Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 110: Đắp chăn nói chuyện trong sáng

Trước Tiếp

"Chờ một chút, ý của giáo sư Tô là, Thâm Uyên đã nhận ra thân phận của em rồi sao?" Mộc Nam nói, "Nhưng nó trực tiếp g**t ch*t em chẳng phải dễ dàng hơn à? Tại sao còn phải tốn công tốn sức cải tạo lại một phó bản để cho em chơi trò chơi, nó yêu em đến thế cơ à?"

"Cho dù là Thâm Uyên cũng không thể làm trái lại quy tắc do chính mình đặt ra từ ban đầu." Tô Bất Thức nói, "Đây là đặc điểm chung của hệ thống tổng, cũng giống như quy tắc vận hành của các phó bản vậy, logic tầng đáy là bất biến."

"Nói cách khác, thứ duy nhất có thể được coi là biến số, chỉ có 'Người chơi' mà thôi." Mộc Nam suy tư nói, "Cho nên trong phó bản này, nhận thức của người chơi sẽ bị quấy nhiễu, rồi theo dòng chảy của thời gian dần dần bị đồng hóa thành NPC?"

"Ừm." Tô Bất Thức đáp, "Cho nên tôi định đi vào bên trong tháp canh xem thử."

"Tại sao không trực tiếp đi thẳng tới tháp Thông Thiên?" Mộc Nam hỏi, "Không phải vẫn còn đường cống ngầm đó sao? Hẳn là có thể tránh bị ánh đèn chiếu tới."

Tô Bất Thức giải thích: "Bản thân cống ngầm chính là đường tắt tiện lợi mà em từng dùng Virus Cừu để mở ra, nhưng hiện tại con đường đó đã bị đóng lại rồi."

"Nói như vậy là chúng ta chỉ có thể lợi dụng điểm mù dưới ánh đèn của tháp canh, dựa theo quy trình của phó bản để đi thám thính sao?" Mộc Nam nói, "Được thôi, vậy em nghe theo giáo sư Tô. Bây giờ chúng ta xuất phát luôn hả?"

Hai người đạt được sự đồng thuận. Mộc Nam đang nhân cơ hội này bày tỏ sự tin tưởng vô điều kiện của mình.

"Không vội, nghỉ ngơi một lát đã." Tô Bất Thức rũ mắt nhìn cậu, "Đợi đến khi trời tối rồi hẵng xuất phát."

Anh trước sau vẫn luôn lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Mộc Nam. Đương nhiên cậu tuy cảm thấy mình lúc này đang khỏe như vâm, tràn đầy năng lượng, nhưng cũng không từ chối, chỉ là lúc đối phương dẫn mình vào phòng ngủ liền kéo tay áo Tô Bất Thức lại: "Giáo sư Tô chắc cũng mệt lắm rồi đúng không? Cùng ngủ một lát đi."

Sở dĩ Mộc Nam nói vậy là vì quan sát thấy những tia máu trong mắt đối phương, lúc này mới suy đoán ra hẳn là anh đã rất lâu rồi không được nghỉ ngơi. Nhưng lời vừa thốt ra khỏi miệng lại cảm thấy hình như mình đang có ý đồ đen tối, liền vội vàng bổ sung: "Chỉ ngủ thôi, em không làm gì cả đâu, chỉ đơn thuần là nằm ngủ một lát thôi."

Tô Bất Thức nhìn cậu, dáng vẻ thề thốt son sắt của Mộc Nam quá mức chân thành, khiến câu "Tôi về phòng khách" vốn định nói ra của anh thế nào cũng không thốt nên lời.

"Được." Anh nói.

Mộc Nam liền cười, trên má hiện ra hai lúm đồng tiền nho nhỏ. Cậu thậm chí còn ân cần định chỉnh lại giường chiếu, nhưng lúc vừa động tay vào mới phát hiện chăn đệm hình như đã được Tô Bất Thức thay mới từ trước rồi.

Mặc dù người kia trước sau vẫn luôn chu đáo như thế, nhưng lúc này Mộc Nam bỗng nhiên nảy sinh một loại ảo giác, rằng căn nhà dân không người trong phó bản này cứ như khách sạn vậy. Giống như Tô Bất Thức đã chuẩn bị chu toàn đến thế, sắp xếp ổn thỏa mọi thứ rồi đặc biệt ở nơi này chờ cậu quay về...

Cậu quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt đối phương đang chăm chú nhìn mình, lòng mềm nhũn, lại quẳng cái ý nghĩ không đâu kia ra sau đầu.

"Cái giường này cũng to phết nhỉ..." Mộc Nam cười gượng hai tiếng, cảm thấy mình đang cố tìm chuyện để nói.

