Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 55: Bại lộ
Tuy rằng chiêu trò đã bị lật tẩy trước khi tung ra, nhưng Tiêu Chẩm Vân vẫn lập một xới bài Tây đấu địa chủ đầy căng thẳng và hấp dẫn với hai bạn Top Bot trong căn phòng thuê theo giờ. Phó Chủ tịch thượng tôn pháp luật nói không với bài bạc kiên quyết từ chối bất kỳ hành vi cá độ nhỏ lẻ nào, chỉ áp dụng phương pháp trừng phạt dán giấy lên mặt người thua.
Hai giờ sau, bạn Top rắn rỏi chơi bài tệ nhất đã bị dán kín mặt, thở phì phò làm mảnh giấy trắng trước mũi bay bay. Bạn Bot dịu kha bên cạnh cười khanh khách, đùa là chỗ họ Bot nhiều Top ít, anh Top lực lưỡng này nổi trong tiệm lắm, lần đầu thấy ảnh chật vật vầy đó.
Top rắn rỏi điên tiết đến độ kéo hết giấy trên mặt xuống, giở giọng bad boy s*x* bubbly ngay sát mặt Tiêu Chẩm Vân: “Quý khách ơi, hay là anh nếm thử mặt hàng bên em đi? Đánh bài em kém, nhưng cái khác… Em rành.”
Tiêu Chẩm Vân có thắng có thua, mặt cũng chi chít hóa đơn. Lúc anh ý nhị ngước mắt lên, hàng mi dày dài dính vào mẩu giấy trên trán, “Đánh bài còn ngu thì lấy gì tin chú giỏi món khác?”
Bot dịu kha lập tức phì cười. Top rắn rỏi bị khiêu khích như thế, tất nhiên không chịu yếu thế mà đứng lên, quyết khoe vốn liếng rủng roẻng của mình cho Tiêu Chẩm Vân. Tiêu Chẩm Vân thây kệ cậu ta, thấy sắp hết giờ thì tút lại phần nhìn rồi chuẩn bị đi về.
“Hai đứa giữ bộ bài lại nhé. Mai vẫn giờ này chỗ này, số phòng anh gửi sau.” Anh thờ ơ nói.
“Vẫn đánh bài ạ?” Bạn Bot dịu kha đầy trông ngóng, “Thật ra em cũng muốn thể hiện kỹ năng nghiệp vụ cho quý khách… nhất là khi nhà mình xinh trai thế này,” Cậu ta nép lại gần tựa liễu rung trong gió, hương vờn như lan, “Hẹn riêng em, em không tính tiền…”
Tiêu Chẩm Vân cười khẽ, hôm sau đúng hẹn lại tới chơi bài với họ. Chơi liên tiếp 5 ngày, bạn Top rắn rỏi thua sạch mấy hôm bực quá kéo cả đồng nghiệp khác đi làm thay ca, quyết tâm rửa mối nhục xưa.
Chủ yếu anh nghĩ chẳng mấy khi có cơ hội Tư Đệ bận rộn công tác xa nhà, phải tập trung hết mình cho cuộc đàm phán. Mấy nay anh giải quyết dứt điểm vụ tay vịn này, đỡ nhiễu sự về sau. Dù gì thời gian quý lắm, giờ anh chẳng những phải lên Tháp với thân phận trợ giảng, học chữa trị và tấn công tinh thần ngày đêm, mà còn phải tranh thủ lúc rảnh nghiên cứu kỹ thuật bắt cóc và giam lỏng.
Muốn làm một kẻ b**n th** chuẩn bài thật chẳng dễ dàng.
Thời gian yên lặng trôi nhanh, chẳng mấy mà đã đến ngày tỏ tình nơi vườn hồng. Tiêu Niệm dậy sớm như thường lệ cho chim ăn, trước khi đi học còn dặn Tiêu Chẩm Vân hôm nay nhất định phải thể hiện cho tốt, cơ hội chỉ có một lần, mong rằng Vân hỏng việc đừng hỏng việc nữa.
Tiêu Chẩm Vân hẵng còn ngái ngủ gửi định vị cho Tư Chử, sau đó gọi điện, bảo cậu chàng 6h tối ra chỗ này cùng anh.
“Đừng kể cho Diệp Phỉ Nhiên, chú có chuyện này muốn nói riêng với con.”
