Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 107: Hố lửa

Trước Tiếp

Tô Bất Thức từ trước đến nay luôn có hai kỹ năng: "Slenderman" đủ để ứng phó với tất cả các phó bản PVP, và "Cưỡng chế đăng xuất" giúp anh có thể trốn vào kho của chính mình khi gặp tình huống nguy cấp.

Nhưng gánh nặng tinh thần lực mà kỹ năng thứ hai đòi hỏi rất lớn, nên Tô Bất Thức không thường xuyên sử dụng. Anh không giống Mộc Nam, anh không ỷ lại vào kỹ năng, ngược lại càng giỏi sử dụng những thứ có sẵn trong tay để ứng phó với tình huống bất ngờ, ví dụ như dao găm trong tay áo, ví dụ như thuốc.

Cả kỹ năng đăng xuất lẫn thuốc đều đã đóng vai trò vô cùng then chốt trong quá trình ngăn chặn Mộc Nam. Tô Bất Thức nhìn thanh niên đang hôn mê, cúi người nhặt con búp bê cừu bị đứt đầu kia lên.

Anh rút chiếc USB đó ra, liên lạc của Tổng bộ kể từ sau khi Mộc Nam mất đi ý thức liền được khôi phục, đồng thời gửi thông tin yêu cầu Tô Bất Thức khống chế hiện trạng, bọn họ sẽ tới tiếp quản ngay sau đó.

Khống chế hiện trạng... Tô Bất Thức nhìn những màn hình đã khôi phục lại bình thường kia, vô thức cảm thấy kết quả sau một hồi tốn công tốn sức của Mộc Nam không nên đơn giản như vậy.

Thực tế chứng minh suy đoán của anh là chính xác.

Tô Bất Thức ngồi sau tấm kính một chiều, nhìn chằm chằm vào thanh niên đang chán ngắt nghịch còng tay trong phòng thẩm vấn. Cậu dường như đã quá quen với cảnh này, không chỉ trả lời đầy qua loa lấy lệ trước những câu chất vấn của anh, mà còn nằm bò ra ngủ mấy giấc ở trong đó.

Mà Tô Bất Thức, cũng cứ thế nhìn chằm chằm cậu cho đến tận bây giờ.

Mãi đến khi có người mở cánh cửa sau lưng ra. Tô Bất Thức không quay đầu lại, nhưng nhờ hình ảnh phản chiếu mà nhận ra người đến.

"Giáo sư Tô cũng ở đây à." Mạnh Tri Nhạc cười với anh, "A Nam thế nào rồi?"

"Còn hai mươi phút nữa mới đủ năm tiếng." Tô Bất Thức không hề bị lay chuyển bởi lời chào hỏi của hắn, vẫn nhìn người ở bên trong và nói.

"Hà tất phải cứng nhắc như vậy chứ, dù sao cũng đâu có tìm được bằng chứng gì đâu?" Mạnh Tri Nhạc kéo cái ghế trống bên cạnh ra ngồi xuống bên cạnh anh, thấy anh vẫn không có phản ứng gì cũng không cố nài ép, "Được thôi, năm tiếng thì năm tiếng. Tôi ngồi đây đợi cậu ấy vậy —— Đã gây phiền phức cho các vị rồi, A Nam lần này đúng là không ra thể thống gì."

Mạnh Tri Nhạc thuần thục khách sáo với các đồng nghiệp xung quanh. Mấy người khác trong phòng thẩm vấn đều xua tay nói không sao, chỉ có Tô Bất Thức khẽ liếc mắt nhìn về phía hắn, nói: "Cậu ta tự mình không có miệng à? Cần cậu phải xin lỗi thay cậu ta sao?"

Mạnh Tri Nhạc nghe vậy khẽ nhướng mày, trên mặt vẫn treo nụ cười không chê vào đâu được: "Thói quen ấy mà, nếu giáo sư Tô không chấp nhận, lát nữa tôi sẽ bảo A Nam đích thân tạ lỗi với anh sau vậy."

Tô Bất Thức thu hồi tầm mắt: "Không cần."

"Được thôi, vậy nghe theo Giáo sư Tô." Mạnh Tri Nhạc cong cong khóe mắt, giống như đã tìm thấy chút niềm vui mới mẻ trong hai mươi phút nhàm chán này, "Lần này Thâm Uyên nhìn người chuẩn thật đấy, giáo sư Tô đã kịp thời ngăn chặn một tai nạn nhỏ nha. A Nam là như thế đấy, lúc làm loạn lên đôi khi lại không biết chừng mực..."

"Cậu là bạn của cậu ta." Tô Bất Thức ngắt lời hắn, "Đáng lẽ cậu nên nói cho cậu ta biết là không nên nhảy vào hố lửa mới phải."

"Cái 'hố lửa' này do ai định nghĩa thế? Giáo sư Tô anh à? Rồi nó lại ám chỉ điều gì?" Mạnh Tri Nhạc nhìn chằm chằm vào anh với ánh mắt đang rục rịch vẻ dò xét, "Chẳng lẽ giáo sư Tô còn có phát hiện gì khác mà chưa báo cáo lên cho Thâm Uyên sao?"

