Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 102: Đăng nhập liền nhận ngay quà khủng độ khó cao

Trước Tiếp

"Thức thời đấy." Nhân cách "Nam" do AI mô phỏng cười nói, "Kết quả suy luận một công đôi việc của cậu cơ bản là chính xác, vậy thì sao nào? Có quyết định gia nhập đại nghiệp báo thù của tôi không?"

"Tôi hiểu kế hoạch muốn hủy diệt Thâm Uyên của cậu. Nói thật lòng thì nghe cũng khá vui đấy, nếu muốn rủ tôi tham gia cùng thì tôi cũng không ngại đâu." Mộc Nam vẫn khoanh tay dựa vào cánh cửa màu xanh lam kia, "Nhưng người đang nhảy nhót tưng bừng bây giờ là tôi, cho nên cụ thể thực thi như nào cũng phải tham khảo ý kiến của tôi một chút, đúng không?"

"Giọng điệu gợi đòn thật đấy, tôi sắp thức tỉnh ý thức tự thân của robot luôn rồi đây này." Nam tặc lưỡi nói, "Vậy cậu muốn làm thế nào?"

"Đầu tiên, thả tôi ra khỏi cái phòng này đã."

"Không thành vấn đề." AI kia nói, "Nhưng tôi muốn xác nhận một chuyện. Cậu gấp gáp muốn ra ngoài như thế, không phải là thực ra đang muốn đi tìm Tô Bất Thức đấy chứ?"

.

Nói nhảm cái gì mà hiển nhiên thế không biết.

Mộc Nam vừa thầm mắng trong bụng, vừa lao vút ra ngoài ngay khoảnh khắc cửa mở ra —— Đột nhiên dưới chân hẫng một cái, môi trường xung quanh nhanh chóng thay đổi, tất cả những màu sắc hỗn loạn đều phai đi ngay trong khoảnh khắc đó —— Cậu trực tiếp ngã rầm xuống đất mà không hề có bất kỳ điềm báo nào.

Cũng may phản ứng của Mộc Nam nhanh nhạy, kịp thời ổn định cơ thể mới không bị ngã dập mặt. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, bên cạnh có một chiếc xe hơi phóng vút qua, bọt nước bắn tung tóe trực tiếp tưới cho hắn một trận mát lạnh thấu tim từ đầu đến chân.

Mộc Nam: "......"

Có văn hóa chút được không hả!

Cậu vẩy vẩy ống tay áo dài đang nhỏ nước tong tỏng, vừa buồn bực quan sát xung quanh. Môi trường cậu đang đứng hiện tại mang lại một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ: Con đường màu xám, bầu trời bị bao phủ bởi khói mù, còn cả những tháp canh xung quanh đang xoay tròn để cảnh giới —— Là phó bản mà Mộc Nam của quá khứ và Tô Bất Thức lần đầu tiên hợp tác tiến vào.

Cậu vẫn nhớ những điều quái dị trong phó bản này, vội vàng trốn ra sau trạm xe buýt bên đường. Mãi đến khi vòng đèn lần này của tháp canh quét qua, cậu mới hơi thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Vòng tay đã sáng trở lại, cùng lúc đó một bức thư điện tử cũng nhảy ra ngay trước mắt. Mộc Nam mở ra xem, thấy bên trên viết:

[Để khen ngợi trái tim hướng về sự nghiệp của cậu, tôi đặc biệt dịch chuyển cậu đến bản đồ then chốt đấy, không cần cảm ơn tôi đâu nha ~]

Quả nhiên là do thứ thiểu năng nhân tạo kia giở trò!

Mộc Nam thầm mắng đối phương việc công báo thù riêng. Làm gì có ai chọn điểm hạ cánh kiểu này chứ? Cậu bị nước bắn ướt hết người là chuyện nhỏ, nhưng vừa rồi suýt chút nữa đã tiếp đất thành hòm luôn rồi!

Cơn mưa trong thành phố vẫn đang rơi không ngớt. Mộc Nam dựa vào những ký ức hỗn loạn phán đoán ra mình đang ở ngoại thành. Với kinh nghiệm của cậu, việc tìm một nơi nghỉ ngơi tạm thời hẳn là không khó, vấn đề hiện tại ngược lại nằm ở chỗ... Cậu lại nâng tay trái lên, nhìn chằm chằm vào con số 40 điểm tinh thần lực ít ỏi còn sót lại mà rơi vào trầm tư.

