Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 69.
Edit: Leia
“Chủ nhiệm Vương! Anh đừng sang khoa tôi rải tin đồn nữa!” Chu Cẩm Uyên đứng yên tại chỗ chỉ trích chủ nhiệm Vương khoa Cấp cứu, trong lòng cảm thấy khoa bọn họ đúng là nhà dột từ nóc, cuối cùng dạy hư luôn khoa Y học cổ truyền. Vừa rồi chắc chắn hai bên đã thương lượng, thấy anh xuất hiện là lập tức đồng thanh kêu luôn.
“Oan quá, tôi chỉ tình cờ đi ngang thôi. Vội lắm, đi trước đây.” Chủ nhiệm Vương còn chưa tiến đến chỗ Chu Cẩm Uyên đã vòng sang một cánh cửa khác đi mất dạng.
Chu Cẩm Uyên: “… Nghĩ là chủ nhiệm Vương bận trăm công nghìn việc vẫn bớt thời gian đi đồn khắp nơi?” Có điều người đã bỏ chạy, chắc chắn không nghe được anh nói mát phía sau.
Những người khác sôi nổi hẳn lên: “Tông chủ, hình như cậu lại hot rồi.”
“Cậu mới thu nhận đệ tử người nước ngoài đúng không, trên mạng người ta đồn ầm cả lên.”
“Thanh Phong và Minh Nguyệt không kể lại à?”
Hai đạo đồng vội vàng đứng lên, “Cái đó, chúng em vốn định báo thầy biết rồi, nhưng tối hôm qua thầy phải nghỉ ngơi, hôm nay lại đi làm trễ…”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Không hổ là những con người lập tức tiếp nhận biệt danh Thanh Phong / Minh Nguyệt, tốc độ đồng hóa phải nói là nhanh như tên lửa.
Thanh Phong và Minh Nguyệt yếu ớt giải thích: “Chúng ta đã thành lập tông phái rồi, có phải chúng em cũng được lên chức không?”
Một bác sĩ khác trêu chọc: “Chính ló, hai người làm đại đệ tử chân truyền được đấy.”
A ha ha, đúng rồi, đại đệ tử chân truyền nghe ngầu hơn đạo đồng nhiều. Khoan đã, nhưng hình như mỗi phái chỉ có một đại đệ tử chân truyền thôi mà?
Thanh Phong Minh Nguyệt nhìn nhau, biểu cảm dần dần thay đổi.
“Sư muội, tôi lớn hơn cô năm tháng đấy…”
“Sư huynh, tôi đến báo danh nhận nhiệm vụ sớm hơn nửa ngày. Tiểu Thanh Long tông của chúng ta không phân tuổi tác lớn nhỏ.”
Chu Cẩm Uyên: “Tiểu Thanh Long tông????”
Những người khác hoàn toàn không thấy bất ngờ, bác sĩ Mao còn vuốt đầu nghĩ, mình ở Tiểu Thanh Long tông nói kiểu gì cũng phải làm đến chức trưởng lão đấy nhỉ.
“Tiểu Chu như thế này là sao, chẳng lẽ không hài lòng với cái tên đó à? Thế thì hỏng, mọi người đã đồn khắp nơi rồi, hôm nay tôi còn đi kể cho khoa Phục hồi chức năng biết nữa.”
Mọi người nhìn Chu Cẩm Uyên đầy trêu chọc.
“…” Chu Cẩm Uyên không thể chịu nổi phải lao ra hành lang nhìn quanh, quả nhiên trông thấy chủ nhiệm Tạ cầm bình giữ nhiệt chậm rãi đi tới, “Chủ nhiệm ơi, chị quản lý bọn họ đi chứ!”
Tạ Mẫn đi đến gần bật cười ha hả: “Tôi chỉ là chủ nhiệm quản lý sao được, đến tông chủ như cậu còn quản không nổi cơ mà.”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
……
Chu Cẩm Uyên vừa tan làm thì nhận được điện thoại của Khúc Quan Phượng.
Hai người đã không liên lạc với nhau được một khoảng thời gian, từ sau khi Khúc Quan Phượng hồi phục, cậu ta liền vào công ty của bố mình nhậm chức, nghe nói là công việc rất bận rộn. Khúc Khánh Thụy ngược lại thỉnh thoảng vẫn theo lệ gọi điện hỏi thăm Chu Cẩm Uyên.
—— Ngài Khúc còn dẫn cả mẹ mình đến phòng khám bắt mạch theo tần suất kiểm tra sức khỏe định kỳ.
Cho nên lúc này Chu Cẩm Uyên nhận được điện thoại của Khúc Quan Phượng mới lấy làm lạ, “A lô, cậu Tiểu Khúc đấy à?”
