Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 68.
Edit: Leia
Học viên nước ngoài tưởng anh nghe không rõ, tiếp tục ngơ ngác lặp lại: “Tôi nói thầy rất giống một ——”
Lời còn chưa nói hết, bên dưới đồng thời vang lên tiếng hô của vài vị giáo viên cùng Thanh Phong Minh Nguyệt: “Không!!”
Học viên người nước ngoài giật mình run rẩy tại chỗ. Ở đây đang có chuyện gì vậy??
Những người kia đều biết tín ngưỡng của Chu Cẩm Uyên, học viên kia nói xong họ cũng đổ mồ hôi ròng ròng. Có ai khen người ta như vậy không, người biết thì hiểu anh không rõ văn hóa Trung Quốc, người không biết sẽ nói anh cố ý mắng người đấy.
“Bạn học ơi, không phải thế đâu. Phật mà anh nói thuộc Phật giáo, còn thầy Chu theo tín ngưỡng Đạo giáo cơ.”
“…” Học viên vừa nghe cũng toát mồ hôi lạnh, khen sai rồi! Chẳng trách sắc mặt thầy Chu khó coi như vậy!
“Xin lỗi thầy xin lỗi thầy ạ, tôi không biết!” Người nọ liên tục xin lỗi, “Cái đó, cái đó, thật ra ý tôi là… thầy giống, giống…”
Anh ta thật sự không biết gì về Đạo giáo nên cũng không nói ra được một câu chống chế nào. Chuyện đáng sợ nhất là sắc mặt thầy Chu thay đổi quá thất thường, trong tầm tay còn đặt một bó châm vừa rồi lấy ra để làm mẫu thực hành…
Nếu giải thích không ổn thỏa, có phải lát nữa anh ta sẽ bị kêu lên thị phạm các loại phản ứng khi châm sai một trăm loại huyệt vị không?
Anh học viên dùng ánh mắt cầu cứu những người xung quanh, vô tình thế nào lại dừng ngay trên người Vưu Tự Nhiên.
Vưu Tự Nhiên nhỏ giọng thì thầm: “Tam Đàn Hải Hội đại thần…”
Ông thầy này lúc nãy cũng mới lên giảng bài, có điều lúc này giảng hay không giảng cũng như nhau, anh ta mừng như túm được cọng rơm cứu mạng.
Học viên nước ngoài: “À à! Thầy quả thật giống như Tam Đàn Hải Hội Đại thần!”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Chu Cẩm Uyên suýt bật cười, “Ý anh là tôi giống Na Tra hả?”
Đối phương mờ mịt, “Na Tra?”
Anh ta hoàn toàn không biết Na Tra, thời gian tới Trung Quốc quá ngắn ngủi nên không thể tìm hiểu thêm văn hóa địa phương —— Hơn nữa vị học viên này còn là người da đen, cho nên anh ta nhíu mày ngơ ngác trông rất giống cái meme “Anh da đen chấm hỏi” nối tiếng trên mạng.
“Thôi được rồi, anh ngồi xuống đi.” Chu Cẩm Uyên rất muốn cười, sau khi cảm giác sét đánh ban đầu đi qua, anh cũng nhìn ra đối phương không cố ý, không nên so đo với với nước ngoài làm gì.
“Cảm ơn…” Học viên ngồi xuống vẫn chưa hết sợ hãi. Suýt nữa bị kêu lên châm kim rồi, may mà thầy Chu trông không giống người cuồng tín cho lắm?
Đợi Chu Cẩm Uyên giảng bài xong, đến giờ nghỉ giải lao phần lớn mọi người đều lựa chọn đi ra ngoài tản bộ hít thở không khí tới. Thế nhưng vẫn có vài học viên ngoại quốc tới tìm Chu Cẩm Uyên, đặc biệt là anh trai khen Chu Cẩm Uyên giống Phật lại cố ý đến xin lỗi lần nữa, đồng thời giải thích không phải do mình không tôn trọng tín ngưỡng của anh.
