Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không thể để thiếu gia nhỏ mượn rượu làm loạn ở phòng khách được.
Nhung Ngọc tốn bao công sức, mới kéo được thiếu gia nhỏ vào phòng mình.
Quý Lễ quá khó dỗ.
Hắn vừa kéo một cái, người nọ đã nhào cả người tới, ôm chặt cứng lấy hắn.
Lúc này Nhung Ngọc mới nhận ra, Quý Lễ hóa ra lại bự đến vậy.
Cậu nhìn thì gầy, nhưng lại rất cao, là dáng người tiêu chuẩn của một chàng trai trưởng thành. Cùng là cơ giáp sư, sức lực chẳng kém cạnh là bao, cứ nửa kéo nửa ôm, dính chặt trên người hắn như gấu koala.
Nhung Ngọc cảm thấy mình như đang quay lại phòng huấn luyện trọng lực.
Vừa phải ôm cậu, còn phải nghe thiếu gia nhỏ oan ức kể tội mình.
"Anh là đồ lừa đảo, chỉ muốn sờ xúc tu của em! Anh chỉ thích xúc tu của em thôi!" Giọng Quý Lễ nghẹn ngào, vành mắt đỏ hoe, thật đúng là khóc rồi, tức giận tố cáo: "Sờ xong rồi, cái gì cũng lừa hết cả rồi, giờ còn không chịu nhận..."
Đã bao lâu rồi hắn không lén sờ xúc tu của cậu hả? Hóa ra công chúa vẫn thầm ghi thù trong lòng mà.
Có phải cậu còn thủ sẵn một cuốn sổ nhỏ, ghi ngày x tháng y năm z, tên lưu manh Nhung Ngọc sờ xúc tu một lần, để chờ đến lúc tính nợ với hắn không?
Nghĩ đến dáng vẻ công chúa phồng má ghi sổ, Nhung Ngọc thế mà không biết xấu hổ còn thấy cậu đáng yêu không chịu nổi.
Nhung Ngọc ho khan một tiếng, thuận theo cậu: "Nhận mà nhận mà... Em buông tay trước đã, để anh tìm cho em bộ đồ ngủ được không?"
Quý Lễ vùi khuôn mặt nóng bừng vì say rượu vào hõm cổ hắn, lý nhí nói: "Vậy anh trả nợ đi."
Nhung Ngọc bị hơi thở của cậu thổi cho lòng loạn tùng phèo, một tay mở tủ tìm quần áo, chiều lòng cậu: "Trả đây trả đây..."
Hắn tìm được một chiếc áo thun rộng rãi Nhạc Điềm mới mua cho hắn, chưa kịp mang đến trường, cho thiếu gia nhỏ làm đồ ngủ là vừa đẹp.
Đúng lúc vừa quay đầu lại.
Liền bị Quý Lễ bịt kín môi.
Nhung Ngọc mở to hai mắt: ...!!!
Quý Lễ chống tay lên cửa tủ, cả người đều dựa vào người hắn, dán sát vào bờ môi hắn.
Hôn một cái còn chưa chịu, lại dùng sức thơm lên má hắn mấy cái.
Là kiểu thơm vang lên một tiếng "chụt" thật lớn.
Như thể thơm càng vang, thì càng chân thành vậy.
Môi cậu hơi lạnh, mang theo men say mơ màng.
Vành tai Nhung Ngọc đỏ bừng lên, màu mắt dần nhạt đi, ngay cả hơi thở cũng nhẹ lại.
Quý Lễ hôn hắn xong, hình như cũng chịu ngoan lại rồi.
Cậu hé môi th* d*c, giọng nói vốn trong trẻo lạnh nhạt thường ngày, giờ đây ngập tràn thẹn thùng và hờn dỗi: "... Một chút."
"Anh mới chỉ trả có một chút thôi đấy."
Yết hầu Nhung Ngọc khẽ chuyển động, rốt cuộc cũng chẳng nói gì.
Nhóc ma men này đáng yêu quá mức, khiến cho ngay cả nụ hôn bất thình lình này cũng giống như một niềm vui bất ngờ, đối với hắn thay vì nói là một rắc rối, chẳng bằng nói là một món quà sinh nhật nho nhỏ.
Mất một lúc lâu hắn mới hoàn hồn, nhanh chóng nhét quần áo vào lòng cậu, thấp giọng nói: "Cậu thay quần áo trước đi."
Quý Lễ cầm quần áo, trong mắt thoáng hiện vài phần mê man.
Say rượu đến mức ngay cả quần áo cũng không biết mặc sao?
