Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sinh nhật của Nhung Ngọc và kỳ thi lấy bằng lái cơ giáp chiến đấu mỗi năm một lần nằm rất gần nhau, dạo gần đây đề tài tán gẫu sau giờ học của học sinh đa phần đều là độ khó và motip kỳ thi lấy bằng lái qua các năm.
Hai người duy nhất không mấy quan tâm, chính là Nhung Ngọc và Quý Lễ, bởi hai vị đại Phật đã sớm nắm chắc phần thắng, hai nhóc học sinh cấp độ khủng long này, nếu không phải vì chưa đủ tuổi, thì đã sớm lấy được bằng lái trong tay rồi.
Nhung Ngọc vừa thành niên cách đây hai ngày, còn Quý Lễ thì ngay từ đầu năm đã đón sinh nhật tuổi trưởng thành rồi, kỳ thi này đối với họ không có kiêng dè gì đáng nói, thứ kìm chân duy nhất, chính là tinh thần lực của Quý Lễ chừng nào thì khôi phục.
"Đã khôi phục gần hết rồi, ít nhất việc điều khiển cơ giáp sẽ không có vấn đề gì, nhưng vẫn cần chú ý giữ cảm xúc ổn định, cố gắng không để mất kiểm soát cảm xúc —— chỉ là tôi nghĩ cậu cũng không phải là kiểu người dễ nóng giận cần bận tâm mấy điều này."
Nhân viên y tế thu lại thiết bị, mỉm cười với Quý Lễ đang ngồi trên ghế: "Chúc mừng nhé, không ngờ cậu lại khôi phục nhanh vậy."
"Thật sao?" Nhung Ngọc lại có vẻ vui mừng hơn cả Quý Lễ, tựa người vào cửa, cười vừa phóng khoáng lại toả nắng, mái tóc nâu mềm đã hơi dài một chút, bị hắn vén ra sau tai.
Hắn thoạt nhìn có vẻ hiền lành hoà nhã, thái độ của nhân viên y tế đối với hắn cũng rất thân thiện: "Trường hợp của cậu ấy rất hiếm gặp, thông thường mức độ tổn thương thế này, ít nhất phải mất một năm mới khôi phục nhanh được như vậy."
Nhung Ngọc có hơi tò mò, hiếm khi truy hỏi thêm một câu: "Cậu ấy bị tổn thương gì vậy?"
"Nhung Ngọc, em muốn uống nước."
Nhân viên y tế còn chưa kịp trả lời, giọng nói trong trẻo nhàn nhạt của Quý Lễ đã vang lên, trực tiếp chấm dứt chủ đề này.
Trong lòng Quý Lễ tự hiểu rõ, tinh thần lực của mình vì sao lại khôi phục trước thời hạn.
Cậu vì để chia sẻ ký ức với Kẹo Cao Su, tương đương với việc rút về một nửa tinh thần lực, trong một nửa này, còn có một phần khá lớn là tinh thần lực thuộc hệ chữa trị của Nhung Ngọc.
Thiết bị của trường chỉ có thể kiểm tra xem tinh thần thể của cậu đã phục hồi hay chưa, nhưng tình trạng sâu bên trong thì chỉ có mình cậu rõ...
Khôi phục thì đúng là đã khôi phục rồi.
Nhưng cũng lưu lại di chứng.
Quý Lễ liếc nhìn bóng dáng Nhung Ngọc một cái, không tự chủ được hơi đỏ vành tai.
Dù sao Nhung Ngọc cũng là của cậu, chắc cũng không tính là di chứng gì nghiêm trọng đâu.
Nước đã đưa tới tay Quý Lễ.
Nhưng Quý Lễ không nhận lấy.
Mà nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Nhung Ngọc, khẽ ho một tiếng: "Anh ngồi xuống trước đã."
Người vừa mới kiểm tra tinh thần lực xong cần nghỉ ngơi một lát, căn phòng y tế này tạm thời chỉ có hai người bọn họ, Nhung Ngọc liền ngoan ngoãn ngồi xuống.
Quý Lễ để ý thấy cổ áo của Nhung Ngọc có hơi không chỉnh tề, bèn giơ tay ra chỉnh lại cho hắn, như không có việc gì thản nhiên hỏi: "Áo bị làm sao thế?"
"Chúng ta quên mất Kẹo Cao Su trong hộp," Nhung Ngọc chột dạ nói nhỏ, "Sau đấy nó bèn khóc với tôi suốt cả đêm."
Vừa khóc vừa ăn tinh thần lực của hắn, cục cưng bây giờ chẳng thèm làm giá tẹo nào.
Quý Lễ cuồng ghen tuông yên lòng.
Ừm.
