Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Cậu chia sức mạnh cho cậu ta, cậu còn có thể sống sót ở chỗ này sao?"
Nhung Ngọc nhỏ tuổi bỗng nhiên nghe thấy tiếng người, bị dọa cho giật thót, quay đầu lại, đôi mắt vàng kim sáng rực phản chiếu một bóng người cao gầy tao nhã. Hắn theo bản năng muốn đào tẩu, hiềm nỗi mỗi khi trận đấu kết thúc lại chính là lúc hắn suy nhược kiệt sức nhất, chưa vùng vẫy được mấy cái đã bị xúc tu nhỏ quấn thành một cái kén tằm chật cứng, chỉ để lộ ra một cái đầu không dám hó hé gì.
Quý Lễ vốn định ôm hoặc cõng hắn, nhưng lại sợ làm hắn đau, dứt khoát phất tay áo quay đi, sai khiến đám xúc tu nhỏ khiêng tên nhóc bụng dạ khó lường này về phòng.
Vừa vào đến phòng, cái kén tằm kia còn đang vùng vẫy dữ dội.
Bị Quý Lễ lạnh lùng liếc một cái, Nhung Ngọc nhỏ tuổi lập tức biến thành người câm, nhúc nhích một chút cũng không dám, ủ rũ cụp đuôi, ánh mắt lấp lóe không dám nhìn cậu.
Xúc tu nhỏ lúc này mới hơi nới lỏng một chút, Quý Lễ đang quay lưng về phía hắn, lục tung đồ đạc tìm băng gạc và dịch thuốc, tìm tới tìm lui cũng chỉ tìm thấy vài ống thuốc rẻ tiền.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi nằm bò trên giường mình, con ngươi vàng kim xoay mòng mòng, thử vùng vẫy một chút, cẩn thận muốn chui ra khỏi kén tằm.
Lại thình lình nghe thấy một tiếng: "Ai cho cậu động đậy?"
Nhung Ngọc nhỏ tuổi tức thì không dám giãy nữa.
Hắn chưa bao giờ thấy Quý Lễ nổi giận đến vậy, gương mặt xinh đẹp đến không giống người phàm như đang phủ một lớp sương, giọng nói thốt ra đều là nhiệt độ đóng băng dưới 0 độ, ngay cả đám xúc tu nhỏ cũng không dám đến gần cậu.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi dù trong lòng không có tí tự tin nào, người cũng không dám nhúc nhích, nhưng ngoài miệng lại càng phải làm bừa để cho mình thêm can đảm, lầm bà lầm bầm nhỏ giọng nói: "Em giận cái gì, anh cũng đâu phải đánh không được em."
"Em không đến, anh vẫn sống nhăn răng đấy thôi, cứ phải nhảy sang bên này gương này làm gì, lo chuyện bao đồng."
"Anh lại làm sai rồi chứ gì? Thật xin lỗi nhé, em mau quay về tìm cái đứa ngoan ngoãn kia đi..."
Quý Lễ vốn định xử lý xong vết thương trên người hắn rồi mới nói chuyện, hiềm nỗi càng nghe càng tức, mắt thấy tên nhóc này bây giờ còn bất cần chán sống hơn cả bản lớn, dứt khoát quăng luôn đống đồ trong tay, xoay người lại.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi đang phàn nàn được một nửa, bỗng bị đôi mắt xanh xinh đẹp nhìn một cái, mặt "xoẹt" một cái đỏ rực lên, lại không hộc ra được câu nào nữa, quắn đến mức hèn ngang.
Quý Lễ lại nhàn nhạt nhìn vào hắn: "Sao không nói tiếp đi?"
Nhung Ngọc nhỏ tuổi đương nhiên không dám ho he, đôi mắt vàng rực chớp tới chớp lui, lại nheo mắt lại khích cậu: "Công chúa, anh vẫn thích mèo con hơn, hay là em quay về đi, để mèo con lại cho anh nhé?"
Quý Lễ lúc này trái lại đầu óc tỉnh táo cực kỳ: "Tại sao muốn tôi đi?"
Nhung Ngọc nhỏ tuổi ấp úng không nói ra lời.
Quý Lễ cuối cùng cũng hao hết kiên nhẫn.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi cứ ngỡ cậu cuối cùng cũng muốn bỏ đi rồi, ai ngờ mấy cái xúc tu nhỏ chen chúc động đậy, bọc chặt lấy tất cả những chỗ khác trên người Nhung Ngọc một cách vừa thoải mái vừa kín mít, chỉ để lộ ra chỗ nhiều thịt nhất, còn tâm lý giúp hắn kéo quần xuống.