Cậu nhìn Tô Bất Thức đi về phía mình, trong tiềm thức không khỏi trở nên căng thẳng. Mộc Nam thầm nghĩ sao mình mới xa cách người ta có một khoảng thời gian mà da mặt đã mỏng đi thế này rồi. Dựa theo mối quan hệ trong hồi ức của bọn họ, đừng nói là ngủ chung một giường, cho dù là... Không đúng, cậu hơi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt quen thuộc đang ở ngay gần trong gang tấc, sao mình lại nghĩ đến chuyện đó nữa rồi!

Thế nhưng Tô Bất Thức cũng không làm gì cả. Anh chỉ rút lấy chiếc khăn bông đang vắt trên vai Mộc Nam, ra hiệu cho cậu ngồi lên giường.

Hóa ra là muốn lau tóc cho cậu. Mộc Nam đối diện với anh, cúi đầu ngồi xuống, không biết nên hình dung tâm trạng hiện tại như thế nào, cái kiểu lên voi xuống chó này đúng là k*ch th*ch thật đấy. Chẳng lẽ đây là quy trình cần thiết trong yêu đương sao?

Cậu nhắm mắt lại suy nghĩ miên man, lại cảm nhận được động tác chăm sóc người khác của đối phương vừa thành thục lại vừa dịu dàng. Trong lòng cậu biết rõ, đây hẳn là thói quen được hình thành từ lúc bọn họ sống trong tháp ngày xưa... Nghĩ đến đây cậu lại có chút thẫn thờ, hai người cứ như vậy, không ai nói câu nào, cùng trải qua khoảng thời gian trước khi ngủ ngắn ngủi này.

Mãi đến khi Mộc Nam nằm yên vị trên giường, nhìn Tô Bất Thức tháo kính mắt ra, do dự nằm xuống ở mép giường ngoài cùng, nhìn chiếc kẹp vành màu đỏ thấp thoáng phản quang giữa những sợi tóc, rồi mới mở miệng hỏi: "Giáo sư Tô vẫn luôn đeo nó à?"

"Ừm." Tô Bất Thức nhắm mắt đáp lại.

"Nhưng trước đó em truyền tin cho anh, hình như đều không có hồi âm." Mộc Nam nói, "Lúc đó giáo sư Tô có nghe thấy không?"

Tô Bất Thức nghe vậy liền mở mắt ra, đưa tay chạm lên d** tai. Giây tiếp theo, trong đầu Mộc Nam vang lên giọng nói của đối phương: "Vậy bây giờ thì sao?"

"Có rồi." Mộc Nam dùng thiết bị liên lạc trả lời, nghiêng đầu cong cong đôi mắt cười với người bên cạnh, "Giáo sư Tô cũng nghe thấy chứ?"

"Nghe được." Tô Bất Thức nghiêm túc suy nghĩ một lát, "Có lẽ là lúc đó tín hiệu bị chặn."

"Hóa ra là vậy." Mộc Nam phụ họa, giây tiếp theo lại không nhịn được mà bật cười. Cậu buông tay xuống, giọng nói trong trẻo vang lên nói với Tô Bất Thức, "Không được rồi, thế này thì có khác gì cầm điện thoại ngồi đối diện chat với nhau đâu chứ."

Tô Bất Thức nhìn cậu, khóe môi cũng khẽ cong lên.

"Này, giáo sư Tô có biết không, anh cười lên trông đẹp cực kỳ ấy." Mộc Nam dứt khoát lật người nằm nghiêng đối diện với anh. Đôi đồng tử màu nhạt vào lúc này như đang chứa đựng cả một vầng trăng sáng.

Khoảng cách giữa hai người bọn họ cũng không tính là quá gần, nhưng lại duy trì ở một vị trí mà chỉ cần Tô Bất Thức hơi nghiêng người về phía trước là có thể chạm vào cậu, cũng như có thể nhìn thấy hình bóng của chính mình phản chiếu trong đôi mắt cậu.

Sự thôi thúc trong lòng ngày càng trở nên mãnh liệt. Ngay sau đó, Tô Bất Thức vươn tay ra, đặt lên thái dương của cậu: "Đầu còn đau không?"

"Bây giờ hết đau rồi, ưm..."

Một lực đạo khiến người ta thư giãn truyền đến từ trên đầu. Mộc Nam cảm giác logic của mình như chợt đứt đoạn —— Sao đang yên đang lành tự nhiên lại mát-xa cho cậu thế này? Bầu không khí vừa rồi rõ ràng thích hợp để làm chuyện khác hơn mà!

"Ngủ đi." Tô Bất Thức nói.

Mặc dù nội tâm Mộc Nam không cam lòng cứ thế mà ngủ mất, nhưng thủ pháp mát-xa của đối phương thực sự quá điêu luyện, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ đã ập đến. Cuối cùng, cậu dùng chút lý trí còn sót lại nắm hờ lấy cổ tay Tô Bất Thức, mang theo sự quyến luyến mà cọ cọ hai cái theo bản năng.

