Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 32.
Edit: Leia
Tâm thái Dung Sấu Vân bây giờ không còn giống như trong quá khứ, hồi xưa anh ta luôn trong trạng thái chờ việc, nhưng hiện giờ đã hoàn toàn tự do rồi.
Dung Sấu Vân liền tự lên kế hoạch cho mình một chút, tập thể dục nhẹ nhàng, tụng kinh sáng xong thì tranh thủ luyện tập tay nghề, sau đó sẽ ra ngoài điều tra thị trường. Nếu A Cẩm không hợp tác, chắc anh ta sẽ tự mở một phòng khám bó xương nhỏ, hy vọng không đến mức tự khắc cả bản thân.
Anh ta phấn chấn rời giường, lúc ra ban công hít thở vươn vai vặn hông mới nhận ra ngoài này trồng không ít loại hoa cỏ thực vật. Những lần trước tới lui quá vội vàng, cây cối cũng chưa rậm rạp nên không chú ý, hiện giờ đã biến thành một vườn hoa nhỏ luôn rồi.
Không phải, nhìn kỹ mới biết toàn bộ đều là cây thuốc, gì mà kim lũ mai, hoàng cầm linh tinh, thế là anh ta thuận tay cầm cái bình định tưới nước. Ngày mới bắt đầu bằng việc làm quen lại với y học cổ truyền thôi!
“Anh đang làm gì đó?”
Không biết Dung Tế Tuyết xuất hiện từ bao giờ, vội vàng bước lên ngăn anh trai lại.
Dung Sấu Vân mờ mịt nói: “Anh tưới nước thôi mà, gì thế, lão Dung hàng xóm không có tư cách tưới cây luôn à?”
“Đây là dược liệu em trồng thí nghiệm, không thể làm hỏng số liệu đâu.” Dung Tế Tuyết đặt bình nước xuống, “Tưới nước phải có định lượng chính xác.”
“Quên không dặn, mày đừng đụng vào mấy bồn hoa của em ấy.” Chu Cẩm Uyên đang đánh răng nghe tiếng cũng đi ra, miệng ngậm bọt kem lúng búng nói, “Cũng đừng động vào mấy cây xuyên ô, mã tiền với cà độc dược trên đầu tủ.”
“… Tao có điên mới đụng vào.” Dung Sấu Vân nói, tất cả đều là cây độc, nhưng tại sao không thấy bất ngờ gì nhỉ.
Em trai anh ta rất có thiên phú ở mảng dược liệu, hơn nữa còn đặc biệt có hứng thú với các loại cây có độc tính. Dung Sấu Vân hoài nghi vì thói quen dùng thuốc của A Cẩm mà thằng ranh này mới trồng đủ loại cây lớn cây bé để dùng cho tiện…
Từ nhỏ nó vốn là cái đuôi của A Cẩm mà!
Anh ta liếc nhìn mấy cây thuốc của Dung Tế Tuyết, lại hỏi: “Dược liệu bào chế chưa đủ, còn trồng luôn ở nhà sao? Thảo dược thí nghiệm đi mua không phải được rồi à, cứ cất hết ở trường là xong.”
Dung Tế Tuyết liếc nhìn anh ta, “Ở trường cũng có. Em đang nghiên cứu về sự ảnh hưởng của độ pH đất, hoạt động vi sinh vật và các nguyên tố vi lượng đến chất lượng cây dược liệu.”
Rốt cuộc mấy yếu tố này ảnh hưởng thế nào đến cây thuốc? Là liên quan rất nhiều đến chất lượng của thảo dược, trước kia người ta chỉ có thể tổng kết kinh nghiệm đại khái từ thực tế, xác định loại cây nào phát triển tốt ở một vài địa điểm nhất định. Bây giờ nếu nắm giữ được hết các chỉ tiêu hóa học đó, đương nhiên sẽ cải thiện năng suất nuôi trồng, cung cấp cho bác (anh) sĩ (trai) các loại dược liệu chất lượng tốt nhất…
Dung Tế Tuyết giải thích mà sắc mặt không có thay đổi gì đáng kể, thậm chí lạnh nhạt không khác gì trả bài trên trường. Nhưng Dung Sấu Vân suy nghĩ cả buổi vẫn thấy cái đuôi này hành động hơi sai sai, chẳng lẽ anh ta xuất gia lâu nên không biết em trai mình đã thay đổi sao.
