Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 65: Làm chuyện càng mời gọi hơn

Trước Tiếp

Quý Lễ cố nén sự thẹn thùng trong lòng, không một tiếng động lặng lẽ nhảy xuống giường, đẩy cửa ra. 

Trong bếp vang lên những âm thanh nhỏ vụn.

Nhung Ngọc đeo tạp dề, đang thành thục cắt những lát bánh mì mới ra lò, bên cạnh là máy ép trái cây cũng vừa ép xong. 

Tạp dề vẫn là cái lần trước, bên trên may một bé mèo hoạt hình màu trắng, thoạt nhìn rất hợp với Nhung Ngọc. 

Đáng yêu đến mức khiến người ta muốn ôm về nhà.

Nhung Ngọc thấy Quý Lễ, bèn lười biếng mỉm cười: "Cậu dậy rồi à? Tôi nhắn tin xin trường cho nghỉ rồi, sáng mai về trường là được." 

Nói rồi, lại chỉ tay về phía bàn ăn: "Cậu ngồi đó đợi một lát, còn chút nữa là xong thôi."

Quý Lễ không đi qua đó, mà tiến lại gần thêm một chút. 

Đây là lần đầu tiên cậu bình tĩnh nhìn ngắm Nhung Ngọc sau khi biết sự thật.

Nhung Ngọc vẫn là dáng vẻ ngậm ý cười, đôi mắt nâu ngời sáng như ban mai nhạt nhoà ngày đông, ấm áp, ngạo mạn, ngập tràn mà không gắt, là sự dịu dàng phủ đầy nền tuyết trắng xóa. Mái tóc mềm mại bồng bềnh, vì cách ăn mặc ở nhà mà trông cả người bớt đi vẻ sắc lạnh của thiếu niên, trở nên dễ gần lại hoà nhã.

Ngay cả vẻ bông đùa trong ánh mắt, cũng mang theo hơi ấm.

Cậu luôn không muốn thừa nhận, mình thích một Nhung Ngọc như thế. 

Cũng chính vì thích một Nhung Ngọc như thế, nên mới tự mình đa tình đến vậy.

Quý Lễ không dám nhớ lại dáng vẻ thảm hại đó của mình, tiến sát lại gần, đứng phía sau Nhung Ngọc thấp giọng hỏi thử: "Hôm qua, có phải tôi thất lễ rồi không?"

Tay cắt bánh mì của Nhung Ngọc khựng lại một thoáng, vành tai hơi nóng lên, trên mặt vẫn thong dong cười thản nhiên: "Không có chuyện gì đâu, cậu vừa đến là ngủ luôn."

Dòng nước ấm trong lòng Quý Lễ đột ngột ngưng lại. 

Vẻ dịu dàng hiền lành thoắt cái biến thành lời cáo trạng chua loét, gào thét inh tai nhức óc trong đầu cậu: Cái tên lừa đảo này! Hắn rõ ràng đã hôn cậu! Còn ôm cậu ngủ nữa!!! 

Cái gì gọi là không làm gì hả?!

Hắn ngủ xong rồi là định chối ngay à!

Quý Lễ tức đến mức cái bóng cũng vặn vẹo, nhưng vẫn phải nhịn để dẫn dụ: "Tôi chiếm giường của cậu, không có làm chuyện gì không tốt chứ?"

Mặt Nhung Ngọc càng nóng hơn: "Không có đâu."

Lại thình lình không kịp phòng bị, bị Quý Lễ từ phía sau ôm trọn lấy. 

Quý Lễ giống như đêm qua, vòng tay qua eo hắn, vùi mặt vào hõm cổ hắn, thấp giọng nói: "Đồ lừa đảo. Giờ thì có chuyện rồi đấy."

Nhung Ngọc định vờ như không có chuyện gì xảy ra, lại bị bắt quả tang tại trận, lần này vành tai thật sự đỏ rực lên. 

Giọng Quý Lễ thanh thanh lành lạnh, nhưng nghe thế nào cũng thấy lộ rõ vẻ hờn tủi: "Nhung Ngọc, tôi đều nhớ cả mà."