“Bác sĩ Chu, bây giờ anh có ở phòng khám không?” Khúc Quan Phượng mở miệng liền hỏi.
“Tôi vừa tan làm, chuẩn bị qua bên đó đây.” Chu Cẩm Uyên đáp.
“Lát nữa tôi sẽ qua đó, có tiện cho anh không?” Khúc Quan Phượng hỏi.
“Tiện chứ.” Chu Cẩm Uyên nghe giọng điệu Khúc Quan Phượng hơi uể oải bèn khuyên, “Tôi nghe ngài Khúc nói cậu cố gắng lắm, nhưng vẫn phải chú ý sức khỏe, đừng để cố quá mà quá cố đấy.”
Khúc Quan Phượng bật cười, “… Bác sĩ Chu cũng rất cố gắng mà, làm việc suốt thôi.”
Chu Cẩm Uyên cười, “Đâu có giống nhau, thôi thế nhé, tôi chờ cậu bên phòng khám.”
Chu Cẩm Uyên nghe xong cũng không nghĩ nhiều, Khúc Quan Phượng vốn làm thẻ khám định kỳ ở Tiểu Thanh Long đến giờ còn chưa xài hết, có lẽ hôm nay cậu ta muốn tới tái khám kiêm xoa bóp thư giãn một chút thôi, không có gì kỳ lạ.
Trước cửa phòng khám Tiểu Thanh Long tuy vẫn tụ tập không ít người, nhưng so ra đã ít hơn rất nhiều so với khoảng thời gian trước. Phần lớn bọn họ tới để mua thuốc, lúc này thuốc trong ngày đã bán hết nên chí ít Chu Cẩm Uyên vẫn có chỗ đặt chân.
Đám nhóc từng làm lưu manh choai choai trong khu hiện giờ đang đảm nhiệm hết mọi việc lặt vặt trong phòng khám từ gói thuốc, tính tiền đến dọn vệ sinh. Quý Hoãn và Dung Sấu Vân ngồi trong phòng chữa bệnh, Dung Tế Tuyết hình như đã về nhà nấu cơm, gian ngoài chỉ có mình Thiệu Tĩnh Tĩnh ngồi vắt chân, vừa chơi điện thoại vừa luôn miệng sai phái đám đàn em: “Lúc xếp dược liệu phải cẩn thận vào, chú ý ——”
Ừm, đến cậu ta cũng thăng cấp rồi, có thể chỉ đạo người khác bằng kiến thức chuyên môn.
“Này Thiệu Tĩnh Tĩnh, tôi thấy cậu có phong thái y tá trưởng lắm.” Chu Cẩm Uyên ngồi xuống.
Thiệu Tĩnh Tĩnh đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng cất điện thoại, “Ông chủ về rồi ạ! Ôi anh đừng gọi tôi là y tá trưởng nữa, bây giờ ai cũng hiểu lầm cả!”
Thậm chí các bà các cô còn thắc mắc tại sao cậu ta không mặc đồng phục y tá và đội chiếc mũ màu hồng phấn như trong bệnh viện, khiến Thiệu Tĩnh Tĩnh kêu la oai oái. Cậu ta không phải y tá hộ lý gì hết, cùng lắm chỉ là người làm công ở phòng khám thôi.
“Thôi được rồi.” Chu Cẩm Uyên thừa dịp Khúc Quan Phượng chưa tới mà tranh thủ nghỉ ngơi.
Thiệu Tĩnh Tĩnh tươi cười nói: “Đúng rồi, ha ha, nghe nói gần đây ông chủ lại thăng chức à, hiện giờ đã là tông chủ của Tiểu Thanh long tiên tông?”
“Tôi chưa nhắc cậu mà cậu còn dám nói tôi?” Chu Cẩm Uyên cũng cười với Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Đừng gọi tông chủ, sau này gọi tôi là hội trưởng đi.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Hả? Hội trưởng hội gì cơ?”
Chu Cẩm Uyên: “Ủy ban tang lễ cho Thiệu Tĩnh Tĩnh.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………”
Thiệu Tĩnh Tĩnh ngả người ra sau, chưa một lần nào cậu ta cãi nổi Chu Cẩm Uyên, hơn nữa cứ thành thật một chút là da bắt đầu ngứa, chẳng trách bác sĩ Quý nói cậu ta đáng đời.
Thuốc đã bán hết, bên ngoài còn một đám người không mua kịp đành tiếc nuối rời đi. Đám đàn em hoàn thành xong nhiệm vụ hôm nay liền qua chỗ Thiệu Tĩnh Tĩnh ký tên ra về.
Thiệu Tĩnh Tĩnh thành thạo cầm bút đánh tick cho cả bọn trông rất ra dáng ra hình.