Thằng nhóc này cả người gầy đến mức chẳng có mấy lạng thịt, toàn thân vết thương mới chồng lên vết thương cũ, chỉ có chỗ này là nhẵn nhụi.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi trợn tròn hai mắt, mặt tức khắc đỏ bừng lên: "Em, em làm gì đấy ——"
Quý Lễ thậm chí không mượn tay xúc tu nhỏ, tự mình dứt khoát bạt cho hắn một cái.
Âm thanh giòn giã đó suýt chút nữa đánh sập lòng tự trọng của Nhung Ngọc nhỏ tuổi, hơn nữa cái đánh lần này rất mạnh, hắn thậm chí nghi ngờ tay Quý Lễ cũng phải đỏ rồi.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi vạn lần không ngờ tới, công chúa vậy mà lại dùng phương pháp nguyên thủy như thế này để trừng phạt hắn, vừa nhục vừa đau, nước mắt cứ thế chực trào quanh viền mắt, còn chưa kịp nén lại thì Quý Lễ đã hung dữ bạt thêm cái nữa.
"Ư ——"
Nhung Ngọc nhỏ tuổi cuối cùng cũng không nhịn được, thấp giọng nức nở một tiếng.
Xúc tu nhỏ sợ hắn vùng vẫy động chạm đến vết thương, bèn quấn hắn chặt đến mức không thể chặt hơn, ngay cả động một cái cũng không được, chỉ có thể nằm đó như một cái xác.
Quý Lễ lạnh lùng hỏi: "Hỏi lại lần nữa, tại sao muốn tôi phải đi."
Nhung Ngọc nhỏ tuổi cắn môi không chịu nói.
Những cái bạt tay rơi "bồm bộp" như mưa trút xuống.
Nhung Ngọc trong ảo cảnh rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, căn bản không kịp che giấu chính mình, khóc vừa vang vừa lớn, nước mắt từng hạt từng hạt ứa ra, đến mức sắp chảy cả nước mũi.
"Được thôi, em không đi, em không đi thì em cứ chết ở đây luôn đi, anh ôm em cùng chết, còn đốt pháo hoa tiễn em nữa, vừa lòng em chưa ——"
"Một cái ảo cảnh mà thôi, em đi sớm không phải là xong việc rồi sao, không phải em còn phải đi tìm Trưởng công chúa à."
"Quý Lễ em là đồ công chúa não tàn, anh cứu em em còn đánh anh."
Quý Lễ nhìn chằm chằm vào mắt hắn: "Có ý gì?"
Nhung Ngọc thuở nhỏ khóc đến nấc cụt: "Nơi này sau mười lăm chu kỳ nữa sẽ bị hủy diệt."
Dù là tiềm thức, nếu cứ lặp đi lặp lại những trận đấu ở đây, con người sẽ ngày càng đè nén, sớm muộn gì cũng có ngày mất kiểm soát.
"Cứ cách một khoảng thời gian, nơi này sẽ bị hủy diệt một lần."
"Vậy còn cậu?"
"Anh đi cùng nơi này luôn." Nhung Ngọc thuở nhỏ khóc nói, "Em không nhìn ra sao? Anh sẽ càng ngày càng tồi tệ."
Tính cách, lòng dạ, con người.
Đều sẽ theo những trận đấu không có điểm dừng này, càng ngày càng cận kề một con đấu thú.
Hắn phảng phất như sinh ra cùng với thủy triều của ánh trăng, trong hết trận chiến này đến trận chiến khác, hắn trở thành mặt tối tăm và bén nhọn nhất của Nhung Ngọc, để rồi chôn sống mình cùng Giác Đấu Trường, bị mai táng cùng những hài cốt không ngừng chết đi sống lại kia.
Sau đó lại hồi sinh trong một vòng lặp mới đầy gian nan.
Cho nên, hắn dốc hết sức lực, tách ra một góc an toàn duy nhất.
Tách ra một bản thân phù hợp với ý muốn của Quý Lễ nhất, dỗ dành cùng lừa gạt, chỉ đợi chú mèo nhỏ kia chạy thoát từ trong cửa sổ, nơi này sẽ lại một lần nữa hủy diệt, rơi vào vòng tuần hoàn vô tận.
"... Bên kia gương là an toàn."
"Dù nơi này có bị hủy diệt, em vẫn có thể từ bên đó đi ra ngoài."
Quý Lễ thu tay lại.
Không biết từ lúc nào, cậu nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Nhung Ngọc lúc nhỏ, từng cái từng cái giúp hắn hít thở, thần sắc trong mắt biến ảo khôn lường, ngược lại không còn lạnh lẽo như lúc mới đến, mà lắng đọng thành những màu sắc bình tĩnh hơn, lại càng mềm mại hơn.
Cậu sẽ không để bạn nhỏ này ở lại chốn này.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi vẫn đang run rẩy nức nở, hắn bị quấn thành một cục, ngay cả đưa tay ra lau cũng không được, Quý Lễ bèn kéo áo khoác của mình lau mặt cho hắn.
