị kéo vào phó bản độ khó cao?
Mộc Nam nhìn quanh bốn phía, nói cách khác, hiện tại những người tụ tập lại trên chuyến xe này cũng không phải trùng hợp.
Vậy Lữ Thiên Xuyên thì sao? Chẳng lẽ là bởi gã không ở cùng tầng với bọn họ nên không bị kéo vào?
Vận may của thật sự tốt lắm ý...
"Tình huống của Mộc Nam không giống." Tô Bất Thức bỗng nhiên mở miệng. Đường Khả không ngờ anh lại tham gia vào cuộc thảo luận, hơi sững sờ, nhưng cũng chỉ gật đầu không hỏi thêm gì.
Đây xem như... cắt ngang cuộc giao lưu thông tin của bọn họ mất rồi. Mộc Nam thấy vậy thì liếc nhìn anh, nhưng Tô Bất Thức cũng không định giải thích, thậm chí trực tiếp nhắm mắt dựa vào ghế chợp mắt.
"Giáo sư Tô ơi?" Mộc Nam thử gọi một tiếng, thấy Tô Bất Thức hoàn toàn không thèm để ý đến mình, bèn khẽ ho hai tiếng, vừa từ từ ghé sát về phía đối phương vừa trêu chọc nói, "Giáo sư Tô lần này ngủ không tháo kính ra sao? Anh mở mắt nhìn tôi chút đi mà, chỉ cần anh nhìn tôi, tôi không tin hai mắt anh trống rỗng. Áaa! Đau! Sai rồi anh ơi, thật sự sai rồi mà!"
Tô Bất Thức một tay nắm lấy cổ tay đang làm loạn của cậu, không thấy dùng bao nhiêu sức nhưng dưới sự gia tăng của cơn giận thực sự khiến Mộc Nam đau đến mức không nhịn được cầu xin tha thứ.
"Ngồi cho tử tế." Tô Bất Thức nói rồi buông tay ra.
"Vâng vâng, tôi nghe làm theo là được chứ gì." Mộc Nam nói, giả vờ đáng thương đưa tay qua, "Nhưng mà vừa nãy anh nắm cổ tay tôi đau quá."
Vẻ mặt Tô Bất Thức thả lỏng, anh vừa định giơ tay kiểm tra cho đối phương một chút, liền thấy cái cổ tay đang đeo dây buộc tóc kia rụt lại, lật một cái rồi né đi như đang làm ảo thuật vậy, lúc giơ lại trước mặt anh thì đã mở ra, có một chiếc kẹp vành tai màu đỏ đang lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay.
"Tặng anh đấy." Mộc Nam cười với anh, tuy cổ tay vẫn còn vết đỏ nhưng trên mặt còn đâu dáng vẻ kêu đau vừa rồi, "Coi như quà tạ lỗi, tha thứ cho tôi được không?"
Chiếc kẹp vành này cũng không lớn lắm, kiểu dáng đơn giản, dưới hoàn cảnh mờ tối, sắc đỏ kia phản chiếu ánh sáng vụn vặt, giống như màu đuôi tóc của ai đó, luôn thu hút ánh mắt của người khác.
Toàn là mấy thủ đoạn trêu chọc con gái nhà lành.
Tô Bất Thức nheo nheo mắt, nhưng vẫn nhận lấy chiếc kẹp vành kia rồi nói: "Đây là công cụ liên lạc, cậu kiếm ở đâu ra vậy?"
"Hóa ra đúng là công cụ liên lạc thật? Xem ra gã thương nhân kia không lừa tôi." Mộc Nam lại chứng nào tật nấy dịch người qua bên đó ngồi, thấp giọng giải thích đơn giản cho đối phương về nguồn gốc của thứ này, "Thế nào? Anh cảm thấy có đáng tin không?"
"Từ chỗ thương nhân Đà Điểu đúng là có cơ hội bốc được đạo cụ tốt." Tô Bất Thức chỉ nói, "Chiếc còn lại đâu?"
"Ở đây." Mộc Nam lấy ra một chiếc kẹp vành màu xanh lam khác. Trong quá trình kể lại cậu cố ý lại như vô tình tỏ ý rằng cái giá mà thương nhân Đà Điểu đưa ra chẳng khác gì tặng không luôn cho cậu, nhưng Tô Bất Thức đã nói là không có việc gì hơn nữa còn có thể tiếp tục dùng nên cậu cũng yên tâm rồi.
