Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 70

Trước Tiếp

Chương 70.

Edit: Leia

Thiệu Tĩnh Tĩnh khiếp sợ, Thanh Phong, Minh Nguyệt còn khiếp sợ hơn.

Một y tá trưởng chạy vào tranh chức đệ tử chân truyền làm gì, cậu chưa từng luyện công —— Ủa lộn, cậu đâu phải học trò của thầy Chu đâu.

“Cậu làm y tá thì đừng mơ đến chức đó!”

Thiệu Tĩnh Tĩnh lấy chứng nhận quy y của mình ra, không đùa được đâu, cậu ta thật sự có giấy do đạo quán cấp đấy. Trước kia vì muốn ăn gà nên Thiệu Tĩnh Tĩnh quyết đoán hứa hẹn, về sau trên Hương Lộc Quán tổ chức lễ xuất gia, cậu ta được Chu Cẩm Uyên dẫn dắt cũng cầm căn cước đi lấy giấy chứng nhận luôn…

Thanh Phong, Minh Nguyệt: “…………”

Hai người bọn họ cạn lời, phục rồi, cái này thật sự không tranh được.

Chu Cẩm Uyên lạnh lùng nhìn, anh cảm thấy nhãi ranh Thiệu Tĩnh Tĩnh chỉ là không muốn chịu thua thôi.

“Ông chủ ơi, tôi…” Thiệu Tĩnh Tĩnh quay đầu muốn khoe khoang, chạm phải ánh mắt Chu Cẩm Uyên lập tức co rúm lại, vừa lẩm bẩm niệm kinh vừa lau bàn.

Chu Cẩm Uyên ăn xong cơm thấy Thanh Phong đã khá hơn một chút, thân trên để trần, sau lưng có vài vết ửng đỏ do giác hơi liền đứng dậy xoa bóp cho đối phương thêm một chút. Thanh Phong không còn khó chịu như ban đầu, nghỉ ngơi thêm một lát chắc sẽ hồi phục hoàn toàn.

“Được rồi, mọi người về đi, tôi còn có việc.” Chu Cẩm Uyên mở laptop của mình ra chuẩn bị sửa sang giáo án cho các tiết học của mình ở Đại học y dược cổ truyền Hải Châu. Anh soạn xong cũng đã gửi cho hiệu trưởng La xem xét, sắp vào học kỳ mới rồi, hôm nay anh muốn xem lại lần cuối.

“Thầy Chu ơi, cái gì thế ạ?” Minh Nguyệt tình cờ đọc được dòng chữ《 Tuyển tập các bệnh án kinh điển 》ngay trang đầu mà Chu Cẩm Uyên viết.

“Tôi chuẩn bị dạy môn tự chọn ở đại học Y dược cổ truyền Hải Châu.” Chu Cẩm Uyên chỉ tay, “Cho khoa Y học cổ truyền của họ đấy.”

Trường đại học Y dược cổ truyền Hải Châu có rất nhiều chuyên khoa như khoa Y học cổ truyền, khoa Dược, khoa Châm cứu xoa bóp, khoa Đông Tây y kết hợp vân vân… Chu Cẩm Uyên sẽ về dạy cho khoa Y học cổ truyền.

Thanh Phong thốt lên, “Thế này chẳng phải là khai tông lập phái thật rồi sao, chúng ta sẽ có sư đệ sư muội sớm thôi.”

“Woa??” Minh Nguyệt cũng kinh ngạc, “Nhưng với kinh nghiệm học môn tự chọn của em, môn này… nghe hơi tầm thường!”

Quá tầm thường, không ấn tượng, không giống với phong cách thường ngày của thầy Chu, cũng càng thiên về môn lý luận hơn. Hơn nữa với hiểu biết của Minh Nguyệt về Chu Cẩm Uyên, hẳn anh sẽ mở các lớp như《 Dạy châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú chỉ trong một kỳ 》,《 Thực hành kinh phương lâm sàng 》hay《 Bách khoa toàn thư về liệu pháp dược thiện thần tiên trong y học cổ truyền 》gì đó, đảm bảo khóa nào cô cũng đăng ký!

“Có ấn tượng hay không phải xem bản lĩnh của người giảng dạy.” Chu Cẩm Uyên nói một câu quá chính xác làm Thanh Phong, Minh Nguyệt liên tục gật đầu.

Chương trình học của anh đúng là có cái tên không hề đặc sắc, cũng không thể hiện được trọng điểm giảng dạy, nhưng thật ra cũng vì bên trong có quá nhiều trọng điểm nên cuối cùng đành đặt một cái tên hết sức chung chung.

“A, đến lúc đó chúng ta cũng đi nghe giảng đi!” Thanh Phong nói, nếu cậu chàng biết có ngày Chu Cẩm Uyên đi dạy học thật thì đã cố sống cố chết thi vào đại học Y dược cổ truyền rồi, nghề này mà gặp được thầy giáo có tâm là cực kỳ may mắn.

Minh Nguyệt nhớ ra, “Đúng rồi, vậy nghĩa là thầy vào chung trường với Dung thần còn gì.”

Chu Cẩm Uyên nói: “Đúng vậy, tôi còn muốn phá lệ kéo ‘Dung thần’ của các bạn về làm trợ giảng nữa.”

