Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mặt trời sắp xuống núi, Nhung Ngọc nhỏ tuổi bị tẩy rửa đến là sạch sẽ, vết thương cũng được băng bó tỉ mỉ, mặc áo sơ mi của Quý Lễ, hiếm khi có được một giấc ngủ ngon.
Dỗ nhóc Nhung Ngọc ngủ, mới là khâu khó nhất. Tên nhóc này sẽ dùng cả tay lẫn chân leo lên người cậu, rúc vào lòng cậu, dùng vạt áo cậu lau nước mắt, rồi nhỏ giọng yêu cầu: "Công chúa, có được hôn một cái không?"
"Không được." Quý Lễ lạnh lùng vô tình cự tuyệt.
Cảm xúc của Nhung Ngọc nhỏ tuổi thay đổi nhanh kinh khủng, lập tức lật mặt: "Còn bảo là em thích anh!"
Đến hôn một cái cũng không cho!
Thế mà gọi là thích hắn à!
"Đồ lừa tình tệ bạc." Nhóc Nhung Ngọc bĩu môi, quay đầu đi lầm bầm.
Quý Lễ: ... Mới giây trước còn là công chúa, giờ đã biến thành đồ lừa tình tệ bạc rồi.
Cậu chợt nhớ tới những lúc mình bướng bỉnh trẻ con suốt ngày giận dỗi, Nhung Ngọc rốt cuộc đã bất đắc dĩ đến mức nào.
Cậu từ phía sau ôm nhóc Nhung Ngọc về, gương mặt hơi đỏ lên, lại thấp giọng nói nhỏ: "Cậu còn nhỏ."
Thật sự trông nhỏ quá mà.
Có lẽ là do hao sức quá độ, rõ ràng là ăn rất nhiều nhưng bộ dạng thoạt nhìn vẫn như một đứa nhóc con, gương mặt gầy guộc, càng làm nổi bật đôi mắt to và sáng ngời kia. Đôi môi vẫn giống như lúc trưởng thành, bẩm sinh đã mang theo nét cười, nhưng lại là màu hồng nhạt non nớt, khiến cả người hắn thoạt nhìn trông ngoan ngoãn đáng yêu hơn hẳn.
Quý Lễ thật sự không xuống miệng được.
"Anh cũng không phải trẻ con thật mà." Nhung Ngọc nhỏ tuổi bĩu môi, "Vậy không hôn môi là được chứ gì?"
Vừa nói vậy, nhưng vẫn bị tính khí trẻ con ảnh hưởng, nhân lúc Quý Lễ không chú ý, "chụt chụt" hai cái thật mạnh lên mặt cậu.
"Moa." "Moa."
Hôn cho Quý Lễ ưa sạch sẽ mặt dính đầy nước miếng.
Nhóc Nhung Ngọc chẳng thèm ngại tí gì, chai mặt thản nhiên nhìn cậu: "Đến lượt em, mau lên."
Cả mặt Quý Lễ đều đỏ bừng cả lên, lông mi run rẩy, mãi một lúc lâu sau, mới nhẹ nhàng hôn lên trán Nhung Ngọc nhỏ tuổi.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi lúc này mới vui lên, nhào vào lòng Quý Lễ ôm chầm lấy cậu.
Cả người hắn nhỏ thó như vậy, cánh tay hơi ngắn, cả hai tay đều không ôm hết được một Quý Lễ đã trưởng thành, cũng chẳng thấy có chỗ nào không thoải mái, ngược lại còn thấy vui hơn.
Cứ như là công chúa hắn thích đã từ size vừa đã biến thành size bự vậy.
"Nếu em béo thêm một chút thì càng tốt." Nhóc con Nhung Ngọc nghiêm túc cảm thán, "Thế thì sẽ là công chúa size siêu to khổng lồ rồi."
Quý Lễ không hiểu kiểu gì lại nhớ đến Kẹo Cao Su từ một cục bột nho nhỏ béo thành một cục bột to to của mình, không tự chủ được rơi vào trạng thái trầm tư.
Lẽ nào... Trong tiềm thức của Nhung Ngọc, thật ra là thích kiểu béo tròn vo sao?