Mặc dù cậu thực chất đã mò ra được trước cách dùng của thứ này, nhưng cảm giác khi thực sự nhìn thấy Tô Bất Thức đeo lên món đồ trang sức cùng kiểu vẫn rất khác biệt. Đẹp thật, vô cùng đẹp mắt, cái này so với giáo sư Tô giữ vẻ lạnh lùng như hòa thượng ngồi thiền vừa rồi thì thuận mắt hơn nhiều rồi?
"Anh cũng không ghét tôi." Mộc Nam cong cong mắt khẳng định nói, lại trước khi Tô Bất Thức mở miệng thì thấp giọng cắt ngang, "Vậy chẳng phải là được rồi sao? Dù sao cũng là tôi tỏ tình với anh trước, giáo sư Tô hoàn toàn không cần có gánh nặng gì đâu. Yên tâm đi, chuyện anh hiện tại không muốn nói cho tôi biết, tôi tạm thời cũng sẽ không hỏi đâu."
Tạm thời.
Cho dù cậu nói nghe chân thành tha thiết đến đâu, Tô Bất Thức lúc này cũng chỉ có thể chắt lọc ra được hai chữ này mà thôi.
Anh hiểu cậu, Tô Bất Thức hiểu tất cả về con người này. Anh biết Mộc Nam chưa bao giờ là người sẽ lãng phí thời gian, giống như khi người kia livestream, sẽ đi đi lại lại một con đường mấy chục lần để load lại, cũng chỉ là để tính ra được lộ trình hành động chính xác của quái vật mà thôi.
Sự kiên nhẫn của cậu còn rõ ràng hơn cả giá niêm yết được công khai của hàng hóa trong khu nghỉ ngơi.
Cho nên anh không biết những lời cậu nói ra đối với bản thân mình có ý nghĩa gì. Cậu chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói "thích", rồi miêu tả "nhất kiến chung tình", cậu vẫn luôn như vậy, không chút gánh nặng nào, lần nào, lần nào cũng làm những chuyện lặp đi lặp lại.
Tô Bất Thức nhìn về phía người thanh niên đã chuyển sự chú ý ra ngoài cửa sổ, nắm tay vẫn luôn siết chặt từ nãy đến giờ dần dần buông lỏng, tiếp đó chậm rãi giơ lên, chạm vào chiếc kẹp trên d** tai.
Xúc cảm khi chạm vào lành lạnh.
Sự u uất trong lòng mãi vẫn không thể tiêu tan, Tô Bất Thức lúc này mới ý thức được không chỉ mỗi cậu mà chính anh cũng đang làm lặp lại những chuyện đến mức hết thuốc chữa.
.
Xe chạy nhanh trong đêm tối, đường núi trước mắt gập ghềnh đen kịt, thứ duy nhất có thể nhìn rõ chỉ là một mảnh đất nhỏ dưới ánh đèn xe. Cũng chính vì vậy mà những người chơi ngồi ở nửa trước của chiếc xe buýt xóc nảy này trông ai nấy đều thần kinh căng thẳng, sợ xảy ra biến cố gì ngoài ý muốn.
Mộc Nam cũng đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu có thể cảm giác được, người trên xe này có chút kiêng kị khu đình chiến trong quy tắc nên không có bất kỳ động tác nào, nhưng thực tế chỉ cần một ánh mắt thôi cũng có thể bộc lộ lát nữa bọn họ muốn làm gì.
Ngay lúc này, ngoài cửa sổ vốn đen kịt như có bóng cây lướt qua, giây tiếp theo bên đường đột nhiên sáng lên một ánh lửa, ngọn lửa màu cam đỏ nhảy nhót, rõ ràng là màu sắc ấm áp, nhưng lúc này lại hiện lên vẻ quỷ khí âm u.
Nguyên nhân không có gì khác, ánh lửa kia bắt nguồn từ một cái chậu than trên mặt đất, thứ đang cháy chính là từng xấp từng xấp tiền giấy màu vàng.
Lại là lửa.