Minh Nguyệt lập tức nói: “Thế thì em càng phải tìm cơ hội đi nghe, rất muốn chứng kiến cảnh các sư đệ sư muội sợ hãi vì bị sinh viên xuất sắc thống trị…!”

Chỉ nghĩ đến thôi đã đủ chờ mong rồi.

……

Hôm sau Chu Cẩm Uyên dành cả ngày ở phòng khám Tiểu Thanh Long, giữa chừng đi đổ rác còn được chủ nhiệm Hà gọi lại, nhờ anh tài trợ mấy viên thuốc cỡ đại làm phần thưởng cho cuộc thi nhảy quảng trường thường niên.

“Đối diện chỗ các cậu có một tòa nhà được mua đứt rồi, nguyên tòa luôn.” Hà chủ nhiệm lơ đãng nhắc một câu.

Đối diện? Tòa nhà đối diện lớn lắm mà, trong lòng Chu Cẩm Uyên chợt lóe qua một ý nghĩ, “À.”

Đến khi trở về nhìn sang đối diện, anh bắt gặp ngay một con siêu xe dài dừng trước cửa, người đi ngang qua ai cũng phải ngoái nhìn, thậm chí là chụp ảnh. Không cần đoán mà có thể khẳng định luôn tác giả chính là Lương trọc phú, phong cách hành sự của người này thật sự không tương xứng với khí chất một chút nào.

Lúc này, Lương Nguyệt Xưng đang ngồi trên một chiếc ghế dựa cực kỳ giống như mới vác từ trong Cố Cung ra, đặt ngay chính giữa phòng khám, hai bên là hai trợ lý mặc âu phục đứng chầu. Khung cảnh nhìn qua rất khó miêu tả, cứ như tất cả được photoshop cố ý ghép vào với nhau vậy.

“Trọc phú này, anh thật sự không muốn tôi điều trị cho sao? Tôi biết xoa bóp, cũng có thể giúp anh mà.” Dung Sấu Vân nhàn rỗi vừa đóng gói thuốc vừa hỏi Lương Nguyệt Xưng.

“Không cần, tôi chờ bác sĩ Chu.” Lương Nguyệt Xưng lãnh đạm nói.

“Hừ, kỹ năng xoa bóp của A Cẩm học hỏi từ tôi nhiều lắm đấy, khả năng châm cứu và dùng thuốc của nó đúng là số một, nhưng bản lĩnh xoa bóp chỉ như dệt hoa trên gấm thôi.” Dung Sấu Vân mở ra hình thức tự biên tự diễn, “Nhớ năm đó ở Doanh Châu…”

Lương Nguyệt Xưng do dự liếc nhìn, chỉ nhỡ rõ hôm qua đối phương ôm một vại thuốc cao đen sì sì. Thật ra anh ta đã điều tra hết mọi thành viên trong phòng khám, biết sư môn nhà Dung Sấu Vân đúng là lợi hại thật, chỉ không rõ Chu Cẩm Uyên có học từ đó ra hay không thôi.

Ánh mắt Lương Nguyệt Xưng dừng trên đôi tay Dung Sấu Vân, trông thấy mấy cục nho nhỏ sẫm màu liền hỏi: “Cái gì thế?”

“Cái này ấy à? Ghê gớm lắm.” Dung Sấu Vân nhặt một miếng lên, “Em trai tôi đặc biệt bào chế, cứt chuột ngàn năm!”

Lương Nguyệt Xưng: “…”

Lương Nguyệt Xưng lẳng lặng dịch người ra sau, “Không thể nào.”

“Sao lại không thể, em tôi lợi hại lắm đấy, vài loại dược liệu của A Cẩm cũng do nó bào chế ra.” Dung Sấu Vân nói.

Lương Nguyệt Xưng giật giật khóe miệng, thứ anh ta muốn nói không phải cái đó, “… Đó không thể là cứt chuột ngàn năm được.”

Dung Sấu Vân: “À có chứ, cái này này, lát sẽ nghiền ra mang đi sắc thuốc.”

Lương Nguyệt Xưng quan sát sắc mặt đối phương mà không thấy chút sơ hở nào, hoặc có thể do tố chất tâm lý của Dung Sấu Vân quá tốt, thế nhưng Lương Nguyệt Xưng càng tin tưởng vào thứ mình thấy hơn. Một giây sau, anh ta che miệng đứng lên lảo đảo chạy ra ngoài.

Chu Cẩm Uyên vừa vặn đứng ngoài, có lẽ Lương Nguyệt Xưng cảm thấy mình đang chạy với vận tốc ánh sáng, nhưng thực tế hàng ngày đi đường anh ta còn cần người dìu đỡ, cho nên chạy gì đó trong mắt Chu Cẩm Uyên không khác gì sên bò. Chu Cẩm Uyên thuận tay kéo Lương Nguyệt Xưng lại, “Làm gì thế?”

“Tôi không hiểu, giun đất, cóc, rết… dùng làm thuốc thì có nghe nói.” Lương Nguyệt Xưng vừa gặp anh liền hoảng loạn thấy rõ, anh ta nắm chặt khuỷu tay anh nói, “Nhưng tại sao cứt chuột ngàn năm cũng lấy làm thuốc được?!”

