Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 54

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 54: Tỏ tình với hoa hồng

Trước gương mặt vẹo vọ xấu xa của quản trị viên, Tiêu Chẩm Vân không nao núng chút nào, anh hỏi lại: “Tiêu Niệm, tôi không xoay xở nổi thì cậu được hời gì hay sao?”

Tiêu Gia Lễ lại thò đầu ra từ trong góc. Cậu không nghe rõ câu chuyện của hai người, chỉ lờ mờ cảm thấy nhìn như đang cãi nhau… rồi Tiêu Niệm cãi thua?

Tiêu Niệm quả thực cũng xìu ngay trước câu trả lời mỉa mai của Tiêu Chẩm Vân. Đúng, có hời gì đâu? Có chia tay Tư Đệ tên xuyên sách chết tiệt này cũng chẳng hóa thân thành cỗ máy chạy cốt truyện vô tình… Hắn mà thất tình thì chỉ càng thêm nhố nhăng, làm khùng làm điên, trả thù xã hội thôi…

c* cậu ủ rũ quay lại ngồi xuống cạnh Tiêu Gia Lễ. Tiêu Gia Lễ đưa cho thằng bé một bát pudding trứng, Tiêu Niệm uể oải nhận bát, ăn mà không thấy vị.

Nhưng Tiêu Chẩm Vân cũng chẳng nhẹ nhõm là bao. Anh lại rót cho mình một tách trà nữa, tự an ủi tình tiết tỏ tình nhằm nhò gì, anh hoàn toàn có thể xài chiêu cũ, lấy tên Tư Đệ ra để xàm xí qua chuyện. Tới ngày thì hẹn Tư Chử đến, nói tất cả là để tập dượt đặng tỏ lòng với Tư Đệ. Với IQ khiêm tốn của cún con, chắc chắn nó sẽ tin sái cổ.

Có điều chuyện này mà tới tai Tư Đệ thì hơi khó giải thích. Làm giấm giúi giấu béng đi là tốt nhất, phải thống nhất trước với cún con, bảo là chú muốn tạo bất ngờ cho anh trai mày, mày làm ơn be bé cái mồm hộ chú.

Điều khiến Tiêu Chẩm Vân sầu não nhất bây giờ là cảnh cuối của anh, cũng chính là phân đoạn cướp chú rể trong lễ kết đôi của Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên.

Có hai cái khó. Cái đầu tiên là làm sao giải thích với Tư Đệ về vụ giam lỏng trong nhà chắc chắn sẽ thất bại kia.

Cái thứ hai là… rốt cuộc “Tiêu Chẩm Vân” cướp chú rể như thế nào? Kế hoạch ra làm sao? Có hướng dẫn tỉ mỉ kỹ càng hơn không? Tìm người giúp ở đâu? Mua thuốc mê chỗ nào? Mua chuộc nhân viên khách sạn bằng cách gì? Mà đứa nhân viên nào mới là đứa dễ bị mua chuộc? Trộm xe đi trốn kiểu gì? Trốn theo đường nào để tránh cam theo dõi? Vân vân và mây mây.

Truyện viết rõ là qua loa, hành vi phạm pháp chiếm đoạt Lính gác của ‘Tiêu Chẩm Vân chỉ được mô tả trong chớp nhoáng. Giây trước Tư Chử còn đang trong lễ cưới, giây sau cậu ta đã hôn mê xuất hiện dưới tầng hầm nhà ‘Tiêu Chẩm Vân’.

Hành văn trong nguyên tác đơn giản nhẹ nhàng, ngoài đời toàn bộ là do Tiêu Chẩm Vân taowork.

Phó Chủ tịch Công đoàn – thân là một viên chức xã hội bình thường không có thiên phú phạm pháp, chỉ chuyên ngồi mát ăn bát vàng tỏ vẻ sắp điên cái đầu.

Một tháng sau, Tiêu Chẩm Vân vừa chuyên cần gửi cho Tư Chử mấy món quà kiểu “Nhìn thôi đã biết là gu Tư Đệ” hoặc “Lướt sơ là hiểu quà chung”, vừa khua chiêng gõ mõ bắt đầu chuẩn bị kế hoạch cướp rể.

Anh nghĩ bụng thôi thì cần cù bù thông minh, lên kế hoạch trước nửa năm, chả rõ lúc đó có nên cơm cháo gì không.

