Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 30.
Edit: Leia
Trong mắt lão Trương bảo vệ của Bệnh viện số 3, bác sĩ Chu thuộc khoa Y học cổ truyền vốn đã mang đầy sắc thái ly kỳ.
Bình thường ông ta không đọc tiểu thuyết mạng nên không rõ mấy vụ tu tiên cảnh giới gì đó, chỉ biết rằng bác sĩ Chu đã từng dùng một tay khống chế bệnh nhân lên cơn động kinh, sau đó còn một mình đánh ngã một đám lưu manh phải nằm sấp mặt. Ai cũng nói nghề tay trái của bác sĩ Chu là đạo sĩ, chắc cũng có luyện qua võ thuật rồi.
Nhưng hôm nay bác sĩ Chu lại khiến lão Trương đứng hình lần nữa, bằng một cách khác.
Lão Trương vừa giao ban như mọi ngày, đang đứng bên trạm gác tính quay lưng đi vào thì thoáng trông thấy bóng một vật gì đó phóng vèo từ ngoài đường cái về hướng này, tốc độ di chuyển rất không tầm thường. Ông ta không khỏi nheo mắt nhìn kỹ, chờ vật đó đến gần mới nhận ra đó là một chiếc… xe lăn.
Chính xác là một chiếc xe lăn điện với tốc độ kinh người, nhanh đến mức người ta không dám tin đó là xe lăn, bên trên còn có người ngồi. Ừ, đương nhiên phải có người ngồi điều khiển rồi, kéo theo rất nhiều người qua đường sôi nổi ghé mắt, phát ra từng tiếng xuýt xoa trầm trồ không dứt bên tai.
Chiếc xe lăn đó nhanh đến mức nào? Con đường này hiện không tắc, vẫn có xe cộ qua lại bình thường, xe nào mà hơi chậm một chút đều sẽ bị nó vượt mặt!
Người này chạy tới cổng bệnh viện thì không đi tiếp mà lắc tay một cái để xe rẽ hướng vào trong. Lão Trương đang đứng bên ngoài, chưa kịp trở tay nâng thanh chắn bảo vệ nhưng người đó phản ứng cũng rất nhanh, nhấc tay phanh gấp một cái rồi đỗ xịch xe ngay trước rào chắn, sau đó nhảy khỏi chiếc xe.
Không sai, người ngồi trên xe không phải người tàn tật!
—— Nếu kia thực sự là một chiếc xe lăn.
Đến lúc này, lão Trương mới thấy rõ khuôn mặt đối phương, lập tức dại ra mấy giây, “… Bác sĩ Chu?”
“Chú Trương, cháu phải lên hỗ trợ châm cứu cho bệnh nhân một lát, chú giữ chiếc xe giúp cháu nhé, cháu đi trước đây!” Chu Cẩm Uyên vội vàng nhét tay vịn xe vào tay lão Trương, mình thì cắm đầu chạy về hướng tòa nhà bệnh viện.
Lão Trương: “…”
Ông ta có rất nhiều lời muốn hỏi bác sĩ Chu, nhưng người đã không còn bóng dáng…
Lão Trương liếc nhìn chiếc xe lăn thần kỳ mà nuốt nước bọt, lúc bác sĩ Chu đến đây bộ không bị cảnh sát giao thông chặn lại à?
……
Ban đầu lúc Khúc Quan Phượng nói có thể dùng xe lăn, Chu Cẩm Uyên còn tưởng cậu ta nói đùa, hơn nữa dám lôi xe lăn của mình ra đùa chứng tỏ tâm thái của ông trời con này cũng đủ tốt, thậm chí tốt đến quá đáng!
Chu Cẩm Uyên do dự từ chối, “Chắc không tốt lắm đâu…”
Kết quả Khúc Quan Phượng còn hỏi lại rốt cuộc anh có muốn về bệnh viện càng sớm càng tốt không.
Chu Cẩm Uyên đương nhiên rất muốn, sau khi biết trong nhà Khúc Quan Phượng có một chiếc xe lăn dự phòng, anh mới ngượng ngùng đồng ý.