Không dễ gì bắt gặp cảnh tượng trọc phú mất kiểm soát như vậy… Ngay cả lúc kể về bệnh tật của mình vẫn ổn thỏa lắm mà.

Chu Cẩm Uyên ho nhẹ: “Anh bình tĩnh lại đi.”

Lương Nguyệt Xưng không thể bình tĩnh, chỉ tưởng tượng ra chuyện lúc nãy mình đứng cách viên cứt chuột không đến nửa mét là anh ta đã chết đứng chết ngồi.

“Không phải, anh bình tĩnh suy nghĩ đi, tôi đào cứt chuột chẳng lẽ còn phải đi kiểm định xem nó có đủ ngàn năm hay không à?” Chu Cẩm Uyên bất đắc dĩ giải thích, tại sao trọc phú trông thông minh mà lại dễ dụ như thế nhỉ, “Cứt chuột ngàn năm là biệt danh của rễ củ cây thiên quỳ, bề ngoài trông hơi giống chút thôi. Có phải Dung Sấu Vân nói với anh không?”

“Chính là gã hòa thượng đó.” Lương Nguyệt Xưng biết được chân tướng rồi vẫn khó lòng tiếp nhận, liền bình tĩnh phân tích, “Có phải cậu ta ghim tôi vì sau khi bước vào không ngồi lên cái ghế nhựa cậu ta dọn ra không.”

“Anh nghĩ nhiều rồi. Nhà nó là cửa hàng buôn thuốc Đông y kiểu cũ, từ nhỏ gọi quen, có vài loại thuốc có tên khác với tên chính thức bây giờ lắm.” Chu Cẩm Uyên thấy anh ta cứ để tâm vào chuyện vụn vặt bèn khuyên, “Hơn nữa, anh cũng biết nó là hòa thượng mà, không thể không thừa nhận hòa thượng nào cũng coi trọng lòng từ bi, lòng dạ rộng rãi. Thôi vào đi.”

“Được rồi.” Lương Nguyệt Xưng thở phào. Lại khôi phục vẻ bình tĩnh theo sau Chu Cẩm Uyên.

Chu Cẩm Uyên đưa Lương Nguyệt Xưng quay vào phòng khám, anh vừa bước vào đã ăn ngay một cái gối kê cổ tay từ Dung Sấu Vân: “Mau nhận lấy Hàng Ma Xử của tao đây! Ai kêu lúc nãy mày dám vuốt đầu tao!”

Lương Nguyệt Xưng: “…”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Chu Cẩm Uyên: “… Nó hoàn tục rồi.”

Lương Nguyệt Xưng: “…………”

……

Tối hôm qua Chu Cẩm Uyên có tham khảo một chút từ bệnh án của Lương Nguyệt Xưng cùng với những người khác trong gia đình, cũng tìm được thêm ít tư liệu tham khảo từ nguồn khác. Anh lập tức vạch ra kế hoạch điều trị cho Lương Nguyệt Xưng kết hợp cả châm cứu và uống thuốc, thời gian điều trị châm cứu tạm thời là ba tháng nhưng không liên tục, mà chia ra mỗi đợt khoảng mười ngày, ba đến năm ngày tiếp theo chỉ cần nghỉ ngơi uống thuốc.

Về sau sẽ có các đợt tái khám và điều trị hàng năm, tuy Lương Nguyệt Xưng phát bệnh tương đối sớm nhưng quá trình tiến triển của bệnh Kennedy khá chậm, Chu Cẩm Uyên tin tưởng mình có khả năng làm chậm quá trình đó một cách tối đa.

Tối hôm qua Lương Nguyệt Xưng cũng thức suốt đêm bổ túc kiến thức về y học cổ truyền, mục đích chính là để dễ dàng thảo luận phương án điều trị với Chu Cẩm Uyên.

“Về châm cứu, tôi sẽ lấy huyệt từ hai mạch Nhâm Đốc, trước châm sau cứu. Kinh Nhâm chủ huyết, kinh Đốc chủ khí, hai mạch này cai quản sự cân bằng khí huyết và điều hòa âm dương trong cơ thể. Hôm qua tôi biện chứng bệnh của anh là âm dương cùng hư, bởi vậy sẽ lấy hai mạch này để bổ trợ âm dương.” Chu Cẩm Uyên giải thích cho Lương Nguyệt Xưng.

Cho dù Lương Nguyệt Xưng chỉ biết chút ít kiến thức cũng nghe ra chỗ hợp lý và tinh tế trong phương án này, không giống những loại thuốc trước đây chỉ biết phá hủy cân bằng cơ thể và điều tiết hai chiều, “Vậy thuốc thì sao?”

Trải qua chuyện vừa rồi Lương Nguyệt Xưng càng thêm quan tâm đến các loại thuốc mà Chu Cẩm Uyên sẽ dùng, lỡ đâu có thứ gì đặc biệt ghê tởm… Ọe, cũng phải biết để chuẩn bị tâm lý thôi.