……
Lúc này Khúc Quan Phượng cũng tới, cậu ta quen đường đi thẳng vào trong, “Bác sĩ Chu.”
“Cậu Tiểu Khúc tới rồi?” Chu Cẩm Uyên lên tiếng, “Ha, quầng thâm mắt của cậu cũng đậm phết.”
Khúc Quan Phượng nói nhàn nhạt: “Gần đây tôi lại hơi hơi mất ngủ.”
“Lại mất ngủ? Chắc là áp lực công việc lớn quá.” Chu Cẩm Uyên dẫn cậu ta vào phòng khám châm cho mấy châm, lại hỏi thăm về giờ giấc sinh hoạt và dặn dò những việc cần chú ý.
Chu Cẩm Uyên nghe thấy bên ngoài hình như có người kêu tên mình, liền bảo Khúc Quan Phượng nằm nghỉ, mình thì đi ra xem xét.
Lương Nguyệt Xưng đang được người khác dìu chầm chậm tiến vào, anh ta nhìn xung quanh một vòng, có lẽ là cảm thán vì trước giờ chưa từng đến một cửa hàng nào nhỏ như vậy.
Thiệu Tĩnh Tĩnh thấy đối phương bệnh khá nặng, vốn muốn chạy tới đỡ Lương Nguyệt Xưng một chút nhưng người nọ quá có khí thế, cậu ta không dám manh động.
May mà Chu Cẩm Uyên đã đi ra, “Ông chủ, người này tìm anh này.”
“Anh Lương?” Chu Cẩm Uyên cạn lời.
Nhưng quan sát kỹ hơn, tuy Lương Nguyệt Xưng vẫn mang khí thế áp đảo mọi người nhưng Chu Cẩm Uyên nhạy bén nhận ra hành động của anh ta trông còn lo âu hơn lần gặp trước.
Lương Nguyệt Xưng mở miệng: “Bác sĩ Chu, tôi cố ý đến Hải Châu một chuyến, hy vọng cậu có thể tiếp khám cho tôi.”
Chu Cẩm Uyên càng khẳng định suy nghĩ trong lòng hơn, Lương Nguyệt Xưng cố tình dùng giọng điệu y chang những lần trước, nhưng cũng chính cách nói này đã để lộ sự lo âu của anh ta.
“Bệnh tình của anh Lương trở nặng rồi đúng không?” Chu Cẩm Uyên hỏi dò.
Sắc mặt Lương Nguyệt Xưng không thay đổi, “Tại sao cậu lại nghĩ thế?”
Chu Cẩm Uyên không buồn vạch trần, “Vậy tôi vẫn giữ câu trả lời cũ.”
Lương Nguyệt Xưng nhíu mày: “Bác sĩ Chu này, cậu cứ nhất quyết cứng đầu như vậy sao?”
Lúc này Khúc Quan Phượng vẫn đang cắm châm từ trong phòng đi ra, “Không có quy củ không thể giữ trật tự. Nếu là bệnh nhân thì phải tuân theo quy định của phía bác sĩ.”
Lương Nguyệt Xưng trông thấy Khúc Quan Phượng liền nhíu mày, suy nghĩ vài giây mới nhớ ra, “Cậu là… con trai Khúc Khánh Thụy?”
Bọn họ chưa từng gặp mặt trực tiếp, anh ta chỉ mới gặp qua Khúc Khánh Thụy sau khi đã tìm hiểu về ca bệnh liệt chân của Khúc Quan Phượng, lúc này mới nhận ra nhờ so sánh ảnh chụp.
Khúc Quan Phượng không đáp lời nhưng thái độ rất rõ ràng.
Lương Nguyệt Xưng lạnh lùng nói, “Đây là chuyện giữa tôi và bác sĩ Chu, không liên quan gì đến cậu hết.”
Khúc Quan Phượng đáp: “Vậy phải xem ngài Lương đây tính nói chuyện kiểu gì đã.”
Lương Nguyệt Xưng bật cười như nghe phải chuyện hài hước, “Tôi có thể nói thế nào được? Chẳng lẽ lại đi uy h**p vị bác sĩ đang nắm số mệnh mình trong tay à?”
Khúc Quan Phượng hỏi lại: “Chắc anh phải có biện pháp tốt hơn chứ?”
Bọn họ vẫn lời qua tiếng lại, Chu Cẩm Uyên ở giữa nghe xong chợt bừng tỉnh.
Chẳng trách Khúc Quan Phượng lâu nay không xuất hiện đột nhiên đòi tới phòng khám, có lẽ không chỉ vì mất ngủ tái phát đâu. Chắc hẳn cậu ta nghe được tiếng gió Lương Nguyệt Xưng thân chinh tới Hải Châu, sợ tay trọc phú đó làm gì bất lợi nên mới chạy tới giúp đỡ.