“Có chuyện gì mà không thể kể cho Phỉ Nhiên ạ?” Tư Chử ôm một chồng tài liệu, vừa trả lời vừa chạy như bay trên hành lang Công đoàn. Tiêu Chẩm Vân đã chuẩn bị sẵn lý do: “Chuyện có liên quan đến anh hai con.”
“Hai người yêu nhau đừng có lôi cả con vào được không?” Con cún xéo lắm cũng quằn, Tư Chử còn nổi quạu với Tiêu Chẩm Vân, “Tháng này chú suốt ngày gửi quà của anh con cho con, Phỉ Nhiên đã hiểu lầm mấy lần rồi. Ẻm nghi con có bồ, lôi chú với anh con ra làm cớ đấy.”
“… Chú ngượng không dám tặng trực tiếp cho anh con. Chú út bằng này tuổi đầu mới trúng tiếng yêu, chuyện tình cảm càng già lại càng dễ ngượng. Tiểu Chử, con cũng hiểu mà đúng không?” Tiêu Chẩm Vân lại xài lý do cũ, hơn nữa chiêu này còn có thể tung ra mấy lần, có tính kế thừa sau trước. Tối nay lúc tái tạo màn tỏ tình với Tư Chử, anh hoàn toàn có thể sao y bản chính: Chú ngại, nên cần luyện trước với con.
“Ờm… Tuy là con cũng hiểu được cho chú…”
“Tuyệt, cảm ơn.”
“…” Tư Chử vội la lên, “Dù sao sau này không được nhờ con chuyển hộ nữa, quà cáp là phải tặng tận tay người ta mới giàu tâm ý!”
“Về sau chú xin chừa.” Tiêu Chẩm Vân cười nói. Bởi vì nhiệm vụ hoàn thành rồi. “Vậy tối nay 6h không gặp không về nhé?”
“OK!”
Tư Chử vừa cúp máy, một giọng nam chợt vang lên đằng sau: “OK gì cơ?”
Đôi tai nhọn của cún con dựng đứng, cậu chàng khiếp sợ xoay người thì thấy Diệp Phỉ Nhiên cầm cốc cà phê đứng ở chỗ ngoặt hành lang, nhíu mày hỏi: “Anh nói chuyện điện thoại với ai thế? Mà không nghe được cả tiếng bước chân em đến?”
“Chú, chú út á…”
“Thật không?” Diệp Phỉ Nhiên hoài nghi hỏi.
Vì dạo này Tư Chử rất lạ, nên Diệp Phỉ Nhiên càng thêm cảnh giác với hành vi của cậu chàng. Rất hay nhận được cả núi quà, còn nói là quà Tiêu Chẩm Vân tặng Tư Đệ, bắt cậu chàng giao hộ. Lý do này Diệp Phỉ Nhiên nghe kiểu gì cũng thấy rất chối.
“Thật.” Tư Chử nhanh nhanh chóng chóng mở lịch sử cuộc gọi ra, “Em xem đi, chú út gọi anh mà.”
Diệp Phỉ Nhiên cụp mắt liếc qua, lại hỏi: “Hai người bàn gì đấy?”
“… Bí mật.” Tư Chử vội cất thiết bị liên lạc đi, “Tối anh bận rồi, em tự ăn nhé. Không nói nữa, anh đi làm đây, bai bai.”
“Này!”
…
Bên này cún con đang nước sôi lửa bỏng, tai bay vạ gió oan như Thị Kính. Còn bên kia, bản thân thủ phạm lại đắp chăn đi nằm, ngủ nướng sướng đời, 1h chiều mới biếng nhác bò dậy tự úp một bát mì.
Sau khi quản gia AI mang bát đĩa đi rửa, Tiêu Chẩm Vân từ tốn vào phòng làm việc, bắt đầu nỗ lực học cách để trở thành một tên bắt cóc chuyên nghiệp đúng điệu. Đúng lúc này, Tư Đệ bặt tăm lâu ngày đột nhiên gọi về, mở miệng là chốt ngay câu đầu: “Hươu cưng, nhớ người ta không nào?”
Hươu… Cưng…?
Tiêu Chẩm Vân dị ứng với lãng mạn, ngồi trên bàn giấy quay bút, khóe môi cong lên rõ ràng nhưng vẫn cố tình: “Chẳng nhớ chút nào.”