“À, chúng tôi dùng ba kích thiên, cây tơ hồng, nhung hươu để làm ấm dương; thục địa hoàng, nhục thung dung, sơn thù du để dưỡng âm bổ khí. Ý tưởng vẫn vậy thôi: bổ âm cứu dương, cân bằng hai phía. Ngoài ra còn vài vị thuốc khác để bổ máu, khơi thông kinh lạc.” May mắn là  Chu Cẩm Uyên không nói ra vị thuốc kỳ dị nào.

“Anh hiểu rõ phương án điều trị rồi chứ, chúng ta bắt đầu châm cứu nhé.” Chu Cẩm Uyên nói rồi lại nhớ đến tòa nhà phía đối diện, vừa thấy Lương Nguyệt Xưng, anh liền có suy đoán ngay, “Đúng rồi, trọc phú này, anh biết chuyện tòa nhà bên kia đã bị mua rồi chưa?”

“Tôi mua đấy.” Lương Nguyệt Xưng đáp.

Quả nhiên là anh ta, Chu Cẩm Uyên lại nói, “Anh có làm quá không thế, chỉ tới đây điều trị thôi cũng phải mua hẳn một tòa nhà để ở.”

Chu Cẩm Uyên đã hơi nhìn ra tâm lý đối phương có vấn đề, nhưng nếu vấn đề thể hiện ở hành động tiêu tiền như rác hay thói sạch sẽ quá đà thì thật sự không biết nên chữa thế nào, hoặc phải nói là không biết có nên chữa hay không. Huống chi, nói riêng ở vấn đề tiêu tiền, thật sự không biết với một người như trọc phú thì cái gì gọi là tiêu tiền kiểu bình thường, cái gì mới gọi là có bệnh? Tiêu chuẩn quá mơ hồ, rồi chẳng lẽ phải nói với đối phương là, này anh, để tôi chữa cho anh về mức tiêu tiền như bình thường nhé?

“Tôi không sống ở đây đâu, ở không quen.” Lương Nguyệt Xưng nói, bây giờ đến việc ngồi trong Tiểu Thanh Long cũng khiến anh ta mất tự nhiên.

“Ủa? Không mua để ở à? Vậy để làm gì, nếu mua tặng tôi thì tôi không cần đâu!” Chu Cẩm Uyên lập tức nói.

“… Bác sĩ Chu, tôi không lố lăng đến thế.” Lương Nguyệt Xưng liếc anh, “Cậu đừng quá lo lắng, tôi chỉ mua để sửa sân thượng thành bãi đậu trực thăng thôi, sau này tiện đi thẳng đến đây chữa bệnh luôn.”

Chu Cẩm Uyên: Thế còn dám nói là không làm lố?

Xem đi, lại không hiểu nổi nữa rồi. Nếu nói là triệu chứng bệnh thì việc này đối với trọc phú hình như không tính là hành động đặc biệt, người ta còn cực kỳ nỗ lực không muốn bỏ dở công việc kia kìa.

Chu Cẩm Uyên cảm thấy đúng là mình không chữa được, “… Cởi áo ra! Châm kim thôi!”

Chu Cẩm Uyên dùng kỹ thuật bổ khí châm kim rất nhẹ nhàng, sau khi có cảm giác châm mới bắt đầu đốt ngải cứu, giữ châm nửa tiếng đồng hồ.

“Tôi không cần dặn dò kỹ vấn đề tập luyện phục hồi chứ, chắc anh có thuê chuyên gia riêng và chuyên gia dinh dưỡng cả rồi.” Sau khi rút châm, Chu Cẩm Uyên nói, “Cũng có thể thường xuyên xoa bóp tay chân.”

Lương Nguyệt Xưng mặc áo vào, sau đó được Chu Cẩm Uyên đỡ ra ngoài.

“Cảm ơn bác sĩ Chu, tôi thấy khá hơn nhiều rồi.” Lương Nguyệt Xưng biết rõ đây chỉ là tác dụng tâm lý, nhưng nói gì thì vẫn là chuyện tốt, chứng tỏ bản thân rất tin tưởng vào quá trình điều trị, niềm tin là một thứ rất quan trọng trong chữa bệnh.

Chủ nhiệm Hà đang đứng chờ ở gian ngoài để lấy mấy viên thuốc phần thưởng. Ông ta có hẹn trước với Chu Cẩm Uyên nên vừa thấy anh liền gật đầu chào, Chu Cẩm Uyên sai phái một cậu đàn em của Thiệu Tĩnh Tĩnh đi lấy thuốc đã chuẩn bị ra.

“Được rồi, đừng khách sáo nữa, anh về đi, để tôi lấy thuốc cho.” Chu Cẩm Uyên nói với Lương Nguyệt Xưng rồi ra hiệu cho Thiệu Tĩnh Tĩnh lấy thuốc, “Còn nữa, phiền anh thanh toán chi phí điều trị đợt đầu tiên nào, tổng cộng một ngàn tám trăm tệ.”

Lương Nguyệt Xưng nhíu mày, dáng vẻ cực kỳ khó xử.

