Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tốc độ này tuyệt đối không cùng đẳng cấp với đám Vô Diện vụng về ban nãy!
Mộc Nam nhanh chóng nghiêng người, nhân lúc vũ khí sắc bén trên tay đối phương rạch rách cánh tay cậu còn chưa kịp thu về bèn trở tay dùng nạng y tế đè nghiến đối phương xuống mặt bàn, tiếp đó đoạt lấy con dao đâm tới —— Toàn bộ động tác diễn ra liền mạch lưu loát, cứ như thể trước đây cậu đã từng làm rất nhiều rất nhiều lần, đã sớm quen thuộc với kiểu vật lộn cận chiến này rồi.
"Ha," Một tiếng cười khẽ vang lên cùng lúc với tiếng lưỡi dao đâm xuống, thế mà lại phát ra từ tên Vô Diện đang nằm dưới thân Mộc Nam, "Thật không ngờ tới mà, cậu đã khôi phục trí nhớ rồi sao?"
Mộc Nam khẽ nhíu mày, đuôi tóc màu đỏ rủ xuống, che khuất đi mọi nghi hoặc của cậu.
"A Nam!" Giọng nói căng thẳng của Hà Vu Quy vang lên từ phía sau, "Cậu sao rồi..."
Tên "Vô Diện" kia thấy thế lại cười thêm một tiếng. Ngay sau đó ngũ quan vốn đang vặn vẹo thành hình xoắn ốc bắt đầu biến hóa, cuối cùng chậm rãi hiện ra hình người, biến thành một khuôn mặt vừa tuấn tú lại vừa quen thuộc.
Khuôn mặt của Tô Bất Thức.
Dung mạo vốn dĩ đã trắng trẻo nay lại càng trắng bệch như tờ giấy, đồng tử co rút lại giống hệt vẻ khó tin lúc sắp chết. Da đầu Mộc Nam tê rần, không thể nhịn nổi nữa mà chửi thề một câu.
"Có thôi đi không hả!" Cậu quát lên giận dữ, nhưng con dao trên tay lại không cách nào tiến thêm về phía trước dù chỉ một phân.
"Lúc uy h**p người khác mà tay run thì chẳng có chút sức uy h**p nào đâu nha." Kẻ kia cười hi hi nói, nhân lúc Mộc Nam do dự trong tích tắc liền đổi khách thành chủ, đè nghiến cậu xuống bàn. Ngay sau đó, cùng sự thay đổi của gương mặt, ánh mắt kẻ đó cũng lạnh xuống, chỉ còn lại nốt ruồi nhỏ trên sống mũi vẫn đỏ tươi như máu, "Đồ không có tiền đồ, anh ta hại chết cậu nhiều lần như vậy, mà cậu không hề muốn báo thù lại chút nào sao?"
"Liên quan đéo gì đến mày hả Mạnh Tri Nhạc!" Mộc Nam chửi ầm lên. Cơn đau kịch liệt truyền đến từ bả vai khiến vẻ mặt cậu vặn vẹo trong chốc lát, nhưng đồng thời cũng khiến cậu tỉnh táo hơn không ít, "Sao hả? Anh đuổi theo tôi vào tận đây chỉ để vác mặt của bạn trai tôi ra làm tôi buồn nôn à? Ghen tị anh ấy đẹp trai hơn anh sao? Hay là... ặc, hay là..."
Những lời khiêu khích phía sau sau một hồi cố gắng vẫn không thể thốt ra khỏi miệng. Cơn đau do tay thuận bị tháo khớp khiến Mộc Nam toát cả mồ hôi lạnh, nhưng cậu vẫn giữ nguyên nụ cười trào phúng, thà chết chứ không chịu khuất phục của mình.
"Đúng là vịt chết còn mạnh miệng." Mạnh Tri Nhạc thấy thế, chỉ trong vài nhịp thở lại khôi phục về dáng vẻ bất cần đời thường ngày, lạnh lùng nói, "Không có Cầu nguyện thì cậu đã chết tám trăm lần rồi."
Mộc Nam mượn động tác th* d*c để bật ra một tiếng cười khẩy chỉ toàn tiếng hơi. Mạnh Tri Nhạc lại giống như đã khôi phục lý trí, buông cậu ra rồi lùi lại hai bước. Mộc Nam vừa mất đi điểm tựa liền mất kiểm soát mà ngã oặt xuống đất, may mà có Hà Vu Quy vội vàng chạy tới đỡ lấy cậu, mới không đến mức ngã sóng soài giữa đống hỗn độn này.