Lương Nguyệt Xưng rất muốn cười, anh ta quả thật không thể làm chuyện quá đáng với một bác sĩ vì dù sao người ta vẫn nắm đằng chuôi. Với y thuật của đối phương, lỡ đâu giận lên lại lẳng lặng động tay động chân chỗ nào đó thì cũng chẳng ai làm gì được. Đặc biệt bác sĩ này còn có mấy ô dù khá to và hùng hậu (Đương nhiên anh ta có cân nhắc đến phương án khác, chẳng hạn như dùng biện pháp thúc đẩy gián tiếp.)
Chuyện buồn cười nhất chính là Lương Nguyệt Xưng biết đến ca bệnh của Khúc Quan Phượng nên mới khăng khăng đòi Chu Cẩm Uyên chữa cho mình.
Nhưng chẳng lẽ anh ta thật sự, nhất thiết phải khám bệnh ở chỗ bé như mắt muỗi này sao? Bên tai nghe loáng thoáng tiếng loa rao hàng rong, khói dầu từ tiệm cơm nhỏ bên cạnh thỉnh thoảng còn bay sang, ngoài đường là đám trẻ con tan học về nhà la hét ầm ĩ ——
Chỉ nội việc đứng ở đây thôi mà Lương Nguyệt Xưng đã cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đúng lúc này Dung Sấu Vân từ phòng trong đi ra, trên tay ôm một cái vại thuốc cao màu đen bốc mùi hăng hắc vừa đi vừa khuấy, “Ôi chao, mấy người đứng đây làm gì thế?”
Cảm nhận được bầu không khí căng thẳng trong phòng, Dung Sấu Vân tò mò hỏi.
Lương Nguyệt Xưng mặc bệnh sạch sẽ liếc thấy vại thuốc cao kia, lập tức khó chịu quay đầu.
Khúc Quan Phượng giữ im lặng không trả lời.
Chu Cẩm Uyên nhìn quanh rồi đáp: “Không có gì, vị này tới hỏi thăm, đang tính toán đến việc điều trị ở phòng khám chúng ta.”
“Thế à? Bị bệnh gì.” Dung Sấu Vân đứng dựa vào quầy tiếp tục khuấy thuốc cao, hất cằm hỏi, “Bị thương chân? Nếu là chân thì tôi chữa được, dùng thuốc cao đặc hiệu này này…”
“…” Lương Nguyệt Xưng nhìn anh ta với ánh mắt bài xích, sau đó suy nghĩ một hồi rồi cụp mắt chịu thua, “Tôi… sẽ chữa ở đây.”
Thái độ Chu Cẩm Uyên rất rõ ràng, anh dự cảm lần này đối phương không thể không nhượng bộ.
Khó khăn nói xong câu vừa rồi, Lương Nguyệt Xưng lại hỏi, “Tôi có thể ——”
“Không thể!” Thật ra Chu Cẩm Uyên không biết anh ta đề nghị chuyện gì, nhưng trực giác mách bảo anh cứ từ chối thẳng, “Tôi yêu cầu bệnh nhân phải hoàn toàn phối hợp.”
Lương Nguyệt Xưng nhắm mắt, “Tôi biết rồi, sẽ nghe theo mọi yêu cầu của cậu.”
Chu Cẩm Uyên khá tò mò vì nhìn về ngoài không thể đoán ra bệnh tình Lương Nguyệt Xưng đã tiến triển đến đâu, rốt cuộc là bệnh gì mới khiến một kẻ như Lương Nguyệt Xưng sửa lại cái nết, vứt bỏ hết tác phong trọc phú thường ngày.
“Được rồi, chúng ta hẹn thời gian chính xác đi, hoặc nếu anh gấp quá bây giờ có thể khám luôn.” Chu Cẩm Uyên nói.
Lương Nguyệt Xưng rủ lông mi, “Đương nhiên là ngay bây giờ, nhưng mà…”
Chu Cẩm Uyên hiểu rõ, “Chờ một lát, để tôi rút châm cho cậu Tiểu Khúc, sau đó chúng ta sẽ vào phòng khám riêng.”
……
“Cậu Tiểu Khúc, cảm ơn cậu đã quan tâm.” Chu Cẩm Uyên tiễn Khúc Quan Phượng ra về.
Khúc Quan Phượng liếc vào bên trong thấy cấp dưới của Lương Nguyệt Xưng đang bận rộn quét tước đổi ga trải giường trong phòng khám, thậm chí còn đề nghị bao luôn phòng khám nhỏ nhưng bị từ chối.
Cậu ta thu tầm mắt lại: “Không có gì, có chuyện cứ nói tôi một tiếng, tôi đi đây.”