Chu Cẩm Uyên vừa nhìn liền biết ngay anh ta đang cảm thấy không đủ đắt. Chi phí khám chữa bệnh của Tiểu Thanh Long không tùy tiện tăng theo thời gian vẫn luôn là điểm cộng đặc biệt được vô số người ca ngợi, nhưng đặt vào trường hợp của Lương Nguyệt Xưng thì không hề thoải mái chút nào.

“Ôi, thằng nhóc này làm sao thế? Không đủ tiền trả à?” Chủ nhiệm Hà ra chiều quan tâm, “Có cầm điện thoại theo không, quét mã thanh toán cũng được.”

—— Chuyện đáng giá nhắc tới là sau khi cư dân trong khu này trải qua những đợt rèn luyện trường kỳ, bây giờ trông thấy nhân vật nào có nhan sắc xuất chúng ra vào phòng khám Tiểu Thanh Long cũng không còn trố mắt nhìn nhiều quá ba giây nữa. Chủ nhiệm Hà càng miễn dịch kỹ hơn, năng lực chống chấn động cũng đề cao đáng kể.

Lương Nguyệt Xưng ngạc nhiên, sau đó chỉ đáp đơn giản: “Đủ, tôi đang cảm thấy giá cả không thích hợp lắm thôi.”

“Chi phí ở Tiểu Thanh Long là hợp lý nhất thị trường rồi, người ta lấy một ngàn tám không phải tính cắt cổ cho cậu đâu, mà tôi thấy cậu cũng không đến mức thiếu tiền —— Bây giờ mấy đứa trẻ hay thích vay trước trả sau, nhưng mà làm gì cũng nên biết kiềm chế.” Chủ nhiệm Hà nhắc nhở.

“Không sao không sao, có phải chuyện lớn đâu ạ.” Chu Cẩm Uyên ngăn cản chủ nhiệm Hà, nếu không ông ta có thể lải nhải thêm nửa tiếng đồng hồ nữa, “Cháu chiết khấu thêm 5% là được.”

Lương Nguyệt Xưng: “???”

Thiệu Tĩnh Tĩnh viết hóa đơn soàn soạt, “Giá gốc một ngàn tám, trừ 5% còn một ngàn bảy —— khuyến mãi hết số lẻ cho anh rồi đấy.”

Lương Nguyệt Xưng: “…………”

Chủ nhiệm Hà nhìn sắc mặt đối phương, “Hả, cái bộ dạng không hài lòng này là sao! Cậu hơi …”

Chu Cẩm Uyên: “Anh Lương đã hứa trong quá trình điều trị sẽ nghe theo tôi hết.”

Tại sao phải ép tôi. Lương Nguyệt Xưng cực kỳ khó chịu nhưng vẫn phải nghiến răng trả tiền, “Cảm ơn… đã giảm giá…”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Tôi còn trừ cả số lẻ nữa.”

Cậu ta làm y tá trưởng cho Tiểu Thanh Long đương nhiên có quyền hạn này, cảm thấy vô cùng hãnh diện.

Lương Nguyệt Xưng ngần ngại nói: “………… Cảm ơn.”

Toàn thân anh ta đều khó chịu, trăm triệu không ngờ rằng mình cũng có ngày bị ép phải trả tiền giảm giá còn trừ luôn số lẻ…

.

.

Đại học Y dược cổ truyền Hải Châu

“Mau vô web trường xem đi, có thời khóa biểu môn tự chọn rồi á!”

“Vãi lò, năm nay nhất định phải set đồng hồ báo thức canh giờ vào web đăng ký tín chỉ.”

Thời gian chọn môn học tự chọn của đại học Y dược cổ truyền Hải Châu diễn ra trong tuần đầu tiên của học kỳ mới, từ tuần thứ hai bắt đầu vào lớp. Sự kiện đăng ký tín chỉ tự chọn này cũng là một cột mốc quan trọng của học kỳ mới, mọi người liên tục rỉ tai nhau nên chọn môn nào, rồi thì hỏi thăm tin tức từ các đàn anh đàn chị xem môn nào hay môn nào dở, môn nào tương đối dễ qua nhất.

Đột nhiên có người chú ý đến một môn tên là 《 Tuyển tập các bệnh án kinh điển 》của khoa Y học cổ truyền, mỗi tuần một tiết vào chiều thứ năm ở hội trường bậc thang —— Một giảng đường có sức chứa khoảng một trăm người.

Tuy nhiên, thứ không phù hợp ở đây chính là chức danh của giảng viên.

Do tính chất của trường nên phần chức danh thường liệt kê hai khả năng, một là giảng viên, phó giáo sư, giáo sư; một loại khác là bác sĩ chủ nhiệm hoặc bác sĩ điều trị chuyên khoa vân vân… Thế nhưng chức danh của người giảng dạy môn《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》chỉ ghi một dòng: Bác sĩ.

Điều này có nghĩa người nọ chỉ là bác sĩ đa khoa bình thường, có chứng chỉ hành nghề, với cấp bậc tầm thường cỡ này sao có thể xuất hiện giảng dạy trong trường đại học được.

Lúc đọc qua lần đầu rất nhiều người đều nghĩ mình nhìn nhầm, nhưng sau khi kiểm tra các thông tin khác mới tá hỏa vì tên họ người giảng dạy: Chu Cẩm Uyên.

Thế này càng khiến họ cảm giác mình thật sự đọc nhầm!