“Không sao, anh không cần xin lỗi, tôi hiểu ý anh mà.” Chu Cẩm Uyên nói, “Đạo sĩ chúng tôi không nhỏ mọn như vậy. Đạo tự nhiên vốn dĩ là vô vi, làm chủ bất động ắt sẽ có động, không cần quá chấp nhất.”
Học viên nửa hiểu nửa không gật đầu, “Rộng lượng như vậy sao?”
Nói đến đây, tinh thần Chu Cẩm Uyên cũng phấn chấn hẳn, “Cái này phải bắt đầu từ tín ngưỡng ‘Đạo giáo’. ‘Đạo’ là tín ngưỡng tối cao của chúng tôi, nó không hình không dạng nhưng có mặt nơi nơi, sản sinh ra trời đất vạn vật…”
Các học viên mở to hai mắt, tập trung tinh thần nghe Chu Cẩm Uyên phổ cập kiến thức, dù sao có người dám dạy thì cũng có kẻ dám học.
“Đúng rồi, thưa thầy, thầy có thể dạy chúng tôi bài hát khi nãy không?” Có người hỏi, “Là âm nhạc của Đạo giáo đúng không ạ.”
“Được chứ.” Chu Cẩm Uyên cảm thấy mấy vị học viên rất có tiền đồ liền vui vẻ đáp ứng.
“Phải xem các bạn có học được không nữa. Nào, tới đây… Ngồi như thế này sẽ càng dễ cảm thụ tinh thần Đạo giáo hơn. Cái này gọi là ngồi thiền, tĩnh tâm, điều hòa hơi thở, nửa đêm hướng bắc, giữa trưa hướng nam ——”
……
Vưu Tự Nhiên ra khỏi nhà vệ sinh mà vẫn chưa hết sung sướng, anh chàng học viên người nước ngoài đó đúng là dễ dụ, chỉ nói mỗi một câu mà đủ khiến mặt Chu Cẩm Uyên tối sầm rồi!
Anh ta đứng ngoài phòng học hào hứng buôn chuyện với người khác một lúc rồi mới chầm chậm đi vào trong. Kết quả vừa bước vào đã thấy mấy học viên nước ngoài cùng ngồi xếp bằng trên bàn với tư thế cực kỳ quen thuộc, chính là tư thế thiền định mà Chu Cẩm Uyên đã dùng để ngó lơ Vưu Tự Nhiên trong bữa tiệc hôm trước, miệng bọn họ còn lẩm nhẩm đọc kinh theo lời thầy.
Vưu Tự Nhiên: “…”
Mẹ nó, độ hóa nhanh như chớp! Vừa rồi mấy người còn nói cậu ta giống Phật sống mà!
Những lý luận mà Chu Cẩm Uyên truyền cho các học viên vẫn tương đối lạ lẫm. Tuy bọn họ có hứng thú với kinh vần hơn, nhưng dù sao nó cũng là một phần của văn hóa Đạo giáo, làm sao có thể học mà không hiểu rõ ngọn nguồn được.
Thế là trong những ngày kế tiếp, cứ nhìn vào góc phòng có thể trông thấy bóng dáng Chu Cẩm Uyên say sưa truyền đạo cùng đám học viên có hứng thú cố định, cùng ngồi nghe anh nói cái gì mà thiền định, ấn quyết, muốn tu trường sinh trước hết phải trị bệnh —— Xem đi, nói một hồi lại vòng về y học rồi.
.
Chu Cẩm Uyên cảm thấy những ngày ở Hạ Đô khá dễ chịu, trung tâm huấn luyện còn chu đáo chuẩn bị đủ dạng món ăn từ nam chí bắc để đáp ứng khẩu vị của tất cả mọi người. Duy chỉ có một chuyện khó hiểu là gần đây việc ở chung với Dung Tế Tuyết trở nên rất kỳ lạ. Trước kia anh tuyệt đối không có loại cảm giác này, đến hồi Dung Tế Tuyết lên cấp ba thỉnh thoảng hai người vẫn ở chung phòng ngủ như thường. Cũng không biết có phải vì cậu đã trưởng thành rồi không, nhưng Chu Cẩm Uyên đã nhận ra điều đó từ lần trước.