Dù Lương Nguyệt Xưng có hống hách thế nào thì nơi này vẫn là Hải Châu, phép vua phải thua lệ làng. Chu Cẩm Uyên lại là người đặc biệt trong lòng Khúc Quan Phượng, cậu ta sẽ không để bất kỳ ai uy h**p đến bác sĩ Chu, dù là nguy cơ cũng không được.
“Biết rồi.” Chu Cẩm Uyên nhìn Khúc Quan Phượng rời khỏi phòng khám.
Lúc này bên trong phòng khám nhỏ đã lột xác hoàn toàn, cũng không rõ người của Lương Nguyệt Xưng dùng cách gì mà chỗ nào trong phòng cũng tỏa sáng lấp lánh nhưng không hề có mùi xà phòng hay nước tẩy rửa. Chu Cẩm Uyên hoài nghi nếu đủ thời gian, có khi bọn họ sẽ dát vàng luôn cả chiếc giường khám cũng nên.
Làm xong mọi việc, đám cấp dưới rời khỏi phòng khám đi ra ngoài đợi, chỉ còn lại một mình Lương Nguyệt Xưng.
“Phòng khám chúng tôi vệ sinh theo tiêu chuẩn y tế đấy, ngày nào cũng sát khuẩn đổi đồ dùng ——” Thiệu Tĩnh Tĩnh yếu ớt oán giận.
Lần đầu tiên gặp Lương Nguyệt Xưng cậu ta đã bị tác phong hào nhoáng của đối phương dọa sợ, đến mấy người như cậu Khúc hay Kim Xước Tiên đều nhập gia tùy tục cả mà.
“Vào trong thôi nào, trọc phú.” Chu Cẩm Uyên ra hiệu cho Thiệu Tĩnh Tĩnh im miệng, đoạn vươn một tay ra.
Lương Nguyệt Xưng cụp mắt, đỡ tay Chu Cẩm Uyên bước vào phòng khám nhỏ.
Bên ngoài, Thiệu Tĩnh Tĩnh chờ bọn họ đi khuất mới thì thầm hỏi Dung Sấu Vân: “Ông chủ Dung, anh nói xem gã trọc phú đó bị bệnh gì được nhỉ?”
Dung Sấu Vân ngẫm nghĩ: “Không biết, nhìn qua không giống có vết thương ngoài nhưng cử động khó khăn, chẳng lẽ là ALS*?”
*ALS (Amyotrophic Lateral Sclerosis) – Hội chứng xơ cứng teo cơ một bên: Là căn bệnh teo cơ thần kinh kéo dài. Nó tấn công tế bào của hệ thần kinh và các liên kết của tế bào trong não và tủy sống. Nơron vận động là lớn nhất trong các tế bào thần kinh, kéo dài từ não đến tủy sống và từ tủy đến các cơ trên cơ thể. Khi những nơron vận động này chết đi, não không thể khởi động và kiểm soát hoạt động của cơ trên cơ thể.
ALS còn được gọi là bệnh Lou Gehrig, tuy Lương Nguyệt Xưng không thực sự mắc căn bệnh đó nhưng quả thực có vài điểm tương đồng ——
……
“Ở đây có hồ sơ bệnh án của những người bị mắc bệnh trong gia đình tôi, người từng xem qua không quá con số 5.” Lương Nguyệt Xưng nói ngắn gọn.
Anh ta không ký thỏa thuận bảo mật với Chu Cẩm Uyên nhưng lại có trực giác mãnh liệt rằng, chỉ cần anh tiếp khám thì tuyệt đối sẽ không tùy tiện tiết lộ thông tin ra ngoài.
“Bệnh di truyền sao?” Chu Cẩm Uyên mở hồ sơ ra, phần lớn giấy tờ đều bằng tiếng nước ngoài. Anh không đọc kỹ bệnh án mà lựa chọn hỏi chuyện Lương Nguyệt Xưng trước.
Lương Nguyệt Xưng gật đầu, đoạn miêu tả rất trôi chảy: “Bệnh Kennedy, một bệnh thần kinh vận động di truyền lặn liên kết nhiễm sắc thể X. Sau khi phát bệnh, chức năng thần kinh và cơ bắp suy giảm rồi nặng hơn qua từng năm, lan từ tứ chi ra toàn thân, cơ thể mất sức, run rẩy, cuối cùng phải ngồi xe lăn, ngay cả việc nuốt và thở cũng trở nên khó khăn.”
Tuy tuổi thọ bệnh nhân tương đương với người bình thường nhưng chất lượng sinh hoạt bị suy giảm nghiêm trọng. Vì đây là bệnh di truyền lặn liên kết với nhiễm sắc thể X cho nên phụ nữ mang bệnh này thường không có triệu chứng lâm sàng, chỉ có nam giới là phát bệnh.