Có điều chính anh cũng không ngờ chiếc xe lăn hàng limited của Khúc Quan Phượng lợi hại như vậy, được cậu ta điều chỉnh tốc độ xong quả thực chạy nhanh như chớp, cực kỳ linh hoạt, thậm chí trang bị cả hệ thống đai an toàn, không sợ xảy ra tình huống “tông xe”…
Cũng không rõ mục đích thiết kế của mấy thứ đó là gì, do Khúc Quan Phượng hay Khúc Khánh Thụy yêu cầu?
Chu Cẩm Uyên vò vò mái tóc rối vì gió thổi, vội vàng chạy tới phòng bệnh.
Bác sĩ Mông phụ trách điều trị vẫn túc trực, thấy anh đến thì rất vui: “Tôi mới thấy tin tức kẹt xe nặng trên đường Phi Hồng, bác sĩ Chu làm cách nào mà về nhanh thế? Cậu chạy motor à?”
“Cũng, cũng gần như vậy, dù sao vẫn là xe hai bánh.” Chu Cẩm Uyên đáp qua loa.
Bác sĩ Mông không nghĩ quá nhiều vì vẫn còn việc phải làm trước mắt, anh ta cân nhắc trong đầu đó không chừng là xe tay ga tự cân bằng.
Bác sĩ Mông dẫn Chu Cẩm Uyên vào phòng bệnh, đồng thời giải thích: “Có thể tự mở mắt nhưng ý thức vẫn mơ hồ, đau đầu, ù tai, khó tập trung, chỉ có thể nói vài từ ngắn. Một bên chi bị rối loạn chức năng, sau đợt này cần chuyển về khoa Phục hồi chức năng để điều trị thêm.”
Người nhà không ở trong phòng bệnh, trước đó cảm xúc họ quá kích động nên đã được mời ra ngoài hết, hiện giờ bên trong chỉ còn mình bệnh nhân. Hai mắt thiếu niên nửa khép nửa mở, không biết có nhận ra có người tiến vào không, nhưng trước mắt không thấy phản ứng gì.
Chu Cẩm Uyên tiến lên xem xét, kết quả khám thần kinh không phát hiện ra tổn thương thực thể, cho nên anh phán đoán triệu chứng này là do ứ máu và tắc nghẽn mạch máu hậu chấn thương.
Đương nhiên, vấn đề nghiêm trọng nhất vẫn là một bên chi bị mất công năng, nếu không điều trị phục hồi tốt sẽ dẫn đến tàn phế về sau.
Chu Cẩm Uyên đã nghĩ kỹ, lúc này mới định ra các huyệt vị cần châm cứu. Mục đích chính vẫn là lưu thông mạch máu, đánh thức tâm trí và khôi phục ý thức, giảm đau đầu, mục đích phụ sẽ là khai thông kinh mạch, giảm co thắt để phục hồi chức năng chi.
Cứ năm phút châm cứu một lần, thực hiện liên tục trong nửa giờ, cơn đau đầu của thiếu niên trên giường đã thuyên giảm, ánh mắt cũng trở nên tỉnh táo hơn.
Chu Cẩm Uyên ngồi bên mép giường, vừa xoay kim châm vừa hỏi chuyện. Tuy giọng bệnh nhân còn yếu nhưng đã có thể trả lời đơn giản, còn hỏi lại: “Bọn họ đâu…”
Câu này hiển nhiên là hỏi thăm những người thân cùng gặp tai nạn, cô ruột cậu ta bảo vệ cho con trai nên không qua khỏi, hai người em họ đã tỉnh lại trước đó nửa ngày. Nhưng bây giờ nói tin này sẽ gây ra kích động mạnh cho bệnh nhân, Chu Cẩm Uyên chỉ có thể đáp: “Cậu nghỉ ngơi đi đã, các em cậu đang nằm bên phòng khác.”
Thiếu niên hoang mang chớp mắt, lại nói: “Tay, tay phải nặng quá, không có cảm giác gì cả…”
Dường như không thể cảm nhận được gì, không khác gì một cục đá.