“Cậu có kinh nghiệm không?” Tiêu Chẩm Vân hỏi quản trị viên. c* cậu quẳng lại cho anh một cái nhìn đúng kiểu đồ ngu lâu dốt bền khó đào tạo: “Tôi mà có kinh nghiệm thì đã xọc chết cả Tư Đệ lẫn Tiêu Gia Lễ lâu rồi.”

Tiêu Gia Lễ đang gặm táo, thò đầu ra khỏi bếp: “Em gọi anh à?”

Qua mấy hôm, ban đầu Tiêu Gia Lễ tuyệt vọng khốn cùng, về sau đã dần bình tâm lại, thậm chí một tối nọ còn ngại ngùng tâm sự với Tiêu Chẩm Vân, nói mấy nay mình đã nhận được sự quan tâm bằng cả đời cộng lại. Đoạn Phi luôn giữ liên lạc trên mạng với cậu, Lily cũng thường xuyên nhắn tin chơi game chung. Chủ tịch Tiêu Kinh Phong hay tới thăm hỏi. Tiêu Niệm thì toàn đi hỏi cậu cách làm bài tập. Thật ra Tiêu Gia Lễ biết Tiêu Niệm chẳng mắc bài nào, thằng bé chỉ sợ cậu ở một mình lại nghĩ nhiều thôi.

Chẳng hiểu sao, nhưng cậu thấy sống rất vui.

“Con hơi phổi bò quá phải không ạ?” Tiêu Gia Lễ cười, “Mỗi tội tiếc là… Đại bàng của con không quay về được nữa…”

Tiêu Chẩm Vân thấy cậu nghĩ thoáng như thế, tất nhiên rất lấy làm mừng. Anh sợ nhất là sức Tiêu Gia Lễ còn gắng được, nhưng tâm lý cậu lại suy sụp buồn đau.

Hôm sau Tiêu Chẩm Vân đặt ship máy bay một con đại bàng đầu mào non về nhà, còn thuê dân chuyên cầm tay chỉ dạy Tiêu Gia Lễ nuôi chim thế nào. Lúc nhận được món quà này, thấy vẻ mặt kinh ngạc mừng rỡ của Tiêu Gia Lễ, Tiêu Chẩm Vân cứ có cảm giác giờ mà bắt thằng nhỏ quỳ xuống làm chó cho anh, nó cũng gâu gâu đồng ý cái rụp…

Mình đúng là càng ngày càng b**n th**… Tiêu Chẩm Vân xấu hổ ấn huyệt Thái Dương, rõ ràng mình đã nuôi một đứa biết cắn người rồi…

Trước kia Tiêu Kinh Phong nói Tư Đệ là Lính gác cấp S, Công đoàn cần hắn làm rất nhiều việc, cái này không phải nói chơi. Thậm chí Lãnh địa tinh thần của Tư Đệ còn chưa khỏi hẳn hắn đã bị giao việc, tống đi làm xa.

Hai hôm trước Tiêu Chẩm Vân vào Lãnh địa tinh thần của Tư Đệ, về cơ bản đã có thể nhìn ra trạng thái ban đầu của nó, chữa được khoảng 70% rồi. Bởi vậy nên Tư Đệ tháo vòng cổ giật điện và vòng tay hút từ, đến chốn đông người cũng không cần đeo rọ mõm kim loại nữa.

Sau đó hắn đeo chiếc vòng cổ đá quý lên, mặc áo ba lỗ đen bó sát và quần nỉ thể thao rộng thùng thình, lượn lờ công khai trước mặt Tiêu Chẩm Vân. Hắn lấy cớ hoa mỹ là đi gym tập tạ, tập tạ mệt nên cởi áo ngoài. Hắn vào bếp uống nước, uống nước nhiều thì phải xả lũ, xả lũ xong thì cần ra ban công hóng gió, vươn vai giơ tay đỡ mỏi chuột căng cơ cũng là hết sức bình thường…

Thật ra chính hắn cũng thừa nhận, bản thân mình không đảm đang nghiêm chỉnh, mà chỉ d*m đ*ng thả thính!

Là bên bị thả thính, Tiêu Chẩm Vân tâm như nước lặng ngồi trong phòng làm việc luyện thư pháp… Sau đấy đập lọ uống thuốc đúng giờ.

Dù cuối cùng không thể cho Tiêu Gia Lễ cơ thể khỏe mạnh kia, anh cũng phải mau chữa dứt bệnh liệt dương. Bằng không còn mấy năm nữa mới hết cốt truyện gốc, giờ Tư Đệ đã sắp ăn tươi nuốt sống anh bằng ánh mắt rồi, làm sao nhịn nổi mấy năm?