“Bệnh Kennedy…” Chu Cẩm Uyên chưa từng nghe qua chứng bệnh này. Đó không phải việc gì nghiêm trọng vì bệnh Kennedy rất hiếm gặp, chẩn đoán cũng khá khó khăn. Có điều giống với phán đoán của anh, xét theo góc độ Đông y thì nó thuộc nhóm liệt mềm.
Nếu đã là bệnh di truyền, do gen quyết định, không có gì lạ khi Lương Nguyệt Xưng nhắc đến việc điều trị theo giai đoạn. Chính anh ta cũng đoán được quá trình điều trị bệnh sẽ rất lâu rất dài, phải dùng châm cứu để làm chậm sự tiến triển của bệnh.
Lương Nguyệt Xưng thường tỏ ra kín kẽ, nhưng lúc này nhắc đến bệnh tật anh ta vẫn không hề thay đổi sắc mặt, rất khó nói rốt cuộc là đã sớm quen với bệnh tật quấn thân hay che giấu cảm xúc tốt nữa.
Anh ta cũng biết rõ đúng là Chu Cẩm Uyên có chút kiến thức Tây y nhưng dù sao vẫn là bác sĩ Đông y, cho nên rất kiên nhẫn mô tả về bệnh tình bao gồm kết quả xét nghiệm gen, kết quả xét nghiệm bệnh và các loại thuốc đã từng điều trị.
“Bác sĩ nói số lượng bản sao CAG của tôi rất cao nên tuổi khởi phát bệnh sớm, chưa đến ba mươi đã phát bệnh. Cho đến bây giờ tôi luôn kiên trì vận động và dùng nhiều cách khác để trì hoãn tốc độ tiến triển bệnh, nhưng gần đây lại bắt đầu đi đứng khó khăn, cơ bắp chi dưới teo rút, hơn nữa còn…” Lương Nguyệt Xưng khẽ thở dài.
Bệnh về gen di truyền rất khó chữa, gia đình Lương Nguyệt Xưng đã chi rất nhiều tiền cho các nghiên cứu về liệu pháp gen nhưng chưa đạt được thành quả đáng kể. Số ít thuốc điều trị hiện nay hoặc là chưa hoàn thiện, hoặc có tác dụng phụ rất mạnh, tóm lại là chưa có phương pháp nào điều trị hiệu quả.
Đây là điều bất đắc dĩ nhất, cũng là nguyên nhân chính khiến Lương Nguyệt Xưng vung tiền như rác.
“Gần đây bệnh trở nặng à?” Chu Cẩm Uyên hỏi, quả thật thái độ của Lương Nguyệt Xưng đột nhiên gấp gáp hẳn.
Lương Nguyệt Xưng duỗi tay ra, “Vừa rồi tôi chỉ kể một phần, giữ lại một phần, mời bác sĩ Chu nói thử xem.”
Trong khi anh ta giải thích bệnh tình, Chu Cẩm Uyên vẫn luôn thể hiện rằng mình hoàn toàn không biết gì về bệnh này cả, nhưng vậy không chứng tỏ được gì, anh ta cũng biết rõ mục đích của mình chỉ là muốn bác sĩ châm cứu giảm triệu chứng teo cơ.
Nhưng Lương Nguyệt Xưng vẫn hy vọng Chu Cẩm Uyên sẽ cho mình nhiều sự tin tưởng hơn.
Chu Cẩm Uyên nhìn Lương Nguyệt Xưng rồi đặt tay lên cổ tay đối phương bắt mạch, chỉ sờ mấy cái mà sắc mặt anh đã trở nên nghi hoặc. Khoảng hai phút sau, Chu Cẩm Uyên ngập ngừng hỏi: “Có chỗ đặc biệt đấy, âm dương cùng hư? Anh… có phải anh…”
Đôi mắt Lương Nguyệt Xưng sáng lên, âm dương cùng hư!
Tuy anh ta không tinh thông y lý, cũng chưa từng nghe về chẩn đoán này nhưng thân là người Trung Hoa thấm nhuần tư tưởng văn hóa từ bé, đương nhiên không khó lý giải bốn chữ đó. Lương Nguyệt Xưng cho rằng lời biện chứng của Chu Cẩm Uyên đã phán đoán chính xác bệnh tình của mình!
“Hôm nay gặp được minh y rồi!” Lương Nguyệt Xưng đặt tay lên nút áo vest cởi áo ra, bên trong vẫn còn lớp áo sơ mi nhưng cũng đủ để thấy được thứ che giấu dưới lớp vải mỏng.
Lương Nguyệt Xưng cởi luôn áo sơ mi để lộ một mảnh vải khác quấn quanh ngực, che đi bộ phận đã phát triển đến mức bất thường.
