Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 104: Quá khứ và phẫn nộ

Trước Tiếp

Ngay khoảnh khắc bước vào cửa, Mộc Nam đã nhận ra nơi này có gì đó không đúng.

Trong không gian tối đen như mực thoang thoảng mùi thơm hỗn tạp của đủ loại thức ăn. Đây rõ ràng không phải mùi vị nên xuất hiện trong một nhà máy. Mộc Nam thậm chí còn cảm nhận được hơi ấm nóng hầm hập tương phản rõ rệt với không khí ẩm ướt sau lưng.

Cậu chú ý tới sự do dự của Hà Vu Quy bên cạnh, bèn chủ động bước lên trước một bước, nạng y tế nện xuống mặt đất phát ra tiếng vang trầm đục.

Cũng chính bước chân này đã khiến bầu không khí vốn dĩ chết lặng trong nháy mắt trở nên sống động. Đèn trần phía trên nhà máy vang lên một tiếng "tách" rồi bật mở, ánh sáng trắng lóa mắt ngay tức khắc bao trùm lấy hai người.

Hà Vu Quy giơ tay che chắn tầm nhìn, Mộc Nam cũng nhắm mắt lại để thích ứng với nguồn sáng quá mức chói mắt này. Đợi giai đoạn thích ứng với ánh sáng qua đi, tất cả mọi thứ trong nhà máy mới hiện ra trước mắt hai người.

Đập vào mắt đầu tiên là một chiếc bàn dài, đủ cho hơn mười đứa trẻ cùng nhau dùng bữa, bên trên bày đủ các loại thức ăn thịnh soạn chỉ khi đến dịp năm mới mới được bưng lên. Mười mấy tên Vô Diện đang ngồi bên mép bàn chờ dùng bữa, hai vị trí trống phía dưới cùng như cố ý để dành riêng cho hai người bọn họ vậy.

Nếu đã như vậy thì Mộc Nam cũng không khách sáo nữa, cậu dẫn đầu đến chỗ ngồi rồi ngồi xuống, đặt cây nạng sang bên tay phải, xoa xoa cổ tay đang có chút đau nhức.

Hà Vu Quy so với động tác mắt nhìn thẳng không chớp của cậu thì rõ ràng e dè hơn nhiều. Cậu ta vẫn luôn giữ nụ cười cứng đờ gật đầu chào hỏi với những người xung quanh, cứ như thể mình đang tham gia một bữa tiệc tụ tập náo nhiệt sôi nổi thực sự vậy.

Còn nguyên nhân Mộc Nam ngó lơ tất cả những thứ này không chỉ vì cậu biết những gì trước mắt đều là ảo giác, mà còn bởi vì cậu biết rõ bản thân chưa bao giờ thích bầu không khí như thế này, chưa bao giờ.

"Trong mắt cậu nơi này trông như thế nào?" Mộc Nam như thuận miệng hỏi Hà Vu Quy. Cầm cầm bộ dao nĩa lật qua lật lại xem, giống như đang xác nhận xem thứ này có gì khác biệt với trong ký ức của mình hay không.

Hà Vu Quy từ đầu đến cuối vẫn mở to mắt duy trì nụ cười giả tạo đầy lịch sự, nghe vậy biểu cảm có chút vặn vẹo: "Vô cùng... náo nhiệt, rất nhiều trẻ con và vài người đang ngồi bên bàn trò chuyện. Họ mặc quần áo màu trắng, nhìn qua đều rất vui mừng... Nhưng họ đều không phải người, đúng không?"

Mộc Nam nhìn những "con người" có ngũ quan là lỗ hổng trống rỗng và cái đầu dị dạng kia, nghe bọn chúng phát ra những tiếng "khò khè khò khè" với nhau, đáp: "Ừm, nhưng sao không thấy anh em Khò Khò đâu nhỉ?"

"La Bàn hiển thị hắn hình như đã đi lên cầu thang đằng kia rồi." Hà Vu Quy liếc mắt nhìn sang bên cạnh, trông có vẻ khá gấp gáp, "Chúng ta có cần đuổi theo không?"

Mộc Nam liền hỏi: "Bọn họ có cho chúng ta đi không?"

