Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 31.
Edit: Leia
Dung Sấu Vân căn bản không phải hắc mã Phật môn gì hết, mà là một ngôi sao chổi! Người ta sống thanh bạch chống đỡ ngôi chùa bao nhiêu năm, anh ta vừa bước vào một cái là đóng cửa luôn.
Chu Cẩm Uyên khiếp sợ đến mức suýt quên khống chế âm lượng, che di động hỏi: “Mày nói rõ xem nào, tại sao lại đóng cửa?”
Dung Sấu Vân nức nở nói: “Thì thu không đủ bù chi, cơ bản không có ai hương khói đóng góp công đức gì, bọn tao mời chào khách hành hương mãi mà không có. Vốn đang trông chờ nguồn vốn trùng tu của chính phủ, nhưng tao tới không bao lâu thì nghe tin người ta không duyệt vốn nữa, thế là xong đời.
“Phương trượng chạy đi đầu quân cho chi nhánh chùa Bạch Sơn làm lại từ đầu, còn nói không thể đưa theo những người còn lại. Hai vị sư huynh khác của tao thấy thế quyết định hoàn tục, người đi chùa trống, để lại một quyển sổ nợ rối tinh rối mù ——”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên đau đầu nói: “Mày… Thôi, thu dọn đồ về nhà trước đi, chúng ta nói chuyện sau, chỗ tao đang bận lắm.”
Thằng cha này xui không tưởng được, nhưng cẩn thận ngẫm lại thì Dung Trọc vốn không làm sai, hơn nữa sau tất cả mọi chuyện người ăn đủ nhất vẫn là các phương trượng, còn anh ta đơn giản chỉ cần đổi chùa khác là xong.
Cho nên nếu xét từ một góc độ khác, Dung Sấu Vân thật đúng là có dớp…
Tuyệt đối là sát thủ diệt phương trượng không chạy đi đâu được!
Chu Cẩm Uyên xua được Dung Sấu Vân đi còn phải tiếp tục làm việc. Bởi vì sự kiện đột nhiên viral mà số khám của anh càng thêm khó lấy, trước kia thường xuyên full lịch, giờ thì có khi mấy ngày tiếp theo cũng không chen vào đăng ký nổi nữa.
Ngày hôm qua mức độ nổi tiếng đột nhiên tăng vọt, cư dân mạng dựa vào đó tranh thủ truyền bá về bài thuốc Vô địch sinh phát linh đã mở ra thị trường khai thác mới cho khoa Hói đầu, kéo theo rất nhiều bệnh nhân ngày trước chỉ biết đi bệnh viện mà không rõ số khoa số phòng, hiện giờ tức khắc đã có mục tiêu chính xác.
Ngoại trừ các bệnh nhân rụng tóc, số lượng bệnh nhân nữ tìm thầy chữa bệnh cũng tăng cao rõ rệt, tất cả đều nghe danh bài thuốc gia truyền chuyên trị băng lậu của anh mà đến. Thuốc gia truyền cấp phát trong bệnh viện chính quy đương nhiên có mức độ đáng tin hơn so với tờ rơi quảng cáo dán cột điện rồi. Hôm nay phòng chờ khám tập trung không ít bệnh nhân nữ, ai cũng tranh thủ vừa đi xem bệnh vừa xem náo nhiệt.
Có điều các bệnh nhân nữ phải đề cập đến vấn đề kinh nguyệt với bác sĩ trẻ tuổi khác phái có hơi mất tự nhiên, vậy là Chu Cẩm Uyên liền chuẩn bị tâm lý trò chuyện rất cẩn thận, kết quả cuối cùng đương nhiên là hoan hỉ nhận lấy danh hiệu “Bạn tốt của chị em phụ nữ”, nhưng mấy việc đó đều là việc nhỏ không đáng nhắc đến…
Đến giữa trưa, sau khi trông thấy đám đông bệnh nhân xếp hàng chờ đăng ký, Chu Cẩm Uyên còn cố gắng chừa thời gian bỏ thêm số trống.
Trong lúc khám bệnh thậm chí có bệnh nhân nói với anh: “Bác sĩ ơi, bác sĩ có thể ký tên cho tôi không?”