"Tôi hôn cậu, cậu cũng không đẩy tôi ra."

"Tôi còn ôm cậu ngủ, cậu cũng đồng ý rồi."

Cậu đích thân kể ra đống biểu hiện mất mặt của chính mình, lúng túng không chịu được, nhưng vẫn cụp mắt nhỏ giọng nói: "... Nhung Ngọc, cậu đỏ mặt rồi kìa."

"Thật ra cũng không có gì," Nhung Ngọc thấp giọng nói, "Uống say quậy phá là chuyện bình thường, cậu đừng để trong lòng."

Quý Lễ không cam lòng buột miệng thốt lên: "Nhưng tôi..."

"Anh, sáng nay ăn gì thế?"

Nhạc Điềm nhìn chằm chằm hai chàng trai đang ôm nhau. 

Hai người vốn đang dán chặt lấy nhau, trong nháy mắt đã b*n r* xa, như thể không có chuyện gì xảy ra mà quay lưng lại với nhau, người nào người nấy mặt đỏ y như hai quả cà chua bự.

"Cho hỏi..." Nhạc Điềm im lặng một lúc, vô cảm hỏi, "Hai người muốn em giả vờ như không thấy, hay là muốn em chúc hai người hạnh phúc ạ?"

"Nhạc Điềm, còn muốn ăn sáng không?" Nhung Ngọc cười tủm tỉm uy h**p cô bé. 

Khổ nỗi mặt đỏ quá, lời uy h**p trực tiếp sụt hẳn mười cấp.

Nhạc Điềm thế mà còn thấy ông anh họ nhà mình dễ thương ra phết, thậm chí cũng bắt đầu ghẹo xấu: "Cho em hỏi thêm câu nữa, anh Quý Lễ không cần em báo cảnh sát nữa đâu đúng không ạ?"

Sau đó con bé này bèn bị nhồi cho một lát bánh mì phết đầy mứt trái cây vào mồm.

Nhung Ngọc quay đầu đi, lén kéo kéo ống tay áo của Quý Lễ. 

Quý Lễ cũng chỉ có thể ngượng chín mặt ngồi vào bàn, nhớ đến dáng vẻ mình mượn rượu làm càn tối qua cũng bị em gái nhìn thấy, mức xấu hổ lại tăng thêm mấy cấp. 

Sau này cậu và Nhung Ngọc lấy nhau, em gái sẽ nghĩ cậu thế nào chứ? 

Khoan đã, bây giờ không thể suy tưởng như vậy nữa rồi.

Quý Lễ chán nản nhận ra, cái tự mình đa tình của mình thế mà đã thành thói quen rồi. 

Nhưng... cậu phải làm sao mới có thể xác định tình cảm của Nhung Ngọc đây? 

Rõ ràng bản thân đã chủ động ôm rồi, lẽ nào như vậy vẫn chưa đủ sao?

Chẳng lẽ cậu phải nói thật, thừa nhận mình tự mình đa tình, bị con hồ ly kia lừa, cho nên trước đây mới nghĩ một đằng nói một nẻo, bỏ lỡ cái hôn má của Nhung Ngọc, bây giờ muốn đòi thêm lần nữa, muốn Nhung Ngọc lại hôn cậu thêm một cái... 

Đừng nói là cậu căn bản không thể nói ra miệng, lời này nghe cứ như một đứa tự phụ ngu ngốc chẳng có tí não nào vậy.

Nhung Ngọc sao có thể thích cậu như vậy chứ? 

Vậy... lẽ nào chỉ ôm thôi là vẫn chưa đủ? 

Cậu phải chủ động làm một vài hành động mời gọi hơn nữa sao? 

Quý Lễ ăn một bữa cơm mà tâm hồn treo ngược cành cây, mặt thế mà càng lúc càng đỏ hơn.

Thiếu nữ vị thành niên Nhạc Điềm, vui vẻ cùng hai quả cà chua bự ăn xong bữa sáng, sau đó vô cùng phải phép hỏi: "Em phải ra ngoài đi học rồi, hai anh có cần em hôm nay về muộn chút, để hai anh tiện xà nẹo với nhau không?"