Hơn nữa sau khi cởi áo mới nhận ra làn da anh ta quá mịn, lông trên cơ thể rất thưa thớt.
—— Một triệu chứng thường thấy của bệnh Kennedy chính là hormone sinh dục nam rất thấp và dần dần biểu hiện qua sự phát triển của bộ phận sinh dục, cùng với nhiều triệu chứng dễ thấy bằng mắt thường khác.
Tình trạng của Lương Nguyệt Xưng chỉ mới xuất hiện gần đây, tuy anh ta đã có hiểu biết ít nhiều – nếu không phải thế cả gia đình anh ta đã không giữ kín bệnh tình để tránh người ngoài suy đoán lung tung – thì vẫn hoảng loạn không bình tĩnh nổi, lúc này mới nôn nóng chạy đến chỗ tìm Chu Cẩm Uyên.
Thời còn nhỏ Lương Nguyệt Xưng đã chứng kiến người thân của mình sau khi phát bệnh phải đi tìm đủ loại bác sĩ Đông Tây y, có người nói nguyên nhân có thể do thiếu thận dương, cần điều chỉnh lại cơ thể hoặc nên bổ sung thêm androgen*.
*Androgen: Một loại nội tiết tố được xem như k*ch th*ch tố sinh dục ở nam giới, tạo nên sự nam tính. Khi thiếu hormone này cơ thể người nam sẽ bị nữ hóa, cơ bắp không phát triển.
Nhưng mà mọi chuyện đã tiến triển ngược lại, có người từng điều trị theo hướng bổ sung androgen nhưng dẫn đến đẩy nhanh quá trình tiến triển bệnh hơn nữa!
Trên thực tế nguyên nhân của bệnh Kennedy là do đột biến gen thụ thể androgen, gây ra đủ loại biến đổi mới dẫn đến tình trạng tế bào thần kinh biến dạng và chết đi. Ngược lại, nếu ức chế androgen thực sự có thể làm chậm quá trình mắc bệnh.
Chỉ bổ dương hoặc bổ sung androgen là sai hoàn toàn.
Thế nên dưới tình huống Chu Cẩm Uyên không biết gì về bệnh Kennedy nhưng vẫn chẩn đoán được “âm dương cùng hư”, Lương Nguyệt Xưng cực kỳ thán phục, y học cổ truyền quả là kỳ diệu hơn anh ta nghĩ. Thật ra ban đầu Lương Nguyệt Xưng chỉ hy vọng Chu Cẩm Uyên có thể điều trị chứng nhược cơ của mình bằng châm cứu, nhưng hiện giờ lời chẩn đoán khiến anh ta ôm hy vọng, biết đâu anh có thể cải thiện cả một chứng bệnh khác của mình thì sao?
“Anh để tôi khám kỹ hơn được không?” Chu Cẩm Uyên làm sao biết được Lương Nguyệt Xưng suy nghĩ những gì, Đông y cũng không bao giờ bị tên bệnh đánh lừa. Mặc kệ là hội chứng hay biến chứng gì đó, chỉ cần tập trung biện chứng rồi chữa là được, cho nên anh cần sờ nắn và kiểm tra kỹ lưỡng khu vực đó.
“Được chứ.” Lương Nguyệt Xưng cực kỳ phối hợp, trái ngược hoàn toàn với thái độ dè dặt thường ngày, có lẽ Chu Cẩm Uyên đã được anh ta tín nhiệm hoàn toàn.
Chu Cẩm Uyên đeo bao tay chạm vào phần dưới cổ, vẻ mặt không có gì thay đổi.
Mãi đến khi Lương Nguyệt Xưng đột nhiên hỏi: “Bác sĩ Chu, trước đây anh đã tiếp khám bệnh nhân nào như tôi chưa?” Thật ra anh ta vẫn thấy mất tự nhiên, chỉ là không hay thể hiện ra ngoài. Cũng không phải ngại ngùng gì mà tại Lương Nguyệt Xưng chưa quá quen với những triệu chứng mới của mình.
“Hả?” Chu Cẩm Uyên thành thật đáp, “Tôi biết rất nhiều bệnh nhân có triệu chứng tương tự anh nhưng bệnh lý nền khác hẳn. Thật ra sự phát triển của nam giới ở khu vực này phổ biến hơn mọi người tưởng, có điều tôi chưa điều trị cho nhiều người lắm. Dù sao thì ——”
Lương Nguyệt Xưng: “Dù sao gì cơ?”
Chu Cẩm Uyên: “Chỗ chúng tôi hiếm thấy trường hợp này lắm, chẳng lẽ anh từ bên Hải Đường qua đây hả?”
.