Chu Cẩm Uyên: “… Tại sao?”
Bệnh nhân: “Bác là nhân vật nổi tiếng trên internet mà? Phải ký tên chứ.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Anh rất muốn phản bác nhưng không biết mở miệng kiểu gì, bởi vì hôm qua đúng là mình viral trên mạng thật… Bác sĩ nổi tiếng trên mạng và danh y có mang ý nghĩa tương tự nhau không nhỉ?
“Rồi, ký cho anh.” Chu Cẩm Uyên buồn cười ghi chép vào cuốn sổ khám, sau đó ký tên một cái vào ô bác sĩ điều trị.
Bệnh nhân: “……”
Thôi được rồi, miễn cưỡng tính là có ký!
……
Chu Cẩm Uyên tranh thủ khám bệnh, Lưu Kỳ liền giúp anh qua căn tin mua cơm để khám xong có thể ăn ngay.
“Đại thần, hôm nay có ai muốn chụp ảnh chung với cậu không? Có gắn thêm filter không?” Lưu Kỳ cười hì hì hỏi.
“Đâu chỉ có thế, còn muốn tôi ký tên nữa cơ. Tôi ký vào sổ khám bệnh rồi trả lại cho họ.” Chu Cẩm Uyên đáp.
“Biết làm sao được, nổi tiếng thật mà. Ngày hôm qua rất nhiều người đăng và chia sẻ tư thế oai hùng của cậu trên acc cá nhân, hôm nay hình như đài Hải Châu còn đưa tin nữa, có người gọi điện thoại đến văn phòng bệnh viện hỏi thăm về cậu luôn đấy. Nhưng mà dạo này nhiều chủ đề nóng lắm, chờ độ hot qua đi, có lẽ mọi người chỉ còn nhớ đến bản lĩnh chữa hói của cậu thôi…” Lưu Kỳ lấy điện thoại ra lướt mạng giải trí mấy phút.
Trong khi Chu Cẩm Uyên đang cân nhắc những lời này thì đột nhiên Lưu Kỳ húng hắng ho mấy tiếng.
“Chuyện gì vậy?”
“… Đại thần, chắc cậu không hết hot nhanh vậy đâu!” Lưu Kỳ đưa điện thoại cho Chu Cẩm Uyên xem. Một ngày sau khi cả vòng bạn bè bị spam bằng clip Chu Cẩm Uyên đua xe lăn, hôm nay lại tiếp tục bị spam clip Chu Cẩm Uyên làm chủ tế lễ khai quang.
So với số góc quay và bối cảnh đa dạng của ngày hôm qua, video lần này chỉ tập trung vào một góc quay duy nhất ghi lại khoảnh khắc Chu Cẩm Uyên thay thế đạo trưởng Triệu chủ trì lễ khai quang nhà máy ở nông thôn. Lúc đó anh vẫn chưa nổi tiếng như bây giờ, mặc dù các thôn dân rất quan tâm đến sự kiện nhưng cũng chỉ bàn tán say sưa trong một cộng đồng nhỏ hẹp, hơn nữa cũng không ai kịp quay lại cảnh tượng Chu Cẩm Uyên thay áo blouse trắng đổi sang đạo bào siêu chấn động, nếu không chắc anh còn lên xu hướng sớm hơn.
Sau đó không lâu, tiếng tăm Chu Cẩm Uyên bay khắp tỉnh Hải Châu, mấy video này cũng được lan truyền chóng mặt theo.
—— Hóa ra bác sĩ Chu, nhân vật mở ra sự nghiệp chữa hói lừng lẫy cho Bệnh viện số 3 Hải Châu, thậm chí lôi kéo rất nhiều khách nước ngoài ghé chân, ngày hôm qua vừa nổi tiếng khắp cõi mạng, lại là một đạo sĩ tu tại gia!
Người trong video rõ ràng chính là anh không sai đi đâu được, toàn thân toát ra khí chất rất đặc biệt. Theo như lời mô tả dưới clip thì vị bác sĩ này sau khi tham gia khám bệnh miễn phí ở nông thôn mới thuận tiện giúp sư huynh chủ trì lễ cúng. Tin tức này có thể kiểm chứng từ trang web của Bệnh viện số 3, hôm đó đúng là bọn họ có đưa bác sĩ xuống nông thôn chữa bệnh từ thiện.