"... Lúc biến thành mèo đen cũng sẽ là size siêu to khổng lồ đấy." Nhóc Nhung Ngọc còn đang nghĩ về công chúa mèo ú, giống như một cục bánh trôi vừng đen xù xù lông lăn lông lốc vào lòng mình vậy.
Suýt chút nữa hạnh phúc đến mức ch** n**c miếng.
Rồi bị Quý Lễ hung dữ đánh cho một cái.
Nhóc Nhung Ngọc ôm cái mông đỏ như mông khỉ của mình, tủi thân đến độ sắp rớt nước mắt: "Em lại bắt nạt anh! Anh sắp biến mất rồi mà em còn bắt nạt anh!"
Quý Lễ bặm môi, thầm nghĩ chuyện biến thành con mèo còn chưa tính sổ với tên khốn này đâu, hắn vậy mà còn dám nhắc lại.
Cậu nghĩ đến một chuỗi thao tác bị ép l**m lông, bị hít bụng bóp đệm thịt các thứ là mặt lại không chịu nổi mà nóng hôi hổi, nếu không phải vì chuyện ở đây Nhung Ngọc bản bự sẽ không biết, thì cậu nhất định đã tìm cái hang nào đó mà vào ở rồi.
Cậu nhìn về phía bên kia gương, hỏi: "Cậu không thể đi cùng tôi sao?"
"Anh không đến được bên kia gương." Nhung Ngọc nhỏ tuổi thất vọng cụp mắt, hơi lắc đầu, "Nơi này vốn dĩ không nên có lối ra, là vì em đến nên anh mới thử thay đổi nơi này... nhưng bên kia gương, đối với anh mà nói là không tồn tại."
Quý Lễ ngẩng đầu, nhìn vào cửa sổ cao chấp chới duy nhất trong phòng.
Khác với bên kia gương, bên ngoài khung cửa sổ này là một màu trắng sữa đặc sệt, không nhìn rõ bầu trời, cũng không nhìn rõ phong cảnh: "Từ cửa sổ này đi ra ngoài thì sao?"
"... Chẳng có gì cả." Nhung Ngọc nhỏ tuổi nhẹ giọng nói, "Chỉ toàn sương mù thôi."
Sương mù kín trời.
Bao trùm lấy cái lồng giam này, lấy Giác Đấu Trường này.
Quý Lễ nhờ vào xúc tu nhỏ leo lên cửa sổ, lại trong màn sương dày đặc nhìn thấy những dấu chân vàng rực, kéo dài mãi ra xa, bị màn sương đặc quánh che khuất, biến mất tận nơi sâu thẳm.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi dường như không nhìn thấy những dấu chân này.
"Cậu từng thử ra ngoài bao giờ chưa?"
"Chưa," Nhung Ngọc thuở nhỏ dường như đã hiểu ý đồ của cậu, đôi mắt hắn bình tĩnh lại nhẹ nhàng, nằm bò trên giường, chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ: "Anh sợ nơi đó."
Không nhìn thấy phía trước, cũng không nhìn thấy điểm dừng, cứ mơ màng mà tiến bước, đối với hắn mà nói còn đáng sợ hơn cả đống xác chết chất chồng như núi kia.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, co rúm người lại, rồi vẫn im lặng không nói một lời.
"Vậy chúng ta cùng đi thì sao?" Quý Lễ hỏi.
"Có thể chúng ta sẽ cùng nhau bị lạc đấy." Nhung Ngọc nhỏ tuổi nói, "Nếu lạc đường, em cũng sẽ không về được nữa."
"Ừm."
"Cũng có thể sẽ gặp quái vật." Nhung Ngọc nhỏ tuổi khoa trương minh hoạ ra vẻ mặt ác quỷ dữ tợn, "Nếu bị quái vật ăn thịt, em cũng sẽ chết đấy."
"Ừm."
"Còn có thể sẽ gặp phải chuyện đáng sợ hơn nữa." Nhung Ngọc nhỏ tuổi càng hoảng loạn hơn, ánh mắt cũng dao động không định.
"Ví dụ như?"
