Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 108: Uống rượu độc giải khát

Trước Tiếp

Tô Bất Thức đã trốn tránh Mộc Nam suốt một tuần.

Toàn bộ kế hoạch thẩm vấn ban đầu đều bị hủy bỏ. Anh vùi mình vào đống công vụ rườm rà và những tập tài liệu xem mãi không hết, chỉ thỉnh thoảng vào lúc đêm khuya thanh vắng mới đi đến bên ngoài phòng cấm túc, vừa hút thuốc vừa quan sát trạng thái của người nọ qua màn hình giám sát.

Người nọ phần lớn thời gian đều đang ngủ, tỉnh dậy thì nằm đếm cừu, hoặc kiểm tra những dấu vết do anh để lại trên người cậu, sau đó giơ ngón giữa về phía camera giám sát.

Tô Bất Thức nhìn cậu, trái tim vốn đang dao động vì tra ra được chân tướng giờ lại từng chút từng chút yên lặng trở lại.

Xác định tâm ý của chính mình sao?

Vốn dĩ Tô Bất Thức còn có thể dùng cớ muốn biết chân tướng để lừa gạt bản thân, nhưng sau đêm hôm đó, dường như anh không thể tiếp tục tự lừa mình dối người như vậy được nữa.

Màu đỏ nơi đuôi tóc người nọ như liều thuốc độc mãnh liệt nhất, anh phẫn nộ vì sự ung dung của Mộc Nam, thậm chí còn căm hận sự phóng túng l* m*ng của đối phương. Nhưng đó thực sự chỉ đơn thuần là sự chán ghét dành cho kẻ thù không đội trời chung thôi sao? Nếu là như vậy, thế tại sao khi chạm vào đối phương trái tim anh lại đập điên cuồng không kiểm soát được, và lại cảm thấy đau thương ảm đạm khi nhìn thấy cậu qua lại thân mật với người khác?

Cuối cùng Mộc Nam cũng được thả ra, thoát khỏi phạm vi có thể nhìn thấy mọi lúc mọi nơi của Tô Bất Thức, khiến anh không kìm được mà trở nên nôn nóng. Cho dù đối phương vẫn cứ gây chuyện thị phi như trước, vừa cấy virus vào Thâm Uyên lại vừa đi trêu chọc anh, nhưng Tô Bất Thức vẫn cứ có một loại ảo giác rằng, ngay giây tiếp theo cậu sẽ biến mất ngay trước mắt mình.

Sau ngày hôm đó, mọi thứ đều đã không còn giống như trước nữa.

Trước mặt người khác, bọn họ vẫn diễn vai kẻ thù không đội trời chung như thường lệ, nhưng sau lưng lại quấn quýt lấy nhau như đôi tình nhân thân mật nhất. Mộc Nam không hề bài xích việc duy trì mối quan hệ như thế này với anh, nhưng lại luôn lảng tránh không nói tới những chuyện ngoài chuyện chăn gối.

Tô Bất Thức không biết mình nên thấy may mắn hay thất vọng. Anh chỉ có thể nắm chặt lấy cậu, như đang nắm lấy một con diều đã đứt dây.

"Giáo sư Tô dạo này làm mạnh quá à, tôi không muốn ở trong nhà cũng phải mặc áo cao cổ đâu, như thế thì khả nghi quá!" Mộc Nam soi gương nhìn những vết đỏ trên cổ, thấy Tô Bất Thức có vẻ mặc kệ không quan tâm thì lại cứ nhất quyết sán đến bên cạnh người ta, "Sao thế? Chẳng lẽ là dạo này tôi chọc giáo sư Tô không vui, nên mới dùng cách thức này để giận dỗi... Vậy anh nói ra đi, tôi sửa có được không?"