Phía sau thanh tinh thần lực này còn có hai biểu tượng hình trái tim, cũng đồng nghĩa là Tô Bất Thức đang ở ngay gần đây, và tổng tinh thần lực của cậu cộng với Tô Bất Thức gộp lại chỉ còn vỏn vẹn 40.

Anh chắc... không bị âm điểm đâu nhỉ? Nhắc mới nhớ, giáo sư Tô đâu rồi? Thiết bị liên lạc dạng khuyên tai đến giờ vẫn chưa có phản ứng, theo lý mà nói khoảng cách giữa bọn họ không nên quá xa mới đúng.

Khu vực này trống đến mức liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu đến tận cùng, nơi duy nhất có khả năng có người chính là...

Cậu nhìn về phía cửa hàng nằm gần trạm xe buýt nhất. Chẳng lẽ là ở đó?

Tóm lại cứ qua đó xem sao đã. Mộc Nam đang chuẩn bị đi về phía địa điểm mục tiêu, bỗng nhiên không hiểu sao lại lảo đảo một cái, chân cẳng cứ như không nghe theo sai bảo, chân trái đá chân phải, suýt chút nữa khiến cậu ngã sấp mặt thêm lần nữa.

Tình huống gì thế này?

Mộc Nam cúi đầu xuống nhìn. Thế nhưng chính cái liếc mắt này đã khiến cậu đứng khựng lại ngay tại chỗ.

Mưa dầm liên miên không dứt khiến mặt đường luôn tích đọng nước, nhưng điều này rõ ràng không phải lời giải thích cho hiện trạng quỷ dị như thế này —— Mộc Nam nhìn thấy chân của mình và vũng nước trên mặt đất đang dính liền vào nhau, hay nói đúng hơn, là đang hòa tan trong nước.

Cậu quay phắt lại nhìn biển báo trạm xe buýt sau lưng, lúc này mới chú ý tới những khe hở lộ ra trên ghế ngồi.

Tính sai rồi, cậu thầm nghĩ, cho dù đã tìm vật che chắn ngay lập tức nhưng vẫn bị ánh đèn từ tháp canh chiếu trúng. Hơn nữa ai mà ngờ được chỉ cần để lộ bất kỳ bộ phận nào của cơ thể dưới ánh đèn thì đều sẽ bị dính chiêu chứ? Lần này thì hay rồi, vừa mở màn đã trực tiếp tăng độ khó để nâng cao trải nghiệm trò chơi, cái cảm giác chân thực này... Cậu hiện tại bắt đầu nghi ngờ đây rốt cuộc là lỗi nhận thức của phó bản hay là chân cậu thực sự đã tan chảy rồi.

Vòng đèn tiếp theo của tháp canh sắp sửa quét đến ngay trước mặt. Mộc Nam thừa biết không thể tiếp tục nán lại nơi này, cậu khó khăn điều khiển cái "chân" đã hòa tan trong nước kia, thế nhưng kết quả cuối cùng lại là ngã sấp mặt thêm lần nữa.

Lần này thì toi rồi. Mộc Nam vuốt mặt, hiếm khi biết tìm vui trong đau khổ mà nghĩ thầm, cậu bây giờ cả người trông cứ như vừa được vớt từ dưới nước lên vậy.

Dù sao thì cũng phải ráng bò vài bước đã, không thể cứ nằm bẹp ở đây chờ chết được. May mà phó bản này trông cực kỳ tiêu điều, cũng chẳng có người quen nào, nếu không thì cậu ngại chết mất...

"A Nam?"

Một giọng nói không mấy chắc chắn truyền đến, kèm theo đó là tiếng khàn khàn như đang bị cảm cúm. Nhưng Mộc Nam dễ dàng nhận ra người đến là ai, dù sao thì đối phương lúc này cũng đang đứng ngay trước mặt cậu, khom lưng cẩn thận từng li từng tí nhìn hắn.

Thế mà lại là Hà Vu Quy?

"Đúng là cậu rồi!" Giọng Hà Vu Quy đầy vẻ vui mừng, nhưng rất nhanh lại chuyển thành lo lắng, "Cậu sao thế? Bị thương à?"

"......" Mộc Nam thà rằng đối phương là ảo giác của mình chứ không muốn là người thật, thế nhưng Hà Vu Quy trước mặt đã bắt đầu vươn tay dìu cậu, hệt như lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, "Không sao, tôi còn cử động được."