Trong video Chu Cẩm Uyên không ngồi trên xe lăn phóng vèo vèo, khuôn mặt mơ hồ mất nét mà có thể nhìn được ngũ quan rõ ràng, so ra còn trẻ hơn số tuổi tác thật mà người ta biết.
[ Đù má ha ha ha ha ha anh bác sĩ này trâu bò thế, vừa đua xe lăn vừa biết khai quang. ]
[ Em quay cuồng trong mơ hồ, bác sĩ Chu của Bệnh viện 3 biết đua xe lăn còn biết làm lễ cúng… Nghe nói là con cháu thế gia làm Đạo Y, mới hai mươi mốt tuổi! ]
[ Hai mươi mốt tuổi thật đấy à? Tôi hai mươi mốt còn đang khóc lóc vì rớt môn, người ta đã đua xe lăn vèo vèo rồi. ]
[ Đạo Y là gì thế? Vừa khám bệnh vừa đi cúng á hả… Tôi không biết, nhưng rất muốn nói bác sĩ này mặc đạo bào trông xinh quá! Mặc đồng phục x2 quyến rũ! ]
[ Anh này là đồng nghiệp của mẹ cháu, anh ấy nặn mấy viên thuốc to tổ bố bắt cháu ăn suốt một tháng rồi, ọe —— ]
Bình luận cuối cùng hiển nhiên là do con trai đồng nghiệp cùng khoa đăng lên.
Những người tới tìm nhân viên trong bệnh viện như Lưu Kỳ nói chuyện riêng, hỏi thăm tin tức cũng nhiều không đếm xuể, nếu không phải trong lúc tiếp khám Lưu Kỳ tắt thông báo WeChat thì đã biết thông tin từ sớm rồi.
Chu Cẩm Uyên á khẩu, một lúc lâu sau mới nói: “… Coi như tuyên truyền miễn phí cho bệnh viện chúng ta đi.”
Lưu Kỳ cũng vui vẻ nói: “Đúng vậy, lượng bệnh nhân của tôi cũng tăng cao mỗi ngày.”
Tuy cách thức có hơi kỳ lạ, nhưng tóm lại kết quả vẫn tốt.
Nghe nói viện trưởng Tiêu mỹ mãn lắm… Dù sao cũng được quảng cáo một đợt không tốn xu nào, tuy gần đây danh tiếng bệnh viện đã tăng cao rất nhiều nhờ Vô địch sinh phát linh, sắp sửa trở thành signature của thành phố đến nơi.
Tốc độ truyền bá trong thời đại internet là không thể xem thường. Khoảng trưa nay video vừa được chia sẻ rộng rãi thì đến chiều khi đủ loại tin tức tập hợp lại, Chu Cẩm Uyên mới thực sự trở thành một danh y. Sau khi thân phận thật được đào ra, tin tức bay đầy trời, video càng vững vàng bò lên xu hướng.
Hơn nữa, đến lúc này tuổi tác của Chu Cẩm Uyên bỗng dưng không còn là khuyết điểm nữa mà trở thành bác sĩ thiên tài xuất thân từ gia đình có truyền thống y thuật lâu đời, mang cảm giác rất thần bí… Khuyết điểm duy nhất chính là mảng chữa rụng tóc hói đầu nghe không được danh giá thời thượng, nhưng thắng ở chỗ có sắc thái xàm xí bình dân.
Tiếp theo sau là mấy đơn vị truyền thông địa phương lục tục tranh thủ lên bài, đặc biệt là mấy bài xúp gà kiểu thời trước có truyền kỳ Khúc Hoán Chương hai mươi hai tuổi nghiên cứu ra Vân Nam Bạch Dược, nay có Chu Cẩm Uyên hai mươi mốt tuổi phát minh Vô địch sinh phát linh. Trong khi hồi đó lúc chưa biết ai là tác giả phương thuốc, mọi người có không ít lần phải rủa xả phong cách đặt tên thuốc quê mùa của Bệnh viện số 3.