Anh ta liền hỏi Chu Cẩm Uyên: “Mày thấy nó siêng năng như thế có đúng không, ở nhà rảnh quá nên thử nghiệm làm nông luôn à?”
Chu Cẩm Uyên nghiêm túc suy nghĩ, sau đó ngậm bọt đáp: “Chắc để rót thêm linh hồn cho quyển sách này?”
Dung Sấu Vân: “…………???”
……
“Viện trưởng Tiêu?” Chu Cẩm Uyên bước vào văn phòng, được viện trưởng Tiêu ra hiệu ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Anh rất nghiêm túc suy xét đề nghị của Dung Sấu Vân nên quyết định đi bàn với viện trưởng Tiêu một chút, thủ tục này tương đối quan trọng.
“Tiểu Chu, chuyện gì thế, công việc gặp khó khăn à?” Viện trưởng Tiêu mỉm cười, “Có vấn đề gì cậu cứ tâm sự, chuyện cá nhân cũng không sao đâu.”
Chu Cẩm Uyên: “Là thế này ạ, gần đây một người bạn thân có mời tôi cùng hợp tác mở phòng khám tư…”
“Cậu muốn nghỉ việc?” Viện trưởng Tiêu lập tức đổi sắc mặt.
“Không phải…” Chu Cẩm Uyên không ngờ ông ta phản ứng mạnh như vậy, “Tôi không định nghỉ việc, trước mắt cũng chỉ đang suy xét.”
Lúc này viện trưởng Tiêu mới thở phào, chỉ cần không nghỉ là được. Bệnh viện chuyên khoa chữa hói Hải Châu bọn họ chỉ vừa phát triển không lâu, nếu Chu Cẩm Uyên cứ thế rời đi thì rất đáng tiếc.
Qua vài câu trao đổi ngài viện trưởng đã nắm được đại khái ý định mở phòng khám riêng của Chu Cẩm Uyên. Mấy năm nay người ta đã cho phép bác sĩ thực hiện hoạt động này, nhưng đôi khi các bệnh viện chủ quản của bác sĩ khá ngần ngại. Đặc biệt là bệnh viện nhỏ, bởi vì nó đồng nghĩa với việc họ sẽ bị lôi kéo bệnh nhân đi nơi khác, nếu đối phương là danh y chuyên gia của bệnh viện lớn thì lại là chuyện khác.
Chu Cẩm Uyên miễn cưỡng có thể tính là trường hợp sau. Đổi lại là một bác sĩ được bệnh viện bồi dưỡng, sau đó đi kéo người bệnh về phòng khám riêng của mình thì đúng là không ổn chút nào. Nhưng Chu Cẩm Uyên không tính là người do Bệnh viện số 3 bồi dưỡng, ngược lại còn giúp đơn vị bồi dưỡng ra không ít bậc thầy chữa hói…
Cho nên suy nghĩ đầu tiên của viện trưởng Tiêu chính là, Chu Cẩm Uyên không nghỉ việc thì chuyện gì cũng dễ thương lượng.
Đương nhiên, ông ta vẫn mỉm cười khuyên nhủ trước: “Cậu cứ kể thêm về tình hình đi, bạn cậu cũng là bác sĩ à? Hay là dược sĩ? Cậu ấy có suy xét vào bệnh viện làm luôn không, như thế sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, hơn nữa cậu cũng không cần kiêm hai việc cho mệt. Đãi ngộ của chúng tôi khá tốt mà.”
Nếu là bạn thân của Tiểu Chu thì không chừng y thuật cũng lợi hại, thử lôi kéo một chút xem sao——
Chu Cẩm Uyên: “Không được đâu ạ, bạn tôi cạo đầu trọc, nếu đến làm ở khoa hói đầu sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng khoa lắm. Hơn nữa mấy lần trước cậu ấy đi làm toàn gặp sự cố, cho nên không quá muốn vào đơn vị làm công.”