“Vì cậu bị thương nên tạm thời mất chức năng chi, mai kia tập phục hồi chức năng sẽ khỏi ngay.” Chu Cẩm Uyên an ủi. Nếu đổi lại là bác sĩ khác có lẽ sẽ không dám cam đoan chữa cho thiếu niên này hồi phục, thậm chí đánh giá tiên lượng tàn tật. Nhưng riêng Chu Cẩm Uyên thì khác, trình độ chấn thương như Khúc Quan Phương còn có thể chữa, vậy thì phục hồi công năng chi cho thiếu niên không phải chuyện quá to tát.
Chu Cẩm Uyên gõ nhẹ vào lan can giường theo tiết tấu làm thiếu niên bất giác thấy buồn ngủ, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại. Lúc này đây cậu ta không tiếp tục hôn mê mà là nghỉ ngơi thả lỏng.
“Qua một thời gian nữa anh chuyển bệnh nhân sang khoa Y học cổ truyền đi, tôi có thể tiếp nhận phục hồi công năng chi cho cậu bé.” Chu Cẩm Uyên thương lượng với bác sĩ Mông, bây giờ khoa Y học cổ truyền có giường bệnh rồi, làm gì cũng tiện.
Lúc này đã là 9 giờ tối, Chu Cẩm Uyên được người nhà bệnh nhân kéo lại cảm ơn thêm một lúc nữa mới được thả về nhà.
Bác sĩ Mông bận rộn một lúc lâu trở về phòng trực ban nghỉ ngơi, lúc này mới rảnh rỗi thời gian lấy điện thoại ra lướt mạng xã hội. Vừa mở vòng bạn bè lên, anh ta chợt nhận ra cả newsfeed của mình đã bị spam bằng một đoạn video ngắn.
Một trong số đó do bạn học của anh ta phát, hình như là hàng chính chủ tự quay:
[ Trần đời có ngày bị xe lăn vượt mặt??? ]
Chỉ mới đọc caption thôi mà bác sĩ Mông đã bật cười, xe lăn còn có thể nhanh tới mức nào được. Anh ta thuận tay ấn mở xem video, sau đó chứng kiến chiếc xe lăn trong clip chạy nhanh hơn mình tưởng tượng nhiều, có thể nói là phóng vèo vèo.
Tuy người ngồi trên xe chỉ lộ mỗi phần gáy, nhưng bác sĩ Mông càng nhìn càng thấy quen mắt.
Tại sao lại… giống đại thần Chu thế nhỉ…
Đột nhiên bác sĩ Mông nhớ lại câu nói của Chu Cẩm Uyên “Cũng gần giống thế, dù sao vẫn là xe hai bánh”.
………… Mẹ nó đúng là “gần” thật!!
……
……
Hôm nay lại là một ngày không được về nhà ăn cơm đúng giờ, lúc Chu Cẩm Uyên đẩy cửa bụng đã kêu to biểu tình, “Tiểu Tuyết, anh đói chết mất!”
Dung Tế Tuyết nhận được tin nhắn xong đã nhanh tay hâm lại đồ ăn, lúc này một tay cậu đang cầm thìa, tay kia cầm di động, ló đầu ra khỏi bếp cùng sắc mặt khá vi diệu: “Anh, hôm nay…”
Chu Cẩm Uyên chống eo: “Anh phải quay lại châm cứu cho một bệnh nhân hôn mê sâu, về được nửa đường thì cậu ấy tỉnh lại. Ôi, mệt quá.” Nói rồi vươn vai khẽ lắc lắc cổ.
Dung Tế Tuyết: “Không, ý em hỏi là, anh… đua xe lăn?”
Chu Cẩm Uyên: “……?!”
Tại sao Tiểu Tuyết biết được!
Dung Tế Tuyết chìa điện thoại ra, “Rất nhiều bạn học của em chia sẻ lại, người ta đồn là chiếc xe lăn điện của người liệt chân đấy bị hỏng động cơ.”
Đương nhiên cậu liếc mắt một cái đã nhận ra ngay nhân vật trong clip là Chu Cẩm Uyên, không phải bệnh nhân bị liệt nào cả.
Chu Cẩm Uyên nhận di động, quả nhiên thấy rất nhiều người chia sẻ lại.