"A Nam, chuyện này..." Hà Vu Quy liếc nhìn về hướng Mạnh Tri Nhạc, hạ thấp giọng hỏi, "Vừa nãy tôi nghe thấy cậu gọi tên hắn, có phải hắn chính là cái kẻ xếp top ba kia không..."
"Cái tên b**n th** không biết xấu hổ đó đấy." Mộc Nam dù toàn thân đang toát mồ hôi lạnh nhưng vẫn tiếp lời, trong tình huống này thế mà vẫn tự tìm niềm vui vì câu tóm tắt một câu hai nghĩa đầy tinh tế của mình.
"Vậy cánh tay của cậu..."
"Không sao." Mộc Nam thuận miệng đáp. Trước đó cậu đã sử dụng Cầu nguyện để lưu file rồi, lúc này đối mặt với Mạnh Tri Nhạc đương nhiên chẳng có chút ý xuống nước nào, "Rốt cuộc anh tới đây làm gì? Rõ ràng biết trong thời gian hiệu lực của kỹ năng thì không giết nổi tôi, nhìn cái vẻ này cũng chẳng giống có ý định ôn chuyện cũ... Thật sự chỉ để làm tôi buồn nôn thôi à?"
"Đáp án chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Cậu muốn ra tay với Thâm Uyên, và tôi đến để ngăn cản cậu." Giọng Mạnh Tri Nhạc bình thản cứ như đang bàn luận về thời tiết hôm nay, khác một trời một vực với cái dáng vẻ ra tay tàn độc vừa rồi, "Tiện thể xem thử cậu đã khôi phục trí nhớ chưa. Như cậu nói đấy, ôn chuyện cũ... cách dùng từ này hình như cũng không tệ."
"Thôi đi, anh đúng là được đà lấn tới." Mộc Nam nói, "Nếu anh đã định ngăn cản tôi, thì bây giờ cứ đứng tán gẫu với tôi thế này mà không làm gì sao?"
"Cũng như cậu có toan tính riêng của cậu, tôi cũng có kế hoạch của tôi. Có điều..." Tầm mắt Mạnh Tri Nhạc di chuyển lên người Hà Vu Quy ở bên cạnh, "Cậu chắc chắn muốn bàn luận chủ đề này với tôi ngay trước mặt người ngoài sao?"
Hà Vu Quy ngẩn người, Mộc Nam liền nhướng mày nói: "Sao anh lắm chuyện thế nhỉ?"
"Cậu không cảm thấy tò mò hại chết mèo, biết quá nhiều ngược lại không phải chuyện tốt sao?" Mạnh Tri Nhạc cười giả tạo, lại nhìn về phía thiếu niên bên cạnh, "Này, cậu kia, kết quả cuối cùng của cuộc khảo hạch này đã sớm bị Thâm Uyên cơ cấu nội bộ rồi. Cho cậu một cơ hội quay về khu nghỉ ngơi, có muốn nắm lấy không?"
"Được."
Bất ngờ là Hà Vu Quy trả lời rất nhanh, nhưng đồng thời cũng rất bình tĩnh và kiên quyết, dường như đã sớm ý thức được điều gì đó, và ngay tại khoảnh khắc này đã kiểm chứng được suy đoán của chính mình.
Hà Vu Quy là một người thông minh, vẫn luôn là vậy. Thêm vào đó tham gia trò chơi lâu như thế, cậu ta biết rất rõ thế nào gọi là "quy tắc ngầm".
Mộc Nam nhìn về phía cậu ta. Thế là Hà Vu Quy liền lắc lắc đầu, dùng khẩu hình nói với cậu: Không cần lo cho tôi.
Mạnh Tri Nhạc vô cùng hài lòng với sự biết điều của cậu ta, vung tay ném cho cậu ta một đồng xu tích phân có khắc hình đầu cừu. Ngay khoảnh khắc Hà Vu Quy đưa tay đón lấy, thân hình liền nhoáng lên một cái, sau đó trực tiếp biến mất tại chỗ.
"Đạo cụ trực tiếp thoát khỏi phó bản?" Mộc Nam nhướng mày nhìn hắn, "Anh còn có cả thứ này cơ à."
"Lấy cảm hứng từ năng lực 'Cưỡng chế đăng xuất' của Tô Bất Thức đấy. Tôi cũng chỉ có hai cái thôi, vốn dĩ cái đó tôi chuẩn bị cho cậu. Có điều hiện tại, tôi đổi ý rồi." Mạnh Tri Nhạc vừa nói vừa nhìn về phía cậu, "Lời hay ý đẹp khó khuyên nổi con ma đáng chết, tôi hết hứng thú làm mấy chuyện tốn công vô ích này rồi."