"Không cần." 

"Không cần." Hai quả cà chua lớn đồng thanh dứt khoát đáp. 

Nhạc Điềm cười càng lồ lộ, phấn khích sung sướng ra khỏi nhà.

Mặt Nhung Ngọc đỏ như trái cà chua, không dám đối mặt với Quý Lễ, cũng chẳng nỡ đuổi thiếu gia nhỏ đi, chỉ có thể xắn tay áo đi dọn nhà, làm bộ như mình rất bận rộn. 

Quý Lễ bèn mang theo một cái đầu cà chua khác, ngồi trong phòng đọc sách, ăn ý mà vờ như không nhìn thấy gương mặt đỏ chót của đối phương, làm bộ như bản thân không hề lén nhìn Nhung Ngọc mãi không dứt ra nổi đâu.

Bình thường chỉ có mình Nhạc Điềm ở đây, đều là người máy tự dọn dẹp, Nhung Ngọc hiếm khi về nhà một chuyến, giúp cô em họ lau dọn từ trong ra ngoài một lần. Mấy con robot làm việc nhà kiểu cũ loắt choa loắt choắt, kèm thêm một cục Kẹo Cao Su nhảy nhót lung tung, cứ thế hối hả theo sau hắn, chạy loanh quanh trong nhà từ phòng này ra phòng khác.

Kẹo Cao Su sẽ ngồi trên đỉnh đầu người máy, phụ giúp hắn việc vặt, đám robot nội trợ đều là đồ đồng nát hàng cụ tổ hắn tự sửa lại, thường hay đang hoạt động thì bị kẹt, Kẹo Cao Su ở trên đó nhảy tưng tưng, đạp đạp mấy cái, khởi động lại một chút là có thể tiếp tục ngồi trên đó, ngạo nghễ giương buồm đón gió phóng vèo vèo quanh nhà.

Lau máy lạnh rồi lại thay rèm cửa, thay rèm cửa xong lại thành thạo đi thay bóng đèn cũ. 

Nhung Ngọc đạp thang tháo cái bóng cũ xuống, định nhảy xuống thang lấy bóng mới, bên tay bỗng dưng lại xuất hiện thêm một chiếc bóng đèn tròn nho nhỏ.

Nhung Ngọc vừa cúi đầu. 

Một bé xúc tu nhỏ ngoan ngoãn bẽn lẽn quấn lên chiếc thang của hắn, đưa bóng đèn đến tận tay hắn.

Nhung Ngọc bật cười: "Lấy nhầm rồi, phải là cái dạng dài kia cơ."

Bé xúc tu lại nhanh như điện đưa tới cái thứ hai.

Nhung Ngọc khẽ hừ một tiếng, chọc chọc nó: "Sao giờ lại ngoan thế? Sáng nay sao chẳng nghe lời tí gì cả."

Hắn vừa nhắc đến sáng nay, xúc tu nhỏ xinh bèn ngượng ngùng, mềm mại móc lấy đầu ngón tay hắn. 

Hắn vừa quay đầu, một cái xúc tu khác, chẳng biết từ lúc nào đã nhận lấy bóng đèn, giúp hắn lắp vào, còn quấn quýt cọ cọ vào má và môi hắn, như là muốn đòi quà khen thưởng vậy.

Nhung Ngọc trộm liếc qua cửa phòng đang đóng chặt, ra hiệu "suỵt" một tiếng. 

Chuyện sáng nay để thoát thân mà lén hôn xúc tu nhỏ, không thể để Quý Lễ biết được. 

Công chúa có một cuốn sổ nhỏ, sẽ lén ghi nợ, còn sẽ uống say rồi nũng nịu mè nheo. 

Đến lúc đó lại bảo hắn táy máy với cậu thì khổ.

Nhung Ngọc nhớ lại dáng vẻ Quý Lễ lúc say ôm lấy hắn, hung dữ làm nũng, không kìm được khóe môi cong lên, tai cũng không nhịn được có chút nóng lên. 

Mấy bé xúc tu ngoan ngoãn gật gật đầu, lại lặng lẽ an tĩnh đi theo sau lưng Nhung Ngọc.