—— Chưa bàn lúc ấy đường Phi Hồng đang kẹt xe nghiêm trọng, rất nhiều người phải dừng giữa đường thì suốt quãng đường chạy về bệnh viện đã có không biết bao nhiêu người nhìn thấy Chu Cẩm Uyên, tính luôn số người lái xe bị anh “vượt mặt”.
Đâu đã ai được mục kích một chiếc xe lăn chạy nhanh như chớp thế bao giờ, vậy là đủ loại clip ngắn sôi nổi lan truyền, mở lên có thể nghe thấy tiếng người phía sau xì xầm nghi hoặc.
[ Người anh em kia làm sao thế?? Không bị gì đấy chứ? ]
[ Đây là đâu tôi là ai, tại sao tôi bị cả xe lăn vượt qua? ]
[ Má nó còn nhanh hơn cả xe tôi nữa, chạy như rồ, chẳng lẽ động cơ xe lăn hỏng rồi à? ]
[ Trời ơi cậu ấy sẽ không ngã chứ, hơi lo đấy! ]
[ Sống lâu trên đời cái gì cũng thấy, không hiểu sao tôi cũng muốn mua xe… ]
Phần lớn mọi người lúc đó đều ở trạng thái quá sốc, sau khi kinh ngạc qua đi mới bắt đầu để trí tưởng tượng bay xa. Rất nhiều người cho rằng Chu Cẩm Uyên là người bị liệt chân, hoặc có thể là đang hoảng hốt vì không điều khiển được xe lăn điện nên ai cũng lo lắng, thậm chí họ bắt đầu hỏi thăm quanh xem có người quen biết cậu trai này không, hiện giờ anh có ổn không.
“…À, là thế này.” Chu Cẩm Uyên giải thích sơ lược cho Dung Tế Tuyết một chút.
Ý định này ban đầu không phải của anh, chỉ là lúc ấy vội quá, sau khi nhận đề nghị của Khúc Quan Phượng anh lo cắm đầu chạy về bệnh viện. May mắn là mặt đường đang bị ùn tắc, cảnh sát giao thông đã bị gọi đi điều phối hết nên đường đi cực kỳ thông thuận, cũng không rảnh thời gian suy nghĩ nhiều. Về đến nhà rồi anh mới phát hiện ra hình ảnh của mình đã viral ầm ĩ trên mạng.
“Bây giờ phải làm sao để bác bỏ tin đồn?”
Dung Tế Tuyết chỉ vào di động, “Anh thử xem sao.”
Chu Cẩm Uyên vừa ăn cơm vừa dùng điện thoại của Dung Tế Tuyết nhắn bình luận vào từng đường link chia sẻ video của bạn học: [ Chào cậu, người trong clip này là anh tôi, làm bác sĩ ở bệnh viện số 3. Bởi vì trên đường kẹt xe, anh ấy phải vội trở về bệnh viện cấp cứu người bệnh nên mới mượn xe lăn điện của một bệnh nhân khác. Hiện giờ đương sự cực kỳ an toàn, cảm ơn mọi người, không cần lo lắng! ]
Sau đó Chu Cẩm Uyên nhanh chóng đọc được một loạt bình luận trả lời:
[ Cậu là ai? Cậu không phải Dung thần, Dung thần chưa bao giờ đăng cái gì lên vòng bạn bè cả! ]
[ Trời ơi tổn thọ mất thôi, Dung thần trả lời tôi nè! ]
[ Hello? Nếu bị bắt cóc thì cậu mau like một cái đi?? ]
“…………” Chu Cẩm Uyên suýt nữa phun luôn canh ra ngoài, những người này cơ bản không hề quan tâm đến nội dung đính chính. Anh quay màn hình điện thoại cho Dung Tế Tuyết xem, “Ha ha ha ha ha ha, Tiểu Tuyết, em phong thần từ bao giờ thế, không nói anh biết gì cả!”
Dung Tế Tuyết nhìn thoáng qua, không thèm để ý, “Anh đã tu đến kỳ Nguyên Anh rồi, em vẫn còn kém lắm, chỉ bị mấy bạn học gọi bừa thôi.”