Đến lúc đó Tư Đệ chưa điên riết anh cũng khùng.

May mà không lâu sau, Công đoàn cử tên sói già gian ác này đi làm nhiệm vụ. Tư Đệ phải tới Sorenland phụ trách việc đàm phán trong hai mươi ngày sắp tới. Tiêu Gia Lễ là vật thí nghiệm nên cũng đi cùng.

Trong nhà chẳng mấy khi chỉ còn mình Tiêu Niệm và Tiêu Chẩm Vân, quản trị viên thoải mái thở phào: “Bình yên quá, chỗ không có Lính gác xanh cỏ mới là nơi hợp cho người ở…”

Lời còn chưa dứt, tin nhắn của Tiêu Gia Lễ đã nhảy lên màn hình. Cậu gửi ảnh, là hình một cô gái có Linh thú mèo chân đen, kèm theo lời nhắn: Niệm Niệm! Mèo bé xíu nè!… Nhưng dữ quá, được cái chủ nó rất hiền, nên vẫn cho anh sờ.

Tiêu Niệm tính nhắn lại luôn theo phản xạ, nhưng thấy Tiêu Chẩm Vân tăm tia mình, c* cậu lại giả vờ như không có việc gì, tắt màn hình nổi đi: “Đần độn.”

Chỉ một lúc sau, Tiêu Gia Lễ lại nhắn một câu cho c* cậu: Niệm Niệm, đừng quên cho đại bàng của anh ăn nhé, nhớ phải cắt nhỏ thịt ra, với lại đổ thêm nước vào bát, không được cho nó uống nước máy.

“Đần độn!” Giờ thì Tiêu Niệm mắng hết sức thật tâm, phẫn nộ đứng dậy vào bếp thái thịt cho chim ăn.

Thật ra Tiêu Chẩm Vân cũng không rảnh để chèn ép quản trị viên, anh mở notebook, bận rộn tối ngày chuẩn bị hai tuần nữa tỏ tình với Tư Chử.

Trong nguyên tác, địa điểm anh lựa chọn là một vườn hồng, chiêu trò bao gồm nhưng không giới hạn bởi: pháo hoa, nhẫn, 999 đóa hồng, nến lung linh, đồng hoa oải hương… Vẫn là vấn đề cũ, múa bút thì thế nào chẳng được, nhưng anh muốn tái hiện ngoài đời thực là phải đi chuẩn bị từng tí một.

Anh tìm hộc bơ mới ra một vườn hồng có đồng hoa oải hương, nào ngờ lúc gọi hỏi thì vườn người ta lại bảo kín lịch gần 2 tháng rồi? Tiêu Chẩm Vân đành đút thêm tiền, vất vả lắm mới chen được slot. Chỉ được 2 tiếng, phải tốc chiến tốc thắng.

Sau đấy lại đến hoa hồng, hoa hồng đỏ bình thường chưa đủ. Hoa hồng trong truyện được tả là đủ 15 màu sặc sỡ, ngoài 7 sắc cầu vồng còn có trắng đen hồng hòe linh tinh, tạo thành một bó hồng diễm lệ ombre.

Lúc Tiêu Chẩm Vân thuật lại yêu cầu của mình, chủ vườn hồng rõ ràng yên lặng thật lâu. Chắc là đang chửi thầm sao gu thằng này hai lúa thế, “… Cái này chắc hơi khó.”

“Tôi mong hai tuần sau sẽ có đủ.” Tiêu Chẩm Vân chốt một câu đúng điệu nhà giàu ngang ngược.

Chủ cửa hàng ờ một tiếng nhạt phèo, báo giá tiền.

Tiêu Chẩm Vân: “…”

Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao “Tiêu Chẩm Vân” trong nguyên tác lại nắm giữ nhiều tài sản phi pháp như thế. Nếu cứ sao y bản chính, sớm muộn gì anh cũng táng gia bại sản phải đi ăn xin.

“Nhưng không đốt nến được, dễ cháy nổ lắm.” Chủ cửa hàng nói, “Tôi đổi cho cậu đèn nhựa chạy điện nhé? Loại lay động được như lửa thật ấy.”

Tiêu Chẩm Vân: “Cũng… được chăng?”

“Chỗ tôi cũng cấm đốt pháo để phòng hỏa hoạn. Tôi bật đỡ tiếng pháo hoa làm nhạc nền cho cậu ha?”