"Không cho..." Hà Vu Quy vừa mới nhổm dậy định đi thì ánh mắt thoáng kinh hãi, vội vàng ngồi phịch xuống, mặt mày đau khổ nói, "Họ bảo phải ăn xong cơm mới được về phòng, bảo tôi đừng có vội, phải theo quy tắc đợi Viện trưởng phát biểu đã... Viện trưởng?"

"Viện trưởng trại trẻ mồ côi." Mộc Nam nói, khóe môi nhếch lên một nụ cười không rõ ý nghĩa, "Này Tiểu Hà, cậu nhìn xem người lớn tuổi nhất trên bàn này có phải là cái tên ngồi ở ghế chủ tọa kia không?"

"Sao cậu biết?" Hà Vu Quy nói, "Bên phía cậu nhìn thấy không phải quái vật sao? Thế mà cũng nhận ra tuổi tác được à?"

"Không quan trọng, cậu tìm giúp tôi thêm một người nữa. Ừm... Một thằng nhóc béo, khoảng mười tuổi, cái loại mà nhìn mặt gian gian ác ác, thâm hiểm ngầm ấy."

Hà Vu Quy không rõ lắm cụm từ "nhìn mặt gian gian ác ác" là hình dung kiểu gì, nhưng cậu ta vẫn rất nhanh khoanh vùng mục tiêu: "Có phải là cái đứa ngồi cạnh ghế chủ tọa không? Nó hình như vẫn luôn trừng mắt nhìn cậu nãy giờ đấy..."

"Vậy tôi không nhìn thấy đúng là tiếc thật." Mộc Nam nói lời thật lòng, cười cười với vị trí mà Hà Vu Quy vừa chỉ, "Ngày trước vẻ mặt của tên đó trên bàn ăn chính là tiết mục duy nhất mà tôi mong chờ đấy."

"Tuy không biết các người có ân oán gì..." Hà Vu Quy khó khăn nói, "Nhưng tôi cảm thấy A Nam cậu tốt nhất vẫn đừng nên hành động thiếu suy nghĩ."

"Sao lại nói thế?" Mộc Nam cầm cái ly rỗng trên tay, nheo mắt lại như đang tính toán góc độ và lực đạo để ném qua đó, "Lão già... tên Viện trưởng kia sắp phát biểu rồi à?"

"Ông ta hình như đang điểm danh, sau đó gọi tên cậu." Hà Vu Quy bị ép phải đảm nhận công việc truyền tin kiêm phiên dịch viên, "Khoan đã, hình như tất cả mọi người đều bắt đầu nhìn về phía chúng ta rồi. Ông ta nói... 'Một số người nên hòa nhập tập thể hơn một chút, đừng vì bản thân bị cha mẹ vứt bỏ mà tự coi rẻ bản thân, không chịu học hành đàng hoàng, hạt giống xấu xa thì cho dù có lớn lên cũng chỉ đi tù mà thôi' —— Ông ta đang nói ai thế? Sao giọng điệu nói chuyện nghe giống giáo viên chủ nhiệm của tôi vậy?"

"Ai mà biết chứ?" Mộc Nam nói, "Tôi cũng sắp quên mất nội dung lão ta nói lúc đó là gì rồi, phó bản này thú vị thật đấy, toàn chọn mấy ký ức không vui vẻ của người khác để gia công lại. Thâm Uyên nếu cứ giữ cái thói thích tạo thú vui ác độc như thế này mãi thì thà sớm cho nổ tung quách đi còn hơn."

Bên tai tiếng "khò khè khò khè" càng lúc càng lớn. Mộc Nam không kìm được cảm thấy hơi phiền lòng. Cậu cử động chân, cảm giác dường như chân đã khôi phục lại một chút cảm giác.

Chẳng lẽ sự chênh lệch về nhận thức sẽ dần phục hồi theo thời gian? Tóm lại cũng được coi là một tin tốt. Hà Vu Quy không tiếp tục phiên dịch nữa. Cậu ta nghe những lời tên "Viện trưởng" kia nói, mày càng nhíu càng chặt, ngay cả nỗi sợ hãi theo bản năng lúc ban đầu cũng gần như tan biến hết.