—— Danh y Khúc Hoán Chương thời Thanh mạt học y từ bé, từ năm hai mươi tuổi hành nghề độc lập danh vang như sấm dậy, hai mươi hai tuổi đã có trong tay bản thảo đầu tiên của Vân Nam Bạch Dược, để rồi sau đó liên tục tinh chế thành bài thuốc nổi tiếng. Chuyện kỳ diệu nhất chính là Khúc Hoán Chương đã từng bái sư thần y Điền Nam Diêu Hồng Quân, khéo thế nào ngài Diêu cũng là Đạo Y thuộc phái Võ Đang!
Ngày hôm nay, khái niệm về Đạo Y, lịch sử và những nhân vật tiêu biểu của nó đã được phổ biến rộng rãi hơn nhờ sự nổi tiếng bất thường của Chu Cẩm Uyên.
……
Qua buổi chiều, Chu Cẩm Uyên vừa kêu tên đã thấy một người bệnh tiến vào, người nọ cung kính chào một tiếng “Bác sĩ Chu”, còn cúi đầu rất lễ phép.
“Ôi, đừng khách khí, anh mau ngồi xuống đi, bệnh tình thế nào?” Chu Cẩm Uyên cảm thấy hành động tôn kính này hơi thái quá, vội mời người ta ngồi xuống rồi hỏi khám.
Cái gọi là “Vọng, văn, vấn, thiết” bắt đầu từ việc “quan sát”, xem kỹ khí sắc, tinh thần của bệnh nhân. Người này có sắc mặt rất khỏe mạnh nhưng không chừng có bệnh kín gì đó, vẫn nên hỏi thăm cho chắc.
Đối phương không trả lời mà duỗi tay ra.
Chu Cẩm Uyên tưởng người kia muốn bắt mạch liền nói: “Anh cứ nói đi, nói xong tôi sẽ khám mạch.”
Y học cổ truyền phải kết hợp cả bốn phương pháp chẩn khám, tuy anh bắt mạch rất tốt, thường xuyên ưu tiên bắt mạch trước để lấy lòng tin của người bệnh nhưng đó cũng chỉ vì khuôn mặt non quá mới bất đắc dĩ thôi. Huống chi đôi lúc khám mạch xong vẫn có chỗ không quá rõ, cần phải hỏi khám thêm mới có thể chẩn đoán chính xác
Tuy nhiên cũng có trường hợp bệnh nhân cố tình giấu giếm bệnh tật để thử năng lực bác sĩ, nếu gặp phải bác sĩ năng lực tầm thường sẽ gây ra sai lệch cho cả bác sĩ lẫn bản thân, thế nên mới có câu nói “Không cho bác sĩ biết bệnh tình, để người ta mò mẫm trong bóng tối chính là tự tìm cái chết”.
Bệnh nhân này rõ ràng là nghe danh mà đến, Chu Cẩm Uyên cảm thấy mình không nhất thiết phải vẽ vời lung tung, lãng phí thời gian và sức lực.
“Không không, tôi không bị bệnh.” Người bệnh vươn tay ra nắm tay Chu Cẩm Uyên lắc lắc.
Chu Cẩm Uyên: “?”
Không bị bệnh thì đăng ký khám làm gì, bảo sao sắc mặt lại tốt như thế.
Bệnh nhân cười hào sảng: “Là thế này, tôi có lên Hương Lộc Quán muốn xin thỉnh cậu về làm lễ, bọn họ nói cậu không đăng ký bên đó, lần trước chỉ tiện tay tiếp viện chút thôi. Hơn nữa họ cũng không cho tôi số điện thoại của cậu nên tôi đành đi bệnh viện. Bây giờ cậu đang rất nổi tiếng, tôi muốn tìm người nổi tiếng như thế cho nó có thể diện…”
Chu Cẩm Uyên càng nghe càng cạn lời, “Khoan đã, nghĩa là anh muốn…?”
Người bệnh ngơ ngác nói: “Không sai, tôi muốn mời cậu về làm lễ, khó khăn lắm mới giật slot khám được đấy!”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Chu Cẩm Uyên: “… Thưa anh, thẻ khám bệnh không có công dụng này đâu ạ!”
.
