Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi hoàng tôn Tiêu Thịnh Viễn tròn ba tuổi, Vĩnh Khánh Đế vì tuổi đã cao nên thường cáo mệt, nhiều việc triều chính giao cho Thái t.ử thay mặt phê duyệt.
Tiêu Việt từ trước vốn đã nổi danh thông minh, giỏi binh pháp, nhưng khi thực sự cầm quyền, mới thấy khí độ của hắn vượt ngoài tưởng tượng.
Trong triều đình, hắn xử việc như gió lướt mây dồn: Thuế khóa chỉnh đốn, dân gian bớt khổ. Quan lại tham ô bị trảm c.h.é.m ngay lập tức, không nể tình ai. Quân doanh đổi mới, lương thảo sung túc, biên cương yên bình.
Thái t.ử phi Tống Chiêu thường đứng dưới hành lang Đông cung, nhìn hắn cầm tấu chương đến tận khuya, đèn hồng chiếu bóng dáng dài cao.
Một lần, nàng nhẹ giọng khuyên:
“Cửu Minh, chàng quá vất vả.”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt ôn nhu:
“Vất vả một thân ta, được thái bình trăm họ… cũng đáng.”
Tống Chiêu mỉm cười, trong lòng đầy tự hào. Nàng biết, nam nhân mình yêu vốn sinh ra để gánh cả sơn hà, hắn dường như đang thực hiện ước nguyện ngày đó “thiên hạ thái bình, biển lặng sông trong”...
…
Năm Tiêu Việt ba mươi mốt tuổi, Bệ hạ băng hà. Đại Lương để tang ba ngày, ba ngày sau bách quan quỳ dưới thềm điện, đồng thanh nghinh tân đế.
Ngày đăng cơ, trời trong như gương. Gió mát thổi qua mái điện Kim Loan, dải lụa vàng tung bay.
Tiêu Việt thân khoác long bào, từng bước đi lên thềm điện cao chín bậc. Dáng đi trầm ổn như núi, uy nghiêm như rồng, ánh mắt sáng như trăng thu soi xuống thiên hạ.
Khi quan chủ lễ tuyên xong thánh chỉ, hắn xoay người đối diện bách quan:
“Trẫm – Tiêu Việt – từ nay kế vị hoàng thống. Nguyện lấy thiên hạ làm trọng, dân sinh làm gốc, gìn giữ một đời thái bình cho muôn dân Đại Lương.”
Tả hữu bách quan bái lạy hô vạn tuế, tiếng vang chấn động kim môn.
Cùng ngày đó, Tống Chiêu được phong làm Hoàng hậu Tống thị, phượng quan chói lọi như ánh rạng đông. Trong mắt Tân đế, nàng vẫn là dáng vẻ năm nào: dịu dàng, đoan dung, là ánh sáng dịu ấm giữa trăm ngàn quyền thế.
Khi Thái t.ử Tiêu Thịnh Viễn mười ba tuổi, thiên tư đã lộ rõ. Từ nhỏ đã thông minh, học binh pháp một lần biết thạo, cưỡi ngựa b.ắ.n tên không thua bất kỳ thiếu niên nào.
Hoàng hậu Tống Chiêu dạy con:
“Thịnh Viễn, làm Thái t.ử không chỉ cần tài, mà còn phải có tâm.”
Tiêu Việt cũng dạy:
“Làm vua, trước hết phải là người. Hiểu dân, mới tề quốc được.”
Đôi phu thê một người uy nghiêm, một người ôn hòa, bồi dưỡng ra Tiêu Thịnh Viễn khí độ đĩnh đạc, nhân hiếu song toàn.
Năm Thái t.ử mười tám tuổi, đã có thể thay phụ hoàng lên triều nghị chính, xử lý đâu ra đó.
Quần thần đều thầm khen: Đại Lương hữu hậu.
Năm Tiêu Việt bốn mươi tuổi, Đại Lương đã vào thời đại hưng thịnh chưa từng có: Biên cương an ninh, quốc khố đầy ắp, dân sinh no đủ, chữ nghĩa mở mang.
Một hôm, hoàng hậu Tống Chiêu pha ấm trà mai, đặt trước mặt hắn:
“Hoàng thượng mấy năm nay cực nhọc, thiên hạ nay đã yên… có phải chàng nên nghỉ ngơi đôi chút?”
Tiêu Việt im lặng rất lâu, sau đó mỉm cười:
“A Chiêu, nàng nói như vậy… là vì ta, hay vì muốn hai chúng ta được sống cho riêng mình?”
Tống Chiêu nhẹ gật đầu.
Hắn nắm tay nàng, ánh mắt ôn nhu: “Tốt. Cả đời này trẫm luôn vì thiên hạ, đã đến lúc cùng nàng ngắm nhìn thiên hạ thái bình, biển lặng sông trong.”
Một năm sau, trong đại lễ long trọng, Tiêu Việt tuyên chiếu truyền ngôi cho Thái t.ử Tiêu Thịnh Viễn.
Tiêu Việt nắm tay hoàng hậu nói:
“A Chiêu, thiên hạ ta đã xem gần nửa đời. Bây giờ muốn xem thiên hạ trong mắt nàng.”
Tống Chiêu cười khẽ:
“Vậy… chúng ta đi?”
“Ừ. Đi.”
Hai người ăn mặc giản dị, không mang tùy tùng, chỉ dắt theo một con tuấn mã và một xe nhỏ chở vật dụng.
Họ đi qua: Núi Thanh Vân sương mù như tiên cảnh. Sông Dĩ Giang nước xanh như ngọc. Đồng cỏ Trường Thảo, gió thổi như sóng bạc. Phố thị Giang Châu, đèn lồng đỏ rực cả bến thuyền.
Đêm ngủ quán trọ dân gian, sáng dậy nghe tiếng gà gáy, buổi trưa ăn bánh hấp ven đường, buổi chiều cưỡi ngựa xuyên rừng.
Không còn người quỳ bái, không còn tấu chương, không còn lễ nghi rườm rà. Chỉ còn một nam nhân và một nữ nhân, như thuở thanh xuân yêu nhau.
Một lần, họ đứng trên đỉnh núi phủ đầy tuyết, gió lạnh thổi bay áo choàng. Tống Chiêu nép vào lòng hắn:
“Cửu Minh, đời này chàng đi cùng ta… có đáng không?”
Hắn ôm nàng thật chặt, trán kề trán:
“A Chiêu, được đi cùng nàng… là phúc phận lớn nhất của Cửu Minh.”
Về sau, người đời thường nói:
“Tiên đế Tiêu Việt – nhất đại minh quân.
Nhưng lại càng là nhất đại tình nhân.”
Vì thiên hạ, hắn hết lòng dốc sức. Vì thê tử, hắn dùng nửa đời còn lại để cùng nàng ngao du nhân gian.
Mỗi khi Tân đế Tiêu Thịnh Viễn nhớ phụ mẫu, sai người đi tìm, thì đôi phu thê ấy lại đang ở một nơi xa xôi nào đó, bến nước nghe hát, đỉnh núi ngắm trăng, hoặc giữa rừng phong đỏ như lửa.
Một đời nhân gian, một đời sơn thủy. Một đời đế vương, một đời ái tình.
Họ không để lại truyền kỳ trên giấy, nhưng để lại truyền kỳ trong lòng nhau…