Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng hôm sau, triều đình mở nghị án, Vĩnh Khánh Đế lạnh lùng phán:
“Hách Liên thị – chứa chấp tàn dư tiền triều, mưu nghịch tạo phản, tội đáng tru di tam tộc.
Trịnh thị – tham dự tạo phản, cấu kết phản thần, tội đáng tru di tam tộc, nể tình Ngũ hoàng t.ử là huyết mạch Tiêu thị, tước bỏ hoàng tịch, biếm làm thứ dân, đày đến Bắc Cảnh, vĩnh viễn không được hồi kinh.”
Quần thần không ai dám thở mạnh.
Hai nhà Hách Liên, Trịnh thị bị bắt trọn, tịch thu gia sản, tên họ bị xóa khỏi hoàng phổ. Ngày c.h.é.m đầu, tuyết rơi trắng thành.
Sau loạn, kinh thành trở lại bình thường như chưa từng xảy ra chuyện. Và Đại Lương, một lần nữa, vững như núi Thần Uy, không ai dám động vào nền thái bình ấy nữa.
…
Cũng vào mùa xuân năm đó, kinh thành mở mắt ra đã thấy khắp nơi giăng đèn kết hoa. Trên tường thành treo cờ ngũ sắc, dưới phố phường làn gió xuân quét qua, mang theo hương mai sót lại. Cả Đại Lương đều biết: Thái t.ử Tiêu Việt, long chương phượng các, uy nghi kiêu hãn, sắp nghênh đón chính thê – Tống Chiêu đích nữ của Trung Dũng Hầu phủ.
Sáng sớm, chuông ngũ cổ ngân vang. Tả hữu văn võ bách quan chỉnh tề đứng trong Kim Loan điện, thần sắc trang trọng. Bệ hạ đích thân đọc sắc thư, giọng ngọc như chuông đồng:
“Tống thị, tư dung đoan chính, đức tính nhu hòa, tài học xuất chúng, xứng phối Thái t.ử Tiêu Việt… Nay sách lập làm Thái t.ử phi.”
Tả hữu đồng thanh hô vạn tuế.
Người được sách lập mặc triều phục đỏ thắm, búi tóc kế vân, vai thon hơi run. Khi nàng hành đại lễ, Thái t.ử đứng bên cạnh nghiêng mắt nhìn, ánh nhìn sáng như sao rơi đáy nước. Khoảnh khắc ấy, bách quan không ai dám nhìn thẳng, chỉ thầm than: Thái t.ử đối với vị Thái t.ử phi tương lai này… thật có lòng.
Ngày đại hôn, hừng đông vừa rạng, toàn phủ Thái t.ử đỏ như lửa, từ cửa Thiên Môn kéo dài thẳng đến Đông cung.
Đúng giờ Thìn, đội rước dâu mười dặm hồng trang bắt đầu khởi hành. Phía trước là tám mươi sáu kỵ vệ áo giáp đỏ. Sau là mười hai chiếc xe châu thải, bốn mươi tám rương sính lễ: châu bảo, gấm vóc, linh hương, san hô, phỉ thúy… Trống nhạc đồng thanh, cao vút vọng cả nửa kinh thành.
Khi Thái t.ử tới, thân mặc hỉ phục đỏ rực, phong tư tuấn mục. Hắn bước đến trước kiệu phượng, cúi người nói một câu:
“A Chiêu, ta đến đón nàng về nhà.”
Đôi tay hắn đưa lên, đích thân nâng rèm kiệu. Lần này, không chỉ quan dân kinh ngạc mà ngay cả hộ giá lão tướng cũng giật mình. Trong đại hôn của hoàng tộc, Thái t.ử đích thân nâng rèm kiệu là lễ chỉ dành cho người trong lòng.
Trong Đông cung, nến long phụng sáng rực như ban ngày. Người chủ lễ hô vang:
“Nhất bái thiên địa!”
“Nhị bái cao đường!”
“Phu thê đối bái!”
Tống Chiêu vừa cúi đầu, tay liền được Tiêu Việt nắm lấy. Lực đạo không nặng nhưng kiên định. Nàng ngẩng lên, xuyên qua tầng khăn voan đỏ chỉ thấy hắn cười nhạt, nụ cười như ánh nắng đầu xuân, dịu mà ấm đến nao lòng.