“…” Tiêu Chẩm Vân kì kèo, “Ít ra phải cho chiếu màn hình 3D chứ?”

“Được, lúc đấy cho mười màn hình nổi chiếu video pháo nổ liền tù tì, bật loa vòng quanh luôn.”

Chuyện đã đến nước này thì Tiêu Chẩm Vân cũng nhắm mắt đưa chân, dứt khoát nói: “Mấy loại hoa hồng màu hiếm quá mình xài luôn hoa nhựa đi, cho đỡ kinh phí.” Nhẫn tỏ tình cũng chuyển sang vòng bạc gắn thủy tinh.

Chủ cửa hàng sướng rơn: “Được, tôi cũng đang có ý đấy. Yên tâm, hàng về thừa thì thối lại thiếu tôi bù cho.”

Chuyện bên này chưa đâu với đâu, bên kia Tiêu Niệm cho đại bàng ăn xong lại giục giã: “Lâu rồi anh chưa đi tay vịn đấy, quên hình tượng bản thân rồi hả?”

“Ba Tư Đệ canh Hộp đêm Vườn Đào kỹ lắm, không đi được đâu. Cậu có tin tôi vừa bước một chân vào là giây tiếp theo một loạt video vẻ mặt ghê tởm gớm chó của tôi sẽ được gửi tới Tư Đệ không?” Tiêu Chẩm Vân trốn tránh trách nhiệm bằng lý do chính đáng, Tiêu Niệm cau mày nhìn anh: “Vậy hay kiếm chỗ khác?”

“Cậu tưởng mấy chỗ tay vịn này kiếm dễ lắm hay sao?” Tiêu Chẩm Vân bực bội nói, “Không có mạng lưới, không có quan hệ, muốn vịn cũng tìm không ra nơi.”

“Không có cả card visit nhét cửa phòng khách sạn luôn hả?”

“… Cậu nói coi?”

Tiêu Niệm tức nổ đom đóm mắt, tự ra ngoài kiếm card visit cho Tiêu Chẩm Vân. Không biết c* cậu làm kiểu gì, một tiếng sau quả thực đã mang 4-5 tấm card về cho Tiêu Chẩm Vân.

“…” Tiêu Chẩm Vân chọn một tấm trông còn thuận mắt. Nhìn em Bot mắt xanh mỏ đỏ õng ẹo tạo dáng ở mặt phải, lật mặt kia lại là anh Top cường tráng đô con cơ bắp cuồn cuộn, anh hoài nghi nói, “Không bị lừa tống tình* đâu chứ hả?”

“Tôi không sợ anh bị tống tình, tôi chỉ sợ anh lại nhặt thêm Lính gác xanh cỏ về thôi.” Tiêu Niệm căm giận nói, “Tiền không phải lá đa, nhà mình cứu trợ không xuể được đâu.”

(Bản gốc là 仙人跳: là một loại hình lừa đảo theo cặp, thường là cho một cô gái ra bán diêm, xong trong lúc khách mua diêm thì gã đàn ông nhảy ra tống tiền, đánh cướp khách.)

Tiêu Chẩm Vân gọi điện, đặt liền 2 em, Top Bot mỗi thứ một người, rồi lại lấy số phòng. Sau khi tới khách sạn, anh mua một bộ bài Tây ở lễ tân, rồi thong thả ung dung lên lầu.

Hai bạn Top Bot đang xoa tay hằm hè trong phòng, chuẩn bị giúp khách hàng cảm nhận c*c kh*** cả trước lẫn sau. Nhìn thấy bộ bài Tây trong tay Tiêu Chẩm Vân, họ bỗng thấy không ổn. Bạn Bot che mắt hỏi: “Quý khách ơi, anh không phải loại khách thuê phòng rồi nằng nặc đòi đánh bài ăn tiền, xong ăn sạch tiền đi khách của tụi em đấy chứ?”

Bạn Top cũng có dự cảm chẳng lành: “Hoặc là loại thuê phòng xong bắt em làm bài tập, khuyên tụi em phải chăm chỉ học hành cho tương lai tấn tới á?”

“…”

Tác giả có lời muốn nói:

Cún con: Không biết làm sao, dạo này cứ bị nhảy mí mắt

Gà chíp:?

Chim chíp bông: OwO hê hê, miu miu hề hề

[HẾT CHƯƠNG 54]

Trước Tiếp