Có mấy đứa nhỏ này hỗ trợ, đúng là nhanh gọn hơn nhiều. 

Rèm cửa không cần leo lên leo xuống, móc một cái là xuống ngay, chăn màn giặt sạch cũng được hai bé xúc tu nhỏ nhắn cùng nhau phơi hộ, đủ loại linh kiện lắt nhắt đều được đưa đến tận tay hắn không cần lần mò, còn lén ôm lấy một que kem đưa đến tận miệng hắn.

Nhung Ngọc cắn một miếng kem, hạnh phúc đến mức mắt cười cong cong. 

Quý Lễ đúng là công chúa nhỏ* biết trả ơn trong truyện cổ tích mà, hắn giữ Quý Lễ lại ngủ, cho Quý Lễ hôn hôn ôm ôm, Quý Lễ liền để mấy bé thú cưng của mình giúp hắn dọn dẹp làm việc nhà. 

(*Nàng Bạch Tuyết hở =))))) )

Hắn thậm chí còn nảy ra ý đồ xấu xa muốn lừa Quý Lễ ở lại đây, như vậy sau này sẽ có bất tận các bé đáng yêu rồi.

Lúc Kẹo Cao Su quay lại, đập vào mắt chính là cảnh tượng thế này đây. 

Nó chịu thương chịu khó giúp Nhung Ngọc chỉ huy robot dọn dẹp, còn chủ nhân của nó thì mặt mày hớn hở, trên người quấn quýt ba bốn cái con yêu tinh nhỏ, mấy con đó lúc thì dụi mặt, lúc thì móc ngón tay, cái đứa đê tiện nhất thậm chí còn bẽn lẽn cọ vào môi hắn.

Bỉ ổi! Vô liêm sỉ! Hạ lưu! 

Hôm qua ngủ với bản thể thì cũng thôi, hôm nay thế mà còn để mấy cái đứa này quấn lấy. 

Nhung Ngọc cái tên khốn lăng nhăng này!

Kẹo Cao Su "gu chi——" một tiếng, hung dữ mà nhảy lên đầu Nhung Ngọc, thẹn quá hóa giận cãi nhau chí choé với bốn bé xúc tu kia. 

Sau đó là một trận sấm rền gió dữ, bão tố mù trời, đánh nhau loạn xì ngầu. 

Kẹo Cao Su thân cô thế cô không địch lại cường địch, nhảy tưng tưng bỏ chạy thục mạng. 

Điên cuồng trốn chạy từ phòng này qua phòng khác.

Nhung Ngọc dở khóc dở cười, sợ bé con này bị đánh hội đồng, bèn đuổi theo suốt chặng đường, vươn tay một cái, chuẩn xác vớt Kẹo Cao Su ra từ trong đám xúc tu, ẵm vào lòng.

"Ngoan, đừng quậy nữa." Nhung Ngọc thấp giọng dỗ dành nó.

Kẹo Cao Su vênh váo tự đắc rúc vào lòng Nhung Ngọc thành một cục, nhìn đám xúc tu phát ra tiếng "bù lu bù lu" chế nhạo. 

Vừa ngẩng đầu.

Bản thể đã lạnh lùng nhìn nó. 

Nó lại phá hỏng chuyện chung thân đại sự của bản thể rồi! 

Kẹo Cao Su cứng đơ ra ba giây, lại lặng lẽ im thin thít co vào túi áo của Nhung Ngọc, lại bị Quý Lễ một tay kéo ra, tiện tay ném vào cái hộp kim loại đựng bánh quy, rồi thẳng thừng đậy nắp lại.

"Nó sẽ bị ngạt đấy." Nhung Ngọc hơi xót nhìn cái hộp.

"Không bị được." Quý Lễ thản nhiên nói, "Cậu cứ nuông chiều mãi, nó sẽ càng lúc càng khó dạy đấy."

Trong hộp vang lên tiếng va chạm, bị Quý Lễ cách lớp nắp ấn nhẹ một cái, liền im bặt không còn động tĩnh.