Nhung Ngọc hoài nghi nhóc ma men này đến để khiêu chiến nghị lực của hắn mà.
Bèn cam chịu xắn tay áo lên hầu hạ tiểu thiếu gia.
Nhung Ngọc ấn người ngồi xuống mép giường: "Ngồi xuống."
Quý Lễ ngoan ngoãn ngồi xuống.
Nhung Ngọc chần chừ một lát, rồi bán quỳ xuống trước giường, bắt đầu cởi từng cúc áo đồng phục của cậu.
Một nút, hai nút, ba nút, bốn nút.
Làn da trắng ngần như sứ của tiểu thiếu gia dần lộ ra dưới lớp áo sơ mi học sinh.
Cởi đến cúc thứ năm, tay hắn bỗng bị Quý Lễ đè lại.
"... Không được," Quý Lễ giữ tay hắn, một tay khác túm lấy cổ áo mình, cụp mắt không dám nhìn hắn, vành tai nhuộm một màu hồng phớt: "... Vẫn chưa kết hôn."
Nhung Ngọc sững sờ vài giây, không nhịn được, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Công chúa uống rượu xong lại nghĩ đi đâu thế này?
Hắn nén cười, dịu dàng kiên nhẫn dỗ dành: "Tôi chỉ thay đồ ngủ cho cậu thôi, không làm gì khác đâu..."
Quý Lễ càng túm chặt cổ áo hơn, cúi đầu lầm bầm: "... Kẻ lừa đảo đều nói như vậy hết."
Nhung Ngọc dở khóc dở cười: "Tôi lừa cậu cái gì?"
"Anh lừa em nhiều lắm," Không nhắc thì thôi, nhắc đến là Quý Lễ lại muốn khóc, kể đi kể lại, giọng cũng dần cao hơn, "Em tin anh như vậy, xúc tu cũng cho anh... Em còn phải đi lục thùng rác, em ném hết đồ đi mất rồi..."
Nhung Ngọc giật mình thon thót, vội vàng bịt miệng cậu lại.
"Quý Lễ đại ca ơi, tôi sai rồi được không," Nhung Ngọc dở khóc dở cười, mềm giọng nài nỉ, "Đừng khóc nữa mà, Nhạc Điềm quay lại thật sự sẽ tưởng tôi làm gì cậu đấy."
... Với lại, lục thùng rác là sao nữa?
Quý Lễ chớp chớp mắt, lại ấm ức tủi thân cố nín khóc: "Vậy em muốn ngủ với anh."
Quý Lễ lúc say đáng yêu đến lạ, Nhung Ngọc không nhịn được tính xấu nổi lên, nhỏ giọng trêu cậu: "Thế đây là chuyện chưa kết hôn có thể làm à?"
Quý Lễ hơi nghiêng đầu.
Như đang tự hỏi vấn đề này.
Sau đó thẹn thùng cúi gằm mặt: "Người yêu... có mặc quần áo... thì được."
Nhung Ngọc cười tủm tỉm nói: "Nhưng chúng ta là bạn."
Quý Lễ thoáng im bặt.
Rồi bỗng nhiên dữ dằn lên.
"Không phải là bạn! Chúng ta không phải bạn!" Quý Lễ trừng mắt với hắn, hung dữ ra lệnh: "Ôm em ngủ mau!"
Mới vừa rồi chỉ đòi ngủ cùng hắn thôi mà.
Bây giờ lại đòi cả ôm nữa rồi.
Có phải hơi bướng quá rồi không.
Nhung Ngọc mở miệng: "Quý Lễ, chúng ta..."
"..." Quý Lễ rõ ràng vẫn còn đang trừng hắn, nhưng mắt đã dần đong đầy hơi nước mờ mịt, lại sắp khóc rồi: "Em muốn ôm..."
Nhung Ngọc lập tức đầu hàng: "Ôm ôm ôm."
Sao Quý Lễ lúc say còn khó dỗ hơn cả lúc tỉnh táo thế này.
Nhung Ngọc bị ép ôm lấy Quý Lễ vừa c** đ* được một nửa lên giường.
Đèn vừa tắt, Nhung Ngọc nghĩ, để Quý Lễ mặc quần áo bẩn, cứ thế ngủ bừa bãi hình như không ổn lắm, bèn cân nhắc mở lời: "Quý Lễ, hay là cậu đi tắm cái đã..."
Quý Lễ lại xoay người chặn kín môi hắn.
Lại là một cái hôn vang dội.