Có lẽ Chu Cẩm Uyên không có học hàm học vị kh*ng b* hay lý lịch khám bệnh huy hoàng nhất giới y học cổ truyền, nhưng chắc chắn là vị bác sĩ được quần chúng nhân dân biết đến nhiều nhất trong khoảng thời gian này, tất cả đều nhờ ê kíp đoàn phim《 Thanh kiếm Larington 》 nhiệt tình tuyên truyền khắp nơi.

Mọi người đều đã nghe quá nhiều giai thoại về anh, gì mà giá nhà đất quanh khu vực phòng khám Tiểu Thanh Long tăng mạnh, đại gia nhà giàu vung tiền như rác để chữa bệnh vân vân… Ngoài ra có rất nhiều sự kiện, hoạt động muốn mời Chu Cẩm Uyên tham gia, cả đống bệnh viện kêu gọi anh nhảy việc nhưng cuối cùng Chu Cẩm Uyên chỉ tham gia đúng một chương trình đào tạo châm cứu, nghe nói là được tiền bối trong nghề giới thiệu cho.

Dưới tình huống như vậy, làm sao trường bọn họ có thể mời người về dạy môn tự chọn được! Hiệu trưởng vốn keo kiệt bủn xỉn lắm cơ mà!!

Việc chọn thời khóa biểu là hoạt động công khai nên câu chuyện nhanh chóng được toàn bộ giới y học cổ truyền Hải Châu biết đến. Họ điên cuồng bàn tán, cũng điên cuồng gọi vào đường dây nóng của hiệu trưởng, thậm chí chạy tới tận phòng Giáo vụ dò hỏi xem Chu Cẩm Uyên “này” có phải Chu Cẩm Uyên “đó” hay không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, họ lại tiếp tục thắc mắc làm sao trường mời người về được? Tốn bao nhiêu phí dụng? Chẳng phải bác sĩ Chu đã nói sẽ không tham gia hoạt động ngoài lề nào hay sao?

Các sinh viên trường đại học Y dược cổ truyền Hải Châu thì được phen lên mạng nhảy nhót ăn mừng.

[ Hiệu trưởng trường mình đúng là mệnh cẩm lý! Nghe nói hồi năm trước ông ấy đi tham gia hội thảo học thuật có đánh giá một bác sĩ trẻ tuổi rất cao, cũng định mời về trường mình dạy học rồi, tiếc là bị từ chối. Sau đó ông ấy cứ bám theo mời mọc mãi, rốt cuộc đối phương mềm lòng quyết định đáp ứng về trường dạy một môn tự chọn. Không bao lâu sau người trẻ tuổi kia chợt nổi tiếng khắp nơi! Không sai, thanh niên này chính là Chu Cẩm Uyên của phòng khám Tiểu Thanh Long~! ]

Trước đó không lâu, clip Chu Cẩm Uyên tham gia khóa đào tạo châm cứu hướng dẫn các học viên nước ngoài niệm kinh rất hot trên mạng, cư dân mạng lập tức vây quanh đám sinh viên Hải Châu may mắn.

[ Hiệu trường của các bạn có mắt nhìn quá. Bây giờ thì lời rồi, thời buổi này muốn mời Chu Cẩm Uyên không phải cứ có tiền là mời được đâu, còn phải có mặt mũi nữa, đăng ký khám cũng không biết phải chờ bao lâu. ]

[ Cho hỏi đại thần Chu mở lớp gì vậy, có thể giảng một bài về triết học truyền thống Trung Hoa —— Kinh Dịch được không? 】

[ Tui muốn nghe giảng bài《 Cầm tay chỉ cách nặn thuốc viên》cơ ]

[ Bộ có tôi là thật thà nhất sao? Chẳng lẽ không phải là biện chứng trị ung thư? ]

Cuối cùng lúc nhìn thấy tựa đề 《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》tất cả đều không hiểu nổi. Có vài người đến bệnh án là gì cũng không biết, nghe tên môn học thôi cũng thấy chán rồi, không giống trong tưởng tượng gì cả.

Thật ra đừng nói người ngoài nghe, đến sinh viên trong trường nhìn vào cũng không thấy gì hay ho, hẳn là tương tự như các môn khác trong trường, chủ yếu giảng giải và phân tích bệnh án của các danh y trong lịch sử thôi. Thế nhưng nhờ hiệu ứng người nổi tiếng mà tiết học này vẫn rất được săn đón.

Đến ngày đăng ký tín chỉ, thời gian bắt đầu mở đăng ký là đúng 0 giờ sáng, thế là tối hôm đó có rất nhiều sinh viên tình nguyện thức khuya hoặc cố đặt đồng hồ báo thức để tranh cướp slot. Kết quả chỉ trong nháy mắt, có thể do quá nhiều người cùng truy cập web hoặc do tất cả đều lựa chọn lớp của Chu Cẩm Uyên mà trang web trường lag thẳng cẳng.

Tuy là lớp của một người mang chức danh bác sĩ bình thường, nhưng mức độ nổi tiếng của anh đã không thua kém gì những học giả lỗi lạc.