"Mức độ kinh dị ở nơi này so với sự áp bức ngột ngạt đúng là chẳng đáng nhắc tới." Hà Vu Quy nói, "Bọn chúng dừng mấy lời nhảm nhí đó lại rồi, tên 'Viện trưởng' kia giơ tay lên một cái, hình như ý bảo là bắt đầu ăn cơm."

Dưới góc nhìn của Mộc Nam, con quái vật kia cũng chậm rãi giơ tay lên.

Cậu nhớ rõ khung cảnh này. Đó là lúc cậu vừa mới bị gãy chân, bị bắt về rồi ấn ngồi xuống trước bàn ăn... Chẳng phải ký ức tốt đẹp gì cho cam, Mộc Nam thầm nghĩ, trong một khoảng thời gian rất dài cậu cực kỳ ghét loại bàn dài có thể chứa rất nhiều người cùng ăn thế này: Ồn ào, phiền phức, huyên náo lộn xộn, tràn ngập ác ý nhưng lại mang theo sự tàn nhẫn ngây thơ của trẻ con.

Cũng chẳng hiểu sao mấy bữa cơm gần đây lần nào ăn cũng thấy buồn nôn như vậy. Mộc Nam nghĩ, tốt xấu gì lần trước bên cạnh cậu còn có Tô Bất Thức đi cùng. Hơn nữa nếu cứ bắt phải so sánh thì cậu ngược lại cảm thấy gặm bánh mì và bữa sáng đơn giản cùng với giáo sư Tô mới giống đang ăn cơm thực sự, ít nhất thì ấm áp hơn mấy chuyện tồi tệ thời thơ ấu và những hộp cơm gọi ship ăn một mình nhiều.

Không đúng, đúng là ở trong game lâu quá rồi, cậu việc gì phải lấy cốt truyện thiết lập trong phó bản ra so sánh với những ngày tháng sống chung với giáo sư Tô chứ? Dù sao thì sau này khi đã hoàn toàn thoát khỏi môi trường trại trẻ mồ côi, cậu cũng dần dần quên đi những chuyện cũ đó —— Không cần thiết phải nhớ làm gì đúng không? Dù sao cũng toàn mấy thứ vô nghĩa, thà rằng khắc ghi mấy vụ trả thù dưới danh nghĩa trò đùa dai sau đó của cậu, ít nhất còn có thể khiến cậu cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn một chút.

Nhắc đến trả thù... Cậu vừa nghiền ngẫm kế hoạch, vừa giống trong ký ức vươn tay ra định lấy bát canh trước mặt...

Sau đó liền bị kéo tay áo lại.

"A Nam cậu làm gì thế?" Hà Vu Quy túm lấy cậu nháy mắt ra hiệu, "Thứ như này mà cậu cũng dám ăn sao?"

"Tôi chỉ nhìn chút thôi." Mộc Nam hoàn hồn đáp, "Đồ ăn này làm sao à?"

Mày Hà Vu Quy nhíu càng chặt hơn, thiếu niên vốn luôn ôn hòa này hiếm khi lộ ra vẻ chán ghét. Sau khi suy nghĩ từ ngữ một lúc, cậu ta vẫn nói: "Hoàn toàn không phải thứ cho người ăn, vô cùng quái dị, căn bản không giống đồ ăn thường ngày..."

Mộc Nam liền di chuyển tầm mắt đến bát canh thơm nức mũi trước mặt. Chẳng lẽ lại là một loại lỗi nhận thức nữa? Nhưng lần này lại bắt đầu từ khi nào? Ai nhìn thấy mới là hiện thực đây?

"Tôi có cách này." Mộc Nam bỗng nhiên nói, "Nếu hai chúng ta nhìn thấy những thứ không giống nhau, vậy trong tình huống không phán đoán được cái gì là thật thì cứ dứt khoát coi tất cả đều là giả để xử lý đi."

Hà Vu Quy hỏi: "Ý cậu là sao?"

"Chúng ta trực tiếp trở mặt với bọn họ." Mộc Nam nói cho đối phương biết kế hoạch vừa rồi, đồng thời bổ sung, "Tôi xưa nay luôn thích mấy biện pháp giải quyết đơn giản thô bạo kiểu này. Tin tôi đi, cậu cũng sẽ thích cho xem."

Hà Vu Quy nghe xong, có chút khiếp sợ mở to hai mắt: "Nhưng mà... chúng ta thực sự phải làm thế sao?"