Có một lần Chu Cẩm Uyên mơ màng ngủ, mở mắt dậy chợt thấy Dung Tế Tuyết nằm ngay đối diện nhìn mình. Thật ra cậu chỉ tình cờ chưa ngủ, thấy Chu Cẩm Uyên cử động thì lơ đãng nhìn qua thôi. Có điều sau đó Chu Cẩm Uyên bị nhìn đến mức ngủ không nổi, tự hỏi tại sao Dung Tế Tuyết vẫn chưa nhìn đi chỗ khác đi, cuối cùng anh quá bối rối, vội vàng kéo chăn lên che kín mặt.
Bóng tối ngăn cách ánh mắt đối diện, Chu Cẩm Uyên thả lỏng được một chút, nhưng không được bao lâu chăn cũng bị người ta kéo xuống.
Dung Tế Tuyết đứng dậy từ lúc nào, đi đến mép giường anh cúi người, tay túm lấy một góc chăn.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Giật cả mình.
Dung Tế Tuyết: “Ngủ che mặt không tốt đâu.”
“Anh biết rồi…” Chu Cẩm Uyên lại kéo chăn lên tận chóp mũi, chỉ lộ mỗi đôi mắt ra ngoài.
Một lát sau mới cảm thấy không đúng, lộn ngược rồi, trước kia luôn là anh dặn dò Dung Tế Tuyết không được ngủ theo kiểu này.
Dung Tế Tuyết thản nhiên mỉm cười với Chu Cẩm Uyên, cảm giác áp bách từ trên cao nhìn xuống bỗng chốc bay sạch.
Chu Cẩm Uyên thở phào, không nhịn được mà dỗi: “Tiểu Tuyết, anh thấy em trông khác lắm nhé.”
“Vậy sao?” Dung Tế Tuyết ngồi bên mép giường, sắc mặt không nhìn ra cảm xúc, chỉ nhẹ giọng hỏi anh, “Anh không thích?”
Cậu nắm lấy một đoạn ngón tay Chu Cẩm Uyên để lộ ra khỏi chăn, là cảm giác ấm áp mềm mại quen thuộc, nhưng đôi khi lại gợi lên cảm xúc trái ngược.
Nghĩ đi nghĩ lại thấy nói như vậy cũng không đúng, Chu Cẩm Uyên sửa lại, “Chắc do anh không quen, em không còn đáng yêu như trước. Hồi đó em hay ôm cánh tay anh nói mình sợ chuột, không dám ngủ một mình.” Hiện giờ đã tay không giết chuột ở phòng thí nghiệm luôn rồi.
Dung Tế Tuyết bị chê không đáng yêu: “…”
Chu Cẩm Uyên lật lại lịch sử đen của Dung Tế Tuyết tự thấy uy phong của người làm anh đã trở về rồi, chăn cũng được kéo xuống thêm đoạn nữa để lộ đôi môi hồng hào.
Nhưng rồi ngay sau đó Dung Tế Tuyết lại trùm chăn lên cho anh như cũ, đột ngột sải bước leo lên giường nằm xuống, một tay ôm cánh tay Chu Cẩm Uyên: “Anh, em không dám ngủ một mình ——”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
… Hối hận cũng không kịp.
Lời này thốt ra từ miệng một sinh viên đã trưởng thành nghe có hơi đáng sợ, nhưng thật ra giọng điệu pha trộn giữa thiếu niên và người trưởng thành của Dung Tế Tuyết lại không khiến Chu Cẩm Uyên bực bội, thậm chí thấy hơi bối rối.