Có thể nhìn ra dù là bác sĩ hay viện trưởng, dù ngoài miệng hay trong lòng, hầu như tất cả đều rất tự nhiên xưng hô nơi làm việc của mình là khoa chữa hói và bệnh viện chữa hói.
Viện trưởng Tiêu: “…”
Ông ta không ngờ Chu Cẩm Uyên lại có một người bạn đầu trọc, rất ngoài dự đoán của mọi người.
“Thế à, Tiểu Chu, tôi hiểu ý cậu rồi. Tin chắc trong tình huống nào cậu cũng sẽ tận tâm vì người bệnh, cũng có cảm tình tốt với Bệnh viện số 3. Yên tâm, cậu là một thành viên của bệnh viện chúng ta mà.” Viện trưởng Tiêu châm chước một chút rồi nói tiếp, “Cậu cứ suy nghĩ kỹ chuyện mở phòng khám đi. Riêng tôi cảm thấy tốt nhất là cả hai cùng về bệnh viện, nhưng nếu không được, tôi vẫn sẽ ủng hộ cậu hết mình!”
Viện trưởng Tiêu là một người hào phóng và cởi mở. Tiểu Chu có trình độ nghiệp vụ cao, nếu không mở phòng khám tư thì tương lai kiểu gì cũng bị bệnh viện có tiếng tăm khác chiêu mộ về, không bằng bên mình cứ mượn cơ hội bồi đắp cảm tình nhiều một chút thì hơn.
Chu Cẩm Uyên quả thật rất cảm động vì thấy viện trưởng Tiêu ủng hộ mình không do dự, “Tôi biết, cảm ơn viện trưởng đã bao dung. Không giấu gì ông, trước giờ tôi vẫn luôn lên kế hoạch mở phòng khám riêng. Nhưng sau khi tới Bệnh viện số 3 tôi thấy rất thích nơi này, cũng cảm thấy mình có thể làm được nhiều việc chưa từng nghĩ đến, cho nên không muốn rời đi.”
Anh nói rất chân thành, ví dụ như trước đây tuy có hiểu biết một chút về Tây y nhưng anh không có kinh nghiệm hợp tác gì đáng nói. Hiện giờ thường xuyên qua các khoa khác hội chẩn cũng cho anh cơ hội trau dồi thêm hiểu biết.
Chu Cẩm Uyên và viện trưởng Tiêu trò chuyện thêm vài câu mới đứng dậy trở về khoa Y học cổ truyền.
……
Chu Cẩm Uyên đút tay vào túi trở lại văn phòng, trong đầu tiếp tục suy đoán không biết bố mình sẽ nói thế nào. Với kinh nghiệm trước giờ, anh đoán ông ấy đại khái sẽ tỏ thái độ hòa ái “thích làm gì cứ làm” thôi…
“Cái gì? Tại sao không có hiệu quả.” Bác sĩ Mao có vẻ không đè nén nổi, giọng nói mang theo ý sốt ruột vọng ra từ trong văn phòng, “Rồi rồi, cứ bình tĩnh, ôi chao, để tôi hỏi bạn tôi xem.”
“Thầy Mao, có chuyện gì thế ạ?” Chu Cẩm Uyên thò đầu vào hỏi thăm, “Cái gì không hiệu quả?”
Bác sĩ Mao thấy anh thì hơi sững người, theo phản xạ đáp một câu “Không có gì”, sau đó ánh mắt ông thoáng chút do dự, cuối cùng nói: “Thuốc diệt gián trong nhà không hiệu quả ấy mà.”
“Thấy thầy có vẻ tức giận như thế, em còn tưởng là chuyện gì nghiêm trọng. Thế em đi nhé.” Chu Cẩm Uyên toan bước đi thì bị bác sĩ Mao gọi giật lại.
“Cậu chuẩn bị chủ đề hội thảo đến đâu rồi?” Bác sĩ Mao hỏi.
