Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
P/s: Đổi xưng hô nha~
_
Kết thúc "Cầu nguyện", người chơi đã hoàn tất hồi sinh.]
Cùng tiếng thông báo vang lên trong đầu, Mộc Nam đổ rạp người về phía trước, ngã vào một vòng tay. Cảm giác chóng mặt ập đến ngay sau đó, nhưng nhịp tim truyền đến từ lồng ngực đối phương lại khiến cậu cảm thấy an tâm đến lạ.
"Giáo sư Tô..."
"Tôi đây." Tô Bất Thức đáp lại, giọng nói mang theo chút khàn khàn không quá rõ ràng.
Giọng nói của đối phương khiến Mộc Nam hoàn hồn. Cậu sực nhớ tới thông báo tinh thần lực sụt giảm mà mình nghe được trước khi reset, cậu mở bừng mắt, hoảng loạn nắm lấy cánh tay người trước mặt kiểm tra trên dưới một lượt: "Anh có sao không? Vừa nãy em nghe thấy thông báo bị trừ tinh thần lực nên mới chạy tới đây, đây là đâu vậy? Có phải anh đã gặp nguy hiểm gì không..."
Những câu hỏi dồn dập như pháo liên thanh của Mộc Nam khiến Tô Bất Thức sững sờ. Vừa rồi anh phát hiện Cầu nguyện được kích hoạt, còn tưởng đối phương lại gặp phải nguy hiểm gì, không ngờ tới thế mà lại là vì lo lắng cho anh mới...
"Tôi không sao." Tô Bất Thức dịu giọng xuống, "Chỉ là kỹ năng bị mất kiểm soát thôi, đừng lo."
Trong lúc anh còn đang ngẩn người, Mộc Nam đã kiểm tra người ta từ đầu đến chân một lượt. Lúc này Tô Bất Thức đang dựa vào tường, ngoại trừ vẻ mặt có chút mệt mỏi ra thì đúng là không nhìn ra vết thương nào. Bọn họ hiện tại đang ở trong một căn phòng kín, thoạt nhìn giống như phòng khách nhà ai đó, rèm cửa được kéo kín, có thể thấy ánh đèn bên ngoài không chiếu vào được.
Ít nhất có thể xác định hiện trạng tạm thời là an toàn. Mộc Nam tiếp tục hỏi: "Kỹ năng mất kiểm soát là ý chỉ... kỹ năng 'Slenderman' kia à?"
Tô Bất Thức ngước mắt lên nhìn hắn: "Em..."
"Em nhớ ra rồi. Tất cả, đều đã nhớ ra hết rồi." Mộc Nam nhìn thẳng vào mắt Tô Bất Thức, nghiêm túc nói từng câu từng chữ, "Em biết việc xâm nhập vào giấc mơ tấn công em không phải chủ ý của anh. Em cũng biết giáo sư Tô vì cứu em mà đã mấy lần tiêu hao tinh thần lực của chính mình để xử lý đám NPC kia. Ví dụ như đám rối trong dinh thự, hay lúc anh gọi em tỉnh dậy khi đối mặt với Ngu Thần, còn có lúc sớm hơn nữa, chính giáo sư Tô đã giải quyết con quái vật học sinh suýt chút nữa siết chết em ở trường học..."
Cậu nhận thấy vẻ mặt đối phương có điểm khác thường, còn tưởng rằng Tô Bất Thức để bụng việc mình phát động kỹ năng lên người anh, vội vàng bổ sung: "Vừa nãy lúc em hồi sinh, kỹ năng 'Con rối' là tự động kích hoạt đấy! Hiện tại em không có cách nào khống chế nó được, sau đó thì... không cẩn thận nhìn thấy một vài chuyện cũ của giáo sư Tô... Em không cố ý đâu."
Ánh mắt cậu chân thành tha thiết, thậm chí thay đổi hẳn vẻ cợt nhả ngày thường. Thế nhưng Tô Bất Thức lại lảng tránh ánh mắt của cậu, nhíu mày, biểu cảm có chút hoảng loạn.
Chờ đã, Mộc Nam thầm nghĩ, thế này không đúng lắm nhỉ? Sao anh ấy vẫn có phản ứng kiểu này?
"Giáo sư Tô vẫn còn giận em à? Lúc đó ở trước mặt Cừu em không cố ý nói mấy lời đó đâu. Lúc ấy não em bị chập mạch, lại còn rất loạn, chỉ mải lo chửi nhau với cái thứ rách nát kia mà không bàn bạc trước với anh..." Mộc Nam có chút cuống lên, tốc độ nói cũng nhanh hơn vài phần, "Sau khi tổng kết em đã trải qua rất nhiều chuyện, cơ bản đã khôi phục lại toàn bộ ký ức rồi. Em rất nhớ anh, Tô Bất Thức, bây giờ em có thể nói cho anh biết là em vẫn rất thích..."
"Đừng nói." Tô Bất Thức bỗng nhiên ngắt lời cậu. Biểu cảm trong khoảnh khắc đó thậm chí còn mang theo một tia khẩn cầu của kẻ bị dồn vào đường cùng, "Đừng nói nữa."