"Anh cũng không biết," Nhung Ngọc thuở nhỏ kéo tay cậu, giọng càng ngày càng nhỏ, "bị quất roi, bị móc mắt, bị chặt đầu, băm xác, bị bắt đến một Giác Đấu Trường khác..."
Hắn cứ nói mãi nói mãi, rồi thình lình bật khóc.
Quý Lễ chưa từng nghĩ tới, Nhung Ngọc, kẻ không sợ trời không sợ đất kia, giống như sinh ra đã khuyết thiếu một vài dây thần kinh, lại có một ngày sẽ khóc vì sợ hãi.
"Tôi thật sự rất sợ," Nhung Ngọc nhỏ tuổi khóc đến mức toàn thân run rẩy, "Tôi cực kỳ sợ... lần nào cũng rất sợ... ngày nào cũng rất sợ hãi..."
"Tôi không muốn chết, cũng không muốn đau thế này..."
Cái kẻ không sợ trời lại chẳng sợ đất đó đi rồi, bỏ lại hắn xấu xa lại hèn nhát, cùng một lũ quái vật cùng quẫn tại chốn này, một mình đi ra ngoài.
Cũng chưa từng quay lại.
Quý Lễ ôm chặt lấy cậu bạn nhỏ đang rống khóc này, vỗ từng cái từng cái giúp hắn hít thở.
Bé Ngoan thật cẩn thận vỗ vỗ đầu bạn nhỏ, Bé Chín nghiêm túc đưa khăn giấy đến giúp hắn lau mặt lau mũi.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi khóc một hồi lâu, mới chuyển thành sụt sịt, Quý Lễ mới nói: "Vậy để tôi bế cậu đi."
Giọng của cậu, vẫn lạnh lùng như trước, bình thản nhẹ nhàng như chẳng hề có ý định dỗ dành, nhưng lời nói ra lại dịu dàng hơn bao giờ hết.
"Cậu nhắm mắt lại, ngủ một giấc, nhé?" Đôi mắt sâu thẳm của Quý Lễ chăm chú nhìn hắn.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi lạc lối trong đôi đồng tử giống như bầu trời sao kia.
Quý Lễ không thúc giục hắn, lặng lẽ ngồi đó, từ tốn giúp hắn lau khô nước mắt: "Nếu cậu sợ, tôi sẽ tiếp tục ở đây cùng cậu."
"Đợi cậu không sợ nữa rồi, chúng ta mới đi ra ngoài."
Nhung Ngọc nhỏ tuổi ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng khẽ nắm lấy tay Quý Lễ.
"Đi như vậy..." Nhung Ngọc nhỏ tuổi cụp mắt, thấp giọng nói, "Em phải luôn nắm tay anh, thì mới đi được."
"Được."
"Còn phải kể truyện cổ tích nữa," Nhung Ngọc nhỏ tuổi nước mắt lưng tròng nhìn cậu, "phải kể thật nhiều truyện cổ tích."
"Được."
Gương trên tường vỡ vụn, biến thành vô số đốm sáng vàng rực, bay lả tả rơi lên người Nhung Ngọc nhỏ tuổi.
Quý Lễ hài lòng thấy vết thương trên người Nhung Ngọc nhỏ tuổi đều đang lành lại, nhanh chóng đóng vảy rồi rụng đi. Căn phòng bên kia gương cũng biến mất, đôi mắt vàng rực của Nhung Ngọc nhỏ tuổi dần trở lại thành màu nâu ấm áp.
Hắn sờ sờ mắt mình, nhìn Quý Lễ một cái, lại nhấn mạnh thêm lần nữa: "Em phải kể truyện cổ tích cho anh nghe đó."
Quý Lễ xoa xoa tóc hắn.
Quý Lễ nhấc Nhung Ngọc lên, bọn họ chui ra từ khung cửa sổ cao cao chật hẹp, khi đáp xuống đất, liền rơi vào màn sương dày đặc không biên giới.
Bầu trời màu trắng, mặt đất màu trắng, Quý Lễ không tìm thấy phương hướng, chỉ thấy những dấu chân vàng rực kéo dài mãi vào sâu trong sương mù.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi không nhìn thấy những dấu chân đó, nắm lấy tay cậu, lạch bạch đi theo nghe cậu kể truyện cổ tích.