Giọng Tư Đệ rõ ràng cũng vương nét cười: “Em hỏi Thiên Lộc cơ mà, sao chú lại trả lời? Hươu cưng, bé hươu cưng đâu rồi?”
“Bé hươu tông đầu chết ngắc rồi.”
“Ha ha ha…” Tư Đệ cười xong lại giả vờ tức giận mắng anh, “Đồ vô lương tâm, em ngày nào cũng nhớ chú, mà chú nỡ lòng không nhớ em.”
“Ờ nhớ nhớ.” Tiêu Chẩm Vân cố tình nói kiểu lấy lệ, “Chừng nào về?”
“Hừm…” Chắc hẳn bên kia Tư Đệ đang đi lại, tiếng bước chân cực kỳ rõ ràng, còn loáng thoáng nghe được giọng Tiêu Gia Lễ, “Chắc phải ba… ngày.”
“Ba ngày đã được về rồi cơ à?” Tiêu Chẩm Vân kinh ngạc, “Nhanh phết, tôi còn tưởng ít nhất phải năm ngày.”
“Ừ, cả tiểu đội đàm phán bên em đều nóng lòng về nhà,” Tư Đệ quay đầu lại, “Tiêu Gia Lễ ——”
“Dạ!” Tiêu Gia Lễ bước vội tới, thấy hình đầu hươu sao chibi trên thiết bị liên lạc thì reo vui, “Thầy Tiêu đấy ạ? Thầy Tiêu, tụi con về liền nè!”
“Ừ,” Tiêu Chẩm Vân có cảm giác Tiêu Gia Lễ còn giống con của anh hơn cả Tiêu Niệm, “Niệm Niệm chăm đại bàng của con kỹ lắm.”
“Con biết, ngày nào em cũng chụp ảnh gửi con xem mà.” Tiêu Gia Lễ mặt mày hớn hở nói, “Con mua cho em một vali đặc sản. Thầy cũng có, đội trưởng Tư mua đấy, ảnh bảo lát nữa ứm…”
Hình như Tiêu Chẩm Vân nghe thấy tiếng Tiêu Gia Lễ bị bịt miệng không cho nói tiếp. Nghĩ bằng gót chân cũng biết Tư Đệ nói mấy câu bậy bạ, Tiêu Gia Lễ nghe được nên tính bô bô kể luôn.
Anh cười khẽ, đè khuỷu tay lên mặt bàn rướn người về phía trước: “Tư Đệ, dám nói phải dám nhận.”
“Em chẳng nói gì cả,” Tư Đệ nhìn về trước rồi ngước lên trên, “Thôi, bận rồi, lần sau tám tiếp, HAI NGÀY nữa gặp ha.”
“Ừ,” Tiêu Chẩm Vân hoàn toàn không nhận ra ám hiệu trong lời Tư Đệ, anh chỉ nói vội một câu ngay trước khi Tư Đệ cúp máy: “Tôi sẽ nhớ em.”
—— sau đó xấu xa từ chối hết những cuộc gọi lại.
Tiêu Gia Lễ trơ mắt nhìn Tư Đệ gọi ba lần mà toàn bị từ chối. Càng bị từ chối nụ cười của Lính gác tóc bạc càng tươi. Cậu không hiểu tại sao mấy Lính gác Dẫn đường yêu nhau lại thần kinh rung rinh giẫm phải đinh thế này. Cậu chỉ rụt rè nhìn cổng soát vé vắng hoe đằng trước, khuyên nhủ: “Đội trưởng Tư, đi mau thôi, gọi nữa là phi thuyền bay mất, vả lại ba tiếng nữa lại gặp nhau thôi mà? Muốn nói gì cứ gặp mặt nói thẳng không được ạ?”
“Cậu nói đúng.” Tư Đệ kéo vali. Một tháng không được chữa trị sâu, hắn lại đeo vòng cổ giật điện lên lần nữa. Giờ nó đang chầm chậm nhá đỏ, vẫn ở phạm vi có thể khống chế.
“Đêm nay anh nhất định phải cho chú ấy biết hậu quả của việc đùa bỡn đuôi sói đen.”
Tiêu Gia Lễ: “…” Chuyện này bé có được phép nghe không ạ?
.