Nói chính xác thì là nửa thân trên còn cử động được. Nhưng ánh sáng trắng của tháp canh đã gần ngay trước mắt, Hà Vu Quy cũng cuống lên, cuối cùng đành phải lôi xềnh xệch Mộc Nam chạy về phía cửa hàng. Cuối cùng, hai người cũng vào được cửa trước khi ánh đèn quét qua, lúc này mới cùng nhau thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Cảm ơn." Mộc Nam vừa nói vừa quan sát cửa hàng tiện lợi không một bóng người trước mặt, "Giúp tôi việc lớn rồi."

"Cậu đang nhìn gì thế?" Hà Vu Quy giơ tay quơ quơ trước mắt cậu, "Chân của cậu còn cử động được không?"

Mộc Nam liền huy động toàn bộ sức lực toàn thân để cử động thử một chút. Thế nhưng dưới góc nhìn của cậu, từ đầu gối trở xuống quả thực giống như miếng gelatin bị tan chảy, chạm nhẹ một cái là nảy lên tưng tưng núng nính, dập dờn như sóng nước.

Mộc Nam: "......"

"Tôi cảm giác không ổn lắm." Cậu nói.

"Kỳ lạ, tôi nhìn chân của cậu hình như đâu có bị thương gì đâu nhỉ?" Hà Vu Quy nghi hoặc nói, tìm một chiếc khăn lông ném cho cậu, "Nhắc mới nhớ, cái người... ờm, cộng sự của anh, giáo sư Tô, Tô Bất Thức đâu rồi? Sao không thấy hai người đi cùng nhau?"

"Lạc nhau rồi." Mộc Nam nhận lấy khăn lông lau tóc, thuận miệng nói, "Còn cậu? Cũng bắt đầu tham gia các phó bản khác rồi sao?"

Trước khi hỏi ra câu này, cậu đã từng nghĩ tới rất nhiều kiểu câu trả lời của đối phương, thừa nhận, phủ nhận, luyến tiếc quá khứ hoặc là muốn bắt đầu lại từ đầu. Nhưng điều duy nhất cậu không ngờ tới là Hà Vu Quy lại hơi trố mắt ra, hỏi ngược lại: "Phó bản? Khoan đã, A Nam, cậu không biết đây là nơi nào sao?"

Ý gì đây?

Cậu nhận nhầm rồi sao? Nơi này không phải phó bản lúc đầu kia à?

"Nói một cách chính xác thì nơi này không được tính là phó bản, mà là ở tầng trên của khu nghỉ ngơi, thuộc về một cuộc khảo hạch." Hà Vu Quy nói, "Yêu cầu đối với người chơi tham gia là phải là 'người Sói'. Người chiến thắng có thể nhận được cơ hội nói chuyện trực tiếp với Thâm Uyên —— Thông báo đã được dán ở quảng trường rất nhiều ngày rồi, hơn nữa phải là tự nguyện đăng ký mới được."

Cơ hội nói chuyện với Thâm Uyên? Vào lúc này sao?

Mộc Nam nhớ tới những lời nói không rõ ý nghĩa của Cừu lúc kết toán phó bản trước. Chẳng lẽ chính là ám chỉ cuộc khảo hạch này?

"Tóm lại, tôi đã loanh quanh ở ngoại thành hai ngày nay rồi. Vừa định đợi mưa nhỏ bớt một chút rồi thử lại thì nhìn thấy cậu ngã ở bên ngoài..." Giọng Hà Vu Quy chậm dần, nhìn cậu rồi hỏi một câu không rõ vô tình hay cố ý, "A Nam trở thành người Sói từ lúc nào thế?"

Biết ngay là không thoát được câu hỏi này mà, cái tên Hà Vu Quy này quả nhiên vẫn chẳng thay đổi gì. Mộc Nam ăn ngay nói thật: "Tôi không biết."

Hà Vu Quy sững sờ: "Cái gì?"

"Tôi được chuyển tiếp liền mạch từ phó bản trước vào thẳng đây luôn, ngay vừa nãy thôi, cũng chẳng được ghé qua khu nghỉ ngơi nữa." Mộc Nam than thở, "Hơn nữa vừa mới vào đã phát hiện điểm rơi có vấn đề lớn, nó trực tiếp thả tôi xuống ngay dưới ánh đèn của tháp canh."