Chu Cẩm Uyên: “Anh nghi ngờ em đang mỉa anh nhé…”
Chu Cẩm Uyên dùng account của Dung Tế Tuyết đính chính tin đồn một lượt. Hết bữa cơm, một người bạn nhắn lại hỏi có thể share bài cho một phóng viên được không, bởi vì phóng viên này nghe nói Tiểu Tuyết quen biết đương sự nên muốn tìm hiểu thêm tình hình.
Để tránh cho tin đồn càng truyền càng quá đáng, Chu Cẩm Uyên quyết định add WeChat đối phương, cuối cùng biết được bên kia là phóng viên của đài radio địa phương.
—— Vào thời điểm xảy ra kẹt xe hôm nay, những người đầu tiên phát hiện ra Chu Cẩm Uyên chính là các tài xế kẹt trên đường. Chuyên mục radio giờ cao điểm ngày hôm đó liên tục đưa tin trực tiếp về tình hình giao thông, một tài xế liền phản hồi rằng trên đường vừa xuất hiện một người phóng xe lăn chạy như bay.
Người dẫn chương trình trên radio cũng đưa ra suy đoán trong buổi phát sóng trực tiếp, thậm chí còn thảo luận về việc hành vi này có vi phạm luật giao thông hay không, nên xác định bản chất vấn đề như thế nào… Sau khi tìm được người liên quan, bọn họ ngay lập tức gõ cửa liên hệ.
Chu Cẩm Uyên thông qua WeChat giải thích tình hình thực tế cho phóng viên, nhân tiện chia sẻ luôn thẻ nhân viên bệnh viện của mình làm bằng chứng. Cũng từ chỗ phóng viên mà anh mới biết được video về mình đã viral đến mức độ nào, chỉ trong vòng nửa ngày ngắn ngủi mà gần như đã bị cả thành phố biết đến.
Phóng viên cũng báo lại rằng có vẻ như bên Sở giao thông đang tiến hành điều tra mấy video viral đó, hơn nữa người ta đau đầu lắm vì không biết phải định nghĩa hành vi này theo khung pháp lý gì. Nếu Chu Cẩm Uyên là bác sĩ thì mọi việc lại khác, có thể dùng lý do phục vụ trường hợp khẩn cấp, thậm chí xe cấp cứu đi ngoài đường còn có thể yêu cầu nhường đường và vượt đèn đỏ cơ mà.
Số lượng bạn tốt trên WeChat của phóng viên radio rất nhiều, sau khi tìm hiểu tình huống ở chỗ Chu Cẩm Uyên, anh ta liền cập nhật mấy dòng lên vòng bạn bè cá nhân: [ Đã tìm thấy chính chủ ngồi xe lăn gây sốt Hải Châu suốt buổi tối hôm nay rồi! Tình hình chân thật là thế này: Cậu ấy là bác sĩ của Bệnh viện số 3, lúc ấy đang kẹt xe nhưng phải về bệnh viện cấp cứu cho một bệnh nhân, đường cùng nên mới ra hạ sách này. [che miệng cười] [che miệng cười] PS: Chiếc xe lăn mà mọi người quan tâm vốn là xe lăn điện được đặt làm riêng, do một bệnh nhân khác cho cậu ấy mượn. Tình huống đặc thù xin đừng bắt chước làm theo, xe ở ngoài không đạt được tốc độ, lượng điện năng và độ an toàn giống như thế đâu. ]
Đến lúc này, tin tức đính chính về cậu thanh niên phóng xe lăn cũng được nhanh chóng lan truyền, sau đó có người lục tục đứng ra xác nhận thanh niên đó đúng là bác sĩ thật.