Nhung Ngọc còn định nói gì đó, lại thấy bên cạnh mình có hai ba cái xúc tu nhỏ ỉu xìu vây quanh, dáng vẻ có hơi ủ rũ tội nghiệp, cứ như thể lúc nãy hắn chỉ lo cho Kẹo Cao Su, làm tụi nó cảm thấy bị bỏ rơi vậy.

Nhung Ngọc lại không thể trước mặt Quý Lễ mà táy máy với xúc tu của cậu, chỉ có thể mong ngóng trố mắt nhìn. 

Bé xúc tu nhỏ hắn thích nhất kia hình như thực sự tủi thân rồi, nằm bẹp dí dưới sàn nhà luôn.

Tim Nhung Ngọc sắp muốn nát.

Bé yêu của hắn có phải hờn tủi hắn thiên vị không! Bé cưng ngoan ngoãn lại lễ phép như vậy, thế mà lại vì hắn mà phải chịu ấm ức cỡ này! 

Thật muốn ôm lại đây nhào nặn rồi hôn hít quá đi mất! 

Nhưng ngay trước mặt Quý Lễ, không thể làm thế được...

Lòng Nhung Ngọc bứt rứt như bị trăm cái móng vuốt cùng nhau cào xé, há miệng, rồi lại thôi. 

Một lát sau, bé xúc tu nhỏ nhắn đang mềm oặt nằm trên đất kia bò đến bên tay hắn, muốn hắn sờ mình một chút. 

Nhung Ngọc nén đau rụt tay về.

Bé xúc tu run rẩy một cái như không dám tin, cứ như bị đả kích nặng nề, trực tiếp nằm liệt ra sàn.

Nhung Ngọc cuối cùng không nhịn được nữa, cẩn thận mở lời: "Quý Lễ... tôi có thể..."

"Hửm?" Đôi mắt lam của Quý Lễ nhàn nhạt liếc hắn.

"... Sờ xúc tu nhỏ của cậu không." Nhung Ngọc đành phải căng da đầu, đánh bạo nói ra câu này.

Quý Lễ mặt lạnh tanh nói: "Chúng nó quậy phá lên là chuyện bình thường, cậu đừng để trong lòng."

Nhung Ngọc ngơ ra: Câu này nghe quen quen sao ấy nhỉ. 

"Uống say quậy phá là chuyện bình thường, cậu đừng để trong lòng." 

Này không phải câu hắn dùng để ứng phó cho qua với Quý Lễ ban sáng thì là gì? 

Thiếu gia nhỏ này sao lại thù dai thế hả!

Nhung Ngọc nhìn về phía Quý Lễ, rồi lại thấy tiểu thiếu gia hơi rũ mắt, thấp giọng nói: "Cũng không phải hoàn toàn không được."

"Ôm em một cái."

Cánh mũi Nhung Ngọc phập phồng, không ngửi thấy mùi rượu. 

Hắn còn tưởng mình nghe nhầm: "Cái gì?"

"Giờ em không có say." Tiểu thiếu gia hung dữ lên giọng, trên mặt lại mơ hồ hiện lên rặng mây đỏ ửng, "Em muốn anh ôm em."

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Chuyện mời gọi hơn nữa = Bé xúc tu quyến rũ lại ngọt ngào.

Công chúa lúc mới quen (làm giá): Không thể để cậu ta dễ dàng sờ mó tôi được, chỉ miễn cưỡng cho cậu ta sờ tạm xúc tu nhỏ của tôi thôi đấy, hừ.

Công chúa bây giờ (giận phồng má): Anh bỏ xúc tu ra cho em! Lại đây nựng em này!

Gấp: Công chúa thế này thì chít cháu Ngọc ròiii😭😭😭

P/s: Chuyện thật như đùa: 2 chương này làm xong từ tuần trước mà quên bấm đăng. Nay mí phát hiện ra. =)))))))) Trong tuần này hẹn đăng bù 7 chương nhe mấy bồ, đang gõ sắp xong gòi, iu. ƪ⁠(⁠˘⁠⌣⁠˘⁠)⁠ʃ  ( ಡ⁠ ͜⁠ ⁠ʖ⁠ ⁠ಡ )

Trước Tiếp