Chu Cẩm Uyên và Lương Nguyệt Xưng cùng nhau ra khỏi phòng khám, mọi người chỉ trông thấy hai người lịch sự bắt tay nhau. Sau đó Chu Cẩm Uyên nói với Lương Nguyệt Xưng: “Ngày mai gặp lại, tôi phải suy nghĩ thêm về phương án điều trị đã.”
Nếu âm dương cùng hư thì đơn giản nhất là bổ sung cả hai để khôi phục cân bằng âm dương trong cơ thể bệnh nhân. Sau khi dùng thuốc và châm cứu cải thiện bệnh tình, hàng năm lại trị liệu bổ sung để ổn định tình huống. Dù không thể chữa khỏi hoàn toàn, thông qua những đợt điều trị kéo dài cũng có thể cố gắng duy trì chất lượng sinh hoạt cho bệnh nhân, đây chính là điều bệnh nhân mắc bệnh Kennedy lo lắng nhất.
Chu Cẩm Uyên giữ lại tập hồ sơ của anh ta để tham khảo các chỉ số xét nghiệm, sau đó tính toán các loại thuốc men.
“Làm phiền cậu.” Lương Nguyệt Xưng nói. Anh ta khẽ gật đầu liếc mắt một cái lập tức có người tiến vào đỡ tay, chậm rãi dìu ra ngoài.
“Bệnh gì thế?” Dung Sấu Vân vừa bới cơm vừa hỏi, Dung Tế Tuyết mới xách cơm tối qua phòng khám xong.
“Bệnh về thần kinh vận động, chứng liệt mềm.” Chu Cẩm Uyên đáp đơn giản, nói vậy không tính là sai, lại hoàn toàn che giấu được thông tin riêng tư cho Lương Nguyệt Xưng. Nếu anh cứ giấu giếm rất dễ làm người ngoài thêm tò mò, chắc hẳn gia đình Lương Nguyệt Xưng cũng có cách nói khác về bệnh tình những lúc cần thiết.
Quả nhiên những người khác không hề tò mò vì nghe không khác gì Khúc Quan Phượng hay Elena, ở Tiểu Thanh Long liệt không tính là bệnh đặc biệt, như vậy cũng giải thích được thái độ kỳ quặc của Lương Nguyệt Xưng.
Chu Cẩm Uyên cũng bắt đầu ăn cơm, trong đầu tiếp tục suy nghĩ về bệnh tình Lương Nguyệt Xưng.
Đương suy nghĩ thì điện thoại chợt có âm báo, anh nhìn qua, là Minh Nguyệt nhắn WeChat nói sau giờ tan tầm có đi chơi Locked Room với Thanh Phong ở gần đó, kết quả chơi xong hình như Thanh Phong bị say nắng nhẹ.
Có lẽ ban ngày làm việc khá bận rộn, mệt, trong phòng lại ngột ngạt nên mới sinh bệnh.
Chu Cẩm Uyên trực tiếp chia sẻ định vị, “Dẫn cậu ấy qua phòng khám đi.”
Chỉ chốc lát sau hai người đã đến nơi, Chu Cẩm Uyên chuẩn bị mọi thứ từ trước nên đưa ngay Thanh Phong vào phòng chữa trị, sau đó sai Thiệu Tĩnh Tĩnh và Minh Nguyệt ngồi trông chừng.
Đây là lần đầu Thanh Phong và Minh Nguyệt đến phòng khám Tiểu Thanh Long, nhưng nghe danh nơi này đã lâu.
Thiệu Tĩnh Tĩnh thấy bọn họ tỏ thái độ rất thân thiết với Chu Cẩm Uyên, liền rót cốc nước cho Minh Nguyệt rồi hỏi: “Này, hai người là gì của ông chủ tôi thế?”
Thanh Phong đang nằm sấp yếu ớt đáp: “Tôi là đại đệ tử chân truyền của Tiểu Thanh Long.”
Minh Nguyệt nhanh chóng cướp lời: “Đừng nghe anh ta nói bậy, tôi mới phải.”
Thứ nhảm nhí gì đây, Chu Cẩm Uyên vừa nhai cơm vừa nghiêng đầu nhìn, cảm thấy rất cạn lời.
“??!” Thiệu Tĩnh Tĩnh khiếp sợ thốt lên, “Mấy người là đệ tử chân truyền Tiểu Thanh Long vậy tôi là cái gì! Tôi làm y tá trưởng cho tông chủ bao lâu rồi biết không!”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Lời tác giả:
Trai thẳng dạo Hải Đường: Để tôi chữa bệnh cho mọi người nha
PS: Dưới bình luận có người không hiểu, nếu nói đơn giản thì Hải Đường chính là một cái bãi đậu xe… Bãi đậu xe đó! Các bạn hiểu chưa!