Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhung Ngọc nhìn bé xúc tu xinh xắn gần ngay trước mắt, lại nhìn tiểu thiếu gia đang ngẩng cao đầu, cố tỏ ra kiêu ngạo, trong lòng đấu tranh dữ dội.
Ác ma nói: Quý Lễ đã yêu cầu thế này rồi, hắn tất nhiên phải dứt khoát ôm lấy chứ.
Thiên thần nói: Còn phải xoắn, ôm lẹ đi.
Cho nên hắn không tự chủ được mà bước tới.
Quý Lễ dường như cũng đang căng thẳng.
Hắn có thể nhìn thấy vành tai ửng đỏ, khóe môi mím chặt, cùng đôi mắt xanh rung động của Quý Lễ.
Hắn dừng bước, trong nhất thời vậy mà chẳng biết nên đặt tay ở đâu, Quý Lễ liền đột ngột kéo hắn vào lòng.
Sau đó hôn lên môi hắn.
Má Quý Lễ nóng bừng một tầng hồng rực, đôi môi cũng bị chính cậu cắn đến ướt đỏ, thấm một chút ánh nước nhàn nhạt.
Bây giờ Nhung Ngọc dù có ngốc đến mấy, cũng hiểu được tâm tư của Quý Lễ, hắn trộm nhếch khoé miệng, kề sát vào tai Quý Lễ hỏi: "Ôm một cái cũng bao gồm chuyện này sao?"
Công chúa nhỏ từng nói với hắn, trước khi kết hôn không được c** q**n áo, rốt cuộc là ai thế?
"Em đổi ý đấy," Giọng nói từ trước đến nay vẫn luôn trong trẻo lạnh lùng của Quý Lễ, giờ đây lộ rõ vẻ hồi hộp, "Phải hôn một cái... mới được."
Tiếp đó lại mạnh miệng cãi bướng, ra vẻ lạnh lùng hỏi hắn: "Em không được hôn anh sao?"
Trước khi Nhung Ngọc kịp mở miệng, cậu lại lén lút nắm lấy tay hắn: "Còn nữa, em rút lại lời nói lúc trước."
"Là ngày anh tới tìm em..." Quý Lễ rũ mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt Nhung Ngọc, mặt đã nóng ran cả rồi, "Không phải là em không thích anh."
Nhung Ngọc ngẩn cả người, trái tim như được rót vào thứ gì đó, đập thình thịch liên hồi: "Ừm."
Hắn dường như đang đợi thêm điều gì đó.
Mắt Nhung Ngọc cười đến cong cong, đôi mắt vàng kim rực rỡ, chăm chú nhìn cậu.
"Thực tế là," Quý Lễ đỏ bừng mặt nói: "Em thích cùng anh... nắm tay, ôm nhau, hôn, em muốn chúng ta mãi luôn như thế."
Nhung Ngọc rõ ràng bị cậu hút hồn rồi, đôi mắt chằm chằm nhìn cậu không rời, trong mắt tràn đầy cổ vũ và chờ mong.
Quý Lễ nhận được sự động viên to lớn, cả trái tim đều vui sướng căng phồng lên.
Ai bảo Nhung Ngọc không thích cậu cơ hả? Con hồ ly tinh ngu ngốc đó à?
Thấy chưa, Nhung Ngọc mong chờ ở bên cậu đến nhường nào? Hai người họ rõ ràng là tình trong như đã rồi——
Quý Lễ càng thêm ngượng: "Nhung Ngọc, anh có muốn thử... hẹn hò với em không."
Sau đó, cậu nhìn tay Nhung Ngọc.
Thình lình rụt bắn lại.
Đôi mắt Nhung Ngọc vốn dĩ như sắp tràn mật ngọt, đột nhiên cũng trở nên dè chừng.
Hẹn hò? Hắn và Quý Lễ?
Hắn thích Quý Lễ là thật.
Nhưng tình cảm của Quý Lễ thay đổi cũng hơi nhanh quá, mấy ngày trước còn nói không thích, hôm nay đã muốn hắn ôm ấp hôn hôn.