Xem ra không có mấy con lông lá nào khác, cũng không có bồ nhí.
Còn về tinh thần thể của mình... cậu miễn cưỡng có thể chịu đựng được.
Cậu lại hơi rủ mắt, vành tai nhuộm một tầng hồng nhạt: "Chúng ta nói chuyện... về việc yêu đương đi."
Nhung Ngọc híp mắt cười: "Được."
Hai người ngồi mặt đối mặt, biểu cảm của Quý Lễ thận trọng, lại có chút thẹn thùng, không biết còn tưởng họ đang thảo luận về đề tài trọng đại nghiêm túc nào đó.
Kết quả Quý Lễ nghiêm trang hỏi: "Anh... trước đây đã từng yêu đương với ai chưa?"
"Chưa từng," Nhung Ngọc cũng chiều theo cậu ra vẻ trịnh trọng nghiên cứu, khẽ chớp mắt, "Còn cậu?"
"Cũng chưa." Quý Lễ nhỏ giọng nói.
Nhung Ngọc trầm tư: "Hôm qua tôi có lên mạng tra một chút, nghe nói người có kinh nghiệm thì yêu đương sẽ suôn sẻ hơn..."
Quý Lễ hừ nhẹ một tiếng: "Người không có kinh nghiệm, cũng có thể làm tốt mà."
Ví dụ như cậu này.
Nhung Ngọc không có nguyên tắc tủm tỉm cười, hùa theo cậu: "Phải phải phải! Công chúa nhỏ là nhất!"
Quý Lễ lặng thinh giây lát, thình lình thò ra một bé xúc tu, quất vào cổ tay hắn một phát.
Nhung Ngọc bèn trộm nhếch khóe môi.
Xúc tu nhỏ bị ghẹo cho ngượng rồi, quất người chẳng đau chút nào, mềm như bún.
Quý Lễ khẽ giọng ho một tiếng, tiến thêm một bước vào chủ đề chính: "Tối qua em, có tìm được một bản kế hoạch giai đoạn đầu yêu đương trên mạng, trông có vẻ rất hợp với chúng mình."
Ừm, chính là tìm thấy trên mạng... bảng khung mẫu.
Cậu đã điền vào toàn bộ nội dung, làm lại bố cục, đổi lại màu sắc, còn thêm vào một ít trang trí nhỏ nữa.
Bản kế hoạch yêu đương đặc chế "tải từ trên mạng" này của Quý Lễ, cậu còn có hơn hai mươi bản nữa, đều là hai ngày trước cậu khôi phục từ tệp tin đã xóa trong quang não của mình.
Lần lượt từ giai đoạn đầu, giai đoạn giữa, lúc mặn nồng, cho đến trước khi đính hôn.
Giai đoạn đính hôn có bản kế hoạch đính hôn, còn kết hôn...
Ừm, trước mắt chỉ mới đến đám cưới, xem ra kế hoạch sau khi kết hôn cũng cần bắt đầu nghĩ rồi.
Từ bữa sáng muốn ăn cùng nhau, lập thời gian biểu đến sau khi kết thúc tự học buổi tối, tâm sự một lát trước cửa ký túc xá rồi mới chia tay, trước khi ngủ còn phải có tin nhắn quang não ngọt ngào chúc nhau ngủ ngon.
Còn có kế hoạch tình yêu trong thời kì cuồng nhiệt nhất định phải ngủ lại kí túc xá của nhau, chỉ là bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Mặc dù đã từng ôm nhau ngủ chung rồi.
Nhưng cậu nghĩ mình cũng không phải là kiểu người tuỳ tiện như thế, cậu nên dùng tiêu chuẩn đối đãi với vị hôn phu trân trọng nhất để đối đãi với Nhung Ngọc mới phải.
Thế nhưng cũng phải đòi về những thứ khác, ví dụ như...
Nhung Ngọc nhìn nhìn danh sách y như bảng chấm công liệt kê một loạt các hành động như ôm ấp hôn môi thơm má: "Cái gì đây?"
Quý Lễ nghiêm túc nói: "Đây là... nghe nói các hoạt động tiếp xúc thân mật có lợi cho sự ăn ý giữa những cặp đôi."
Bởi vì cậu hơi hơi thích mấy hoạt động thế này.
Nên đã tăng từ một ngày một cái hôn, lên thành một tuần hai mươi mốt cái hôn rồi.
Sáng trưa tối mỗi buổi một cái.
Cậu là một người bạn trai lạnh lùng cao ngạo lại kiềm chế, cũng chẳng phải quỷ quấn người, nên không thể suốt ngày đòi Nhung Ngọc hôn mình được, thế thì sao nhìn nổi.