Từ đó đến giờ Chu Cẩm Uyên chỉ mới chủ trì một lễ cúng duy nhất, mấy chuyện cúng bái này vốn không phải phương hướng nghiên cứu chính của anh, nhưng dù nói ra chắc cũng không có ai hiểu…
Vất vả lắm mới đuổi được người đi còn phải lấm lét nhìn quanh xem chủ nhiệm Tạ có động thái gì không, nếu không cảnh tượng kinh hoàng nhất khoa Y học cổ truyền lại tái diễn mất.
Hộ lý trong khoa đã chứng kiến toàn bộ quá trình, còn rất nhiệt tình chạy tới giải thích rồi mời bệnh nhân đi hộ. Làm xong cô mới bình luận một câu: “Đăng ký mời cúng? Tại sao người kia phải cầm thẻ khám như thật vậy ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Anh sợ sau này lại có những người khác tới mời mình về làm lễ hoặc ôm một tia hy vọng, cho nên đành liên hệ với phóng viên radio nhờ đăng giúp một bài làm sáng tỏ:
Công việc thường ngày là lấy y truyền đạo, chỉ chủ trì lễ cúng một lần duy nhất đó thôi, về sau sẽ không nhận lời mời nào khác, nếu ai có nhu cầu xin hãy tìm đến Hương Lộc Quán. Có nhu cầu chữa bệnh xin cứ thoải mái đăng ký, không giới hạn mỗi lĩnh vực chữa hói. Hơn nữa xin mọi người đừng bắt chước bệnh nhân kia, đi đăng ký khám để tìm cơ hội mời làm lễ…
Chu Cẩm Uyên bận rộn suốt một ngày, hơn nữa vì đột nhiên nổi tiếng nên phải tiếp khám rất nhiều bệnh nhân, trở về nhà cũng trễ hơn ngày thường.
Dung Tế Tuyết về nhà sớm hơn một chút, vừa vào cửa cậu đã nghe thấy tiếng dao cắt xoành xoạch, lập tức thay giày bước vào, “Anh, anh bỏ dao…”
Dung Sấu Vân nắm dao phay quay đầu lại: “A, Tiểu Tuyết về rồi, không sao, anh muốn làm sủi cảo…”
Anh ta chưa dứt lời thì Dung Tế Tuyết đã đổi sắc mặt: “Sao anh lại về rồi? Chìa khóa đâu ra?”
Lão Dung hàng xóm đương nhiên không dám gọi điện thoại cho Tiểu Tuyết nên hiển nhiên cậu không biết chút gì. Nhưng thấy Dung Sấu Vân xuất hiện ở nhà, cậu cũng hơi hiểu ra một chút.
“Em trai, anh mày lại thất nghiệp rồi. Thê thảm quá, lần trước A Cẩm đưa chìa khóa dự phòng anh không định nhận đâu, không ngờ đúng là có lúc phải dùng tới.” Dung Sấu Vân không có lòng dạ nào để ý đến sắc mặt em trai, vừa dùng sức bằm rau xanh vừa nói. “Hu hu hu, lần này còn không ở được tới nửa tháng, ngôi chùa mày tìm cho anh nghèo quá nên đóng cửa mất rồi.”
Dung Tế Tuyết: “…”
Cậu giật giật môi, cố gắng nhẫn nhịn để không buột miệng rủa một câu “Đồ sao chổi”.
Dung Tế Tuyết xoa xoa chân mày, “Đừng nói nữa, anh cứ bằm đi, để em hỏi chỗ khác.”
Dung Sấu Vân đáng thương “Ừ” một tiếng.
Dung Tế Tuyết suy nghĩ mãi, cuối cùng lấy di động ra.
……
Chu Cẩm Uyên trở về nhà bắt gặp ngay khung cảnh Dung Sấu Vân lẳng lặng đứng làm sủi cảo, Dung Tế Tuyết cũng ngồi trên sô pha đen mặt không nói một lời. Thậm chí thấy Chu Cẩm Uyên về, Dung Tế Tuyết cũng chỉ miễn cưỡng nhếch khóe miệng một chút, tâm trạng vẫn u ám như cũ.