Con đường này gập ghềnh đến vậy, cũng dài lâu đến vậy.
Quý Lễ là kẻ mù truyện cổ tích, cậu bỗng nhiên bắt đầu hối hận vì mình đã không đọc những câu chuyện cổ tích ngu ngốc về công chúa đó, đến lúc cần vậy mà chẳng nhớ ra nổi mấy câu truyện quen thuộc cũ rích nào, cuối cùng nghĩ ra toàn là 《Cô bé quàng khăn đỏ》, 《Ngôi nhà bánh kẹo》 —— Mấy truyện lạc đường trong rừng rậm.
Không phải gặp sói thì cũng gặp mụ phù thủy độc ác muốn bắt trẻ con về nấu súp, hiệu quả gần như tương đương với kể truyện kinh dị, càng kể nhóc Nhung Ngọc càng sợ.
Cuối cùng ngay cả tay cầm tay cậu cũng lạnh ngắt, thậm chí bắt đầu phát run.
Quý Lễ vội vàng ngậm miệng lại.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi nước mắt sắp rớt ra luôn: "Sao em không kể nữa?"
Quý Lễ cuối cùng đỏ mặt thừa nhận: "Tôi không biết kể chuyện lắm."
Nhung Ngọc nhỏ tuổi thất vọng cụp mắt, đáng thương cực kì nói: "... Vậy em biết hát không?"
Quý Lễ: "..."
Nhung Ngọc thuở nhỏ sao toàn thích mấy thứ cậu không rành thế này.
Nhưng nhìn đôi mắt đang run rẩy của Nhung Ngọc nho nhỏ, rốt cuộc cậu vẫn thở dài, nhớ lại một giai điệu quen thuộc.
Giọng nói hơi lạnh, nhẹ nhàng ngân nga một khúc ca dao.
"Ngôi sao là bụi bặm trên trời.
Bụi trần là ngôi sao dưới đất."
"Vì sao kia mang theo cái đuôi dài,
Hoang mang hối hả tìm về mặt đất."
"Cát bụi lặng lẽ xây nên hình hài núi cả,
Ngóng đợi một trận mưa sao băng."
Bọn họ đi trong sương mù ngập trời, Quý Lễ nhẹ nhàng ngân nga khúc ca dao, mỗi một bước đi, sương mù lại dần dần loãng hơn một chút.
Tay Nhung Ngọc nhỏ tuổi nắm lấy cậu cũng càng ngày càng nhẹ, càng ngày càng lạnh, dường như đang tan biến từng chút từng chút một, vào trong màn sương mù đậm đặc đó.
Bước chân của Quý Lễ mỗi lúc một chậm.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi lại ngày càng nhẹ, ngày càng nhạt.
Phảng phất hắn cũng theo làn sương mù mà tan đi.
Khúc hát của Quý Lễ kết thúc, dấu chân vàng biến mất.
Trọng lượng cuối cùng trong tay cậu, rốt cuộc cũng tan biến đi hết.
Cậu quay đầu lại, bản thân đang đứng trên một ngọn núi cao, sương mù ở sườn núi lượn lờ, đỉnh núi lại chỉ còn lại sắc trắng nhạt nhòa, một cánh cổng rỉ sét, hiện lên mờ ảo trong làn sương cuối cùng.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi đã không thấy đâu nữa.
Chỉ còn khúc ca đó vẫn còn bên tai cậu, là giọng nói mềm mại của Nhung Ngọc thuở nhỏ.
"Cát bụi lặng lẽ xây nên hình hài núi cả,
Ngóng đợi một trận mưa sao băng."
Quý Lễ im lặng một lát, nhẹ nhàng ngồi xuống, biến lại thành con mèo đen nhỏ kia.
Trong làn sương cuối cùng, cậu tìm được một cái ôm nhẹ nhàng của một đứa trẻ.
"Meo."
Quý Lễ khẽ kêu.
Sương mù dày đặc tan biến.
Trong đôi mắt mèo xanh thẳm của Quý Lễ.
Sinh ra muôn vàn ánh sao.