17h15, Tiêu Chẩm Vân đánh xe khỏi nhà, đưa cả Tiêu Niệm theo. Vì tình tiết truyện hôm nay cực kỳ quan trọng, để tên Tiêu Chẩm Vân không đáng tin cậy này xử lý một mình quản trị viên không yên tâm, nên hai người cùng đến vườn hồng trước. Tiêu Niệm sẽ không lộ diện, mà núp trong vườn hỗ trợ từ xa.
17h45, Tư Chử vội vàng tan làm, gọi taxi tới vườn hồng. Diệp Phỉ Nhiên đứng sau cửa sổ văn phòng nhìn theo dáng người yêu bỏ đi, hàng lông mày cau chặt. Nghĩ đi nghĩ lại cậu vẫn quyết định nhắn tin cho Tư Đệ, xin ý kiến anh Đệ về hành vi lạ thường dạo này của Tư Chử.
18h10, Tư Đệ và Tiêu Gia Lễ về đến nơi, đang tràn trề hứng thú tính tạo bất ngờ cho hai người ở nhà, nào ngờ nhà cửa hắt hiu. Tiêu Gia Lễ phóng đi thăm con đại bàng đầu mào quý báu của cậu. Tư Đệ bất đắc dĩ thả hành lý. Hắn đang gọi Tiêu Chẩm Vân thì thấy tin nhắn của Diệp Phỉ Nhiên. Vì Tiêu Chẩm Vân không nhấc máy nên hắn vừa c** q**n áo đi vào phòng anh, vừa nhắn lại cho Diệp Phỉ Nhiên.
Mùi hương chỉ thuộc về Dẫn đường trong phòng khiến Tư Đệ thư thái hẳn. Hắn mở tủ đầu giường, y như dự đoán, thấy ngay giấy thử nước bọt dùng trong trường hợp khẩn cấp. Tư Đệ thỏa mãn đi tắm, đổi từ vòng cổ giật điện sang vòng cổ đá quý, rồi lại lăn lên giường Tiêu Chẩm Vân, chôn mình trong mùi hương còn sót lại của Dẫn đường.
Lúc này có lẽ Diệp Phỉ Nhiên cảm thấy gõ chữ chưa đủ đô nên gọi điện luôn, nối máy là lải nhải cả tràng dài. Hiển nhiên các Lính gác Dẫn đường đang yêu khó tránh được nhiều vấn đề tình ái. Mấy nay bé chim công ấm ức lắm rồi.
Đầu tiên cậu kể lể rất nhiều chuyện lẻ tẻ, toàn là mâu thuẫn bình thường khi các cặp đôi ở với nhau lâu. Tư Đệ tốt tính lắng nghe, giải đáp từng vấn đề cực kỳ công bằng. Sau đấy Diệp Phỉ Nhiên lại nhắc chuyện dạo này Tư Chử nhận được rất nhiều quà, còn nói dối là Tiêu Chẩm Vân ship cho, nhờ gửi về cho hắn.
Tư Đệ: “…”
Tư Đệ hỏi dò: “Nó nhận được những gì?”
Diệp Phỉ Nhiên kể ra mấy thứ, vì đều là món mình thích nên Tư Đệ hiểu ra ngay, dở khóc dở cười nói: “Biết đâu Tư Chử nói thật thì sao? Tiểu Phỉ, chuyện này thật ra cũng tại anh, do anh nên chú út mới…”
“Liên quan gì đến anh hở anh? Anh Đệ, em cảm thấy Tư Chử càng ngày càng lơ là em ấy,” Diệp Phỉ Nhiên rõ ràng đang nổi nóng, “Mấy hôm trước lão đã hứa tối nay sẽ xem suất chiếu đầu với em. Hôm qua em còn nhắc lão, mà ngờ đâu lão quên tuột luôn, nhận lời mời bất chợt của người khác, tan làm là mất tăm mất tích.”
Tư Đệ nhíu mày: “Nó có nói nó đi đâu làm gì không?”
“Lão không chịu nói cho em! Bảo là bí mật gì đấy.” Diệp Phỉ Nhiên bực đến độ siết chặt quyền, chú công đực bên chân cậu cũng rú lên, “… Sáng nay lão nghe điện thoại của chú út, chắc chú út biết đấy. Anh, anh hỏi hộ em nhé?”
