Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thế là hiện trạng cũng trở nên quỷ dị hẳn lên.
Trong cửa hàng siêu thị trống trải, hai người và một NPC cứ mắt to trừng mắt nhỏ, khung cảnh nhất thời trở nên cực kỳ khôi hài.
Ngay sau đó tên Vô Diện đó đi về phía cậu. Mộc Nam ngay lập tức thân tàn nhưng ý chí kiên cường mà né sang một bên. Tên đó sau khi vồ hụt vào không khí liền bắt đầu cố chấp húc đầu vào tường —— Hành vi này nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy chút khác biệt nào với đám NPC bên ngoài cả!
Thế nhưng Hà Vu Quy lại như hoàn toàn không nhìn thấy những điều bất thường này, còn đứng đó giải thích với Vô Diện rằng Mộc Nam chỉ là không quen tiếp xúc với người lạ cho lắm, dáng vẻ giao tiếp không chút rào cản đó thực sự khiến cậu bắt đầu nghi ngờ đôi mắt của chính mình.
"Chờ một chút cho tôi chen ngang câu nhé, nó... hắn tên gì?" Mộc Nam hỏi.
"Khò Khò." Hà Vu Quy đáp.
"......" Mộc Nam lại hỏi lại lần nữa, "Cái gì cơ?"
Hà Vu Quy không đổi sắc lặp lại âm thanh vừa phát ra ban nãy một lần nữa. Mộc Nam nhìn thấy cậu ta đúng là đã mở miệng, nhưng lại chỉ phát ra tiếng gió nghe như kiểu "khò khò".
Thế nhưng nhìn từ vẻ mặt của Hà Vu Quy thì cậu ta dường như vừa thực sự nói ra một cái tên bình thường nhất trên đời.
Chẳng lẽ đây cũng là một loại lỗi nhận thức? Nhưng người xảy ra vấn đề rốt cuộc là Hà Vu Quy hay là cậu đây?
"Được rồi, vậy hiện tại tôi sẽ giữ thái độ hoài nghi với người anh em Khò Khò này, cho đến khi tôi có thể nghe hiểu hắn nói chuyện mới thôi." Mộc Nam nói, "Chúng ta bàn bạc trước xem tiếp theo nên làm thế nào đi."
Lúc Hà Vu Quy nghe thấy nửa câu đầu của cậu còn liếc nhìn Vô Diện bên cạnh một cái, có vẻ như không tán thành lắm với hành vi đặt biệt danh cho người ta ngay trước mặt chính chủ của Mộc Nam. Nhưng rất nhanh cậu ta cũng biết sau đây không phải lúc dây dưa mấy "chuyện nhỏ" này, bèn kéo một cái ghế ra ngồi xuống đối diện cậu rồi nói: "Được, nếu có tin tức có thể trao đổi nào, tôi cũng sẽ nói thật cho cậu biết."
Bây giờ việc quan trọng nhất với cậu là nên đi chữa mắt trước đi đã... Mộc Nam dời ánh mắt từ trên người tên Vô diện đang điên cuồng húc tường sang chân mình, thôi bỏ đi, muốn chữa thì cũng phải xách cả mình theo cùng đi chữa mắt nữa.
Tiếp đó cậu liền miêu tả lại những hiện tượng mình nhìn thấy cho Hà Vu Quy nghe một lượt, đồng thời bổ sung nói: "Tin tức mà bên tôi tìm hiểu được là, ánh đèn của tháp canh sẽ ảnh hưởng đến nhận thức của tất cả sinh vật, cuối cùng dẫn đến việc sinh vật đó tự sát."
"Ý cậu là... chúng ta đã xuất hiện triệu chứng giai đoạn một rồi sao?" Hà Vu Quy mở to hai mắt, chỉ vào Vô diện bên cạnh, "Hắn... Hắn thật sự là NPC ư? Nhưng trong mắt tôi hắn rõ ràng rất bình thường mà: Để đầu đinh, mắt một mí, nhìn tuổi tác cũng xấp xỉ tôi, hơn nữa vừa nãy còn đang nói chuyện bình thường..."
Hà Vu Quy bỗng nhiên khựng lại, sau đó dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Sao thế?" Mộc Nam hỏi.
"Hắn... hắn hỏi hai chúng ta đang nói chuyện gì thế?" Vẻ mặt Hà Vu Quy đầy phức tạp, "Làm sao bây giờ? Tôi có cần trả lời không?"