"Bẩn." Nhung Ngọc nhỏ tuổi nhăn mặt co rúm người lại.
Quý Lễ không để ý đến câu nói này của hắn, lau khô nước mắt cho hắn xong mới cho xúc tu nhỏ cởi trói ra, rồi lại ôm Nhung Ngọc nhỏ tuổi vào lòng bôi thuốc.
Rất nhẹ.
Quý Lễ không ngờ, Nhung Ngọc khi còn nhỏ lại nhẹ tênh như vậy, có lẽ cộng thêm đống nước mắt vừa chảy ra có thể khiến cân nặng của hắn trông khả quan hơn một chút.
Trên người cũng rất bẩn, chắc là hắn đã chiến đấu rất lâu, máu đóng lại thành vảy dính chặt vào quần áo, kéo một cái là đau, huống hồ là từng vết từng vết một bôi thuốc trị thương, vậy mà lúc này Nhung Ngọc nhỏ tuổi lại không rơi nước mắt nữa.
Chỉ có lúc bị cậu đánh mông, là khóc lóc đến khổ sở như vậy.
Lòng Quý Lễ bỗng nhiên có chút vui vui lại xót xa vi diệu.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi cũng chẳng chịu ngồi yên, nước mắt lã chã rơi xuống, mang theo cái mông đỏ như mông khỉ, mặt đỏ bừng thảm thương lầm bầm: "Đánh một gậy lại cho một quả táo, em chẳng thích anh gì cả, còn đánh anh..."
"Sao lại không thích?" Quý Lễ nhìn hắn.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi sụt sịt mũi: "Em thích người ngoan ngoãn... biết nghe lời... ưa nhìn..."
Quý Lễ mơ hồ nhớ lại, hình như mình đúng là có nói qua việc thích kiểu người này, hơn nữa còn chưa từng che giấu.
Nhưng mà...
Nhung Ngọc nhỏ tuổi vậy mà lại nhớ rõ như thế.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi tức đến mức vành mắt bị nước mắt dìm cho sưng vù: "Anh làm sai sao? Anh không phải đã đưa đứa ngoan ngoãn cho em rồi sao? Công chúa tệ bạc, em vậy mà dám đánh mông anh ——"
Quý Lễ ôm cậu nhóc càng chặt hơn, hết sức chuyên tâm bôi thuốc cho hắn.
Nhung Ngọc nhỏ tuổi lại càng nghĩ càng giận, giận đến mức hất văng ống thuốc của cậu: "Em đánh đi, em đánh tiếp đi, tùy em đấy, còn bôi thuốc gì nữa, làm bộ làm tịch ——"
Quý Lễ nhanh tay lẹ mắt, đưa tay đón lấy ống thuốc.
Không đổ một giọt.
Tay cậu lại hơi hơi run rẩy, lông mi theo đó run rẩy hồi lâu, cuối cùng vành tai hồng rực, thấp giọng nói: "Không phải thích người ngoan."
Nhung Ngọc nhỏ tuổi mang đôi mắt sưng như quả đào chín, lập tức ngơ ngác, nước mắt cũng quên lau.
Đối với một bạn nhỏ bé tí thế này mà thổ lộ, Quý Lễ vẫn khó tránh khỏi cả thấy có hơi ngượng ngùng, nhưng nhìn vào đôi mắt đỏ hoe và cái mông đỏ chót của Nhung Ngọc nho nhỏ, cuối cùng vẫn rũ mắt nói.
"Lúc đó, là vì không muốn thừa nhận."
"Cái gì?"
Quý Lễ nhàn nhạt liếc hắn một cái: "Yêu thầm."
Không muốn thừa nhận mình cứ luôn nhìn chằm chằm vào cái tên chẳng có tí hứng thú nào với mình kia, đến nỗi không dời mắt ra được, bị sự nổi loạn và sắc bén kỳ lạ của hắn thu hút, không muốn thừa nhận vì một hành động hơi chút dịu dàng của đối phương mà rối loạn phương hướng, vì một nụ cười đối xử bình đẳng như với muôn vàn kẻ khác của người kia mà * l**n t*nh m*.
Không muốn thừa nhận, nên thà rằng giả vờ mình là kẻ ban phát cao cao tại thượng, để không đến mức ngã xuống quá thảm hại, đến nỗi tôn nghiêm và tâm ý ngây thơ mới chớm nở đều bị vùi dập tan tành.
Nhung Ngọc thuở nhỏ lúc này cả mặt cũng đỏ chót rồi, chân tay luống cuống không dám ngồi trong lòng cậu, cũng chẳng biết mình nên đặt tay ở đâu, lại bị Quý Lễ ấn ngược về lòng mình, xúc tu nhỏ bận bịu tiếp tục chữa trị vết thương cho hắn.