Lúc này Tô Bất Thức đang xử lý tài liệu của một lô phó bản mới. Xét theo mức độ bảo mật thì chắc chắn không thể để Mộc Nam nhìn thấy, nhưng khi cậu gác đầu lên vai anh cọ qua cọ lại, đầu ngón tay anh khựng lại vài lần, cuối cùng vẫn không đẩy người nọ ra.

Thế nhưng, thái độ của Mộc Nam càng thân thiết, Tô Bất Thức lại càng ý thức được rõ ràng một chuyện ——

Bọn họ không phải người yêu. Hiện tại không phải, sau này... lại càng không thể.

"Không có chuyện đó đâu." Tô Bất Thức nói, giọng điệu hoàn toàn không nghe ra chút khác thường nào.

"Đừng mà, để tôi dỗ dành anh nhé." Mộc Nam mổ nhẹ lên một bên cổ anh, hình như rất hứng thú với mấy hành động ướt át dính người kiểu này, "Muốn nghe tôi nói gì nào? Tôi thích anh?"

Động tác của Tô Bất Thức khựng lại. Giây tiếp theo anh nghiêng đầu, chặn lại cái miệng đang lải nhải không ngừng kia.

Mộc Nam chớp chớp mắt, sau đó cong đuôi mắt lên, cười đáp trả lại nụ hôn của anh.

Nếu mọi chuyện không bị vạch trần thì tốt biết bao.

Ngay cả một người luôn theo chủ nghĩa hiện thực như Tô Bất Thức cũng bắt đầu không kìm được mà suy nghĩ như vậy. Nhưng ngay khi anh đi thực hiện nhiệm vụ bên ngoài Thâm Uyên chưa bao lâu, liền nhận được một tin tức —— Mộc Nam lại lần nữa lợi dụng kỹ năng Hồi sinh để trốn thoát, còn gióng trống khua chiêng thực hiện một hoạt động làm ô nhiễm Thâm Uyên.

Thế là cậu bị trừng phạt như một lẽ đương nhiên. Cả người Mộc Nam bị giám sát nghiêm ngặt, nghe nói về sau thậm chí còn không cho phép cậu rời khỏi "Lõi". Theo lý mà nói đáng lẽ không nên xảy ra tình huống như vậy, thế nhưng rất nhanh Tô Bất Thức đã biết được thủ thuật thoát khỏi phó bản của cậu —— Là nhờ bao thuốc lá anh tặng cho Mộc Nam lúc sắp đi.

Anh vẫn nhớ rõ những lời đối phương nói khi đòi anh chỗ thuốc lá còn thừa lại lúc đó. Trên gương mặt tuấn tú lộ ra một nụ cười vô hại, rồi chậm rãi thốt ra "Giữ làm kỷ niệm"... Tô Bất Thức nghiến răng, cậu tưởng nhớ theo cái kiểu này đấy à?

Sự kiện lần này qua đi, nghe nói không xảy ra chuyện gì lớn. Nhưng nếu lúc đó Mộc Nam xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, kỹ năng bị lỗi, cơ thể cậu không chống đỡ nổi nữa, hay hoặc là Thâm Uyên không còn bao che nữa mà lựa chọn để bọn họ trực tiếp g**t ch*t cậu... Vậy thì anh...

Giết cậu ư?

Khoảnh khắc đó Tô Bất Thức chợt nhận ra, bắt đầu từ lúc anh chán ghét thanh niên rực rỡ như ngọn lửa ấy, anh chưa từng một lần nào nghĩ tới việc sẽ giết cậu... Cho dù anh rõ ràng có thể làm được.

Chết trong tay mình, chết trong đống nicotine do chính mình để lại —— Chẳng lẽ Mộc Nam đang nghĩ như thế sao?

Không thể tiếp tục như thế này được nữa.

Tô Bất Thức thầm nghĩ, anh không thể tiếp tục dung túng cho Mộc Nam được nữa. Thứ đang bày ra trước mắt người nọ là vực thẳm (*) thực sự, cậu sẽ chết, chết một cách triệt để hoàn toàn.