Nhỡ hắn thật sự sấn tới, không kiềm chế được h*m m**n của mình, Quý Lễ giận lên thì phải làm sao?
Nhung Ngọc từng bị từ chối một lần, đã có kinh nghiệm phải tỉnh táo.
Ôm ấp hôn hít thì cũng tốt, Quý Lễ không phải là không thích hắn thì càng tuyệt, nhưng... liệu thiếu gia nhỏ có phải chỉ là nhất thời nông nổi thôi không?
Có nên khuyên Quý Lễ nghĩ kỹ lại không?
Bạn học Nhung Ngọc nhanh như tên bắn lùi lại một bước.
Đến cả xúc tu nhỏ cũng không cần nữa.
Quý Lễ: ?!!
Có câu nào cậu nói nhầm à?!
Tại sao lúc bảo ôm ấp hôn hít thì tình nguyện thế, vừa nhắc bạn trai, là chạy nhanh hơn thỏ vậy?!
Lẽ nào đây chính là loại đàn ông tồi chỉ muốn chơi đùa không cho danh phận trong truyền thuyết sao!
Không được.
Tuyệt đối không thể để cậu ta chạy.
Công chúa xảo quyệt nghĩ bụng.
Cứ phải lừa người về tay trước đã.
Cậu không thể để Nhung Ngọc từ chối được.
Có thể bây giờ Nhung Ngọc không thích hồ ly tinh, nhưng sau này nhỡ lại xuất hiện thêm con mèo con chó hay chim vàng anh gì gì đó thì sao.
Cái tên đào hoa lại còn đa tình lắm bướm ong này.
Cậu biết đi đâu để kéo hắn về đây? Lẽ nào trơ mắt nhìn hắn đuổi theo sau mông người khác sao?
Quý Lễ cắn chặt môi, cụp mắt thất vọng nói: "... Không được ư?"
Nhung Ngọc không đỡ nổi ánh mắt này của Quý Lễ.
Nhưng lại nhanh chóng nhắc nhở bản thân.
Không được không được, phải nghĩ cho Quý Lễ, để cậu suy nghĩ cho kỹ.
Quý Lễ lại lén nắm lấy tay hắn, thật khẽ đung đưa: "Nhung Ngọc, em muốn làm bạn trai của anh."
Nhung Ngọc đã bắt đầu lung lay rồi.
Nhưng ngộ nhỡ sau này ngay cả làm bạn bè với thiếu gia cũng không làm được, hắn sẽ đau khổ đến chết mất.
Nhung Ngọc mở miệng định nói: "Quý Lễ, cậu thử nghĩ..."
Ba chữ "kỹ lại đi" còn chưa kịp thốt ra.
Đã bị xúc tu nhỏ bịt kín miệng.
Biến thành "ưm" một cái.
Quý Lễ thấy hắn dường như có ý từ chối, đột nhiên lại lật mặt, có hơi hung dữ nói: "Nếu anh không đồng ý, thì em cũng chẳng ép."
Thiếu gia nhỏ nhìn chằm chằm vào mắt Nhung Ngọc, nhẹ nhàng nói: "... Chỉ là sau này, cũng không thể để xúc tu chơi với anh nữa."
Nhung Ngọc bị đâm trúng tử huyệt: "...!!"
"Trước đây là do em quá dễ dãi với anh."
Mặt Quý Lễ ửng đỏ, đứng đắn đường hoàng nói: "Tinh thần thể tất nhiên không thể để người ngoài người yêu chạm vào."
Nhung Ngọc hiểu rõ điều này, tuy là mấy ngày trước cũng đã hạ quyết tâm không chạm vào nữa, giữ khoảng cách bạn bè đúng mực với Quý Lễ.
Nhưng mà... sau này hoàn toàn không được sờ nữa sao?
Mấy bé ngoan xinh yêu mềm mại lại dễ cưng của hắn!
Sẽ không bao giờ có thể lại gần hắn nữa hay sao?!
Rõ ràng hôm nay còn giúp mình làm việc nhà...
Ánh mắt Nhung Ngọc ảm đạm đi.