"Thật... Thật hả?" Nhung Ngọc nhỏ tuổi lại dường như chẳng thấy đau tí nào nữa, má đỏ rực lên, đôi mắt lại không chịu né tránh mà nhìn chằm chằm vào cậu.
"Vậy nên," Quý Lễ liền như được tiếp thêm dũng khí, im lặng một lúc, rồi thấp giọng nói, "Không phải là thích người ngoan ngoãn nghe lời."
"Mà là thích anh thích em."
Đối với một Nhung Ngọc phiên bản lớn lúc nào cũng cười tủm tỉm chẳng bao giờ nghiêm túc, dường như cậu luôn không đủ dũng khí để nói những lời này.
Nhưng với một Nhung Ngọc bản nhỏ vụng về, để lộ cảm xúc ra ngoài lại còn nổi loạn thế này, dường như mọi chuyện trở nên suôn sẻ hơn nhiều.
Nhung Ngọc nhỏ xíu đã đỏ đến mức cuộn tròn lại thành một con tôm luộc, lắp ba lắp bắp lầm bầm: "Thế nhưng... nhưng anh ở Giác Đấu Trường rất hung dữ, lại còn rất tồi tệ..."
Quý Lễ nhìn hắn một cái, trong giọng nói lạnh lùng cuối cùng cũng mang theo một tia ý cười: "Kiểu hung dữ bị đánh mông là sẽ khóc nhè thế này à?"
Mặt Nhung Ngọc nhỏ tuổi càng đỏ hơn: "Không phải, bình thường anh không phải thế, bình thường anh rất lợi hại, anh sẽ không..."
Quý Lễ không dấu vết lại đánh nhẹ thêm một cái.
Vành mắt Nhung Ngọc nhỏ tuổi lập tức đong đầy nước mắt: "Công chúa khốn kiếp!!!"
Quý Lễ hậm hực cười khẽ một tiếng.
Cậu bỗng nhiên hiểu tại sao Nhung Ngọc lại thích trêu chọc người khác đến vậy, đặc biệt là trêu chọc người yêu thời thơ ấu của mình.
"Đáng yêu lắm." Quý Lễ đỏ bừng tai, hôn lên trán Nhung Ngọc thuở nhỏ.
"Không bẩn, cũng không xấu... trừ việc là nói dối thành tinh ra thì chỗ nào cũng đáng yêu."
Nước mắt của Nhung Ngọc nhỏ tuổi lại càng tích tụ nhiều hơn.
Từng hạt từng hạt, giống như chuỗi hạt bị đứt dây mà rơi xuống, rơi vào lòng bàn tay Quý Lễ, cuối cùng dùng bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy ống tay áo Quý Lễ, cả khuôn mặt đều vùi vào lòng cậu, khóc lóc chẳng thèm kìm nén.
"Mèo con... anh còn chưa được sờ cái nào."
"Một cái cũng chưa sờ được, cũng chưa ôm được, em đã biến thành người rồi."
Để Quý Lễ biến thành mèo con, chính là chủ ý của tên xấu xa hắn đây.
Hắn sắp biến mất rồi.
Nhưng hắn chưa được nựng công chúa mèo con mình yêu nhất lấy một lần.
"Rõ ràng anh mới là người thích em nhất mà."
"Anh thích em nhất, công chúa."
Hắn khóc ướt đẫm cả vạt áo của cậu.
***
Gấp:
- Mọi người thấy mình lúc để ngôi của Nhung Ngọc là "hắn" lúc lại để là "nhóc" thì là không nhầm hay edit ngồi lâu mắt đui đâu nhớ. Mình để vậy vì mình thít. :>
- "Công chúa" khi là biệt danh gọi yêu mà cháu Ngọc hay gọi em Quý thì vẫn để chữ thường, "công chúa" khi là tên riêng đặt cho bé mèo con Quý Lễ thì mới để là "Công Chúa", không phải lỗi hay nhầm type đâu, mà là tính năng. :>>>
- Cháu Ngọc lúc nhỏ cũng giống em Quý lúc nhỏ, đều là ảo cảnh trong tiềm thức bị hoá nhỏ lại, nhưng cháu Ngọc vẫn giữ nguyên trí nhớ (nhớ công chúa thích kiểu người thế nào, nhớ công chúa thích gì, từng ghen với gì,...) nên dù cơ thể hoá nhỏ mình vẫn để xưng hô "anh - em" giữ nguyên, tại thấy xưng "tôi - cậu" hay "em - anh" thì cũng hơi kì, vì cháu Ngọc vẫn nhớ hết mà. =))))))))
- Còn em Quý đổi thành "tôi - cậu" vì dù giữ nguyên trí nhớ thì trong tiềm thức của em Quý đây vẫn là một nhóc tỳ Nhung Ngọc.
- Vậy nhé, iu!