“… Tiểu Tuyết,” Chu Cẩm Uyên vốn rất muốn rủa xả Dung Trọc một trận, thấy Dung Tế Tuyết cũng sầm sì khuôn mặt ngược lại không nỡ nhẫn tâm, bèn nói, “Em biết rồi đúng không, Dung Trọc đủ thảm, đừng mắng cậu ấy.”
Anh nói xong thì hốc mắt Dung Sấu Vân cũng đỏ bừng, xui xẻo kiểu gì không biết nữa ——
Dung Tế Tuyết lại bất đắc dĩ lắc đầu, “Anh, không phải thế đâu. Lúc nãy em gọi điện thoại cho vài chùa khác vốn định hỏi thăm tình hình, kết quả bọn họ vừa nghe tên Dung Sấu Vân lập tức cúp máy luôn. Em lại hỏi bạn học mới biết được, hiện giờ giới Phật giáo Hải Châu đang truyền tai nhau tin tức Dung Sấu Vân hẳn là do anh phái đi, đây chính là âm mưu chống phá của hội tín đồ Đạo giáo.”
Chu Cẩm Uyên: “???”
Liên quan gì đến anh chứ? Mấy hôm nay nếu không bận rộn chữa bệnh thì cũng bận rộn nổi tiếng, lấy đâu ra thời gian đi chống phá hòa thượng?
Dung Tế Tuyết: “Bình thường anh thường xuyên lên Hương Lộc Quán, lấy thân phận đạo sĩ tham gia hoạt động tôn giáo của thành phố, gần đây còn rất nổi tiếng. Anh ấy thì mỗi lần nghỉ việc đều đến nhà anh, được anh đưa đón nên bị người ta phát hiện. Nghe đồn anh còn không phải kiểu người hoan hỉ, mà anh ấy thì chỉ trong thời gian ngắn đã xô đổ mấy vị phương trượng liền, thậm chí giật sập cả chùa của người ta.”
Chu Cẩm Uyên suýt tắt thở: “……………… Anh bị oan!”
Ngày thường đúng là anh có buột miệng nói xấu mấy câu, nhưng vậy cũng chưa đến mức gọi là không hoan hỉ chứ?? Nghiệp rõ ràng do Dung Sấu Vân tạo, hiện giờ sọt lại úp lên đầu anh, trên đời có còn công lý nữa không?
Chu Cẩm Uyên cầm gối ôm ra sức đánh Dung Sấu Vân, “Tao đã bảo mày đi làm hòa thượng làm gì, bây giờ thất nghiệp thì thôi đi, còn hại lây cả tao! Má, thế này chẳng phải là khiến quan hệ giữa Hương Lộc Quán và các hòa thượng thêm căng thẳng sao!”
Nếu sự tình phát triển theo hướng này thì hậu quả sẽ rất khủng khiếp, chẳng phải là khơi mào cho Phật Đạo đại chiến ở thành phố Hải Châu luôn à.
“Tao chỉ muốn yên ổn làm hòa thượng thôi, có làm gì sai đâu!” Dung Sấu Vân vội vàng chạy trốn, “Bây giờ thì hay rồi, lại bị tẩy chay, cũng không thể tiếp tục chạy tới thành phố khác nữa chứ.”
Chu Cẩm Uyên bình tĩnh lại, dự định lát nữa sẽ gọi điện giải thích một chút cho quán chủ Tần. Anh ngồi ngồi xuống nói: “Vậy sắp tới mày định làm gì? Vẫn kiên trì muốn tu tập à?”
Anh nhìn qua, Tiểu Tuyết hiển nhiên cũng cau mày lo lắng cho tình cảnh của Dung Sấu Vân.
Dung Sấu Vân ôm mặt: “Tao nghĩ kỹ rồi, chắc sẽ làm theo lời mày, ở nhà tu hành cũng được…”
Nghe anh ta nói vậy, Chu Cẩm Uyên thở phào nhẹ nhõm.
Đến một đạo sĩ như anh thi thoảng cũng phải thấy thương cảm cho các phương trượng, hôm nay rốt cuộc thằng cha này đã chịu buông tha cho giới Phật tu rồi.
“Nghĩ ra sớm không phải tốt rồi sao. Nhưng nếu tu tại gia thì mày vẫn phải lao động chứ, có muốn qua Bệnh viện số 3 đi làm không?”