"Còn phải nói, thời khắc quan trọng thế này sao có thể bỏ trốn cùng anh được?" Mộc Nam nói, "Vừa nãy anh bảo Thâm Uyên đã sớm cơ cấu kết quả của cuộc khảo hạch lần này, cho nên quả nhiên giống như tôi nghĩ, đây là một cái bẫy 'bắt ba ba trong rọ' nhắm vào tôi?"
"Cảm thấy vinh hạnh không? Từ đầu đến cuối Thâm Uyên chỉ dành đãi ngộ này cho mình cậu thôi đấy." Mạnh Tri Nhạc nói, "Đầu tiên là tung ra điều kiện cực kỳ hấp dẫn với người chơi, sau đó lợi dụng cơ chế của phó bản này để gây rối loạn sự chênh lệch nhận thức của các cậu, khiến bọn họ liên thủ lại đối phó cậu... Những thứ này đều chỉ là ải thứ nhất mà thôi, cậu đoán xem, nếu tên nhóc kia vừa nãy không rời đi nửa chừng, liệu đến thời khắc mấu chốt cậu ta có không cưỡng lại cám dỗ mà đâm cậu một dao không?"
"Giả thiết về những việc đã không thể xảy ra nữa, kiểu chia rẽ nội bộ này cũng thấp hèn quá rồi đấy." Mộc Nam cười một tiếng, "Hơn nữa làm rõ tình hình chút đi, Mạnh Tri Nhạc, kẻ lợi dụng ký ức của tôi dựng lên vở kịch lớn này để làm tôi buồn nôn là anh, để tôi ngẫm xem nào, anh dùng cái gì để điều khiển người anh em Khò Khò thế? Giống lần ở thôn Cống Hồ, chuông hả?"
"Xem ra khôi phục trí nhớ đối với cậu quả thực là chuyện tốt, ít nhất cũng nhớ ra sở trường của tôi là gì, thật là cảm động." Mạnh Tri Nhạc nói, thưởng thức nhìn đám Vô Diện bị đánh nằm rạp xung quanh, "Tiếc là phó bản này đã làm mờ khả năng nhận thức của cậu, nếu không cậu chắc cũng nghe thấy tiếng chuông, chứ không đến mức bây giờ mới biết. Thế nào, cái chuông do tôi nghiên cứu ra có phải tiện lợi hơn nhiều kỹ năng 'Con rối' mà đến giờ cậu vẫn không thể tự chủ sử dụng không?"
"Khôi phục trí nhớ còn có một điểm tốt nữa, đó là tôi biết anh nói câu nào là thật, câu nào là nói hươu nói vượn." Mộc Nam chẳng thèm để ý đến hắn, "Ví dụ như cái USB phó bản có ghi mã số A001MN14671 đó, trong trí nhớ của tôi hoàn toàn không có chuyện tôi giao nó cho anh."
"Ừm, cuối cùng cũng bị phát hiện rồi." Mạnh Tri Nhạc cười tủm tỉm dịu dàng thừa nhận, "Không sai, thứ đó đúng là do tôi lục soát ra sau khi cậu chết. Đừng nhìn tôi như thế chứ, Tô Bất Thức là kẻ thù không đội trời chung của cậu, cho dù giữa hai người có bao nhiêu mối quan hệ không thể nói ra, thì trên danh nghĩa di vật của cậu cũng không đến lượt anh ta xử lý."
Mộc Nam đánh giá: "Độ không biết xấu hổ của anh đúng là làm mới lại nhận thức của tôi đấy."
"Kẻ tám lạng người nửa cân thôi." Mạnh Tri Nhạc nói, "Tôi đã phái người của bang Phong Bạo vào phó bản đó mấy lần, ngoại trừ đổi lại được mấy tên thuộc hạ bị tâm thần phân liệt ra thì chẳng vớt vát được chút lợi lộc nào, chứ đừng nhắc đến manh mối. Cho nên tôi đành phải giao lại thứ này cho cậu... Quả nhiên, vẫn phải là chính chủ đến thì mới qua màn thuận lợi được."
"E rằng không chỉ mỗi phó bản đâu nhỉ?" Mộc Nam nghe vậy liền nhìn hắn, "Lúc đó anh đang đi khắp nơi tìm kiếm Virus Cừu, cho nên không thể không thử nghiệm chính cái USB đó được."