Nghĩ đến khả năng Tiêu Chẩm Vân biết, mà mình là Dẫn đường đã đính hôn lại không biết, Diệp Phỉ Nhiên càng tức giận bất bình hơn: “Em thậm chí còn cảm thấy trong lòng lão em còn chẳng quan trọng bằng chú út!”
“Đừng nói linh tinh.” Tư Đệ bất đắc dĩ ngồi dậy, rót cho mình một ly nước có ga lạnh, uống một hơi cạn sạch, “Tư Chử và Tiêu Chẩm Vân có quan hệ gì được cơ chứ?”
“…” Diệp Phỉ Nhiên có vẻ đã ý thức được mình lỡ lời, bèn bình tâm lại xin lỗi: “Xin lỗi anh Đệ, em quá lời rồi.”
Tư Đệ bật cười, lại chuyện trò mấy câu. Sau khi Diệp Phỉ Nhiên bảo phải ép Tư Chử gọi video hỏi cung bằng được cậu chàng đi đâu, hai người cúp máy.
Lúc về phòng nghịch giấy thử nước bọt, hắn chợt nhớ ra ở vách trên ngăn dưới cùng tủ đầu giường có một cái cần nhỏ. Lúc trước hắn tới phòng Tiêu Chẩm Vân một mình, bệnh nghề nghiệp sờ lần một lát là ra. Cần gạt này nối tới căn phòng nhỏ trong buồng ngủ của Tiêu Chẩm Vân.
Trên cửa là mật mã sáu con số.
Hắn không biết tại sao mình lại tự nhiên nhớ ra chuyện này, hơn nữa càng cố lờ đi lại càng để ý hơn. Đợi một lúc, cuối cùng hắn không dằn lòng nổi, mở ngăn kéo gạt cái cần kia. Tủ quần áo rung lên, tấm ngăn bên trong lặng lẽ mở ra. Tư Đệ đứng dậy gạt đống quần áo che đậy, lại đứng trước cánh cửa mật mã đen kịt kia lần nữa.
Hắn không nhịn được, bật thiết bị liên lạc gọi người ta, vẫn không bắt máy. Hắn đành nhắn một tin cho Tiêu Chẩm Vân: Đâu rồi, sao không nghe điện thoại?
Lần này Tiêu Chẩm Vân trả lời rất nhanh: Đang bận, lát nhắn lại cho em.
Tin nhắn của Diệp Phỉ Nhiên đến cùng lời hồi đáp của anh: Anh Đệ! Tư Chử bảo ảnh đang đi với chú út, em bắt ảnh quay lại cho em xem, hóa ra đúng là thế thật… Thiệt tình, đi với chú út sao lại không báo với em? Lấm la lấm lét, lần nào cũng để em phải cáu lên mới chịu nói thật, rốt cuộc có gì mà phải giấu kỹ thế? Làm em nghĩ ngợi suốt cả ngày… Nhưng em không tha vụ cho em leo cây ngoài rạp đâu, bao giờ lão về em phải tẩn cho một trận nên thân!
Tư Đệ cụp mắt nhìn đoạn văn với giọng điệu rõ ràng đã dịu đi nhiều của Diệp Phỉ Nhiên, nhưng tâm trạng vẫn chẳng khá hơn.
Hắn đứng lặng một hồi, giơ tay ấn mật mã trên cửa. Đầu tiên nhập sinh nhật Tiêu Chẩm Vân, sai mã. Hắn không ôm mấy hi vọng nhập sinh nhật mình. Vẫn sai mã.
Cửa nhập mã hiển thị đã nhập sai hai lần hôm nay, còn một cơ hội cuối cùng, xin nhập mật mã cẩn thận.
Hắn không hề do dự, nhập từng số trong chuỗi sáu.
Chỉ cần không phải cái này. Tư Đệ nghĩ. Mật mã gì cũng được, chỉ cần không phải sáu con số này.
Xin hãy như vô số lần bình thường trước đó, xin hãy nói thật rõ cho tôi, chỉ là do tôi cảnh giác quá độ, tôi muốn chiếm hữu quá nhiều, tôi quá đa nghi, tôi hay nghĩ lố…
Ấn hết con số cuối cùng, khác với tiếng nhắc nhở mã sai chát chúa ở hai lần trước, lần này cánh cửa bí mật click giòn tan rồi giật lùi, để lộ một khe hẹp dẫn vào bóng tối.
[HẾT CHƯƠNG 55]