Cho nên phải biến chuyện này thành quy định giữa hai người họ, như thế cậu bèn có thể bình tĩnh nhắc nhở Nhung Ngọc tuân thủ quy tắc người yêu.
"Một ngày ba cái à..." Nhung Ngọc trầm tư.
"Em cũng thấy có lẽ hơi nhiều, không được phù hợp cho lắm," Quý Lễ lập tức đổi giọng, "Vậy thì một ngày..."
Một ngày hai cái?
Nhung Ngọc khẽ chớp mắt.
"Một ngày một cái." Quý Lễ hạ quyết tâm.
Mỗi ngày chỉ được hôn một cái thôi sao? Ít quá đi mất.
Quý Lễ giấu đi sự tủi thân nho nhỏ sủi bọt trong lòng.
Hóa ra là cậu đòi hỏi quá nhiều rồi ư? Nhung Ngọc một ngày vậy mà chỉ muốn hôn cậu một cái là đủ rồi sao?
"Tôi sẽ ngại đấy, Quý Lễ à." Nhung Ngọc nhỏ giọng nói bên tai cậu.
Quý Lễ lại lập tức sống dậy tại chỗ: Phải rồi, bạn trai của cậu cũng nào có không thích cậu đâu, chỉ là sẽ đỏ mặt tim đập loạn xạ ngượng ngùng mà thôi, cậu dù sao cũng nên cho hắn một chút thời gian làm quen mới phải.
Trong lòng Quý Lễ thở dài một cái.
Cái đồ quỷ làm nũng này.
Cậu luôn chẳng còn cách nào với hắn mà.
Nhung Ngọc nén cười, lại chỉ vào nhiệm vụ trong phần ghi chú bên cạnh.
Mua quà nhỏ cho em gái.
Đấu tập cùng Nhung Ngọc.
Một chiếc người máy nấu ăn mẫu mới nhất.
...
Linh tinh cả một chuỗi dài vô cùng tận, có vài cái phía sau đã được tích những dấu hoàn thành nho nhỏ.
"Cái này là sao?"
Quý Lễ ngẩn người, mới phát hiện mình quên xóa cột này đi mất rồi, nháy mắt bèn đỏ bừng mặt, dùng tay che đi rồi xóa phăng luôn.
Thấy Nhung Ngọc vẫn nhìn mình, mới ho một tiếng, cúi đầu xuống: "Đây là... những việc em muốn làm cho anh."
Thực ra còn nhiều lắm.
Chỉ là giai đoạn hiện tại, cậu chỉ có tư cách làm những chuyện này thôi.
"Nếu anh có bất cứ yêu cầu gì, cũng có thể nói ra." Quý Lễ rủ mi, nghiêm túc nhìn hắn, "Em đều sẽ đồng ý với anh."
Tim Nhung Ngọc mềm nhũn ra, muốn tan chảy thành nước.
Lại nảy sinh ý xấu mà kề sát vào tai cậu, thấp giọng hỏi: "Cái gì cũng được sao?"
"Cái gì cũng..." Quý Lễ khựng lại, xụ mặt nhìn hắn, lạnh lùng nói, "Quá bậy bạ thì không được."
Bọn họ còn phải chờ kết hôn đấy.
Cậu cần phải có hình tượng trước mặt Nhung Ngọc, như vậy sau này mới có thể trở thành chỗ dựa của Nhung Ngọc, Nhung Ngọc mới có thể ngoan ngoãn ỷ lại cậu, làm nũng với cậu.
Nhung Ngọc cười tủm tỉm nhìn cậu chằm chằm.
Quý Lễ trợn tròn mắt, lại khẽ ho một tiếng: "Hơi bậy bạ một tẹo... thì có thể cân nhắc."
Nhung Ngọc nhịn cười, lại sợ bạn trai nhỏ nghĩ mình đang cười nhạo cậu, liền giả vờ nghiêm túc đưa ra một yêu cầu: "Vậy có thể thêm một mục chấm công sờ bé xúc tu không?"
Quý Lễ đen sì mặt: "Không cần thiết."
Nhung Ngọc giả vờ ra vẻ thật thất vọng.
Quý Lễ lại bổ sung: "... Anh chỉ cần nói với em là được."
Còn về điều kiện để cậu đồng ý.
Tất nhiên là phải xem mong muốn lúc đó của cậu rồi.
Thiếu gia nhỏ xảo quyệt nghĩ thầm.
Nhung Ngọc lại không nhịn được thầm nhếch khóe miệng.
Sao bạn trai của hắn lại có thể đáng yêu đến mức này chứ?
Dù hắn chưa từng yêu đương với ai.
Nhưng công chúa nhất định là người yêu đáng yêu nhất trên đời, không sai vào đâu được.