Hơn nữa Dung Tế Tuyết đang nhìn anh từ khoảng cách chưa đến 30 centimet, tay vòng qua tay anh có thể cảm giác được cơ bắp mềm dẻo dưới lớp áo mỏng. Không biết có phải tưởng tượng không, nhưng anh nhận ra chút căng thẳng bên dưới vẻ ngoài bình tĩnh đó. Dung Tế Tuyết vẫn nhìn anh chằm chằm khiến anh vô thức l**m môi.
Chu Cẩm Uyên cảm thấy toàn thân tê dại, sau đó là cảm giác nghẹn cứng không thể giải tỏa.
Bởi vì cánh tay đang tiếp xúc nên Dung Tế Tuyết dễ dàng nhận ra cơ thể Chu Cẩm Uyên căng thẳng. Cậu dựa đầu vào gối mềm, đôi mắt nhạt màu dưới tóc mái hỗn độn nhìn thẳng đối phương không chớp, một cảm giác thỏa mãn chợt dâng lên trong lòng.
“Em về giường của em đi!” Chu Cẩm Uyên xấu hổ hiếm thấy, anh đổ hết tội lỗi lên đầu Dung Tế Tuyết, thậm chí những phản ứng khó hiểu từ mấy lần trước cũng đều liên quan đến cậu cả.
“Không đi, em sợ.” Dung Tế Tuyết thản nhiên nói, thậm chí còn siết chặt tay anh hơn.
Cảm giác tê rần chạy dọc sống lưng Chu Cẩm Uyên, đến cái đuôi nhòn nhọn không tồn tại cũng trở nên mềm nhũn…
Anh vươn một tay áp lên mặt Dung Tế Tuyết, người xưa nói rất đúng, dạy trẻ con phải dạy từ sớm.
Dung Tế Tuyết trở tay nắm lấy bàn tay trên mặt mình, khẽ cười: “Thiền sư, anh đừng bắt nạt em.”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Chu Cẩm Uyên cứng người, chuyện ngày hôm nay học viên nước ngoài không cố ý, nhưng Dung Tế Tuyết thì chắc chắn đang trêu anh, “Em tiêu đời rồi!!”
Mấy ngày nay vốn còn không muốn chạm vào Dung Tế Tuyết, nhưng giờ phút này Chu Cẩm Uyên quên sạch! Anh bắt đầu cưỡi lên người đối phương đấm đá, vừa thấy Dung Tế Tuyết giãy giụa liền dùng hai đầu gối kẹp chặt cậu rồi giáng đòn dữ dội.
Cuối cùng khi tóc tai Dung Tế Tuyết rối bù, quần áo bị kéo vò nhăn nhúm Chu Cẩm Uyên mới dừng lại. Anh ngồi trên eo cậu chống nạnh cười: “Ha ha ha, gọi đạo trưởng đi! Nhanh lên! Gọi – đạo – trưởng!”
Dung Tế Tuyết: “…”
Cậu không rõ chuyện gì đang xảy ra, chẳng lẽ anh ấy không thấy cảnh tượng bây giờ rất kỳ sao…
Chăn bị đá sang một bên, áo Dung Tế Tuyết hơi kéo lên cao để lộ eo. Cậu nhướn mày nhìn Chu Cẩm Uyên nửa muốn gọi nửa không, chẳng biết đã chịu thua thật chưa.
Chu Cẩm Uyên cảm thấy phản ứng bất lợi sắp kéo đến nên vội vàng lăn xuống, nhảy thẳng sang giường bên cạnh, “Ngủ, còn qua nữa anh đánh thật đấy!”
……
Khóa đào tạo kéo dài nửa tháng ở Hạ Đô kết thúc chỉ trong chớp mắt.
Ngoài giờ giảng dạy, Chu Cẩm Uyên còn dành thời gian trả lời các câu hỏi cho học viên, kèm cặp thao tác và thảo luận kiến thức với các giảng viên khác. Ngày cuối cùng người ta còn tổ chức một buổi lễ bế mạc nhỏ, Chu Cẩm Uyên tặng cho mỗi vị đồng hành với mình một lá bùa tự tay vẽ.