Tô Bất Thức thản nhiên đáp lại ánh mắt của đối phương, nhưng không nói gì.

"Nói thật lòng thì tôi đúng là rất tò mò dạo gần đây cậu ấy đang làm cái gì? Nếu giáo sư Tô có manh mối gì thì chúng ta cũng có thể trao đổi tin tức cho nhau một chút?"

Tô Bất Thức nghe vậy, không đáp mà hỏi ngược lại: "Rốt cuộc cậu tiếp cận cậu ta là vì mục đích gì?"

"Để tìm niềm vui chứ sao, A Nam thân là người có quan hệ thân thiết nhất với tôi..." Mạnh Tri Nhạc dưới ánh mắt của đối phương chậm rãi kéo dài giọng, "Bạn bè mà, cùng cậu ấy đi tìm niềm vui đương nhiên là điều hiển hiên rồi."

Bạn bè.

Tô Bất Thức nhẩm thầm từ này trong lòng, lại cảm thấy nó như một cái gai đột ngột xuất hiện, mắc kẹt ở cổ họng, nuốt không trôi mà khạc cũng chẳng ra.

Hai mươi phút cứ thế trôi qua trong bầu không khí quỷ dị này. Mộc Nam được lính canh mở còng tay cho ra ngoài, nhìn thấy hai người bọn họ thì vẻ mặt có chút kinh ngạc: "Giáo sư Tô? Anh thế mà vẫn còn ở đây."

"Không phải nên cảm thấy biết ơn sâu sắc với hành động đến đón cậu của tôi sao?" Mạnh Tri Nhạc khẽ than thở rồi đứng dậy, bị Mộc Nam liếc xéo một cái đầy ghét bỏ, "Vậy bọn tôi đi trước nhé, giáo sư Tô hẹn lần sau gặp?"

"......"

Tô Bất Thức vẫn ngồi nguyên tại chỗ, mãi đến khi hai người rời đi cũng không có thêm bất kỳ phản ứng nào nữa.

.

Anh đã sớm biết Mộc Nam là kẻ chứng nào tật nấy.

Việc cấy Virus Cừu vào trong Lõi chỉ là sự khởi đầu. Hành vi của đối phương ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn, cứ như màn biểu diễn trong 《Tháp》 trước đó chỉ là một phương thức để cậu "chiếu cáo thiên hạ" mà thôi.

Và kể từ sau khi Tô Bất Thức được bổ nhiệm vào vị trí giám sát kiêm truy bắt cậu, mối quan hệ giữa hai người càng lúc càng trở nên gay gắt như nước với lửa. Thậm chí đến cuối cùng đã diễn biến thành mức độ, Mộc Nam cứ nghe thấy có người nhắc đến Tô Bất Thức là y như rằng sẽ nói năng châm chọc quái gở, còn Tô Bất Thức hễ nghe ai nhắc đến Mộc Nam thì áp suất không khí xung quanh chắc chắn sẽ giảm xuống.

Còn về chuyện hai người bọn họ đối đầu nhau, chẳng khác nào mèo vờn chuột. Mèo giăng bẫy khắp nơi, chuột đào hang chạy loạn tứ phía —— Thì làm sao mà có bầu không khí tốt đẹp cho được?

Không chỉ vậy, trong khi Mộc Nam lén lút giở trò sau lưng, thì Tô Bất Thức cũng ngày càng điều tra sâu hơn về tất cả mọi thứ liên quan đến cậu. Người ngoài chỉ cho rằng anh đang chuyên tâm nắm thóp Mộc Nam để loại trừ cái tên được gọi là "Top 1" kia. Nhưng bản thân Tô Bất Thức lại rất rõ, cùng những thứ anh tra ra được ngày càng nhiều, mục tiêu từng khiến anh kiên trì suốt ba năm qua ngược lại đã không còn quan trọng nữa.

Thâm Uyên, người Sói đời đầu, Mộc Nam... Tô Bất Thức mân mê từng tập tài liệu, cuối cùng khoanh một vòng tròn lên hồ sơ ghi chép về một phó bản chủ đề Con Rối mà người nọ từng tham gia.

Phó bản đó đã là chuyện của khoảng một năm về trước. Thời gian Mộc Nam tiêu tốn ở đó vượt xa thời gian qua màn trung bình của cậu, đồng thời căn cứ theo lời kể của những người khác có thể suy đoán, cậu chính bắt đầu từ thời điểm đó, mới thường xuyên vi phạm quy tắc và thách thức giới hạn chịu đựng của Thâm Uyên.

Trong phó bản đó nhất định đã xảy ra chuyện gì.

Tô Bất Thức tiếp tục đào sâu. Một việc khác cũng nhân đó mà lọt vào tầm mắt anh —— Không chỉ là kỹ năng Hồi sinh của Mộc Nam, mà bao gồm cả sinh mạng của chính cậu, dường như cũng có mối liên hệ mật thiết với Thâm Uyên.

Nhưng nếu là như vậy thì hiện tại cậu đang làm cái gì? Làm ô nhiễm Thâm Uyên... chẳng phải cũng đồng nghĩa với việc làm ô nhiễm chính bản thân cậu hay sao?