Rất nhiều người trên xe đều bị dọa sợ. Bên cạnh chậu than không thấy có người, vậy nó cháy lên từ lúc nào?
"Làm nhiều việc ác, cẩn thận bị đòi mạng đấy......"
Giọng nói khàn khàn vang lên trong thùng xe tĩnh lặng, là của gã tài xế bị mất một nửa khuôn mặt đang lẩm bẩm cười quái dị. Có rất nhiều người chơi đều sợ hãi không dám ho he, nhưng đa số mọi người thì đề phòng cảnh giác, bao gồm cả Đào Hải Nguyệt vẫn luôn quay đầu đi, cũng mở mắt nhìn chằm chằm phía trước.
"Lát nữa đừng phân tâm." Tô Bất Thức bỗng nhiên nói.
Mộc Nam vừa chuẩn bị đáp lời, ngay sau đó chiếc xe đột ngột phanh gấp, quán tính khổng lồ khiến cả người Mộc Nam lao về phía trước, may mà có dây an toàn nên mới tránh được thảm án đập mặt vào ghế trước.
"Ông có biết lái xe không hả?!"
Một tên đàn em của Lữ Vạn Khôn giận dữ mắng, không thể không nói dũng khí của đám người bang Phong Bạo này cũng khá đáng khen đấy chứ, đối mặt với loại NPC này mà vẫn có thể gào lên như thường.
"Đến bến rồi, các người nên xuống xe rồi."
Cửa xe mở ra, gã tài xế quay đầu liếc nhìn một cái, nhìn hàm răng chồng chéo lên nhau từ góc độ này vô cùng có tính uy h**p, người chơi vốn còn định tiếp tục càm ràm, đột nhiên vì thế mà im bặt.
"Đi." Lữ Vạn Khôn trầm mặc đủ lâu rồi, lúc này ra lệnh một tiếng dẫn đầu rời đi, bốn người khác nhao nhao như tìm được xương sống mà đi theo sau.
Những người chơi khác cũng chỉ đành xuống xe, có một người trẻ tuổi nhìn qua đã sắp bị dọa cho ngu người hỏi bạn đồng hành: "Đây là định đưa chúng ta đi đâu đây?"
Bây giờ hỏi câu này thực ra đã hơi muộn rồi, nhưng điều khiến người ta bất ngờ là, gã tài xế thiếu nửa khuôn mặt và cũng chẳng yêu thích gì việc cười kia vẫn trả lời bọn họ: "Đi dọc theo hướng này về phía trước, đi qua cây cầu treo, là đến đích rồi."
"Đi qua cầu treo, thì không được tính là khu đình chiến nữa nhỉ?" Lữ Vạn Khôn bỗng nhiên quay đầu hô lớn một tiếng, áo khoác của gã vừa khéo mở ra, lộ ra báng súng lục ở thắt lưng.
Động tác uy h**p này của gã truyền đạt rõ ràng đến trong mắt mọi người, đó Lữ Vạn Khôn liền xoay người, dẫn theo đồng đội đi trước về phía cầu treo.
Mộc Nam không nhịn được cười một tiếng.
"Anh cười gì vậy?" Đường Khả kinh ngạc nhìn cậu, tưởng người này bị dọa cho ngốc rồi.
"Hắn nói những lời này chẳng qua là không muốn người khác đi theo bọn hắn, xác suất lớn là định ra tay trên cầu treo đấy." Mộc Nam nói.
Đào Hải Nguyệt nghe vậy mày hơi nhíu lại, chỉ nói với Đường Khả một câu "Đừng tới quá gần" rồi lập tức đuổi theo.
"Ưm, hay là giáo sư Tô cứ ở lại đây trước?" Mộc Nam thì thầm với Tô Bất Thức vài câu, suy đoán kế hoạch của đám người kia, tuy nhiên anh nghe vậy chỉ lắc đầu, nói: "Hai chúng ta không thể tách ra."
"Vậy... anh có lòng tin không?"
"Sẽ không có việc gì." Tô Bất Thức nói.
"Được rồi, vậy tôi tin tưởng giáo sư Tô, chúng ta cùng tiến cùng lùi nhé." Mộc Nam cười cười, bước lên cầu treo, "Đi thôi."
