Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian này Trần Ý An vẫn luôn nóng nảy không yên, tiến độ công việc trì trệ, thành quả không như mong muốn giống như một chiếc dằm trong tim, khiến cô không có cách nào làm ngơ.
Gần đây Hoắc Thanh Lan lại liên tục đi công tác, phần lớn là những chuyến công tác ngắn, Trần Ý An vì thế mà càng thêm căng thẳng lo âu, như đã rơi vào một vòng tuần hoàn chết.
Chiều thứ sáu tan làm, Hedy rủ cô đi ăn tối, nói là để thư giãn đầu óc, Trần Ý An theo bản năng từ chối.
“Bao lâu rồi em chưa nghỉ ngơi hả, bắt đầu từ dự án Thiên Tân lần trước cho đến giờ, đã bao lâu rồi, có là người sắt cũng không chịu nổi,” Hedy nhìn cô trìu mến, cầm con chuột của cô giúp cô bấm lưu tài liệu, “Vừa hay chị có hai vé, tối nay ra ngoài đi chơi đi.”
Cũng đã nói đến mức này rồi, Trần Ý An cũng chỉ đành đồng ý, cô quay đầu lại nhìn bàn làm việc của mình — Trước kia còn khá gọn gàng ngăn nắp, dạo này thì giống hệt như trạng thái của cô, bừa bãi lộn xộn.
Lúc hai người chấm công xong đi ra không chú ý đến cửa thang máy bên cạnh mở ra. Hoắc Thanh Lan từ trong bước ra ngoài, liếc mắt một cái đã nhận ra bóng lưng của Trần Ý An, anh không khỏi ngạc nhiên, từ khi vào làm đến nay, Trần Ý An luôn là người đi sớm nhất về muộn nhất, hôm nay lại tan làm đúng giờ, đúng là có hơi kỳ lạ.
Trên đường đi ngang qua, Hoắc Thanh Lan hỏi Max đang cặm cụi chỉnh sửa số liệu tiến độ dự án thế nào rồi, lại như vô tình hỏi thăm, “Hai người kia đâu rồi?”
“Hình như nói là tối nay có buổi biểu diễn gì đó?” Max hết giờ làm là về nhà với vợ con, mấy thứ chơi bời của người trẻ anh ta không mấy quan tâm.
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, đi ngang qua bàn của Trần Ý An thì dừng lại nhìn.
Trước đây tài liệu được phân loại sắp xếp ngay ngắn, giờ lại bày rải rác khắp mặt bàn, chậu cây nhỏ ở một góc cũng khô héo, viền lá ngả sang vàng.
Có thể nhìn ra, dạo gần đây cô không ổn tí nào.
Trước đây Hoắc Thanh Lan cảm thấy cô không giống với những người khác, dường như anh tin tưởng cô luôn có thể tự điều chỉnh tốt bản thân, nhưng có lẽ anh đã bỏ qua một điều, cô chỉ mới bước chân vào môi trường công sở, còn chưa trải qua quá nhiều va vấp.
Hoắc Thanh Lan quay về văn phòng, Leo gửi lịch trình mới nhất qua, anh nhìn chằm chằm màn hình một lúc, rồi gọi điện cho Leo, bảo anh ta đẩy đi lịch trình của mấy ngày gần đây, cái nào không đẩy được thì hoãn lại.
Leo do dự: Nhưng đã đặt xong vé máy bay và khách sạn với phía đối tác rồi.
Hoắc Thanh Lan nói, trao đổi với lãnh đạo các bộ phận khác xem ai có lịch trình phù hợp không.
Leo đáp vâng.
Hoắc Thanh Lan ngồi trong văn phòng, trước đây từ vị trí này anh có thể thường xuyên nhìn thấy bóng dáng của Trần Ý An, hiện tại nơi đó trống trơn, khiến anh có hơi không quen.