Vành tai tiểu thiếu gia đỏ bừng, vấn vít hơi say, đầu óc quay cuồng bắt bẻ hắn: "Anh... sao anh chẳng biết ngượng gì thế?"
Nhung - đột nhiên bị hôn cho ba cái còn bị trách là không biết ngượng - Ngọc: "... Thôi được rồi."
Không thay thì không thay, không tắm thì không tắm vậy.
Ai bảo công chúa biết ngượng cơ chứ.
Chỉ là...
Nhung Ngọc lại không nhịn được ôm lấy cổ mình: Sao thiếu gia nhỏ còn cắn cổ hắn nữa?
Đây cũng là trả nợ à?
Nhung Ngọc bất đắc dĩ: "Quý Lễ... có phải cậu vẫn thù tôi từng cắn cậu không?"
Người này ngày thường chẳng thấy khói lửa, sao đến lúc mấu chốt chuyện gì cũng nhớ kỹ thế.
Cắn thì thật ra không đau lắm, chỉ như một cái gặm nhẹ cho hả giận thôi, cũng chẳng biết có để lại dấu vết không.
"Đóng dấu." Quý Lễ say khướt nói.
Dường như cũng biết mình đuối lý, cậu đỏ mặt, lại ôm chặt eo hắn giả vờ ngủ.
Quý Lễ nửa người đều đè lên người hắn, mặt vùi vào hõm cổ hắn, dính chặt lấy nhau như hai chiếc bánh nướng, đến cả nhịp tim đập cũng nghe thấy rõ ràng.
Mặt Nhung Ngọc hơi nóng lên, muốn trở mình, lại bị Quý Lễ ôm càng chặt hơn.
Trong bóng tối, mấy cái xúc tu của người nào đó ngo ngoe rục rịch, lặng lẽ bò lên, trói chặt hai người lại với nhau.
"Sinh nhật vui vẻ..." Quý Lễ mơ màng lầm bầm.
Sau đó liền gục trên người hắn ngủ thiếp mất.
... Đây là quà sinh nhật của hắn sao?
Nhung Ngọc nhìn chằm chằm trần nhà, chẳng biết nên vui hay là bất đắc dĩ, bị trói chặt cứng, nhúc nhích một chút cũng khó khăn, hắn thở dài: "Quý Lễ... Quý Lễ...?"
Đáp lại hắn là tiếng thở đều đặn của cậu chủ nhỏ.
Ngủ rồi, hơi thở ấm áp ẩm ướt đều phả vào hõm cổ hắn.
Chân cũng gác lên đùi hắn.
Hai người, bốn cái chân dài miên man, cứ thế lung tung quấn vào nhau, Nhung Ngọc cảm thấy mình giống như con gấu bông lớn Quý Lễ mới mua, chỉ có thể để tiểu thiếu gia ôm, ngoài ra động đậy một chút cũng không được.
"Quý Lễ... cậu ngủ mà không cần chăn à?"
Nhung Ngọc bất đắc dĩ thở dài.
Mấy bé xúc tu hiểu chuyện lại ngoan ngoãn kéo chăn qua đắp cho hắn.
Nhung Ngọc dở khóc dở cười, tốn sức dùng tay xoa xoa mấy bé xúc tu, thấp giọng nói: "Thương lượng một chút, thả tao ra được không?"
"Đừng nói mấy đứa cũng say rượu rồi đấy chứ?"
Mấy bé xúc tu thẹn thùng mềm nhũn.
Rồi lặng lẽ kín đáo cuốn chặt lấy cổ tay hắn.
... Thế mà còn trói chặt hơn luôn kìa!!!
Thương mấy đứa bấy lâu nay công cốc rồi!!!
Mấy nhóc đáng yêu này tim đều lệch sang một bên hết!
Kẹo Cao Su!!! Mau tới cứu daddy áaaaaaaa!!!
*
Ngày hôm sau Quý Lễ thức dậy, những bé xúc tu mềm nhũn trải đầy giường, chẳng biết đã nhận hối lộ gì của Nhung Ngọc, đều biến hết thành màu trong suốt, nóng hầm hập nằm bẹp trên giường, nhìn cứ như sắp tan chảy ra đến nơi.
Quần áo của Quý Lễ cũng đã được thay mới.
Quý Lễ khẽ day trán, bị cơn đau đầu sau khi say rượu tập kích, mơ mơ màng màng ngồi dậy, lại cảm thấy khung cảnh trước mắt thật quen thuộc——
Nhung Ngọc, sinh nhật, sao Luca.
Đây là nhà Nhung Ngọc!
Đêm qua cậu đã làm gì?