“Cảm ơn thầy ạ, Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn.” Hiện giờ tất cả học viên đều biết nên nói chuyện với anh như thế nào…
“Bác sĩ Vưu, tôi cũng tặng cho anh một lá bùa bình an đây.” Chu Cẩm Uyên cười như không cười nhìn Vưu Tự Nhiên, “Có dịp sẽ gặp lại.”
Cổ họng Vưu Tự Nhiên nghẹn cứng không nói nổi một lời khách sáo, gặp lại ấy à…
Về phần lá bùa được gấp lại rồi bọc trong túi nhựa, người không chuyên dù có mở ra cũng không biết được bên trong là bùa gì.
Vưu Tự Nhiên nghĩ đến những lời nói và hành động khác thường của Chu Cẩm Uyên mà không quá muốn nhận lá bùa. Hơn nữa anh ta luôn hoài nghi có một khoảng thời gian Chu Cẩm Uyên phái tiểu quỷ vào phòng minh nên mãi mà không ngủ ngon nổi.
“… Đừng, đừng khách sáo.” Vưu Tự Nhiên thật sự không muốn nhận bùa.
“Bác sĩ Vưu,” Chu Cẩm Uyên thì thầm với Vưu Tự Nhiên, “Thật ra từ hôm đầu tiên đã lừa anh rồi, tôi không có dùng tiểu quỷ gì hết.”
Vưu Tự Nhiên: “!!” anh ta nhìn Chu Cẩm Uyên đầy khiếp sợ, sau một lúc lâu mới tìm lại giọng nói, “Không, không thể nào, làm sao… Rõ ràng tôi…”
“Năm giác quan của tôi rất nhạy, đã sớm phát hiện ra anh nấp trong góc hành lang.” Đến tận bây giờ Chu Cẩm Uyên mới nói ra chân tướng, “Cho nên cố ý nói thế.”
“Không thể nào!” Vưu Tự Nhiên hoảng hốt, “Vậy làm sao cậu ta đọc phương thuốc ra được!”
Anh ta chỉ vào Dung Tế Tuyết đứng bên cạnh Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên nhìn thoáng qua, “Tôi thật sự không nghiên cứu sâu về ông nội anh như thế, ngày hôm đó cậu ấy dùng dữ liệu phần mềm tính toán, sau đó tự suy đoán ra đấy.”
Vưu Tự Nhiên: “…………”
……%$#!
Tinh thần tiếp tục hoảng hốt, không ngờ phần mềm còn có thể tính toán như vậy, có còn là người không!
Lúc biết được có người hiểu biết về tri thức của ông nội hơn mình anh ta đã rất áp lực, may mà chưa thật sự phát điên. Vưu Tự Nhiên rất muốn ngửa mắng người.
Chu Cẩm Uyên: “Nhưng bây giờ sắp chào tạm biệt nên tôi nói chân tướng cho anh hay, miễn cho anh cứ canh cánh trong lòng. Cũng cảm ơn mấy hôm nay đã quan tâm đến tôi.”
Vưu Tự Nhiên: “…………”
… Lại móc mỉa nhau rồi! Quan tâm gì chứ, đang muốn cảm ơn vì mấy hôm nay mình không đi kiếm chuyện nữa đúng không!
Có điều với tâm cảnh bây giờ của Vưu Tự Nhiên, dù Chu Cẩm Uyên có nói gì thì anh ta vẫn nghe như đang móc mỉa mình thôi.
“Nào.” Chu Cẩm Uyên lại đưa lá bùa bình an ra, khách sáo nói, “Hẹn gặp lại!”
“… Hẹn, hẹn gặp lại.” Vưu Tự Nhiên căng da đầu nhận lá bùa.
Trung tâm huấn luyện thuê xe buýt đưa mọi người ra sân bay, nhóm Chu Cẩm Uyên lại ngồi tàu cao tốc nên lên một chiếc xe con khác rời đi trước.