Hội thảo do Khúc Khánh Thụy tài trợ đã xác định thời gian cụ thể và công bố thông tin rộng rãi. Chu Cẩm Uyên từ lâu đã được chọn là một trong số các diễn giả chính, cũng là diễn giả duy nhất của Bệnh viện số 3. Bác sĩ Mao, chủ nhiệm Tạ và các bác sĩ khác đều tương đối quan tâm đến chủ đề này, cũng thường xuyên thúc giục anh chuẩn bị tốt nội dung diễn thuyết, làm nở mặt nở mày khoa Y học cổ truyền. Suy cho cùng, cũng không thể kêu bọn họ lên khoe khoang về chuyên khoa chữa hói hoặc truyền kỳ đua xe lăn, làm lễ cúng của Chu Cẩm Uyên được.
“Tôi thấy bệnh án của cậu Khúc cũng được đấy, cậu không muốn chia sẻ rộng rãi à?”
“Thôi ạ, ca đấy em vẫn chưa hoàn thành liệu trình điều trị.” Chu Cẩm Uyên nói. Thật ra tốc độ hồi phục của Khúc Quan Phượng đã được gọi là thần kỳ, hoàn toán đáng giá nhắc tới, nhưng ngặt nỗi trước đó anh đã hứa với Khúc Khánh Thụy tạm thời bảo mật bệnh tình của con trai.
Bác sĩ Mao cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ gật đầu, “Cậu cứ suy xét kỹ đi!”
.
.
Hai ngày sau.
Hội thảo học thuật do Khúc thị tài trợ được cử hành tại phòng hội nghị Bệnh viện số 3. Ngoại trừ các danh y trong tỉnh, bọn họ còn mời các chuyên gia tỉnh ngoài đến giao lưu, đây phải nói là một sự cố gắng đáng nể của ban tổ chức.
Việc tổ chức sự kiện tại đây tất nhiên không phải do ban tổ chức tiếc tiền thuê hội trường khách sạn, mà là muốn cân nhắc đến lợi ích của nhân viên y tế khoa Y học cổ truyền. Hội thảo diễn ra trong vòng hai ngày, nếu tổ chức ở địa điểm gần sẽ tiện cho các bác sĩ thay phiên nhau đi nghe giảng. Điều này cũng rất có lợi cho đơn vị tổ chức vì hội thảo không mở cửa cho người ngoài ra vào tự do.
—— Hiệu trưởng trường Đại học y dược Hải Châu biết tin có một hội nghị quy tụ nhiều chuyên gia đầu ngành thế này, vốn cũng muốn mời họ chuyển địa điểm sang trường mình nhưng bị lịch sự từ chối.
Từ viện trưởng một bệnh viện Y học cổ truyền danh giá ở tỉnh khác đến danh y Hoàng Trung Văn của Viện Y học cổ truyền Hải Châu, giáo sư Mạc của bệnh viện Hải Bắc… đều sẽ lên diễn giảng, đồng thời có cả phân đoạn giao lưu thảo luận, có thể xem là cơ hội hiếm thấy.
Giữa tất cả các nhân vật cây đa cây đề đó, một bác sĩ bình thường như Chu Cẩm Uyên lọt thỏm ở giữa vừa không có chức danh cao cấp vừa không có thành tựu học thuật, cũng chỉ mới được chuyển vào biên chế cách đây không lâu. Sự sắp xếp này đương nhiên do Khúc Khánh Thụy nhúng tay, nếu đổi thành người khác, mặc kệ y thuật có cao siêu cỡ nào tay nghề lợi hại ra sao vẫn sẽ bị người ta đặt dấu chấm hỏi.
Khách mời lần này gần như toàn là chuyên gia Y học cổ truyền, cho nên hội thảo cũng được xác định hướng nghiên cứu và thảo luận chính là các phương pháp điều trị và bài thuốc trong y học cổ truyền.
Tuy nói là hội thảo về y học cổ truyền nhưng chủ đề cũng không hề cứng nhắc mà bao hàm nhiều phương pháp tiếp cận khác nhau. Chu Cẩm Uyên nghiêm túc chuẩn bị nội dung thuyết trình, anh lựa chọn một phương thuốc bản thân tương đối hài lòng và dự định sẽ chia sẻ về những hiểu biết lâm sàng của mình.