[ Tôi từng đi điều trị rụng tóc ở Bệnh viện số 3, cậu này đúng là bác sĩ Đông y, tên là Chu Cẩm Uyên, tóc rất dày rậm, y thuật xuất sắc. ]
[ Tôi vốn rất lo lắng, nếu người ngồi trên xe là bệnh nhân thật thì chất lượng xe cũng kém quá rồi, chẳng biết lúc nào sẽ bị thương. Nếu là người thường ngồi lên, còn chạy nhanh như vậy, tự đụng vào cây vào cột cũng được đi, lỡ đâu đụng phải người khác thì sao? Còn nếu đương sự là bác sĩ, hơn nữa chất lượng xe lăn an toàn, vậy… chỉ có thể cho 1 like! ]
[ ! Đù má, là bác sĩ Chu Cẩm Uyên điều trị cho tôi đây chứ ai! Cậu ấy lợi hại lắm, phòng khám nhận được rất nhiều tấm cờ thưởng to bằng tấm rèm luôn. Có tâm như vậy, chẳng trách! ]
[ Trời ơi, tự nhiên thấy cảm động quá, mọi người phải cảm ơn cả bệnh nhân nữa! Bệnh nhân cũ cho mượn xe lăn, bác sĩ ngồi xe lăn lao tới bệnh viện chữa cho bệnh nhân mới, có ý nghĩa thật sự. PS: Tuy lúc bị vượt mặt tôi cũng thấy ảo đá dữ lắm. ]
[ Không có ý gì khác, nhưng cho hỏi chiếc xe lăn đặt làm riêng kia giá bao nhiêu tiền vậy, xin hãy đưa ra con số để tôi hết hy vọng đi… ]
[ Nghĩa là thần y thật? Nhớ tên rồi! [giỏi quá] [giỏi quá] ]
.
.
Ngày hôm sau Chu Cẩm Uyên lên bệnh viện thì gần như tất cả mọi người đều biết chuyện…
Đầu tiên anh vào phòng bảo vệ xin lại chiếc xe lăn, tối qua Chu Cẩm Uyên gửi nhờ xe ở chỗ đó, sáng nay phải lấy về trả cho Khúc Quan Phượng. Anh và chiếc xe vừa xuất hiện, các đồng nghiệp càng sôi nổi cười nói trêu chọc không ngừng.
“Đại thần lợi hại quá, bác sĩ Mông hỏi cậu đi cái gì tới, còn nói là ngồi xe hai bánh nữa chứ!” Lưu Kỳ khẽ đụng vào cánh tay Chu Cẩm Uyên, vẻ mặt cực kỳ bội phục.
“Cậu cũng can đảm thật đấy, với cái tốc độ đó, đổi thành tôi sợ là cũng không dám ngồi.”
“Đó là xe lăn của Khúc Quan Phượng, an toàn lắm.” Người của khoa Y học cổ truyền cơ bản đều biết đến Khúc Quan Phượng, gia cảnh cậu ta như thế nào, anh vừa nói là mọi người hiểu ngay.
Tạ Mẫn cũng rất vui mừng, nhưng cảm xúc của bà thì hơi khác những người còn lại. Bà thấy vui vì Khúc Quan Phượng đã có thể rộng rãi lấy chính xe lăn của mình ra cho mượn, xem ra tâm thái đúng là chuyển biến tốt đẹp lên nhiều lắm!
Tâm thái tích cực trong sinh hoạt hàng ngày của bệnh nhân tính ra cũng quan trọng không kém gì tiến độ hồi phục sức khỏe.
Hơn nữa Tạ Mẫn cũng rất cạn lời, bà vỗ vỗ Chu Cẩm Uyên, “Tiểu Chu luôn hành động vượt qua ngoài dự đoán của mọi người…”
Bà từng cho rằng Chu Cẩm Uyên sẽ mở ra cục diện cho khoa Y học cổ truyền bằng châm pháp Thiêu Sơn Hỏa, kết quả anh biến cả Bệnh viện số 3 thành cơ sở y tế chuyên chữa hói đầu. Bà nghĩ rằng Chu Cẩm Uyên sẽ trở nên nổi tiếng sau khi chữa hết bệnh liệt chân cho cậu ấm nhà họ Khúc, không ngờ chưa gì anh đã viral khắp Hải Châu nhờ phóng xe lăn đi chữa bệnh…
……
Trên đường Chu Cẩm Uyên đẩy chiếc xe lăn đi qua khu phòng bệnh khoa Y học cổ truyền, đến đâu cũng có đồng nghiệp bắt chuyện thăm hỏi vì thấy chiếc xe lăn này có vài chỗ khác với xe lăn thông thường, ngoài ra vài bệnh nhân xem video ngắn cũng nhận ra anh.
Chu Cẩm Uyên thấy vậy liền ngồi luôn lên xe, vừa đi thẳng vừa trả lời máy móc: “Không sai, chính là tôi, vội đi khám bệnh nên mượn xe lăn của người ta, bây giờ mang trả lại đây.”