"Anh cũng... ngủ sớm đi..."

Trái tim Tô Bất Thức đập mạnh. Một lúc lâu sau, anh mới rất khẽ rất khẽ "Ừm" một tiếng.

.

Đây đúng là lần Mộc Nam giữ chữ tín nhất từ trước đến nay.

Lúc tỉnh lại thì trong phòng trời đã tối đen. Cậu nhìn Tô Bất Thức đang ngủ say ngay gần trong gang tấc, thầm nghĩ cậu vừa nãy đúng là bị sắc đẹp dụ dỗ, thế mà lại cứ thế ngủ thiếp đi mất.

Sắc đẹp này còn có tác dụng thôi miên nữa chứ.

Mộc Nam quen ngủ một mình, bình thường tướng ngủ cũng không ngoan lắm, đến mức Tô Bất Thức nằm quy củ ngay ngắn ở tận mép giường, còn cậu thì trong giấc ngủ vì khát khao hơi ấm mà chen chúc đến sát bên người ta, bỏ lại một khoảng trống to đùng sau lưng.

Có điều... Mộc Nam nhìn chằm chằm gương mặt trước mắt. Hình như đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy dáng vẻ buông lỏng cảnh giác khi ngủ của người này, giáo sư Tô của cậu trông có vẻ mệt thật rồi.

Kỹ năng mất kiểm soát... ư? Mộc Nam nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy con slenderman kia, hình như chính là ở trong mơ. Hơn nữa giờ nhớ lại, chỉ cần cậu bị bóng ma tấn công, thì Tô Bất Thức nhất định sẽ ở bên cạnh cậu.

Nhưng nếu nói là ác ý thì dường như cũng không hoàn toàn đúng. Lần ở thôn Cống Hồ, chính nhờ sự xuất hiện của con slenderman đó mà cậu mới có thể thoát khỏi ảo giác của Ngu Thần, lúc tỉnh lại liền nhìn thấy dáng vẻ lo lắng sốt ruột của Tô Bất Thức... Nói như vậy, kỹ năng này dường như quả thực không giống trong hồi ức, có thể chịu sự khống chế tùy ý của anh nữa.

Nhưng mà... tại sao chứ? Hoàn toàn biến từ một kỹ năng chủ động thành kỹ năng bị động luôn rồi.

Tô Bất Thức chắc chắn vẫn còn chuyện giấu cậu. Đối phương lúc nào cũng trưng ra vẻ cất giấu rất nhiều bí mật nhỏ... Mộc Nam nhìn khuôn mặt kia, lại mất liêm sỉ mà nghĩ rằng, thôi không sao, dù sao cậu cũng sắp đào bới xuyên thấu mấy cái bí mật này rồi, có nhiều thêm một hai cái để cậu tiếp tục tìm tòi thì cũng chẳng khác biệt là bao.

Ngược lại phải nói là dáng vẻ hoàn toàn không chút phòng bị này của giáo sư Tô mới là hiếm thấy này. Trong lòng Mộc Nam không nhịn được mà ngứa ngáy, lại sán lại gần thêm vài phần, lắng nghe tiếng hít thở đều đều của đối phương, ngắm nhìn hàng lông mi đổ xuống thành một cái bóng dài dưới mi mắt anh.

Ngay khi cậu đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, định bụng sẽ dán sát hẳn vào người ta, thì bỗng nhiên thấy mi mắt Tô Bất Thức khẽ run lên. Giây tiếp theo liền mở bừng mắt.

Mộc Nam: "......"

Tô Bất Thức cứ như hoàn toàn không định truy cứu khoảng cách khác thường giữa hai người bọn họ, ngồi thẳng dậy, cầm lấy mắt kính trên tủ đầu giường đeo vào. Anh nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, giọng điệu bình tĩnh nói: "Dậy đi, chuẩn bị xuất phát rồi."

Mộc Nam: ...... Anh cố ý chắc luôn?!"

Sao vừa nãy còn ngủ say như chết mà giờ đột nhiên tỉnh táo thế! Giáo sư Tô có dám nhìn cậu thêm cái nào không hả! Còn chạy nhanh như thế, vừa nhìn là biết có vấn đề rồi!

Mộc Nam tặc lưỡi một tiếng, hối hận vì vừa rồi không trực tiếp hôn lên, lại hối hận vì mấy tiếng trước cứ thế lăn quay ra ngủ, điều hối hận nhất chính là cậu đã không túm lấy Tô Bất Thức để nói cho ra ngô ra khoai... Thôi bỏ đi. Mộc Nam vuốt tóc mái ra sau đầu thầm nghĩ, vẫn còn cơ hội mà, cậu phải bình tĩnh, phải vững vàng mới được.

.

Tác giả: Mộc Nam đã bị filter gắn cho giáo sư Tô làm mờ đi trực giác tinh tường của mình rồi =))

Trước Tiếp