Nếu hắn có đôi tai giống như động vật nhỏ, chắc hẳn lúc này cặp tai xù xù lông đã cụp hết cả rồi, cái đuôi chắc cũng tội nghiệp mà kéo lê dưới đất ngắc ngoải.
Hắn thậm chí còn thấy, hai bé xúc tu nhỏ ở phía sau Quý Lễ vùng vẫy oa oa phản kháng.
"Chúng nó hẳn cũng sẽ nhớ anh lắm..." Quý Lễ nhẹ giọng nói, đầu ngón tay khẽ quấn lấy bé xúc tu mà hắn thích nhất, ngoan ngoãn đáng thương hướng về hắn vẫy tay "bạch bạch".
Xúc tu nhỏ xinh đang bịt môi hắn, cũng dịu dàng buông ra, lưu luyến không rời khẽ nhấn nhấn môi hắn.
Nhung Ngọc đưa tay muốn nắm, xúc tu nhỏ đã lướt đi thật nhanh, chạy trốn ra sau lưng Quý Lễ, chỉ lộ ra một chút đầu nho nhỏ, dáng vẻ đầy chờ mong.
Quý Lễ dùng đôi mắt xanh thẳm chăm chú nhìn hắn: "Anh nói xem có đúng không?"
Cậu cứ thế mang theo một đám xúc tu nhỏ ngồi ở đó, như thể nếu hắn không nhận lời, vậy đám nhóc đáng yêu kia cũng sẽ bị bỏ rơi theo vậy.
Nhung Ngọc há miệng, rồi lại ngậm lại.
"Cậu..." Một lúc lâu sau, hắn dở khóc dở cười véo lấy má Quý Lễ: "Quá ranh ma rồi đấy nhé?"
Đâm vào tử huyệt của hắn, đâm đến quá là chuẩn xác.
Quý Lễ từ khi nào lại biến thành nhóc gian manh thế này, có phải bị cái tên hai mặt Quý Diễn kia dạy hư rồi không?
"Anh có thể từ chối em."
Quý Lễ để mặc hắn véo má, giọng điệu nhàn nhạt, xúc tu nhỏ lại cố tình nũng nịu níu lấy vạt áo hắn.
Đã dùng thủ đoạn uy h**p lẫn dụ dỗ đến mức này rồi, căn bản không từ chối nổi mà!!
Nhung Ngọc thở hắt ra một hơi, nhẹ nhàng hỏi: "... Việc hẹn hò cậu nói, là kiểu, ở trong trường, thử yêu đương chơi đó à?"
Không, tất nhiên là kiểu yêu đương đến khi về chung một nhà rồi.
Là kiểu không chỉ hôn hôn ôm ôm ngủ cùng nhau không đâu, mà yêu là phải cưới, hơn nữa tuyệt đối còn phải giao hòa tinh thần lực, đến mức không phân biệt nổi nhau mới được.
Quý Lễ: "Đúng thế."
Nhung Ngọc lại nghĩ một lát: "Vậy sau khi chia tay, chúng ta vẫn có thể làm bạn, được không?"
Không đời nào, anh căn bản không có quyền chia tay em.
Đã lấy tinh thần thể của em rồi mà còn vọng tưởng chia tay? Một khi đã đồng ý rồi là chỉ có thể yêu tới lúc kết hôn mới thôi hiểu không.
Quý Lễ: "Đúng."
Nhung Ngọc cuối cùng im lặng một lúc lâu, mặt hơi nóng lên: "Vậy, nếu tôi làm không tốt..."
"Em có thể dạy anh," Quý Lễ thấp giọng nói, tiếng dần dần nhỏ xíu lại, "... Anh cũng có thể, dạy em."
Chỉ có câu này là thật lòng.
Trước mặt tình yêu, cả hai đều chỉ là hai tên ngốc mà thôi.
Nếu là như vậy... cũng không phải là không thể thử một chút.
Nhung Ngọc rốt cuộc nhẹ nhàng gọi cậu một tiếng: "Quý Lễ à."
Quý Lễ thấp thỏm nhìn qua.