Đường Khả thấy bọn họ ung dung như vậy, cũng không biết nên khuyên thế nào, đành phải cùng đi theo.
Ngoài ra, những người chơi khác đều giữ khoảng cách với bọn họ. Dù sao kẻ nổi bật dễ bị diệt, đối phương có súng, tự nhiên là người ở gần sẽ xui xẻo trước.
Mộc Nam đương nhiên không phải không nghĩ đến chuyện này, nhưng đã biết đối phương muốn giở trò, còn không bằng trực tiếp nghênh đón, nói không chừng khả năng thắng còn lớn hơn một chút.
Mà cây cầu treo trước mắt còn hẹp hơn trong tưởng tượng, khoảng cách chỉ bằng hai người, cũng không phải xích sắt, một người giẫm lên đã khiến nó rung lắc nửa ngày, kết hợp với môi trường tối om xung quanh, quả thực khiến người ta lầm tưởng mình đã một bước nửa chân vào chốn âm ty.
Năm người của bang Phong Bạo đều đi ở hàng đầu, Đào Hải Nguyệt theo sát phía sau kéo gần khoảng cách. Mộc Nam cầm đèn pin, Tô Bất Thức ở sau lưng cậu, hai người duy trì ở một vị trí miễn cưỡng có thể theo kịp nhưng không đuổi quá sát bọn họ.
Hết cách rồi, dù sao cây cầu treo này vừa dài vừa hẹp, bất kể là phía trước hay phía sau, chỉ cần có bước chân không đồng nhất là sẽ rung lắc dữ dội. Nhưng trong trò chơi PVP liệu có thể trông cậy vào việc những người chơi khác nghe lời ư? Đừng nói là mấy kẻ mỗi người một bụng xấu kia, rất nhiều người phía sau ngay cả việc đơn thuần nghe khẩu lệnh cũng không làm được.
Vốn dĩ tốc độ của Đường Khả đã không nhanh, lúc này gặp phải tình huống này cuống đến mức không nhịn được kêu lên, Mộc Nam ngược lại không nôn nóng như trong tưởng tượng, cậu sau khi phát hiện hiện trạng thì dứt khoát mặc kệ, một lòng một dạ điều chỉnh nhịp điệu đảm bảo bản thân sẽ không bị rơi xuống.
Nhưng ngay khi cậu vừa đi được hơn một nửa lộ trình thì biến cố đột nhiên xảy ra, mấy người bang Phong Bạo đã đến nơi rồi.
Ánh sáng đèn pin không đủ để chiếu sáng khoảng cách xa như vậy, nhưng tiếng đánh nhau đột ngột vang lên từ phía trước, cũng như sự rung lắc mãnh liệt của dây thừng đủ để chứng minh đã xảy ra chuyện gì. Mấy kẻ kia muốn chặt đứt dây thừng của cầu treo.
Cây cầu treo lâu năm không được sửa chữa căn bản không chịu nổi sự giày vò này, trong khoảnh khắc đã nghiêng hẳn về một phía, trong tiếng la hét vang lên liên tiếp, mọi người giống như thả sủi cảo thi nhau rơi xuống vách núi.
Nhưng cái gọi là vực thẳm cũng không sâu như tưởng tượng, Mộc Nam ở giữa không trung vừa mới phát động xong kỹ năng, giây tiếp theo cả đầu lẫn người đều chìm vào trong dòng nước lạnh lẽo. Dưới đáy của vách núi là nước, nhưng tại sao trước đó hoàn toàn không nghe thấy tiếng nước chảy?
Một con sóng ập tới, trực tiếp nhấn chìm nghi vấn trong đầu Mộc Nam, kéo theo cả cái đầu vừa chuẩn bị ngoi lên của cậu cùng chìm xuống.
.
P/s: Đọc được cmt khá bất ngờ nên dịch lại cho mng đọc ~
A: Màu của kẹp vành..... xanh đỏ (hồng lam).....là màu của bìa!! And tui đột nhiên nhớ ra đuôi tóc của Mộc Nam cũng là màu đỏ.
Tác giả: Đúng ròi nè! Đeo đồ cp trùng với màu chủ đạo của đối phương á! Heihei bồ phát hiện ra chi tiết tui lồng vào rùi ~