Đến ngày diễn ra hội thảo, Chu Cẩm Uyên và các bác sĩ không phải trực ban cùng đi hội trường. Trong hai ngày này khoa bọn họ cố ý điều chỉnh lịch làm việc để tạo điều kiện cho tất cả mọi người cùng được tham dự.
“Sao không thấy thầy Mao nhỉ?” Chu Cẩm Uyên nhìn quanh, phát hiện gương mặt quen thuộc không xuất hiện.
“Nhà thầy Mao có việc, thầy ấy bảo sẽ tới trễ một chút, chúng ta cứ đi trước.” Lưu Kỳ nói.
Chu Cẩm Uyên lập tức nhớ lại mấy hôm trước bác sĩ Mao biểu hiện rất khác thường, nhưng đó chỉ là trực giác, không nhất định có liên quan đến việc đi trễ ngày hôm nay.
Đoàn người đi tới phòng hội nghị, nơi này đã tập trung không ít nhân vật có máu mặt thuộc giới Y học cổ truyền Hải Châu. Lợi thế của chủ nhà đương nhiên là có chỗ ngồi đẹp, tất cả đều được xếp chỗ ngay chính giữa gần hàng đầu.
Người ngồi cạnh bọn họ quay đầu nhìn qua, “Mấy người bên khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3 hả?”
Lưu Kỳ ngồi một bên đáp: “Vâng, thưa thầy.”
—— Trong hội trường này, hễ thấy ai lớn tuổi hơn mình thì cứ gọi một tiếng thầy chắc chắn không sai.
“Ồ, nghe nói khoa mấy người có một vị danh y tên Chu Cẩm Uyên gần đây nổi tiếng lắm.” Người này tuy rằng đang cười nhưng ngữ khí cứ có cảm giác móc mỉa rất khó hiểu.
Lưu Kỳ cũng cười gượng cho qua, không tiếp lời nữa.
Tạ Mẫn nhìn sang bên này rồi khẽ thì thầm với Chu Cẩm Uyên: “Đó là thầy Chu bên Viện Y học cổ truyền, ông ấy không thích cậu đâu, nhớ để ý một chút.”
Thuyết trình xong thường sẽ có một khoảng thời gian cho khán thính giả giao lưu với diễn giả, bà đang cố ý nhắc khéo Chu Cẩm Uyên, đợi đến khi anh lên thuyết trình mà có người làm khó dễ thì trong lòng cũng hiểu nguyên do.
Chu Cẩm Uyên ngơ ngác hỏi: “Nhưng em đâu có quen biết ông ấy.”
Tạ Mẫn bất đắc dĩ nói: “Hồi xưa ông ấy chuyên trị rụng tóc hói đầu…”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Thầy Chu không được trả lời có hơi khó chịu, tiếp tục nói với Lưu Kỳ: “Tôi có nghe phong thanh bác sĩ Chu này xuất thân là đạo sĩ, ngày thường thích làm lễ cúng, còn dùng cả Chúc do thuật chữa bệnh. Xem ra cậu ta không chia sẻ được bài thuốc hay nào đâu, thảo luận về Chúc do thuật chắc hấp dẫn hơn đấy.
“Chà, nhưng mà người ta hay nói y học cổ truyền chia thành ba loại là tật y, âm dương y và tiên gia y, bác sĩ Chu hẳn được tính là tiên gia y nhỉ? Chiêu số phong phú hơn bên tật y chúng tôi nhiều.”
Tiên gia y là một cái tên nghe thì êm tai nhưng không phải lời hay ho gì. Biển Thước, Trương Trọng Cảnh đều là người thuộc tật y, thấy bệnh ở đâu thì nghĩ phương thuốc trừ bệnh ở đó; âm dương y thì ngược lại, chữa bệnh không chú ý đến thứ gì nhiều bằng âm dương ngũ hành, thậm chí là số học; tiên gia y càng mơ hồ hơn, chỉ mấy người hay luyện khí luyện đan gì đó. Hai khái niệm sau nói là y, kỳ thật toàn là các thuật sĩ giang hồ núp bóng thầy thuốc để hoạt động mê tín dị đoan.