"Bạn trai ơi." Nhung Ngọc lại khẽ giọng gọi cậu.
Đôi mắt vàng kim đẹp đẽ, tựa như con sông vàng óng ả dưới ánh hoàng hôn.
Khuôn mặt vốn đang căng thẳng của Quý Lễ, nhanh chóng giãn ra, cố gắng không để khóe môi mình nhếch lên, ra vẻ cũng không trang trọng đến vậy.
"Em đây." Cậu khẽ giọng đáp.
Đi một vòng lớn.
Nhung Ngọc vẫn là của cậu.
Chỉ thuộc về mình cậu thôi.
... Mặc dù là do cậu dùng xúc tu nhỏ để lừa về.
Nhưng người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, chỉ cần Nhung Ngọc nhận ra được điểm tốt của cậu, nhất định sẽ ngày càng thích cậu hơn thôi.
Biết đâu chẳng bao lâu nữa, Nhung Ngọc sẽ ở trong lòng cậu nài nỉ cậu hôn hắn kia kìa.
Tương lai của Quý Lễ, bỗng nhiên lại tràn ngập những bong bóng màu hồng phấn, ngọt lịm tim.
Nhung Ngọc có vẻ cũng rất vui, nheo mắt cười.
"Đã thế này rồi," Hắn lại dựa sát lại gần cậu, dán vào bên tai cậu, thấp giọng nói: "Quý Lễ, tôi có một chuyện, đã muốn làm từ lâu rồi... nhưng nhất định phải có sự cho phép của cậu mới được."
Quý Lễ căng thẳng bặm chặt môi.
Có chuyện gì mà nhất định phải được người yêu cho phép mới có thể làm? Lẽ nào Nhung Ngọc đã nôn nóng đến mức này rồi sao? Cậu có nên từ chối không?
Quý Lễ ngượng ngùng quẫn bách đỏ bừng vành tai, tuy rằng cậu đã vứt hết mặt mũi dùng uy h**p lẫn dụ dỗ, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới việc sẽ lập tức... thực hiện nghĩa vụ của người yêu.
Chuyện thế này chẳng lẽ không phải nên tiến triển từ từ sao?
Nhung Ngọc muốn làm đến mức độ nào?
Nếu chỉ là thân mật một tẹo thôi... thì cũng không phải là không được...
"Quý Lễ." Tay Nhung Ngọc vươn tới vùng eo của cậu.
Tim Quý Lễ căng thẳng đến mức đập thình thịch.
"Cậu nghĩ..."
Bàn tay này vòng qua eo cậu.
Sau đó... từ sau lưng cậu lôi ra một bé xúc tu nhỏ nhắn bẽn lẽn.
"Tôi đặt tên cho nó là 'Bé ngoan' được không?" Nhung Ngọc túm lấy bé xúc tu nho nhỏ, hai mắt sáng rực cọ cọ vào nó.
"......"
Quý Lễ hận chết cái đầu óc suốt ngày tự nghĩ lung tung của mình.
Càng hận cái tên ngố đang ôm lấy xúc tu nhỏ của mình, thắm thiết gọi "Bé ngoan" kia.
Cuộc sống đúng là không nên quá lạc quan mà.
Tên ngố kia đúng là không có lương tâm.
Cứ đợi đấy cho cậu.
Nhung Ngọc... cái tên trai đểu ngốc bự này.
Sau này, nhất định phải thích cậu nhất trên đời mới được.
Thích đến nỗi khóc lóc bám lấy đòi ôm ấp hôn hít với cậu, sau này căn bản không thể rời xa cậu mới được.
Quý Lễ mặt lạnh tanh mở quang não ra.
Kế hoạch hôn lễ của cậu làm đến đâu rồi? Lâu đài đúng không?
Phải, chính là lâu đài, cần phải thêm một cái cửa mật mã tối tân nhất, cùng một lớp màn chắn bảo vệ.
Loại có thể chống cả đạn dược của cơ giáp ấy.
Phải chống được cả trong lẫn ngoài luôn.