Vưu Tự Nhiên nhìn theo bóng dáng chiếc xe, ánh mắt dần trở nên phức tạp. Từ tận đáy lòng anh ta vẫn âm thầm thán phục Chu Cẩm Uyên, hơn nữa hiện giờ xem như đã tháo gỡ được khúc mắc, sau này buổi tối có thể yên tâm ngủ ngon rồi…
Nhưng nếu nói gặp lại thì… Vẫn là thôi đi!
.
Anh chàng học viên ban đầu khen Chu Cẩm Uyên giống Phật tên là Hank. Sau khi kết thúc chương trình học dài nửa tháng trở về đất nước của mình, anh ta bắt đầu sắp xếp lại những trải nghiệm vừa qua, cảm thấy mình đã học hỏi được rất nhiều điều.
Trong album điện thoại là rất nhiều đoạn clip ngắn quay lại cuộc sống hàng ngày ở Trung Quốc của Hank và các học viên nước ngoài khác. Dù sao cũng hiếm được ra nước ngoài nên anh ta quay rất nhiều, bao gồm cả đoạn phim quay cả bọn cùng nhau niệm kinh vần.
“Ha ha…” Hank xem xong lại thấy vui vẻ, liền quyết định làm gì đó để lưu giữ kỷ niệm.
Một thời gian sau, bạn bè của anh ta chợt xem được một thước phim Hank đăng lên mạng có tiêu đề là: Tôi trước khi đi Trung Quốc vs Tôi sau khi đi Trung Quốc.
Ăn uống, ngủ nghỉ, đi lại, ở phương diện nào cũng có điểm khác biệt giữa hai quốc gia, Hank nhập gia tùy tục khó tránh khỏi thay đổi theo, từ ban đầu không biết dùng đũa, chỉ mấy ngày sau đã cầm đũa gắp đồ ăn như bay.
Điều bất ngờ cuối cùng là:
Trước khi đi Trung Quốc, anh ta mặc áo blouse trắng phòng thí nghiệm, lắc lư người bắn rap với biểu cảm cực kỳ cường điệu, tốc độ chóng mặt và thậm chí làm đủ loại cử chỉ tay.
Ở chiều ngược lại.
Sau khi tới Trung Quốc phong cách thay đổi quá lớn, anh ta bình thản cùng bảy tám người khác ngồi xếp bằng thiền định, tay bắt quyết, miệng ngâm nga bài kinh vần cổ xưa. Ánh mặt trời từ cửa sổ sau lưng chiếu vào, khuôn viên trường trồng chuối tây xanh tươi phảng phất sương sớm nhàn nhạt, nhìn qua cứ như cả bọn chuẩn bị phi thăng…
Video này nhận được rất nhiều like, chủ yếu mọi người thấy Hank làm lố một cách rất hài hước, cũng cảm thấy trải nghiệm của anh ta ở Trung Quốc khá thú vị.
Phần bất ngờ cuối cùng được hai thành phần người trên mạng cực kỳ yêu thích.
Thứ nhất là một ít người nước ngoài thích xem tiểu thuyết tu tiên Trung Quốc, mấy năm gần đây có rất nhiều tiểu thuyết mạng thể loại tu tiên được dịch ra nước ngoài, gom góp một số lượng fan trung thành khá lớn. Bọn họ xem đoạn video này xong đều cực kỳ hưng phấn:
[ Ok, nghĩa là người Trung Quốc biết tu tiên thật? Cái này chính là tu hành và nhập định trong tiểu thuyết nhắc tới đúng không. ]
[ ? Tôi rất muốn share cái này cho công ty du lịch xem. Hồi trước tôi hỏi xem có địa danh nào học tu tiên không, bọn họ nói ở phương đông không có ai tu tiên hết. Bây giờ nhìn mà xem, tại sao phương đông không có người tu tiên được chứ? ]
Một bộ phận khác đương nhiên chính là người dùng internet gốc Hoa, họ xem đến cảnh cuối cùng là hiểu ngay, ai nấy bò ra mà cười.