Thầy Chu nói như vậy rõ ràng đang mỉa Chu Cẩm Uyên không phải người làm nghề y chân chính, cái gọi là Đạo Y vốn không theo quy ước thông thường, nếu có bản lĩnh lên thuyết trình hẳn phải nhiều trò bịp bợm lắm.
Lưu Kỳ nghe xong không mấy vui vẻ, người ngoài có lẽ không hiểu, nhưng anh ta được đọc bệnh án của Chu Cẩm Uyên mỗi ngày, cái khác chưa nói, bộ ông biết châm Thiêu Sơn Hỏa sao?
Lưu Kỳ toan cãi lại thì chợt bị Chu Cẩm Uyên lôi kéo, “Hai chúng ta đổi chỗ đi.”
Lưu Kỳ đồng ý theo bản năng.
Chu Cẩm Uyên ngồi xuống chỗ của Lưu Kỳ, sau đó gật đầu với thầy Chu. Anh đổi chỗ không phải vì muốn phản bác mà là sợ Lưu Kỳ kích động sẽ hành động vô lễ. Bệnh viện số 3 đứng ra tổ chức hội thảo, bọn họ mang danh chủ nhà đương nhiên phải tỏ ra thoải mái, luôn niềm nở chào đón khách khứa. Nếu không, truyền ra ngoài sợ là không tốt.
Chu Cẩm Uyên nghĩ vậy lại tiếp tục cười với thầy Chu.
Thầy Chu mới châm chọc được một nửa, thấy người mới đổi chỗ tuổi còn nhỏ, bộ dạng hoạt bát đáng yêu trông hơi quen mắt, sắc mặt ông ta tức khắc cứng lại, không tiện nói thêm gì nữa.
“… Cậu là y sinh thực tập à?” Thầy Chu giả vờ tốt tính hỏi một câu, có thể thấy được giá trị nhan sắc đi đến đâu cũng là vật đáng giá.
“Không phải, tôi là bác sĩ chính thức rồi.” Chu Cẩm Uyên đáp, “Tôi tên Chu Cẩm Uyên.”
Thầy Chu: “…”
Khóe miệng ông ta giật giật, toàn thân như bị chẻ làm đôi. Một nửa vẫn còn khó chịu vì “Chu Cẩm Uyên”, nửa còn lại thấy trước mắt mình là khuôn mặt baby còn không lớn bằng con trai mình, mở miệng ra nói xấu thì quá xấu hổ.
Cuối cùng ông ta cũng miễn cưỡng nặn ra được một câu: “Ha ha, nghe danh đã lâu…”
Ông ta ôm lòng áy náy vì bắt nạt trẻ con mà tiếp tục nói: “Vừa rồi tôi bảo là không biết hôm nay bác sĩ Chu sẽ chia sẻ sở trường đặc biệt gì của mình, công phu luyện khí hay Chúc do thuật đây.”
Chỉ cần Chu Cẩm Uyên tiếp lời, ông ta sẽ thuận thế nương theo mở ra một trận battle… Không phải, là thảo luận y lý để khiến thằng ranh con này biết đến trời cao đất dày. Một bài thuốc trị hói đầu có sẵn không tính là gì, nổi tiếng khắp cõi mạng càng không đáng nhắc tới, gừng càng già càng cay có hiểu không.
Tạ Mẫn liếc mắt nhìn sang bên này, bà biết rõ bản lĩnh miệng lưỡi lẫn tay nghề của Chu Cẩm Uyên, nếu ra tay thật thì thầy Chu kia hẳn không chịu nổi quá một đòn, thế nhưng lúc nãy anh đã hứa sẽ không gây sự cho nên bà cũng ngồi im không nói.
Chu Cẩm Uyên quả thật không định gây sự, chỉ thản nhiên nói: “Hôm nay tôi sẽ chia sẻ về bài thuốc do mình sáng chế ra, đáng tiếc nó không phải sở trường đặc biệt của tôi, Chúc do thuật cũng không phải.”