Anh trông như đã cảm thấy mệt mỏi đến cùng cực, đôi mắt sau gọng kính rũ xuống thấp, sắc mặt cùng đôi môi đều có chút trắng bệch.
Mộc Nam cũng sững sờ. Trong sự trầm mặc kéo dài, cậu dần dần ý thức được điều gì đó.
Nhưng vừa đảo mắt nhìn sang, cậu liền nhận ra mình vẫn đang ướt sũng nằm bò trên người Tô Bất Thức, lập tức xấu hổ bò xuống dưới: "Được, vậy chúng ta nói chuyện này sau vậy. Em đứng dậy trước đây, giáo sư Tô nghỉ ngơi cho khỏe..."
Những giọt nước trên đuôi tóc Mộc Nam theo động tác của cậu bắn lên người Tô Bất Thức. Trong đầu cậu một chốc thì nghĩ không biết đây là nơi nào, một chốc lại nghĩ toang rồi giáo sư Tô quả nhiên đang trách cậu, cậu sắp thất tình rồi, một chốc lại phát hiện hai chân của mình thế mà đã khôi phục bình thường sau khi hồi sinh... Cũng không biết dưới góc nhìn của người khác thì trông như thế nào, nếu Tô Bất Thức cũng xuất hiện chênh lệch nhận thức, vậy cảnh cậu mang cái chân dán miếng gel dính đi tỏ tình rồi bị từ chối này liệu có trông hài hước quá không nhỉ...
"Đừng nghĩ lung tung nữa." Tô Bất Thức bỗng nhiên lên tiếng. Sau khi thành công gọi lý trí của đối phương quay về, anh đưa một bộ quần áo cho cậu, "Vào phòng tắm tắm rửa thay bộ quần áo trên người ra đi, tôi đun nước rồi."
Mộc Nam chớp chớp mắt, vẫn chưa kịp phản ứng lại.
"Tôi đã đợi ở khu nghỉ ngơi rất lâu nhưng mãi không tìm thấy em, cho nên đành tự ý mua đại một ít vật tư cất vào kho, em cứ dùng tạm trước đi." Tô Bất Thức đứng dậy giải thích, dường như đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có, "Phó bản này không bình thường, đợi nghỉ ngơi một lát chúng ta sẽ nói kỹ hơn."
"...Được." Mặc dù Mộc Nam không muốn nói chuyện chính sự chút nào mà chỉ muốn chuyên tâm nói chuyện yêu đương, nhưng sau khi nhận lấy quần áo cậu cũng không từ chối. Cậu đi vào phòng tắm chật hẹp, phát hiện bên trong không chỉ sạch sẽ mà rất nhiều vật dụng đều còn mới tinh. Đến khi giũ bộ quần áo kia ra nhìn, cậu lại để ý thấy kiểu dáng của nó chính là loại áo hoodie mà trước đây cậu thường xuyên mặc, trái tim không kìm được lại loạn nhịp thêm vài phần.
Cái gì mà để sau hẵng nói chứ... Đã tận mắt chứng kiến những việc Tô Bất Thức làm vì mình, biết được tấm chân tình mãi vẫn chưa nói thành lời kia, còn bảo cậu phải dùng cái tâm thái nửa vời trước kia để đối mặt với anh thế nào đây?
Nhưng trước đây Tô Bất Thức đã vì cậu mà làm quá nhiều chuyện rồi. Cậu không thể lại bất chấp mong muốn của đối phương mà cưỡng ép anh phải hồi đáp, bắt anh phải gánh vác điểm tín nhiệm vốn chẳng còn bao nhiêu của mình. Làm như vậy thì có khác gì coi Tô Bất Thức là một công cụ điểm neo di động đâu?
Mộc Nam tắm rửa qua loa xong liền hít sâu một hơi, tự nhủ với bản thân là không sao cả. Chẳng phải chỉ là theo đuổi người ta thôi sao? Cậu cho dù không thành thạo thì chẳng lẽ không thể học chắc?
Mộc Nam thuận tay cầm một cái khăn bông lau lau đầu. Sau khi nghĩ thông suốt, cậu cảm thấy mọi chuyện thuận lợi hơn không ít, it nhất thì chân của cậu đã có thể cử động được rồi, đây sao có thể không tính là một chuyện tốt chứ?
Cậu thay quần áo xong bước ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Tô Bất Thức đang đứng bên cửa sổ, vén một góc rèm nhìn ra bên ngoài. Ngay trước khi ánh đèn quét tới, anh lại buông tay thả rèm xuống.
Sau đó anh quay đầu lại, hỏi Mộc Nam: "Em vừa nói cái gì?"
"Em á?" Mộc Nam chỉ chỉ vào chính mình, "Vừa nãy em có nói gì đâu."
"...Chắc là tôi nghe nhầm." Tô Bất Thức day day ấn đường, "Quần áo có vừa người không?"
"Ừm, em cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi, cảm ơn giáo sư Tô nhiều." Mộc Nam đi về phía anh, "Hiện tại chúng ta đang ở nơi nào vậy?"