"Hiểu tôi thật đấy. Tiếc là trong cái USB đó chỉ chứa một đám cừu ngu ngốc đang nhảy múa mà thôi, hoàn toàn không có khả năng sinh sôi và gây ô nhiễm như mong đợi." Mạnh Tri Nhạc nhìn cậu, đáy mắt lóe lên một tia giảo hoạt, "Cho nên điều này càng làm tôi tò mò hơn, rốt cuộc cậu đã giấu 'Virus Cừu' ở đâu?"
Mộc Nam híp mắt cười, nói ra câu y hệt ngày xưa: "Anh đoán xem?"
"A Nam, cậu biết tôi không có hứng thú thẩm vấn cậu mà đúng không?" Mạnh Tri Nhạc cũng không giận, chỉ nói đầy ẩn ý, "Nói thật lòng, tôi thực ra không có ý kiến gì với bản thân cậu cả. Tôi thích phó bản này, bởi mọi thứ cứ như dáng vẻ của thế giới khi Thâm Uyên mới giáng lâm vậy, tiêu điều, chết chóc. Trò chơi mới là phương thức duy nhất để loài người tiếp tục sống sót, và Thâm Uyên đối xử bình đẳng với tất cả mọi người."
"Tôi nhớ anh từng nói, người Sói sẽ bị xóa trí nhớ về thời kỳ làm người chơi?" Mộc Nam nhướng mày nói, "Này cũng là nói hươu nói vượn nốt à?"
"Trí nhớ là do Thâm Uyên xóa, đương nhiên cũng sẽ được Thâm Uyên trả lại." Mạnh Tri Nhạc đáp, "Đây là một cuộc giao dịch do tôi thực hiện. Còn về phần cậu, cậu đúng là không có bất kỳ ký ức nào về việc Thâm Uyên giáng lâm cả. Bởi cậu vốn dĩ được sinh ra sau khi Thâm Uyên đã giáng lâm xuống thế giới rồi. Cậu chưa từng nghĩ tới tại sao mình sống hơn hai mươi năm... ý tôi là cậu của kiếp này ấy, lại chẳng có bất kỳ người thân, bạn bè nào có quan hệ mật thiết sao?"
Mộc Nam không nói gì, nhưng nụ cười trên môi hơi thu lại một chút.
"Bởi vì tất cả những thứ này đều là do cậu của quá khứ cố ý thiết lập nên đấy. Chỉ cần khiến cậu không có chút luyến tiếc nào với thế giới ban đầu nơi cậu lớn lên từ nhỏ, thì sau khi biết được chân tướng, cậu sẽ càng có khả năng vứt bỏ quá khứ, chấp nhận toàn bộ ký ức của cậu ngày xưa —— Giống như bây giờ vậy."
Mạnh Tri Nhạc nói rất chậm như đang chờ mong phản ứng của Mộc Nam. Thế nhưng cậu nghe vậy lại chớp chớp mắt, nói: "Như thế chẳng phải cũng rất tốt sao?"
Thái dương của Mạnh Tri Nhạc giật giật một cái.
"Thảo nào tôi cứ thắc mắc sao trước đây tôi cứ hễ yêu đương là lại toang, nhưng nếu là tình tiết được thiết lập sẵn ngay từ đầu thì cũng khá dễ chấp nhận đấy chứ." Mộc Nam nói, "Hơn nữa như vậy thì giáo sư Tô chắc chắn cũng không đến mức ghen tuông với tôi rồi. Rất tốt, lại cống hiến thêm một bằng chứng đanh thép cho công cuộc theo đuổi anh ấy của tôi."
Mạnh Tri Nhạc trông có vẻ hoàn toàn không muốn nhận vinh dự này chút nào, cười lạnh nói: "Năm lần bảy lượt nhắc tới Tô Bất Thức, là vì cậu cảm thấy có điểm neo rồi thì người khác không làm gì được cậu nữa sao?"
Mộc Nam cũng đáp trả: "Tôi có nói thế đâu."
Nụ cười trên môi Mộc Nam cứng đờ, không phải bởi vì Mạnh Tri Nhạc uy h**p, mà là tự trong đầu cậu vang lên thông báo —— tinh thần lực trong nháy mắt bị trừ 10 điểm, nhưng ở chỗ cậu không có bất kỳ dấu hiệu bị tấn công nào, hay nói cách khác người hiện tại đang bị tấn công tinh thần lực là Tô Bất Thức.