Cậu lại liếc nhìn Nhung Ngọc một cái, cái đồ ngốc kia vẫn còn đang ôm xúc tu lăn qua lộn lại.
Cứ gọi "Bé ngoan ơi Bé ngoan à" mãi không dứt.
Thêm một hệ thống phong tỏa khoá kín tuỳ thời nữa.
Dùng để phòng khi tên khốn nào đó bỏ trốn.
Bỗng từ phía sau bị ai đó ôm lấy.
Quý Lễ nhanh như bay tắt phăng kế hoạch trong quang não đi.
"Đúng rồi," Nhung Ngọc ghé lại gần, lại ở bên tai cậu cười tủm tỉm nói, "Quên chưa nói."
Hắn lại muốn đặt tên cho cái xúc tu nào của cậu nữa?!
Con tiếp theo gọi là Bé ngọt chứ gì!!
Quý Lễ hung dữ trừng mắt với hắn, định trói luôn tên ngốc này lại cho xong.
"Tôi cũng không phải là không thích cậu đâu."
Nhung Ngọc ở bên tai cậu, ngậm ý cười, bắt chước giọng điệu của cậu nói.
Hẹn hò không phải chỉ vì bị xúc tu cám dỗ.
Mà còn là vì người quyến rũ hắn là Quý Lễ.
Quý Lễ ngây cả người.
Lời này dường như có ma lực, từ vành tai cậu, lan tỏa sự tê dại đến tận tim.
Dù biết rõ cái sự "thích" của tên ngốc này, chưa chắc đã cùng một nghĩa với mình.
Nhưng chỉ cần nghe thấy thôi, là đã không nhịn được đáy lòng xao động, vui sướng đến nỗi muốn nhảy cẫng lên.
Quý Lễ không kìm được mà ảo não.
Tại sao cậu không thể trực tiếp hơn một chút kia chứ?
Như vậy phải chăng...
Sẽ có thể nghe thấy Nhung Ngọc nói "Anh thích em" không?
Thêm một cái xích đu nữa vậy, loại có giàn hoa hồng xinh đẹp ấy, có thể để hai người cùng ngồi, nghe Nhung Ngọc mãi lặp đi lặp lại câu nói này, từng lần lại từng lần.
Công chúa mặt đỏ hồng, tiếp tục lên kế hoạch cho đại hôn lễ của mình.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Thanh tiến độ chinh phục công chúa: 100%
Thanh tiến độ công chúa biến 1 dữ dằn: 20%
Có muốn bước vào giai đoạn mới của truyện không?
Công chúa chọn: Có.
Đang tải xuống: Giai đoạn yêu đương não tàn máu chó... (Loading)
Chuẩn bị tải: Thanh tiến độ cháu Ngọc tỉnh ra... (Pre-loading)
Cập nhật thêm nhiều bé lông xù...
Cập nhật thêm nhiều tình địch...
Tình địch bị công chúa xử hết rồi!
Thế nên tác giả chỉ có thể tăng thêm một đống lông xù xù vào phần truyện mới...
Tác giả bị công chúa tẩn cho bất tỉnh nhân sự.
Công chúa thò xúc tu ra, cuỗm luôn kịch bản đi mất rồi!
*
Gấp: Ý mẻ tác giả là giờ thật ra mới chỉ có em Quý định chung thân với cháu Ngọc thôi chứ cháu Ngọc vẫn còn đần lắm (Thằng nhỏ còn đang định yêu chơi chơi với em Quý cho ẻm vui mà, bảo Sở Khanh thì lại chối) :>>>>>>
Thanh xuân vườn trường mà iu nhau sớm thì không khác gì phim cổ trang Trung Quốc mà đám cưới giữa phim, mà thanh xuân vườn trường hay đi kèm với tag gì nào~ Hụ hụ hụ (。ノω\。). Nên mấy thím biết tại sao còn sương sương 100 chương nữa rồi đấy =)))))))) Chưa êm đâu.
P/s: Đến tận lúc biết quá khứ em Quý rồi thì cháu Ngọc mới chịu nghiêm túc tỏ tình lại với ẻm. =)))))))) Hờ. ( ;∀ ;)