Dung Sấu Vân học chuyên về cơ xương khớp chỉnh hình y học cổ truyền, khoa Chỉnh hình của Bệnh viện số 3 vốn trứ danh, nhưng bên Y học cổ truyền quả thật chưa có bác sĩ bó xương nắn gân nào đủ tay nghề cả. Sắp tới khoa Y học cổ truyền lại tuyển dụng thêm người, muốn vào hẳn là không khó.
Chỉ là nếu thế Bệnh viện số 3 sẽ nhiều thêm một gã Phật tu, gia tăng rất nhiều nguồn cảm hứng đi đồn cho khoa Cấp cứu thôi…
“Thật ra tao đang có ý tưởng khác, nói mày nghe thử nhé.” Dung Sấu Vân do dự một chút rồi nói, “Tao không định đi làm thuê nữa, trước kia tích cóp được chút tiền tiết kiệm nên muốn mở cái phòng khám tư. Mày muốn làm chung không, tao biết mày cũng có ý định mở phòng khám, chúng ta có thể hợp tác tuyển thêm hai ba người nữa.
“Cứ mở phòng khám ở ngay Hải Châu luôn, nơi này đất chật người đông, bây giờ mày lại nổi, chắc chắn dễ làm ăn hơn ở quê nhiều. Tiểu Tuyết vài năm nữa mới tốt nghiệp, không chừng còn học thêm lên cao, trong thời gian này nếu chúng ta làm tốt thì tương lai có thể mở chi nhánh ở Doanh Châu. Còn không được nữa, đến lúc đó chuyển nhà cũng không quá mệt. Mày thấy thế nào?”
Anh ta càng nói càng lưu loát, hiển nhiên là đã suy nghĩ nghiêm túc. Đến Dung Tế Tuyết cũng không biết anh mình đang cân nhắc vấn đề này nên kinh ngạc nhìn qua.
Dung Sấu Vân nháy mắt trêu chọc Dung Tế Tuyết, thực ra anh ta chỉ mới lên kế hoạch vào phút chót thôi, mấy hôm trước vẫn còn quyết tâm làm hòa thượng dữ lắm.
Dung Tế Tuyết nói: “Anh ở trong chùa mà vẫn lên mạng biết chuyện anh ấy nổi tiếng cơ à? Đúng là lục căn bất tịnh.”
Dung Sấu Vân: “…”
Riêng Chu Cẩm Uyên thì rơi vào trầm tư.
Ý tưởng ban đầu của anh đúng là tự mở phòng khám của riêng mình, bản thân cũng đang tiết kiệm tiền bạc. Nếu không phải giữa đường phải tới Hải Châu chăm lo cho Tiểu Tuyết, anh sẽ không vào làm việc ở Bệnh viện số 3, chỉ cần tích cóp tiền đủ là tự mở phòng khám luôn.
Nếu Dung Sấu Vân thay đổi kế hoạch nghề nghiệp, muốn hợp tác cùng anh vẫn có thể chấp nhận, dù sao bọn họ vốn đã như người một nhà, nhưng mà ——
“Đây là chuyện lớn, dù mở ở Hải Châu tao cũng phải suy xét cẩn thận. Sắp tới Tết rồi, chuyện cũng không vội được, chờ tao về nhà thương lượng thêm với bố đi. Cả bên bệnh viện tao tạm thời cũng không muốn nghỉ, mới ký hợp đồng không bao lâu mà. Bên này bác sĩ vẫn có thể mở phòng khám tư nhưng cũng phải cân nhắc đến ý kiến của bệnh viện, tao phải hỏi ý viện trưởng Tiêu.”
Chu Cẩm Uyên suy nghĩ mất một lát mới chậm rãi nói, “Quan trọng nhất là, tao hơi sợ mày khắc luôn cả tao…”
Dung Sấu Vân: “…………”
Lời tác giả:
Các đồng nghiệp: Đầu hói cùng nhau chữa, danh tiếng phải cùng nhau gánh chứ, dù sao cũng không thể biến bệnh viện của bọn tôi thành cơ sở chuyên chữa hói rồi thoát thân một mình được!