Trong văn phòng cũng cực kỳ yên tĩnh, đôi khi Hoắc Thanh Lan làm xong việc sớm vẫn có thói quen ngồi lại thêm một lúc, trước đây có thể giải thích là để làm thêm việc, nhưng sau này thì có một phần nguyên nhân là vì Trần Ý An, anh lấy điện thoại ra, Trần Ý An cũng không nói với anh mình đi đâu, lịch sử trò chuyện gần đây giữa hai người dường như có phần xa cách, anh bận rộn với công việc, cô thì luôn bị giày vò bởi tâm trạng tụt dốc. Trực giác nói cho Hoắc Thanh Lan biết, không thể tiếp tục như vậy được nữa, nếu cứ tiếp tục thế này, tình cảm giữa hai người sớm muộn cũng sẽ xuất hiện vết rạn.
Hedy dẫn Trần Ý An đến một quán ăn nhỏ khá ổn, là quán Tứ Xuyên mở trong trung tâm thương mại, món ăn chua cay k*ch th*ch vị giác, nhưng Trần Ý An không ăn được nhiều.
Hedy cố tình không nhắc đến công việc với Trần Ý An, cô ấy có một sức quyến rũ kỳ lạ, có lẽ là năng khiếu gây cười trời sinh của người Đông Bắc, khiến Trần Ý An cuối cùng cũng thả lỏng hơn đôi chút.
“Lát nữa chúng ta đi xem gì thế chị?” Trần Ý An hỏi cô ấy, “Hòa nhạc hay là nhảy múa này kia ạ?”
“Xem đàn ông.” Hedy hào hứng hẳn lên. “Một đoàn vũ công Âu Mỹ siêu cháy.”
“A?” Trần Ý An ngạc nhiên, nhưng cũng không nghĩ nhiều. “Ở đâu ạ?”
“Không xa đâu.” Hedy cười thần bí.
Đến nơi mới biết đó là một quán bar nhỏ ở tầng hai. Xếp hàng trước cửa toàn là các cô gái trẻ, thành thật mà nói, Trần Ý An ngoan ngoãn từ bé đến lớn chỉ từng đi bar đúng một lần, là hồi đi học bị bạn bè nhất quyết kéo đi sinh nhật cho bằng được, Lúc vào cửa bảo vệ còn cho điện thoại của họ vào túi bảo vệ, nói là để phối hợp với quy định cấm quay phim chụp ảnh gì đó.
Chuyện này khá là vượt ngoài tầm hiểu biết của Trần Ý An, bây giờ phòng quay chụp trộm đã hiện đại đến mức này rồi sao?
Cho đến khi chương trình bắt đầu, Trần Ý An mới hiểu vì sao phải niêm phong điện thoại.
Màn biểu diễn quả thật gây ấn tượng mạnh với thị giác, âm nhạc thì đinh tai nhức óc.
Điện thoại cô rung lên hai lần, nhưng Trần Ý An không nhìn rõ màn hình, nơi này không có ghế, Trần Ý An liên tục bị chen lấn xô đẩy, Hedy thì đã hoàn toàn hoà vào đám đông cuồng loạn, Trần Ý An khát nước, nhạc quá to nên Hedy không nghe rõ, chỉ phẩy tay bảo cô cứ đi đi.
Trần Ý An ra quầy bar phía sau mua hai ly nước.
Ý tốt của Hedy cô hiểu, nhưng Trần Ý An không phải kiểu người hợp với cuộc sống về đêm, lại sợ bị kéo lên khuấy động không khí, dứt khoát làm một con đà điểu, batender của nơi này rất được, Trần Ý An thầm nghĩ dù sao hôm nay cũng không tăng ca, uống ít rượu rồi về ngủ cho xong.