(*): Thâm Uyên dịch ra chính là vực thẳm nha nhưng mình để tên Thâm Uyên như một tên máy chủ nhé..

Vậy thì, nếu nhốt cậu lại, nếu có thể khống chế hành động của cậu như trong phòng cấm túc lúc trước, liệu mọi chuyện có trở nên khác đi không?

Ý nghĩ đen tối trong nội tâm vô tình lộ ra bên ngoài, bóng đèn trong phòng cũng theo đó mà chớp tắt liên hồi. Bóng tối dễ dàng bao trùm lấy toàn bộ căn phòng —— Kỹ năng mất kiểm soát, Tô Bất Thức chưa từng gặp phải tình huống này bao giờ.

Và đây mới chỉ là bắt đầu. Lần mất kiểm soát thứ hai còn ập đến mãnh liệt hơn lần này gấp bội, dẫn đến một hậu quả mà anh hoàn toàn không ngờ tới.

Tầng tinh thần của Mộc Nam phải hứng chịu tổn thương trên diện rộng. Mặc dù điều này đã giúp cậu tránh được kết cục đồng quy vu tận cùng Thâm Uyên, nhưng ngay khoảnh khắc đó cũng đã giam cầm Mộc Nam vào trong ảo giác, đồng thời gây ra những tổn thương không thể đảo ngược cho cơ thể cậu.

"Ngươi sẽ hại chết cậu ta thôi."

Bóng ma trong nội tâm cười một cách dữ tợn. Tô Bất Thức ôm chặt lấy người đã mất đi ý thức trong lòng mình, tiếng cười kia lại biến thành tiếng ù tai vô cùng tận.

.

Phòng cấm túc.

Điều trị không thấy hiệu quả, sức khỏe của Mộc Nam cũng ngày càng nghiêm trọng. Gần như mỗi lần Tô Bất Thức đi tới tòa tháp cao có cầu thang xoắn ốc kia thăm cậu, đều có thể nhìn thấy trên người đối phương lại có thêm những vết thương mới.

Lần này Mộc Nam ngồi trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào bộ phim câm đã chiếu hết mà ngẩn người. Mãi đến khi Tô Bất Thức bước vào, cậu cũng không hề chủ động giao tiếp với anh câu nào.

Lần trước bọn họ chia tay trong không vui, bởi vì Tô Bất Thức đã bịt kín cửa sổ của cậu. Nhưng anh không thể không làm như vậy, anh không thể gạt bỏ được khung cảnh tưởng tượng Mộc Nam nhảy từ trên đó xuống... Anh không dám đánh cược.

"Tôi có mang kẹo đến này." Tô Bất Thức đặt đồ lên bàn, bắt chuyện với người nọ một cách đầy xa lạ và vụng về, "Còn có một ít vật liệu làm rối nữa. Lần trước em làm hỏng một ít rồi, tôi đổi đồ mới cho em đây."

Mộc Nam nghe vậy cuối cùng cũng có chút phản ứng. Cậu chậm rãi nhìn về phía bàn làm việc, lại nhìn thoáng qua tay của mình. Tô Bất Thức nhìn thấu cậu đang nhớ lại chuyện gì, bèn giúp cậu đáp: "Tôi biết em không cố ý."

"...Giáo sư Tô đang thương hại tôi sao." Mộc Nam nhếch khóe môi, dùng giọng trần thuật nói.

"Tôi không..." Lời biện minh của Tô Bất Thức mới nói được một nửa thì dừng lại. Anh lại trầm mặc, đem những thứ mang tới bày biện từng cái một lên trên bàn.

"Đừng căng thẳng như thế mà." Mộc Nam cười khẽ nói, "Dáng vẻ cẩn thận dè dặt này của anh sẽ khiến tôi trông có vẻ vô dụng lắm đấy."