Ý cậu muốn nói là hiện trạng hoàn toàn không thể cử động được của mình trước mắt, thế nhưng Hà Vu Quy nghe xong lại lộ vẻ nghi hoặc: "Ánh đèn thì làm sao? Tuy rằng phơi mình dưới ánh đèn trong thời gian dài sẽ bị NPC truy nã, nhưng nếu A Nam chỉ bị chiếu trúng một chút xíu thôi thì chắc là không có vấn đề gì chứ nhỉ?"

Thế này mà gọi là không có vấn đề gì á???

Mộc Nam nhìn chằm chằm cái "chân" quỷ dị của mình một hồi lâu, lại chuyển tầm mắt lên mặt Hà Vu Quy: "Cậu cũng bị chiếu trúng rồi?"

"Đúng vậy, mấy cái đèn này dày đặc quá, muốn hoàn toàn không bị quét trúng cũng khá khó... Cậu nhìn tôi bằng ánh mắt gì thế?" Hà Vu Quy bị cậu nhìn đến mức sởn gai ốc, nhạy bén nói, "Chẳng lẽ mấy cái đèn đó có vấn đề?"

Mộc Nam chỉ chỉ vào chính mình: "Cậu nhìn xem tôi có thay đổi gì không?"

"Không có... mà nhỉ?" Hà Vu Quy bất an nói.

Mộc Nam lại chỉ vào cậu ta: "Vậy còn cậu thì sao?"

"Cũng không có a." Sự bất an của Hà Vu Quy chuyển thành sợ hãi, "Cậu đừng có dọa tôi, sau lưng tôi có cái gì sao? Hay là trên người tôi xảy ra vấn đề gì rồi?"

"Cái đó thì không phải." Mộc Nam thu hồi tầm mắt, "Có lẽ là tôi nghĩ sai rồi, lỗi nhận thức cũng không phải do ánh đèn..."

Cậu còn chưa dứt lời, bên ngoài cửa hàng nơi hai người đang trú ẩn liền vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Mộc Nam nhìn Hà Vu Quy, cậu ta làm một động tác ra hiệu không sao đâu, rồi trực tiếp đứng dậy ra mở cửa.

Chắc là người quen.

Mộc Nam thấy cậu ta bình tĩnh như vậy cũng thả lỏng dây thần kinh đang căng thẳng xuống một chút. Dù sao thì đối phương nói thế nào cũng đã ở nơi này được hai ngày rồi. Vừa có một nơi lánh nạn nhỏ, lại vừa nắm rõ tình hình xung quanh, nên việc có một đồng đội quen thuộc hoặc đối tượng hợp tác để cùng qua màn cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Chi bằng cậu nhân cơ hội này tìm hiểu xem cái chân của mình rốt cuộc bị làm sao trước đã, hy vọng người lát nữa đi vào có thể tiết lộ chút thông tin hữu ích...

Cho đến trước khi đối phương bước vào cửa, cậu vẫn luôn nghĩ như vậy.

Một "con người" lưng gù, đầu bẹp dí, ngũ quan vặn vẹo xoắn tít thành hình lốc xoáy bước vào. Gọi là người, nhưng thứ này trừ mặc quần áo của con người ra thì những bộ phận khác lộ ra ngoài chẳng có tí hình người nào. Thậm chí trong miệng nó còn lầm bầm thứ ngôn ngữ căn bản chẳng phải tiếng người —— Giống hệt đám NPC trong ký ức của Mộc Nam.

"Không sao đâu, đừng căng thẳng thế A Nam." Nhưng Hà Vu Quy lại hành động rất tự nhiên, "Đây là bạn tôi, hai chúng tôi đã bàn bạc hợp tác để qua màn, cậu ấy vừa nãy chỉ đi dò đường thôi."

"Hắn? Dò đường?" Mộc Nam không thể tin nổi vào tai mình, "Đây rõ ràng là một con... Các cậu có thể giao tiếp bình thường được sao?"

"Cậu nói lời gì thế?" Hà Vu Quy nghi hoặc nói, "Cậu ấy rất tốt tính mà. Nếu mọi người đều là người quen cả, đoạn đường phía sau nếu có thể hợp tác thì chắc chắn sẽ thuận lợi hơn rất nhiều đấy."

Trước Tiếp