Tan cuộc, Hedy vẫn còn đắm chìm trong màn biểu diễn bốc lửa vừa rồi, khen nức nở anh chàng người Anh kia đẹp trai thế nào, dáng người đẹp ra sao, Trần Ý An có cảm giác mình uống phải rượu giả, đầu óc choáng váng chỉ muốn ngủ, Hedy và cô đứng bên đường gọi xe, xung quanh khá đông người bắt xe, hai người bèn đi nhích sang một bên, Hedy liếc mắt một cái đã nhận ra chiếc xe quen thuộc đỗ dưới gốc cây, bèn kéo Trần Ý An đi tới, “Ô, kia là xe của Eric mà, để chị nhờ anh ấy đưa em về, còn chị sang bên kia đường bắt xe.”
“Dạ?” Trần Ý An còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng đã bị Hedy kéo đi xềnh xệch rồi nhét vào trong xe. Cô ngồi xuống rồi quay sang bên cạnh, quả nhiên là khuôn mặt quen thuộc của Hoắc Thanh Lan.
Cô gần như từ chuếnh choáng chuyển thành tỉnh rượu, phản ứng đầu tiên là chột dạ — Không phải chột dạ vì đến chỗ này, mà là cảm giác chột dạ như học sinh chưa làm xong bài tập đã lén đi chơi rồi bị bắt gặp.
Hoắc Thanh Lan không nói gì cô, chỉ hỏi cô đã ăn tối chưa.
Trần Ý An nghe anh hỏi xong lại thấy hơi đói, gật gật đầu rồi lại lắc đầu, “Chưa no.”
Hoắc Thanh Lan không nói gì nữa.
Suốt quãng đường đều khá yên lặng.
Trước đây Trần Ý An luôn không nhịn được mà líu lo với anh đủ thứ chuyện, nhưng bây giờ bỗng như có rất nhiều lời đều nghẹn lại trong cổ họng, làm thế nào cũng không thốt ra được.
Trần Ý An không muốn nghe Hoắc Thanh Lan an ủi mình chút nào.
“Nếu anh muốn nói với em mấy câu kiểu như chuyện này không có gì to tát, muốn em tự điều chỉnh tâm lý, thì thôi anh đưa em về nhà đi.” Trần Ý An im lặng một lúc, nhẹ giọng nói.
“Anh chỉ muốn em ăn một bữa tử tế rồi có một giấc ngủ ngon.”
Trần Ý An không nói nữa.
Hoắc Thanh Lan lái xe đưa cô về nhà mình, trước đây cô còn mâu thuẫn vì không muốn hai người quá ràng buộc nhau, nhưng trong lòng vẫn có mong chờ mơ hồ.
Hoắc Thanh Lan bảo cô ngồi đợi rồi đi thẳng vào bếp, chỉ là Trần Ý An khó mà ngồi yên, đứng chờ ở cửa bếp ngó vào.
Anh cởi áo khoác, bên trong chỉ còn áo sơ mi, động tác thành thạo mở tủ lạnh, lấy nguyên liệu cần thiết, anh làm việc lúc nào cũng không nhanh không chậm, khiến người khác nhìn vào mà vô thức thả lỏng.
Trần Ý An cuối cùng cũng thấy không nói lời nào thế này mãi có hơi gượng gạo, hơn nữa cô cũng đã nhận ra, bầu không khí gượng gạo này là do chính mình gây ra.
“Dì đâu ạ?”
“Anh cho dì nghỉ phép về nhà mấy ngày.”
“À… Tối nay em đi xem biểu diễn với Hedy.”
“Hay không?”
“Cũng tạm…” Trần Ý An đáp, “Chỉ là quá ầm ĩ, chắc chỉ có mấy cô gái trẻ thích.”
“Em không phải cô gái trẻ?”
“…”
Trần Ý An khựng lại, mím môi không nói lời nào, Hoắc Thanh Lan vẫn không nhanh không chậm nấu xong hai tô mì thịt sợi với dưa, bảo Trần Ý An lấy nước trái cây trong tủ lạnh rót ra, Trần Ý An mở tủ, phát hiện bên trong đầy ắp nguyên liệu nấu ăn, “Hôm nay anh đi siêu thị ạ?”
“Ừ.”
“Dạo này anh ăn ở nhà?”
“Ừ.”