"Thế... bảng kế hoạch... anh còn có ý kiến gì không?" Quý Lễ xụ mặt hỏi hắn, nhưng biểu cảm lại không tự chủ lộ ra một tia thấp thỏm.
"Không." Đôi mắt thiếu niên tràn đầy ý cười lấp lánh, ghé sát lại, "Gửi cho tôi một bản đi, tôi sẽ học thuộc."
Nhung Ngọc đồng ý rồi! Vậy mà thật sự đồng ý làm những chuyện này cùng cậu!
Quý Lễ mừng rỡ cực kỳ, cả người không tự chủ mà lâng lâng, cậu không biết người khác yêu nhau sẽ như thế nào, nhưng kế hoạch của cậu chi tiết lại rắc rối như vậy, vốn dĩ cậu sợ Nhung Ngọc chê mình phiền phức.
Nhưng... mỗi một chuyện trong kế hoạch, cậu ấm nhỏ đều tham lam muốn có.
Muốn ăn sáng cùng nhau mỗi ngày, muốn nắm tay nhau cùng nhau đi dạo, muốn mỗi ngày đều được hôn hôn ôm ôm, thậm chí muốn kiểu hôn sâu đưa lưỡi vào, rất bậy bạ ấy... Tại sao cậu không thêm cả cái này vào bảng kế hoạch chứ!
Nhung Ngọc ghé sát lại gần, nhẹ nhàng hỏi: "Đã bắt đầu có hiệu lực chưa?"
"Ừm." Quý Lễ rũ mi, kìm nén trong lòng tiếc đứt ruột vì không có nụ hôn cháo lưỡi.
Rồi thình lình bị Nhung Ngọc nhấn lấy vai, kéo vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán một cái.
"Ghi lại đi nhé, của ngày hôm nay đấy."
Vành tai Quý Lễ đột nhiên đỏ chót lên.
Bặm chặt môi, vậy mà chẳng nói nên lời.
Mức độ hôn mà cậu muốn chấm công.
Phải là hôn lên môi mới được.
... Nhưng đây dù sao cũng là lần thứ hai Nhung Ngọc chủ động hôn cậu.
Thôi thì, tạm thời tha thứ cho hắn đó.
"Đúng rồi, tối nay có thời gian không?" Nhung Ngọc híp mắt cười.
"Có." Quý Lễ đỏ mặt.
Tối, buổi tối.
Kế hoạch của bọn họ, lẽ nào còn phải thêm cả hẹn hò ban đêm nữa sao?
"Đánh hai trận đấu tập cơ giáp đi," Nhung Ngọc nói, "Cậu đã lâu rồi không lên cơ giáp, giúp cậu tìm lại chút cảm giác."
Quý Lễ đơ mặt.
Lén lút hung dữ tick cho Nhung Ngọc thêm một cái dấu nợ.
Rồi từ sâu trong lòng lại thầm tha thứ cho hắn.
Dù sao Nhung Ngọc cũng là một tên ngố chưa từng yêu đương, chả trách chỉ biết có xúc tu với cơ giáp.
Mặc dù chính Quý Lễ thiếu gia cũng là một kẻ ngốc trong tình yêu.
Nhưng cậu lại có một sự tự tin mù quáng, cảm thấy mình nhất định sẽ là một người yêu chuẩn mực, còn phải dạy cho Nhung Ngọc làm sao để yêu đương cho tốt mới được.
Kế hoạch của cậu đã làm chuẩn chỉ đến thế rồi, nhất định có thể khiến Nhung Ngọc càng ngày càng thích cậu hơn thôi.
...
Quý Lễ nghĩ một hồi, lại đỏ bừng mặt lên.
Nhung Ngọc chưa từng qua lại với ai khác, này đã hoàn toàn thỏa mãn h*m m**n độc chiếm Nhung Ngọc của cậu.
Bốn bỏ lên năm.
Nhung Ngọc hoàn hoàn chỉnh chỉnh đều là của mình cậu.
Cậu muốn dạy hắn thế nào cũng được.
Đã đến lúc bắt đầu làm kế hoạch sau khi kết hôn rồi.
Cũng không cần tính xa quá.
Sơ bộ làm khoảng năm mươi năm là được.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Chú bé đần làm kế hoạch chấn bé đù.
Cũng chỉ có một chấn bé đù khác mới cam nguyện hùa theo cậu.
Gấp: Mọi người tưởng tượng các bản kế hoạch của bé Quý như cái mục to-do-list ấy, có mục đánh dấu, nhưng mà nó như cái bảng điểm danh ấy nói sao ta, tức là mỗi ngày là lại tích ó kiểu zậy.