Tất cả mọi người cùng mắng nhiếc inh ỏi, tay liên tục F5, qua mấy chục giây mà số lượng học sinh đăng ký đã báo đầy, ai nhanh chân thì trúng, chậm chân thì hết chỗ. Chọn tín chỉ và học phần xong, trong cùng khoảnh khắc mà khắp nơi đầy tiếng oán thán, hoặc khoe khoang cả phòng ký túc xá chỉ có một người đăng ký trúng lớp thầy Chu, bây giờ đã bị cả bọn xa lánh vân vân….

Ngày hôm sau hiệu trưởng La thậm chí còn gọi điện thoại trêu chọc Chu Cẩm Uyên rằng thời gian chọn tín chỉ kéo dài mấy ngày, có lớp chỉ nháy mắt đã đầy chỗ nhưng có khóa khác còn chưa đủ chỉ tiêu đăng ký tối thiểu, khác biệt đúng là một trời một vực.

……

Sang tuần học thứ hai, Chu Cẩm Uyên lên trường giảng dạy.

Hôm nay anh xuất phát cùng Dung Tế Tuyết, đối phương đã đáp ứng làm trợ giảng, chuyện này không ghi rõ trên thời khóa biểu nên đến giờ vẫn không nhiều người biết đến.

Còn mười phút nữa mới tới giờ vào lớp mà giảng đường bậc thang đã bị ngồi đầy, chẳng những ghế trống hết sạch mà thậm chí người ta còn lót giấy ngồi hẳn xuống các bậc thang. Môn học chỉ giới hạn một trăm sinh viên, hội trường theo lý có sức chứa lên đến hai trăm người, nhưng số lượng người hiện tại tuyệt đối không dừng ở con số hai trăm. Hơn nữa vẫn chưa đến giờ vào lớp, không chứng một lát nữa đến hành lang cũng bị chen kín.

Tất cả bọn họ đều là sinh viên không đăng ký được, cũng chưa đến tiết học của mình nên mới đến xem náo nhiệt, vài người có khi còn không phải sinh viên trong trường.

Chu Cẩm Uyên kinh ngạc trước bầu không khí náo nhiệt, “… Thôi được rồi, chúng ta vào đi.”

Chu Cẩm Uyên đi đến trước cửa, Dung Tế Tuyết giúp anh mở cửa rồi đi trước dẫn đường.

Chỉ mới một mình Dung Tế Tuyết bước vào cũng đủ thu hút mọi sự chú ý. Cậu rất nổi tiếng trong khoa, thậm chí là toàn trường, từng xuất bản luận văn và làm thí nghiệm ngoài ngành học, dung mạo xuất sắc, cũng có tiếng là lạnh lùng rất khó làm thân…

Có vài người nghe được thông tin hình như anh trai Dung Tế Tuyết chính là Chu Cẩm Uyên, có điều hai người có quan hệ thế nào, chung huyết thống hay không thì chẳng ai biết cả.

Hiện giờ trông thấy Dung Tế Tuyết mọi người bắt đầu bàn tán, đồng thời cũng đoán ra có lẽ Chu Cẩm Uyên sắp vào rồi.

Quả nhiên, Chu Cẩm Uyên theo sát ngay sau đó.

Phòng học ồn ào trong giây lát rồi vang lên tiếng vỗ tay hoan nghênh vị thầy giáo nhìn qua còn không lớn tuổi hơn bọn họ. Rất nhiều người vốn chỉ đến xem náo nhiệt lập tức lấy điện thoại ra quay video ngắn —— Không ngờ còn quay được clip hot nhất trường.

“Cảm ơn mọi người, sinh viên trường mình nhiệt tình thật đấy.” Chu Cẩm Uyên tươi cười chào hỏi. Anh bước lên bục giảng chợt nhận ra nơi này chưa được mở điều hòa, người nhiều nóng nực, liền quay sang nói với Dung Tế Tuyết đang kiểm tra slide, “Tiểu Tuyết, em đi hỏi mượn điều khiển mở điều hòa lên đi.”

Giọng nói của Chu Cẩm Uyên được khuếch đại cực cao trong giảng đường vốn yên tĩnh, không biết có phải ảo giác của mọi người không mà hai chữ “Tiểu Tuyết” kia cứ quanh quẩn mãi bên tai.

Chấn động toàn khoa!! Một sinh viên khoa dược đang giơ di động quay video trợn mắt há mồm nghĩ. Trước kia quả thật đã có người đồn thổi nhũ danh của Dung Tế Tuyết là Tiểu Tuyết, cậu ta nghe được còn cho là tin đồn nhảm không đáng tin.

Hiện giờ ngẫm lại, thật tuổi trẻ ngây thơ chưa trải sự đời!

Trong năm phút tiếp theo video lan khắp toàn trường, khiến cho rất nhiều người vốn không tham gia cũng chạy ngay đến giảng đường chỉ để nghe Chu Cẩm Uyên trực tiếp gọi nhũ danh Dung thần.

……

Đến giờ vào lớp, tất cả các cửa đều tụ tập đầy người. Chu Cẩm Uyên không thể không kêu gọi sinh viên ngăn cản mọi người đừng đến nữa, nơi này đã quá đông rồi.