Lời này rất dễ khiến người ta muốn tiếp, thầy Chu không cầm lòng nổi liền hỏi lại: “Thế thì là gì?”
Dù là châm cứu cũng chả sao, bản thân ông ta rất có bản lĩnh ở lĩnh vực này.
Chu Cẩm Uyên quay đầu lại: “Hi hi, sở trưởng của tôi là đặc biệt đáng yêu.”
Thầy Chu: “…………”
Câu trả lời này khiến thầy Chu suýt nữa thì nôn ra máu.
Ông ta càng muốn khơi mào battle, Chu Cẩm Uyên càng tung hỏa mù mạnh hơn.
Lại còn hi hi, hi hi cái chó gì, cười đến mức mặt thầy Chu xanh mét.
Đúng vào lúc này cả hội trường chợt xôn xao lên, là giáo sư Mạc của bệnh viện Hải Bắc tới. Rất nhiều người lục tục đứng dậy chào đón hoặc trò chuyện với ông. Thầy Chu không thèm chấp Chu Cẩm Uyên nữa, cũng vội đứng lên vươn tay, “Chào thầy Mạc ——”
Cho dù người ta không có ý định lãnh giáo giáo sư Mạc thì với những chức danh mà ông sở hữu, ngoại trừ giảng dạy còn là người quản lý Hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc, từng giữ chức chủ tịch Hiệp hội y học cổ truyền hải Châu, thành niên Ủy ban đánh giá danh hiệu chuyên môn cao cấp… những thứ đó đại biểu cho cái gì không cần nói, ít nhất phải để lại ấn tượng tốt mới được.
Lưu Kỳ thấy người ta đi rồi thì cười thầm mấy tiếng, anh ta được xem sắc mặt lúc nãy của thầy Chu đã sớm hết giận, thầm nghĩ vẫn là đại thần lợi hại hơn nhiều, cư xử với ai cũng đủ lễ nghĩa phép tắc.
……
Người đã đông đủ, thời gian cũng vừa lúc, mọi người lần lượt ngồi vào vị trí.
Mở đầu hội nghị có lãnh đạo bệnh viện và lãnh đạo Hiệp hội y dược học cổ truyền Hải Châu lên đọc diễn văn tổng cộng mất nửa tiếng. Theo sát sau đó là phân đoạn mọi người chờ mong nhất: Giáo sư Mạc lên thuyết trình.
Vị giáo sư được giới học thuật xưng là Mạc Bạch Truật sở hữu râu tóc bạc trắng nhưng sắc mặt rất hồng hào, tinh thần phấn chấn, thậm chí trên da không có lấy một vết đồi mồi. Nói đến vị thuốc làm nên tên tuổi ông, bạch truật vốn là loại dược liệu khá phổ biến, trước nay hay được gọi là “Thập phương cửu thuật” hay “Nam tham bắc thuật”. Tuy rằng thường dùng nhưng hàm nghĩa sâu xa của nó thì không phải thầy thuốc nào cũng hiểu biết. Có thể dùng một loại dược liệu phổ biến một cách thành thạo, đủ để gây tiếng vang trong giới học thuật đã chứng minh được giáo sư Mạc có nghiên cứu rất sâu.
Giáo sư mạc có danh vọng cực kỳ cao, ông vừa bước lên, toàn hiện trường nổi một tràng pháo tay như sấm dậy.
“Cảm ơn, cảm ơn các vị.” Giáo sư Mạc mỉm cười, lời mở đầu lại không đề cập đến chủ đề thảo luận hôm nay, ông đưa ánh mắt lướt khắp hội trường một chút, “Trước hết tôi muốn hỏi một câu, ở đây vị nào là bác sĩ Chu Cẩm Uyên?”
Ba chữ Chu Cẩm Uyên không còn xa lạ với nhiều người, gần đây anh đã gây ra động tĩnh khá lớn ở Hải Châu, hai ngày trước thậm chí còn trở nên viral ầm ĩ trên mạng. Vài người không biết chuyện anh là bác sĩ điều trị cho Khúc Quan Phượng nói thầm với nhau là chưa biết bản lĩnh thế nào, gần đây quả thực rất có tiếng, nhưng vậy vẫn không đủ tư cách lên làm diễn giả bên cạnh một loạt các nhân vật tiếng tăm lẫy lừng khác.