"Gần tháp canh ở phía Đông đường ranh giới giữa nội thành và ngoại thành." Tô Bất Thức đáp, "Chúng ta đang trong một nhà dân trên tầng bốn."
Hóa ra là vậy, xem ra tầng cao hơn sẽ có ích cho việc quan sát ánh đèn từ tháp canh. Mộc Nam vừa suy nghĩ, lại chợt nhớ ra một chuyện khác quan trọng hơn: "Nhưng chỗ này cách rất xa địa điểm em sử dụng Cầu nguyện lúc trước nha, tại sao mối liên kết giữa vòng tay của chúng ta vẫn luôn không bị ngắt quãng vậy?"
"Tôi đã dùng một số phương thức để mở rộng phạm vi của Cầu nguyện. Có điều chỉ dùng được một lần thôi, tiếp theo tốt nhất chúng ta vẫn đừng tách nhau ra nữa." Tô Bất Thức nói, giọng điệu như thể không muốn nói nhiều nên lảng sang chuyện khác, "Sau khi em tiến vào thế giới này, có xuất hiện triệu chứng khó chịu nào không?"
Mộc Nam liền kể lại toàn bộ sự việc từ lúc mình vào phó bản này cho đến khi sử dụng Cầu nguyện để quay về bên cạnh Tô Bất Thức: "Là như vậy đấy. Lúc đó em còn tưởng mình thật sự phải lôi theo hai cái chân bị tan chảy chơi hết cả ván game này rồi chứ. Nhưng cũng không biết là do nhận thức sẽ khôi phục theo thời gian, hay là do công lao của việc lưu file Cầu nguyện, tóm lại hiện tại em dường như không có cảm giác không ổn gì cả."
"Không thể lơ là được." Tô Bất Thức nói, sau khi nghe xong toàn bộ quá trình, anh nhíu mày bước về phía cậu một bước, "Em nói Mạnh Tri Nhạc đã ra tay với em... Cánh tay sao rồi? Hiện tại còn cử động được không?"
"Ồ không sao đâu, ngay khi phát hiện không ổn em đã lập tức sử dụng kỹ năng rồi, bây giờ cánh tay vẫn lành lặn nè." Mộc Nam sợ anh lo lắng, đi đến trước mặt anh khua khoắng cánh tay hai cái cho anh xem, "Lần này tạm tha cho hắn, lần sau gặp lại em nhất định sẽ báo thù rửa hận."
Tô Bất Thức vẫn không yên tâm lắm. Anh muốn kiểm tra cánh tay của Mộc Nam, do dự một lát rồi lại buông tay xuống, nói: "Mục đích của Mạnh Tri Nhạc không rõ ràng, tốt nhất em vẫn nên tránh xa hắn một chút."
"Giáo sư Tô ghen rồi à?" Mộc Nam nghe vậy, cười hì hì định đưa tay ra kéo anh. Kết quả chú ý tới ánh mắt đối phương rơi trên tay mình mới vội vàng phản ứng lại rụt tay về, vẻ mặt nghiêm túc tìm cách chữa cháy, "Không, khụ, em... ý của em là giáo sư Tô nói đúng, cực kỳ đúng, em đảm bảo sẽ nghe lời."
Vẻ mặt của Tô Bất Thức không thay đổi gì thêm nữa. Mộc Nam giỏi nhìn mặt đoán ý lúc này mới thở phào nhẹ nhõm —— Nói không chừng so với mối quan hệ không rõ ràng trong ký ức, giáo sư Tô càng thích kiểu tình cảm tiến triển tuần tự từng bước một hơn ấy chứ. Đúng, cậu phải tiếp tục duy trì như vậy, thế mới có thể cho cái người thuộc phái bảo thủ này cơ hội thích ứng.
Ở bên kia, Tô Bất Thức hoàn toàn không biết đối phương đã bổ não đến tân đâu rồi. Anh chỉ thu hồi ánh mắt của mình khỏi đầu ngón tay đối phương, rồi nói: "Rất lâu về trước, chúng ta đã từng cùng nhau tới phó bản này."
"Đúng vậy, em vẫn còn nhớ." Mộc Nam cố ý muốn nói chuyện với anh nhiều hơn một chút, "Lúc đó nơi này vẫn chỉ là một phó bản bình thường, chứ không phải là 'cuộc khảo hạch' gì đó đâu nhỉ? Nhắc mới nhớ, rốt cuộc Thâm Uyên muốn làm cái gì vậy? Chuyện cơ cấu nội bộ mà Mạnh Tri Nhạc nói... Giáo sư Tô cảm thấy có đáng tin không?"
"Khi Thâm Uyên mới giáng lâm, đa phần các trò chơi đều rất công bằng." Tô Bất Thức nói, "Bất kỳ ai trên thế giới cũng đều có cơ hội tham gia trò chơi. Nhưng bởi vì độ khó của trò chơi quá cao, lại quá tàn nhẫn, nên cuối cùng số lượng người có thể sống sót trở thành người chơi chẳng còn lại bao nhiêu. Cho nên tôi đang nghĩ, một Thâm Uyên như vậy cho dù có muốn gặp em, thì cũng sẽ đưa ra một cơ hội để thử thách."