Tô Bất Thức rũ mi mắt xuống. Mộc Nam cũng thử đứng dậy, muốn xem những món đồ đối phương mang tới cho mình. Tiếc là không biết có phải do ngồi quá lâu hay không, ngay khoảnh khắc bước chân ra, chân cậu liền mềm nhũn rồi ngã xuống đất không chút bất ngờ.

"A Nam ——" Tô Bất Thức lập tức buông đồ trên tay xuống định đỡ cậu, cây dũa rơi xuống đất phát ra tiếng vang lanh lảnh, "Em sao rồi?"

"Ặc..." Mộc Nam tránh đi bàn tay của anh, vỗ vỗ chân rồi tự mình vịn sô pha đứng dậy, "Không sao, không cần lo cho tôi."

Mộc Nam đi tới bên cạnh bàn, nhìn trên nhìn dưới mấy món đồ chơi kia, cứ như thể khúc nhạc đệm vừa rồi chưa từng xảy ra vậy.

Tô Bất Thức vẫn đang bán ngồi xổm tại chỗ cũ. Ánh đèn của máy chiếu phản xạ lên mắt kính của anh, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt.

Mày đã ngáng đường cậu ấy, trước sau vẫn luôn như vậy. Tô Bất Thức tự nói với chính mình, cho nên cậu ấy hận mày cũng là điều đương nhiên.

Anh thà rằng Mộc Nam trút giận lên mình nhiều hơn một chút. Nhưng cậu chưa bao giờ giận cá chém thớt lên những món đồ anh mang tới, cũng không có bất kỳ dấu hiệu suy sụp cảm xúc nào. Mà cậu chỉ thỉnh thoảng nói vài câu châm chọc quái gở để sắc thái trên khuôn mặt trông sinh động hơn một chút, để không đến mức tử khí nồng đậm như lúc ở một mình.

Có điều Mộc Nam cũng có những lúc không kháng cự anh. Ví dụ như vào những đêm nào đó, vết thương trên người cậu đau đến mức khiến cậu giật mình tỉnh giấc giữa cơn mơ. Tô Bất Thức có vài lần nửa đêm vội vã chạy tới, mãi đến khi đút cho đối phương uống xong thuốc giảm đau và thuốc an thần, Mộc Nam mới có thể ngủ say trong lòng anh.

Tô Bất Thức nhìn cậu như vậy, có đôi khi trái tim đau quặn lại như bị một bàn tay siết chặt, có đôi khi lại không kìm được nảy sinh suy nghĩ hèn hạ rằng, anh muốn vĩnh viễn ở bên cạnh một Mộc Nam đang bị giam cầm trong tòa tháp này.

Nhưng, Mộc Nam sẽ không bị giam cầm.

Cánh diều đã đứt dây bị gió cuốn đi mất, làm sao có thể dừng lại ở chốn cũ.

Người nọ cuối cùng đã dùng chính loại thuốc mà anh đưa cho cậu, tắt thở ngay trong vòng tay anh. Tô Bất Thức chạm vào tay đối phương, chỉ cảm thấy nó còn lạnh lẽo hơn cả lần đầu tiên gặp mặt.

Tô Bất Thức cũng không dành cho bản thân quá nhiều thời gian để chìm đắm trong nỗi bi thương chia ly. Anh bắt đầu từng bước hoàn thiện kế hoạch cho Mộc Nam theo đúng trình tự. Việc đầu tiên cần làm, chính là ẩn đi tên họ, trải qua quãng thời gian tăm tối đằng đẵng chỉ có một mình anh lẻ loi bước tiếp.

Cho dù bản thân dần dần bị phó bản đồng hóa, cho dù kỹ năng dần dần mất đi khống chế, cho dù phải tìm kiếm hết lần này đến lần khác trong vô số thế giới...

Anh vẫn sẽ luôn ở trong bóng tối, chờ đợi sự "hồi sinh" của ngôi sao kia.

.

Tác giả: Chương sau quay lại tuyến chính ~

Trước Tiếp