Không kể đến anh, khắp cả khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3 cũng không ai đủ tư cách đứng cùng một bục giảng bài với giáo sư Mạc. Vậy hôm nay tại sao giáo sư Mạc lại chỉ đích danh anh? Chẳng lẽ…
Thầy Chu thấy rất phấn khích, nghĩ có khi nào giáo sư Mạc cũng thấy bất mãn vì thằng ranh con Chu Cẩm Uyên này được tư bản trắng trợn nhét vào không, rõ ràng ở Hải Châu vẫn còn nhiều vị bác sĩ có thâm niên và tay nghề giỏi giang hơn mà.
Chu Cẩm Uyên cũng khá bất ngờ không biết vì sao giáo sư Mạc gọi tên mình. Anh chậm rãi đứng lên: “Là em, chào giáo sư Mạc ạ.”
“Chào cậu nhóc nhé, ngồi đi, không có gì, tôi chỉ muốn nhận mặt thôi.” Giáo sư Mạc nhìn anh rồi cười vang, “Đã muốn gặp cậu từ sớm rồi. Khoảng thời gian trước giám đốc Dương bên Sở Y Tế đột nhiên mắc chứng khẩu cấm, lúc ấy tôi chỉ khám vội vàng rồi để lại một câu ‘gà gáy tự lành’.
“Về sau nghe nói ông ấy không yên tâm nên qua bệnh viện khám lại. Mọi người đều nói phải điều trị bằng sóng siêu âm rồi trung tần gì đó, mỗi liệu trình mất đến mấy ngày. Chỉ có một vị bác sĩ là nói giống tôi, huyết ứ hàn trở, sáng sớm ngày mai tự nhiên sẽ khỏi!
“Người này chính là bác sĩ Chu.”
Mấy vị bác sĩ từng nghi ngờ Chu Cẩm Uyên đột nhiên bừng tỉnh, có lẽ anh chưa nhiều kinh nghiệm, nhưng nếu có cùng một mạch biện chứng với người được xưng là “Kỳ nghiệm” như giáo sư Mạc, được ông ấy công nhận thì người ta được đặc cách lên làm diễn giả là đúng rồi!
Câu từ của giáo sư Mạc không che giấu được khen ngợi, học trò dưới trướng ông vốn nhiều, cũng không thiếu người nổi tiếng mà vẻ mặt này ai nhìn vào cũng biết là xem trọng đối phương, càng đừng nói đến nội dung sau đó:
“Sau khi tôi nghe kể lại thì liền xem bác sĩ Tiểu Chu là tri kỷ! Nhân tiện, hôm nay cậu ấy cũng có một bài giảng. Tuy chỉ giảng về phương thuốc tự sáng chế, nhưng phong cách điều trị bệnh dựa trên triệu chứng mới là khía cạnh quan trọng nhất trong ứng dụng y học cổ truyền mà chúng ta nên nắm giữ.
“Nhắc tới bệnh án khẩu cấm tự lành cũng là vì nó có liên quan một chút tới nội dung tôi muốn đề cập hôm nay. Chúng ta đều gọi tình trạng này là huyết ứ hàn trở, mà cái hôm nay tôi nhắc tới chính là khái niệm ‘Tiêu huyết ứ’ trong các bài thuốc của Trương Trọng Cảnh. Y học cổ truyền cho rằng mọi bệnh tật đều bắt nguồn từ ứ huyết và đờm, bệnh mãn tính cũng dẫn đến ứ. Loại bỏ huyết ứ là một chủ đề quan trọng trong suốt sự nghiệp y khoa của tôi…”
Giáo sư Mạc bắt đầu bài giảng của mình bằng cách liên kết với đề tài trước đó, đa số mọi người đều rời mắt khỏi Chu Cẩm Uyên, dần dần chìm đắm vào những suy ngẫm và trải nghiệm sâu sắc của ông.
Chu Cẩm Uyên: “Hi hi.”
Thầy Chu: “………………”