"Vừa nãy chẳng phải cậu còn đang phẫn nộ vì lời nói của cái lão già đầu hói kia sao? Chuyện này thực sự quá đỗi bình thường rồi, bởi tôi cũng đang cực kỳ khó chịu đây." Mộc Nam dùng tay trái chống một bên nạng chậm rãi đứng dậy, "Vậy nếu cả hai chúng ta đều phẫn nộ đến thế, thì đừng suy nghĩ gì nữa mà cứ trực tiếp trút hết cơn giận này ra ngoài là được."

Những tên Vô Diện bên bàn ăn đều vì động tác của Mộc Nam mà quay sang nhìn chằm chằm hai người. Nhưng trên mặt kẻ khởi xướng lại treo nụ cười, hoàn toàn không có bất kỳ vẻ sợ hãi nào —— Vẻ mặt như vậy khiến Hà Vu Quy ngẩn người, chiếc bàn dài của trại trẻ mồ côi trước mắt dường như biến thành khung cảnh trong căng-tin trường học, chỉ trong vài nhịp thở lại chuyển thành dáng vẻ của phòng học —— Tất cả đều giống hệt những gì cậu từng mong đợi.

Thế là Hà Vu Quy đứng bật dậy, nói: "Chứng minh bản thân rất phẫn nộ, chuyện này trước đây tôi cũng từng làm rồi."

Mộc Nam biết cậu ta đang ám chỉ phó bản đầu tiên được tạo ra từ ký ức của chính mình, cũng biết đối phương vốn đã không còn là thiếu niên sẽ nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác trong hiện thực nữa. Vì thế ý cười của cậu càng đậm, nói: "Nên như thế chứ."

Tên Vô Diện ở gần hai người nhất ngay khoảnh khắc tiếp theo liền vồ tới. Mộc Nam quyết đoán vớ lấy cái ghế đập sang, lại thuận theo quán tính dùng cây nạng bên tay trái làm trụ, tung một cú đấm vào một con quái vật khác.

"Rầm!"

Xúc cảm xác thực không thể gọi là cơ thể người càng củng cố thêm suy đoán của Mộc Nam. Cậu vẩy vẩy cổ tay đang hơi tê, nếu người xuất hiện lỗi nhận thức không phải mình, vậy cậu cũng chẳng có gì phải nương tay nữa.

Hành động của đám Vô Diện này căn bản không linh hoạt như người thật, thậm chí có thể gọi là vụng về. Cho nên dù là Hà Vu Quy chẳng có kinh nghiệm đánh nhau hay Mộc Nam đang phải cố định tại chỗ khó di chuyển, đều thành công đánh gục lứa quái vật đầu tiên xông lên.

"Đẹp lắm." Mộc Nam đánh giá. Cậu dùng nạng chọc ngã con quái vật mặc quần áo của thằng béo trước mặt, giọng điệu đầy vẻ ngông cuồng, "Lần sau đổi người khác mà cos, cứ nghĩ đến việc mày đang đại diện cho thằng nào đó là tao lại không nhịn được mà muốn đánh cho chết."

Đầu bên này tên Vô Diện bị cậu nhắm vào đánh như để trút giận, đầu bên kia Hà Vu Quy dù đánh đến mức thiếu oxy cũng không chịu dừng lại —— Tâm trạng sảng khoái bao trùm lấy trái tim cậu ta. Phương thức qua màn đơn giản hiệu quả kiểu này thế mà lại giải tỏa áp lực đến vậy sao?

Có điều Mộc Nam dù động tác thô bạo nhưng thực chất vẫn luôn để mắt đến hành động của Hà Vu Quy. Chính điều này giúp cậu kịp thời phát hiện một tên Vô Diện đang lao về phía Hà Vu Quy với tốc độ nhanh hơn hẳn đồng loại, cậu phản ứng đủ nhanh lao lên rồi dùng nạng chặn lại.

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo sau khi cậu chặn đòn thành công, Mộc Nam lại nhìn thấy trên tay tên Vô Diện kia lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, tiếp đó đâm thẳng về phía cậu!

.

P/s: Mồng 2 Tết zui ze nha mọi người =))) nay mới khai máy 1 chương ròi có gì tối làm tiếp he

Trước Tiếp