Đêm đó, tân phòng ngập ánh nến lung linh. Khi nến hồng cháy đến nửa, Thái t.ử nhẹ nhàng xốc khăn voan, nâng cằm nàng lên:
“Từ nay về sau, A Chiêu là chính thê duy nhất của Cửu Minh ta.”
Giọng hắn khàn khàn, pha chút men say, nhưng ánh mắt lại kiên định như một lời thề.
Sau đại hôn, Đông cung truyền ra tin vui: Thái t.ử phi mang thai.
Thái t.ử điều hai đội cấm vệ canh ngoài cung, tăng thêm ngự y thường trú. Thái y viện đều bị hắn điều động quá nửa. Một chén nước cũng phải khai báo, một món ăn phải qua hai lượt kiểm nghiệm.
Tống Chiêu thở dài:
“Điện hạ, thần thiếp chỉ là mang thai, đâu phải mắc trọng bệnh.”
Tiêu Việt lắc đầu, ngồi bên giường, tay đặt lên bụng nàng vô cùng trân trọng:
“Đây là hài t.ử mà ta và nàng đều chờ mong. Ta… ta sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ nàng sinh nở chịu khổ. Sợ một chút sơ suất… ta liền không biết sống thế nào.”
Tống Chiêu đỏ mắt, tay khẽ siết tay hắn. Từ ngày đó, Thái t.ử gần như dọn hẳn vào nội điện, đêm nào cũng canh nàng ngủ rồi mới yên tâm.
Mùa đông, trời đổ tuyết đầu mùa. Thái t.ử phi trở dạ vào giờ Tuất.
Đèn lồng đỏ treo khắp hành lang, Thái t.ử đứng ngoài phòng sinh, hai tay siết chặt đến trắng bệch. Lần đầu tiên trong đời, vị Thái t.ử khí vũ hiên ngang lại bước đi tới lui như con hổ sốt ruột.
Tiếng khóc trẻ con vang lên. Cả Đông cung như vỡ tung.
“Chúc mừng điện hạ! Thái t.ử phi sinh hạ một hoàng tôn, cát tường như ý!”
Tiêu Việt ngẩn người, sau đó vội xông vào. Hắn cúi người nhìn đứa trẻ đỏ hỏn trong tay bà vú, đôi mắt chưa mở nhưng tiếng khóc thanh dày.
Thái t.ử khẽ run:
“Đây… là con ta.”
Rồi nhanh chóng quay về phía Tống Chiêu, nắm tay nàng áp lên má mình:
“Vất vả cho nàng rồi, A Chiêu.”
Tống Chiêu mệt mỏi, chỉ khẽ cong môi:
“Ừm.”
Nàng quay sang Vu y bên cạnh, khẽ nói: “Bà bà, độc của A Yến…”
Vu y nhanh chóng nhận lấy nhau t.h.a.i có huyết mạch linh thảo cho vào hộp, “Con yên tâm nghỉ ngơi cho tốt, chuyện của A Yến đã có ta và Sở Sở lo liệu.”
….
Ba ngày sau, thiên hạ mở yến mừng hoàng tôn chào đời. Bệ hạ đích thân hỏi Thái tử:
“Việt nhi, con định đặt tên gì cho hoàng tôn?”
Thái t.ử chắp tay, giọng trầm ổn:
“Phụ hoàng, nhi thần đã nghĩ kỹ. Nhi thần mong hài t.ử sau này lớn lên sẽ mang chí hướng trời cao biển rộng, tâm kiên định như trụ cột quốc gia. Bởi vậy… muốn đặt tên là…”
“Tiêu Thịnh Viễn.”
“Thịnh” – thịnh thế cường quốc, cát tường hưng thịnh.
“Viễn” – chí hướng xa, đức hạnh vững bền, tầm nhìn vượt trăm dặm.
Bệ hạ cười lớn: “Thịnh Viễn! Tốt, rất tốt! Cái tên này có khí độ của thần long.”
….
Đêm hôm ấy, tuyết rơi rất nhẹ, Tống Chiêu ở Đông Cung nhận được tin báo A Yến đã tỉnh lại sau nhiều năm hôn mê, nàng vui mừng đến bật khóc dữ dội trong lòng Tiêu Việt.
Tiêu Việt ôm chặt nàng, an ủi: “Đừng khóc, ngày mai ta cùng nàng về Hầu phủ thăm đệ ấy.”