Khúc Quan Phượng sáng sớm nay cũng gấp gáp trở về, hiện đang ngồi trong phòng uống thuốc, bên cạnh còn đặt một chiếc xe lăn bình thường, có vẻ là đồ dự phòng mà cậu ta nói.
“Cảm ơn lần nữa nhé, hôm qua may nhờ có cậu.” Chu Cẩm Uyên đẩy xe lăn, “Chuyện kia, cậu đã biết chưa?”
“Anh đang nói chuyện viral trên mạng hả?” Khúc Quan Phượng nhướn mày hỏi.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên: “… Ừ, cả tôi và xe của cậu đều viral rồi.”
Khúc Quan Phượng cười nhạt, cậu ta cũng không phải trải qua một buổi tối bực bội như tưởng tượng. Đúng như lời Chu Cẩm Uyên nói, tất cả chỉ là một quá trình dài hơn bình thường thôi.
“Tối hôm qua bố tôi nói đã thương lượng với viện trưởng Tiêu về việc tài trợ hoạt động cho khoa Y học cổ truyền, liên hệ vài vị danh y đến Hải Châu mở hội thảo.” Khúc Quan Phượng lại nói, cậu ta nghĩ việc này cũng là vì ngài Khúc muốn báo đáp Chu Cẩm Uyên.
Phải có giao lưu mới sinh ra tiến bộ, trình độ của khoa Y học cổ truyền Bệnh viện số 3 Hải Châu chỉ được coi là tầm tầm, nếu có nhiều cơ hội học hỏi kiểu này chắc chắn sẽ được lợi về lâu về dài.
Còn trong suy nghĩ của Khúc Quan Phượng, đây nên gọi là cơ hội để các bác sĩ khác học tập Chu Cẩm Uyên.
“Thật không?” Chu Cẩm Uyên khó nén vui mừng, đây là thông tin nội bộ mà anh chưa được biết, hiển nhiên cũng là một tin tức cực kỳ tốt.
“Sẽ có quyết định nhanh thôi. Anh cũng mau chuẩn bị đề tài đi, đến lúc đó người ta sắp xếp anh lên thuyết trình luôn đấy.” Khúc Quan Phượng nói. Mấy sự kiện kiểu này không khó khăn ở nguồn kinh phí, mà khó ở chỗ phải làm sao thuyết phục được các chuyên gia, danh y đầu ngành vốn không thiếu tiền về dự hội thảo.
“Có phần cho tôi nữa à?” Chu Cẩm Uyên vốn không nghĩ sâu như vậy. Là một bác sĩ hành nghề độc lập lâu năm, trước giờ anh chưa từng tham gia một hội thảo nào nên lúc này phải bắt đầu suy nghĩ cách thức chuẩn bị.
……
Chu Cẩm Uyên vừa bước chân ra khỏi phòng bệnh của Khúc Quan Phượng thì điện thoại liền vang lên. Anh nhìn thoáng qua màn hình, là Dung Sấu Vân gọi tới.
Thời điểm này Dung Trọc hẳn đang tụng kinh buổi sáng mới đúng.
Không biết tại sao mà Chu Cẩm Uyên có dự cảm không lành, anh ấn nút di động, “A lô?”
“A Cẩm! Hu hu hu, A Cẩm! Tao lại muốn viên tịch rồi!” Cuộc gọi vừa kết nối là Dung Sấu Vân lập tức khóc lụt nhà lụt cửa, cứ như sẽ tọa hóa ra xá lợi ngay tại chỗ.
Chu Cẩm Uyên dihch điện thoại ra xa một chút, chất vấn: “Mày lại làm sao? Đã làm gì phương trượng mới rồi?”
Dung Sấu Vân: “Không có! Phương trượng vẫn ổn!”
Chu Cẩm Uyên thở phào nhẹ nhõm, “Tao biết mà, phương trượng thanh bần như thế làm sao có chỗ cho mày tố cáo?”
Dung Sấu Vân nức nở một tiếng thật to, “Cho nên chùa của bọn tao đóng cửa rồi!”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Bộ mày có dớp thật à??