Trần Ý An ồ một tiếng, cầm đũa thìa ra, cô rót hai cốc nước cam, nhà ăn kiểu mở rất sáng sủa, đèn tường tỏa ánh sáng ấm áp, Hoắc Thanh Lan ngồi đối diện, cô len lén liếc nhìn anh.
“Mấy ngày tới nghỉ ngơi đi, em còn khá nhiều ngày nghỉ phép,” Hoắc Thanh Lan nói, “Thả lỏng đầu óc.”
“Dạ?” Trái tim Trần Ý An thoáng chốc treo lên, “Em bị sa thải rồi sao?”
Hoắc Thanh Lan liếc cô một cái, “Nghĩ nhiều rồi, công ty đang thiếu người.”
“… Ồ” Câu trả lời công thức hoá như vậy, không khỏi khiến lòng cô trống trải.
“Anh thấy thời gian này em luôn căng thẳng, cảm thấy em nên cho mình được nghỉ ngơi.”
… Trần Ý An thoáng ngập ngừng, sao cô lại không muốn nghỉ chứ, chỉ là nếu một mình nghỉ ngơi, cô sợ là bản thân chỉ nằm trên giường lãng phí thời gian.
“Anh cũng xin nghỉ mấy ngày, ở bên em.”
“A? Công việc của anh không bận sao?” Trần Ý An ngẩng phắt đầu, “Anh xin nghỉ phép?”
“Muốn đi đâu thì nói với anh, chúng ta cùng đi,” Hoắc Thanh Lan nói, “Con người không phải cỗ máy vô cảm, có thể làm việc mãi không ngừng.”
“…” Trần Ý An chọc chọc sợi mì, nhỏ giọng nói, “Có phải em đã làm ảnh hưởng đến thành tích của cả tổ…”
“Trần Ý An,” Hoắc Thanh Lan hiếm khi gọi thẳng tên cô.
Trần Ý An bỗng nhận ra mình không dám nhìn thẳng vào mắt anh, ở trước mặt anh, không hiểu vì sao cô luôn cảm thấy chột dạ, bởi vì công việc dạo này làm không tốt, bởi vì tự mình trốn tránh chuyện tình cảm, mọi thứ đều khiến cô chột dạ.
“Đã tan làm rồi.”
“Em biết.”
“Những lời này anh nói với tư cách bạn trai,” Hoắc Thanh Lan nói, “Anh đã xem qua sắp xếp của tổ em, thời gian sắp tới sẽ không có dự án quan trọng nào, dù có phát sinh tạm thời thì với trạng thái hiện tại, em cũng không thể đảm bảo chất lượng công việc như trước, vì thế anh nghĩ điều quan trọng nhất với em lúc này là nghỉ ngơi mấy ngày, rồi hãy quay lại làm việc.”
Trần Ý An biết anh nói đúng, cô rũ mắt, “Vậy thì nghe anh.”
Dù sao công ty cũng là do anh quyết định.
“Muốn đi đâu?”
“Không biết…”
“Nghĩ xong rồi nói.”
Trần Ý An gắp mì, trước đây cô muốn đi rất nhiều nơi, giờ thì lại chẳng muốn đi đâu cả, lý do rất đơn giản: Công việc còn chưa làm xong, tâm trạng đâu mà chơi với bời chứ.
Đến lúc này Trần Ý An mới mơ hồ nhận ra, bản thân đã quá ám ảnh với việc phải đạt được thành tựu.
“Đi Uy Hải đi.” Trần Ý An nghĩ ngợi một lát rồi nói, “Em chưa từng đến đó.”
“Được.”
“Chúng ta đi bao lâu?”
“Em muốn bao lâu?”
“Bao lâu cũng được ạ?”
“Bao lâu cũng được.”
“Vậy năm ngày đi.”
“Làm tròn thành một tuần,” Hoắc Thanh Lan đẩy cốc nước cam đến cạnh tay cô, “Uống xong thì đi rửa mặt, chuẩn bị ngủ.”