"Để tôi." Mộc Nam quay đầu lại, cao giọng nói, "Hai bọn tôi lâu ngày không gặp đang ôn chuyện xưa ấy mà, người anh em cứ bận việc của mình đi ha."
Tên Vô diện đó vẫn tiếp tục húc đầu vào tường với vẻ thờ ơ lãnh đạm. Mộc Nam nói xong câu đó liền hạ thấp giọng hỏi Hà Vu Quy: "Bây giờ thì sao?"
"Hắn bảo 'Vậy các cậu cứ nói chuyện đi', sau đó liền tiếp tục dựa vào tường đứng đợi rồi." Hà Vu Quy thì thầm hỏi, "Cậu thật sự không nhìn thấy hả?"
"Tôi chỉ thấy hắn cứ húc đầu vào tường suốt thôi." Mộc Nam cũng thì thầm trả lời, "Cậu bắt đầu bị ánh đèn chiếu trúng từ lúc nào?"
"Vừa vào chưa được nửa ngày, sau đó liền gặp được Khò Khò..." Hà Vu Quy càng nói càng nhận ra vấn đề, "Chẳng lẽ thực sự là vấn đề do tôi?"
Rất có khả năng, dù sao thì người bình thường thấy người khác chỉ trỏ sau lưng mình cũng không thể dễ dàng bị một câu nói cho qua chuyện như thế được. Mộc Nam vừa suy nghĩ về logic khởi động của loại lỗi nhận thức này, vừa nói: "Tôi cũng là sau khi bị ánh đèn chiếu trúng thì cảm giác chân không cử động được nữa."
"Lẽ nào hai ngày nay tôi cứ mãi không vào được nội thành là vì điều này..." Hà Vu Quy không dám nghĩ sâu thêm nữa, "Vậy bây giờ chúng ta làm gì?"
Mộc Nam sờ sờ khuyên tai của mình, nói: "Tôi định đi tìm giáo sư Tô trước, vơi tình huống như bây giờ tôi phải tụ họp với anh ấy trước đã."
Hà Vu Quy mặc dù không rõ chi tiết về kỹ năng combo của hai người, nhưng dẫu sao cũng từng tận mắt chứng kiến Mộc Nam hồi sinh, về cơ bản cũng có thể đoán ra tình hình đại khái. Thế nhưng cậu ta nghe vậy lại lộ ra vẻ mặt khó xử, muốn nói lại thôi như đang do dự điều gì.
"Sao vậy?" Mộc Nam hỏi.
"Có chuyện này, tôi không biết có nên nói hay không..." Hà Vu Quy xoắn xuýt nói, "Tôi không muốn chia rẽ nội bộ đâu... nhưng A Nam còn nhớ trong phó bản do tôi tạo, câu hỏi cuối cùng cậu hỏi tôi không?"
Thời gian trôi qua cũng hơi lâu rồi, Mộc Nam phải mất một lúc mới nhớ ra: "Ý cậu là chuyện lúc đó tôi hỏi cậu về việc tôi bị kỹ năng hệ tinh thần tấn công ấy hả?"
"Đúng vậy, tôi có chút để ý chuyện đó, nên sau khi tách khỏi hai người ở khu nghỉ ngơi tôi đã đặc biệt đi tìm hiểu." Hà Vu Quy nói, "Căn cứ theo miêu tả của cậu thì đó hẳn là kỹ năng 'Slenderman' của người chơi A008 trước kia. Tôi không biết Giáo sư Tô có phải là anh ta hay không, nhưng biểu hiện cụ thể của kỹ năng này là lợi dụng ảo giác và mộng cảnh để tấn công tinh thần người chơi khác, vì thế tinh thần lực cậu bị trừ lúc đó rất có khả năng là..."
Hà Vu Quy có chút ngại nói thẳng, nhưng Mộc Nam nghe xong lại thản nhiên đáp: "Ồ, cái này à. Tôi biết từ lâu rồi."
"Cậu biết á?" Hà Vu Quy kinh ngạc nói, "Nhưng điều này có nghĩa là..."
"Có nghĩa là tinh thần lực trước đây của tôi đều bị giáo sư Tô trừ." Mộc Nam nói, "Cho nên tôi càng phải đi tìm anh ấy, dù sao cũng phải để tôi hỏi cho ra ngô ra khoai chứ."