Đầu giường đặt sẵn một ly nước trái cây giải rượu.
Quý Lễ uống một ngụm, bắt đầu nhớ lại xem mình rốt cuộc đã làm những gì.
Cậu nhớ rõ là vì Nhung Ngọc không thích mình nên phiền muộn, tự nhốt mình trong phòng, uống một chút rượu...
Từ trước tới nay cậu uống rượu luôn có chừng mực, nhưng hôm qua chính cậu cũng không nhớ mình đã uống bao nhiêu, chỉ nhớ trong nhất thời xúc động, khởi động cổng không gian cá nhân, trực tiếp lao thẳng tới cửa nhà Nhung Ngọc, lại xốc nổi nhấn vang chuông cửa nhà Nhung Ngọc.
Sau đó thì...
Toàn thân Quý Lễ bắt đầu đỏ ửng lên.
Sau đó, cậu đã làm rất nhiều chuyện l* m*ng, chẳng biết giữ kẽ.
Cậu ôm Nhung Ngọc nói nhảm, còn nói mình đã bị vấy bẩn, xúc tu bị sờ hết rồi.
Quý Lễ chỉ mới nghĩ đến đây thôi, đã không nhịn được chui tọt vào trong chăn.
Nhưng mà... Nhung Ngọc hình như cũng không từ chối cậu.
Ngược lại còn rất dịu dàng.
Dù cậu có làm nũng quậy phá trước mặt hắn, cũng không chê cậu yếu ớt hay vụng về, thậm chí lúc bị cậu hôn, cũng không dứt khoát đẩy cậu ra.
Cho cậu hôn, cũng cho cậu ôm hắn ngủ.
Nói là không thích mình cơ mà? Không phải nói chỉ coi mình là bạn thôi sao? Chẳng lẽ cũng là nói dối?
Trái tim vốn khô cạn của Quý Lễ, bỗng chốc lại loạn nhịp cả lên.
Cậu chợt nhớ lại lúc mình vừa tiễn con hồ ly kia đi, lần đầu hôn Nhung Ngọc.
Khi đó cậu bị hồ ly tinh lừa, chỉ lo sầu muộn vì trong lòng Nhung Ngọc có người khác, hối hận mình đã nông nổi hôn hắn.
Nhưng nếu Nhung Ngọc căn bản không hề thích con hồ ly đó, vậy phản ứng lúc ấy của Nhung Ngọc...
Nhung Ngọc chủ động hôn lên má cậu.
Chủ động! Hôn cậu!
Lẽ nào cũng có một chút ý đó với cậu ư?
Trái tim vốn bị lửa rừng đốt rụi, lại chợt nảy mầm non xanh, là một nhánh cỏ lông xù mềm mại, gió nhẹ lướt qua, khiến lòng người ngứa ngáy xôn xao.
Tai Quý Lễ, theo đó lại nóng rực lên.
Vậy cho nên... vẫn còn cơ hội nhỉ?
Mặc dù không nhớ rõ lắm, nhưng tối qua cậu lại hôn Nhung Ngọc rồi.
Đếm đi đếm lại, thế mà hôn tận ba lần.
Ba lần đó!!!
Nhưng cậu chẳng nhớ rõ chi tiết của một lần nào cả.
Nhung Ngọc có mắc cỡ không? Môi có phải vẫn vừa ngọt vừa mềm như trước không?
Cậu có đưa lưỡi vào không? Nếu có dùng lưỡi, vậy cậu thể hiện thế nào?
Cậu uống say, liệu có quá hung dữ hay ngốc nghếch không? Nhung Ngọc đối với nụ hôn... kỹ năng hôn của cậu, có đánh giá gì không?
Quý Lễ càng nghĩ càng thấy ngượng, vùi sâu vào trong chăn không ra nổi, chỉ sợ mình lại tự đa tình thêm lần nữa, nhưng vẫn cứ không nhịn được mà suy nghĩ lung tung.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Công chúa (mặt đỏ bừng): Cậu ấy sẽ đánh giá... kĩ năng hôn của tôi chứ?
Cháu Ngọc (đờ đẫn): Ý cậu bảo tôi đánh giá cái tiếng "chụt" vang dội kia à? —— Ờm, cũng vang đấy.
Gấp: Có ai để ý khum người ta nói cổng không gian rất đắt đỏ nên thường một hành tinh chưa chắc có một cái, Trường Sao có hai cái đã là tài chính hùng hậu, mà riêng em Quý có hẳn một cái riêng, thích nhảy lúc nào thì nhảy hmu. =)))))))