[ Được đấy, chân thật lắm, ngày xưa đọc rap bây giờ đọc kinh. ]
[ Văn hóa Trung Hoa lại bị hại rồi, sau này chẳng những phải đi giải thích là người Trung không biết võ, còn phải giải thích là tụi mình không tu tiên nữa. ]
[ Người da đen niệm kinh??? ]
[ Tôi kiểm chứng rồi, thật sự là người da đen niệm kinh 23333 ]
Video được chia sẻ một vòng về lại Trung Quốc, tiếp tục để cư dân mạng trong nước trầm trồ.
[ Ha ha ha ha ha ha tui cười muốn thổ huyết, không ngờ đúng là niệm kinh thật! ]
[ Sao lại thế này ha ha ha ha ha ha, tự nhiên phong cách thay đổi trăm tám mươi độ. ]
[ Trước khi mở ra tôi còn ngây thơ nghĩ chắc là chỉ đọc rap bằng tiếng Trung địa phương thôi chứ… ]
[ Mẹ, bạn tôi khoe có clip người da đen niệm kinh hay lắm, tôi mới nói trước giờ không có nghe rap, sau đó cậu ta mở video cho tôi xem, tôi mới biết là niệm kinh thật??? ]
Có người vượt tường lửa chạy ra nước ngoài hỏi Hank rốt cuộc anh ta học tu tiên ở đâu, là núi Võ X hay là núi Thanh X.
—— từ “Người da đen niệm kinh” đến “người da đen niệm kinh thật”, rốt cuộc anh ta đã trải qua chuyện gì.
Hank thân thiện trả lời: “Không phải, tôi học ở Hạ Đô, do đạo sĩ kiêm bác sĩ Chu Cẩm Uyên dạy đấy.”
Chu Cẩm Uyên?
Ba chữ này gần đây rất quen thuộc!
Đạo Y của bệnh viện số 3 Hải Châu, phòng khám Tiểu Thanh Long, tại sao lại là anh nữa vậy?
Nhìn lại mới thấy Hank cũng là bác sĩ có giấy phép châm cứu hẳn hoi, đến Trung Quốc để tham gia khóa đào tạo châm cứu nâng cao.
[ Học phí của các anh em đáng đến từng xu, vừa được học y thuật hạng nhất vừa được học cả Đạo pháp! ]
[ Chuyên gia ơi em cũng muốn tu tiên, cho hỏi đăng ký ở đâu ạ? ]
[ Hâm mộ quá, vị huynh đài này về sau chính là truyền nhân của Tiểu Thanh Long tông ở nước ngoài! ]
[ Tiểu Thanh Long tông? 23333333 ]
……
Chu Cẩm Uyên không hề biết đến vở tuồng vô cùng náo nhiệt trên mạng, sau khi trở về anh lăn ra giường ngủ xong lại xử lý các ca cấp cứu, sau đó điều chỉnh thuốc cho các bệnh nhân cũ đang sốt ruột xếp hàng chờ.
Ngày hôm sau đi làm, khoa Y học cổ truyền mở họp định kỳ.
Chu Cẩm Uyên vừa ngáp dài vừa bước vào thấy mọi người đã có mặt đông đủ. Chủ nhiệm Vương của khoa Cấp cứu không hiểu sao cũng đi ngang, trông thấy anh, đột nhiên ông ta dừng lại một cách rất kỳ quặc.
Chu Cẩm Uyên khó hiểu chào hỏi, “Đã lâu không…”
Chưa kịp nói xong thì mọi người trong phòng đồng loạt đứng dậy như đã bấm nhau từ trước, cùng hô vang: “Chào Tông chủ! Chúc Tông chủ buổi sáng tốt lành!”
Chu Cẩm Uyên: “???”
Cái gì thế này, title mới ở đâu chui ra vậy? Tốt xấu gì cũng phải tiết lộ anh là tông chủ của tông phái nào đã chứ?!