Thực tế thì suy đoán này căn bản không cần kiểm chứng, dù sao trong đống ký ức vừa mới khôi phục của cậu, chính kỹ năng hệ tinh thần của Tô Bất Thức đã khiến cậu bị bắt. Nhắc mới nhớ... kỹ năng kiểu "Slenderman" đó quả thực giống như Thâm Uyên tạo ra chuyên để khắc chế cậu vậy, bất kể là kiếp trước hay kiếp này đều cứ nhăm nhe trừ tinh thần lực của cậu suốt.
Nhưng mấy chuyện này không cần phải nói với Hà Vu Quy làm gì, bởi dù sao cũng liên quan đến ký ức ngày xưa của Mộc Nam... Người biết chuyện vẫn là càng ít càng tốt.
"Nếu cậu đã nói vậy rồi thì tôi cũng không khuyên nhiều nữa, A Nam cậu trong lòng tự hiểu rõ là được." Hà Vu Quy nói, "Nếu kỹ năng của tôi mà có tác dụng với giáo sư Tô thì còn có thể giúp cậu định vị được vị trí của anh ấy, nhưng hiện tại chỉ có thể dùng để né tránh người chơi khác thôi."
"Kỹ năng của cậu... 'La bàn' hả?" Mộc Nam nhớ ra, chỉ chỉ vào tên Vô diện bên chân tường, "Có thể định vị được nó không?"
Hà Vu Quy vẻ mặt nghiêm túc gật gật đầu.
Thảo nào trước đó cậu ta cứ khăng khăng cho rằng không có vấn đề gì.
"Tình trạng trước mắt hẳn là có hai cách giải thích." Mộc Nam nói, "Hoặc là kỹ năng của cậu bị hỏng, hoặc là người anh em Khò Khò này cũng là người chơi."
Chỉ là không biết làm sao lại biến thành cái dạng này thôi. Mộc Nam còn một câu chưa nói ra, nếu đã có thể bị kỹ năng định vị được, chứng tỏ thứ này rất có khả năng vẫn là một sinh vật sống.
Nói cách khác, những thứ mà bọn họ tưởng là NPC, rất có khả năng đều là những người chơi bằng xương bằng thịt.
"Tại sao cậu lại tham gia cuộc khảo hạch lần này?" Mộc Nam đột nhiên hỏi Hà Vu Quy, "Vừa nãy cậu bảo là do người chơi tự nguyện đăng ký, cậu có điều gì muốn nói với Thâm Uyên sao?"
"Ừm... không có." Hà Vu Quy lại nói, "A Nam có phát hiện ra dạo này tôi chẳng uống thuốc mấy nữa không? Bởi vì thực ra có không uống cũng chẳng sao cả. Sức khỏe của tôi hiện tại sẽ không tốt lên, cũng sẽ không tệ đi, tất cả mọi thứ đều đã bị Trò chơi con Cừu ngưng đọng lại rồi. Tôi từng nghĩ tới việc nếu may mắn chiến thắng sẽ hỏi Thâm Uyên cách quay về, nhưng rất nhanh tôi lại nghĩ, cho dù quay về rồi thì có ý nghĩa gì chứ? Chẳng phải vẫn là những tháng ngày uống thuốc, trị liệu không có hồi kết, thậm chí ngay cả Khúc Phỉ cũng không còn nữa... Vì thế có ra sao tôi cũng chẳng quan tâm, tôi chỉ là hơi mệt rồi, chỉ vậy thôi."
Quan điểm của cậu ta rõ ràng chẳng lạc quan chút nào. Mộc Nam nói: "Cho nên cậu đăng ký tham gia là để tìm chết?"
"...A Nam vẫn luôn đánh trúng tim đen hệt như xưa nhỉ." Hà Vu Quy bất lực nói, "Không nói chuyện của tôi nữa, còn cậu thì sao? Tuy bảo là bị ép buộc vào đây, nhưng sau khi biết phần thưởng qua màn thì chắc cũng có dự tính rồi chứ? Vẫn định tiếp tục sao?"
"Đương nhiên." Mộc Nam đáp, "Trò chơi mới chơi được một nửa mà đã bỏ cuộc không phải là tác phong của tôi."
"Vẫn tràn đầy nhiệt huyết như thế a, A Nam." Hà Vu Quy than thở, "Được rồi, vậy chúng ta bây giờ thì sao đây, làm thế nào mới tìm được giáo sư Tô?"
"Ưm......"