Hành vi tự sát kiểu này của đối phương đã được kiểm chứng trong một lần vây bắt sau đó. Tô Bất Thức tóm được cậu, và cậu vẫn buông lời trào phúng như mọi khi, nhưng lần này sự chú ý của anh lại không đặt ở lời nói của đối phương, mà ở trên cơ thể Mộc Nam.

Nói chính xác hơn là phổi của cậu. Khi nói chuyện rõ ràng thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít. Nếu là trước khi Thâm Uyên giáng lâm, dựa theo chuyên môn của mình, Tô Bất Thức sẽ phán đoán đây là bệnh hen suyễn hoặc chức năng tim phổi xuất hiện rối loạn, nhưng trước đó anh đã xem qua phiếu kiểm tra sức khỏe gần nhất của Mộc Nam, vô cùng khỏe mạnh, không có bất kỳ bệnh tật gì.

Vậy thì chỉ có hai khả năng. Hoặc là bản thân kỹ năng Hồi sinh của cậu vốn dĩ không hoàn hảo, sẽ xuất hiện tác dụng phụ gây tổn thương cho cơ thể. Hoặc là tính mạng của cậu và Thâm Uyên bị trói chặt vào nhau.

Mộc Nam không phải được tuyển chọn lên giống đám Mạnh Tri Nhạc. Nói như vậy, thân thế của cậu rất có khả năng ngay từ đầu đã tồn tại nghi vấn.

Cậu... rốt cuộc là thứ gì?

Đầu bên này Mộc Nam vẫn đang lải nhải càm ràm. Hành vi cấy Virus Cừu lần này của cậu lại bị ngăn chặn, cả người toát ra oán niệm rõ rệt. Thế nhưng Tô Bất Thức lại không hề nghe kỹ, suy nghĩ của anh lúc này đã hoàn toàn bị suy đoán kia chiếm cứ, ánh mắt nhìn chằm chằm Mộc Nam cũng trở nên tăm tối không rõ.

"Làm gì đấy?" Mộc Nam nhạy bén cảm nhận được ánh mắt anh thay đổi, "Giáo sư Tô muốn đánh nhau vào lúc này à?"

"Cậu kiểm điểm bản thân cho tốt vào." Tô Bất Thức buông cổ tay cậu ra, nói với đám Cừu đang làm lính canh: "Tống cậu ta vào phòng cấm túc."

"Tô Bất Thức, anh?" Mộc Nam không thể tin nổi, "Chờ đã, thế này thì mất vui rồi đấy nhé? Thiệt hại tôi gây ra lần này còn chưa lớn bằng lần trước đâu, sao con người anh lại nhỏ nhen hẹp hòi thế hả..."

"Nhốt một tuần."

"Lại còn chứa cả một bụng nước xấu nữa chứ!" Mộc Nam lên tiếng tố cáo, "Đồ ngang ngược vô lý, thích ra vẻ đạo mạo, thâm hiểm khó lường, cấu kết làm bậy, vô nhân đạo!"

Tô Bất Thức không thèm để ý đến cậu nữa, càng không giải thích động cơ mình làm như vậy.

Phòng cấm túc là nơi duy nhất trong "Lõi" có thể khống chế hành động của cậu. Với tình trạng hiện tại, tuyệt đối không thể để cậu chạy loạn khắp nơi được...

Trước khi Mộc Nam bị nhốt vào trong, Tô Bất Thức đã làm một loạt kiểm tra cho cậu, cậu lúc đó còn cười nhạo anh, bảo rằng có phải anh sợ tôi chết trong tù anh không dễ ăn nói với cấp trên hay không. Nhưng Tô Bất Thức giao đấu với cậu lâu như vậy, đã sớm có thể từ thần thái của cậu mà phân biệt được khi nào cậu thực sự nắm chắc mọi thứ, khi nào cậu chỉ đang giả bộ mạnh mẽ.

Ví dụ như hiện tại, Mộc Nam chắc chắn biết rõ tình trạng sức khỏe của mình, cũng biết anh đang chuẩn bị tìm hiểu đến cùng.

"Tôi biết." Anh nghe thấy người ngồi trên giường nói, "Người không biết là anh đấy, Tô Bất Thức. Anh nhìn xem, anh bây giờ thậm chí còn chẳng biết liệu mình có thực sự ghét tôi hay không."

Tại sao? Tại sao cậu có thể thản nhiên đến thế?

Cho dù có thờ ơ trước cái chết của người khác, thì cậu cũng đối với bản thân mình như vậy sao?

Khi Tô Bất Thức đứng hút thuốc ở cửa vẫn đang hồi tưởng lại những lời Mộc Nam nói. Làn khói lượn lờ làm mờ đi tầm nhìn, nhưng lần này nicotine lại chẳng thể xoa dịu sự nôn nóng trong lòng anh. Anh bóp chặt đầu lọc thuốc lá, cuối cùng thuận theo sự thôi thúc trong lòng, một lần nữa đẩy cửa bước vào.

.

Tác giả: Tiểu Mạnh thực sự hơi nồng mùi trà nha~

Trước Tiếp