“Rồi, chúng ta vào lớp nhé. Xin tự giới thiệu tôi là Chu Cẩm Uyên dạy môn tự chọn《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》, làm việc tại khoa Y học cổ truyền bệnh viện số 3 Hải Châu. Đầu tiên xin cảm ơn các bạn sinh viên đã chọn đăng ký môn của tôi, cùng với các… bạn học nhiệt tình khác. Tôi dặn dò trước nhé, mọi người có thể tự do nghe giảng, nhưng vẫn phải tuân thủ kỷ luật trong lớp học.”

Tuy Chu Cẩm Uyên không phải giảng viên chính thức nhưng dù gì cũng đã đứng lớp hai lần, có một tí kinh nghiệm lận lưng nên đứng trên bục giảng trông khá chuyên nghiệp, “Tôi giải thích trước, tiết đầu tiên của khóa học sẽ điểm danh một lần, thời gian còn lại không điểm danh thêm lần nào nữa.”

Chỉ điểm danh một lần? Mọi người hoan hô vì quá nhẹ nhàng dễ dãi! Quả nhiên lớp của người giỏi cũng cá tính khác thường!

“Nhưng kiểm tra cuối sẽ theo hình thức vấn đáp trực tiếp, nghĩa là các bạn sẽ đến văn phòng tôi để chấm bài, đặt câu hỏi tại chỗ cùng như hướng dẫn trực tiếp, từ đó biết được tình hình hiểu bài của từng người và lấy làm thông tin tham khảo điểm số cuối kỳ.” Chu Cẩm Uyên không chờ cả bọn vui vẻ xong đã thốt ra câu kh*ng b*.

Toàn bộ phòng học im bặt, bọn họ chưa từng nghe qua môn tự chọn mà cũng phải thi vấn đáp cuối kỳ. Tại sao người ta lại đồn thầy rất bận, cho nên môn này chắc sẽ qua một cách nhẹ nhàng thôi??

Thầy cá tính thì cá tính thật, nhưng hình như đã rẽ theo chiều hướng cực đoan rồi. Vốn những người đăng ký thành công tự thấy mình may mắn, được mọi người hâm mộ rất lâu, kết quả lúc này… lại chấn động toàn khoa!

Đám sinh viên tới nghe giảng ké lập tức trưng bộ mặt cảm thông thương hại.

“Bây giờ chúng ta điểm danh nhé, việc này sẽ do bạn Dung Tế Tuyết, sinh viên năm hai khoa Dược phụ trách.” Chu Cẩm Uyên đưa danh sách sinh viên cho Dung Tế Tuyết, cậu bắt đầu tiến hành gọi tên giữa một rừng sinh viên chết đứng chết ngồi.

Ban đầu người ta tưởng thầy Chu này nhìn qua đáng yêu, còn biết nói đùa trong lớp sẽ tranh thủ cơ hội hỏi về Arthur, Kim Xước Tiên, hoặc thậm chí hỏi về quan hệ anh em với Dung Tế Tuyết cũng được, thế nhưng tác phong của anh vừa rồi đã làm cả bọn sợ co vòi hết, làm gì còn tâm tình đùa giỡn nữa, phòng học đông đúc lại quay về trạng thái lặng ngắt như tờ.

Mỗi lần Dung Tế Tuyết đọc một cái tên, bên dưới có người trả lời là Chu Cẩm Uyên đều xem kỹ một lần.

Điểm danh xong, Chu Cẩm Uyên ấn mở PPT hiện ra tên môn học trên màn hình, chính thức bắt đầu bài giảng, “Bệnh án! Hay còn gọi là kết luận mạch chứng, y án, cũng chính là hồ sơ ghi chép từng ca bệnh của chúng ta. Tại sao chúng ta phải học về bệnh án? Thầy Chương Thái Viêm từng nói, thành tựu của y học cổ truyền thể hiện rõ nhất trên các bệnh án. Ghi chép về các ca bệnh cũng là nơi cung cấp nhiều kiến thức nhất về kinh nghiệm và hiểu biết của người đi trước, làm ít mà công nhiều. Đọc một bệnh án cũng là nghiên cứu các ca bệnh, phân tích các nguyên lý, phương pháp, thuốc men và liều lượng mà tiền nhân đã sử dụng, sau đó biến thành kiến thức của mình, đây là phương pháp học tập tốt nhất!”

Các sinh viên hồi thần đều yên lặng tán thành, môn học này chỉ sinh viên năm hai trở lên mới được đăng ký, nếu không tính đến những người nghe giảng ké thì tất cả đều hiểu về tầm quan trọng của bệnh án, tuy không phải ai cũng nắm giữ được cách học chúng hiệu quả nhất.

Thế nhưng việc nghe các bác sĩ giỏi phân tích các bệnh án kinh điển vẫn là một cơ hội quý giá. Không biết trong tiết đầu tiên này thầy Chu sẽ mở màn bằng bệnh án của vị danh y nào đây.

Chu Cẩm Uyên lật PPT, “Tiếp theo chúng ta sẽ học về ca bệnh kinh điển đầu tiên, lấy từ kinh nghiệm hành nghề y của tôi năm mười sáu tuổi…”

Mọi người: “…………”

Trước Tiếp