Mộc Nam liền rơi vào trầm mặc. Nói thật lòng, đã trôi qua lâu như vậy rồi, không chỉ Tô Bất Thức không đến tìm cậu, mà khuyên tai cũng hoàn toàn không có phản ứng gì. Mộc Nam không kìm được có chút lo lắng, chẳng lẽ đối phương vì mấy lời cuối cùng cậu nói mà vẫn luôn trốn tránh cậu, hay là đã xảy ra chuyện gì rồi?
Ngoài mặt cậu không để lộ gì, nhưng ngón tay lại hơi nôn nóng thò vào túi áo mân mê lọ thuốc kia. Nếu thực sự không được thì dứt khoát kích hoạt "Cầu nguyện" thêm lần nữa để trực tiếp quay về bên cạnh anh ấy cho xong...
Đột nhiên, tên Vô Diện vốn đang húc tường nãy giờ bỗng quay phắt người lại, thế mà bắt đầu điên cuồng húc đầu vào cửa. Mộc Nam nhìn về phía Hà Vu Quy, thấy vẻ mặt cậu ta cũng kinh ngạc y hệt.
"Hắn có nói gì không?" Mộc Nam hỏi.
"Hắn vẫn luôn dùng đầu húc cửa, còn... còn lặp đi lặp lại bảo chúng ta đi theo hắn..." Hà Vu Quy run giọng nói, Mộc Nam cũng không ngờ cảnh tượng hai người nhìn thấy bỗng nhiên lại đồng bộ với nhau, "Làm sao bây giờ? Chúng ta có đi theo không?"
"Đi." Mộc Nam nói, quyết định xong mới nhớ ra mình không đi được, "Đợi một chút rồi đi, để tôi cố thử xem..."
"Cầm lấy!" Vào thời khắc mấu chốt, Hà Vu Quy đưa cho cậu hai cây nạng y tế, "Dùng cái này đi! Lúc trước tôi nhặt được định dùng làm vũ khí đấy!"
"Kịp thời đấy." Mộc Nam làm quen rất nhanh, quả thực như mộng du quay về những ngày tháng bị gãy chân trước kia —— Mà hình như bản chất cũng chẳng khác nhau là mấy.
Hà Vu Quy vốn còn định giúp cậu, nhưng lại bị cậu xua tay từ chối. Tuy dáng nhảy lò cò của Mộc Nam trông y hệt một con cương thi, nhưng bất ngờ là vẫn có thể tự mình hành động được, thậm chí chỉ qua vài động tác đã quen ngay với phương thức di chuyển này rồi.
Thế là Hà Vu Quy mở cửa, hai người bọn họ cứ thế kẻ trước người sau bám theo.
Phải thừa nhận rằng kỹ năng La bàn của Hà Vu Quy thực sự vô cùng tiện lợi. Cho dù hai người phải đi đường vòng hết lần này đến lần khác để tránh ánh đèn của tháp canh, nhưng cuối cùng vẫn có thể duy trì được một khoảng cách xa vừa đủ để không bị mất dấu.
Mưa vẫn rơi mãi không ngớt. Đã mấy lần Hà Vu Quy phải dời tầm mắt khỏi những NPC chịu ảnh hưởng của tháp canh đang nhảy sông hoặc nhảy lầu tự vẫn kia. Sắc mặt cậu ta trắng bệch trong màn mưa, Mộc Nam biết, dưới góc nhìn của cậu ta, hình ảnh đó chắc chắn có sức đả kích khủng khiếp hơn hiện tại gấp nhiều lần.
"Đừng nghĩ nhiều." Mộc Nam nói với cậu rằng đó chỉ là những con quái vật không có mặt, "Cứ coi đây như một màn chơi giống hệt các phó bản trước kia là được, chúng ta cứ đi theo gợi ý trước đã."
"...Được." Hà Vu Quy hít sâu một hơi, "Nó hình như đi vào nhà máy phía trước rồi, chúng ta mau đuổi theo!"
Các nhà máy quanh đây nằm khá sát nhau, Mộc Nam hạ tay trái xuống. Từ lúc bọn họ xuất phát đến giờ đã đi được khoảng hơn năm trăm mét, khoảng cách này đã vượt xa phạm vi ràng buộc giữa cậu và Tô Bất Thức rồi. Chẳng lẽ Cừu lại tốt bụng đến mức cường hóa kỹ năng cho bọn họ, hay thực ra Tô Bất Thức cũng đang trùng hợp đi cùng một hướng với bọn họ?
Cơn nôn nóng trong lòng cậu lại trào lên. Mộc Nam cưỡng ép bản thân phải kìm nén lại, cùng Hà Vu Quy đẩy cửa bước vào.