Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 56-1

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 56.1: Thịnh nộ

Chủ vườn hồng nhận cả đống tiền của Tiêu Chẩm Vân, làm ăn cũng coi như hết tâm hết sức. Video pháo hoa, nhạc hiệu pháo nổ, 999 đóa hồng rực rỡ muôn màu đều chuẩn bị trước chuẩn chỉ, còn khuyến mãi hai cái banner cuốn. Một cái ghi Anh Tiêu love love anh Tư (trái tim) (trái tim) 999, cái kia in đầu hươu với đầu chó Husky, cạnh hình vẽ còn có sao vàng bay tá lả.

Tiêu Chẩm Vân nhìn con chó Husky mắt xanh lam lè khe kia, mặt lập tức sượng trân, “… Photoshop đẹp nhỉ?”

Chủ cửa hàng hình như cảm thấy anh rất thấu hiểu lòng mình: “Cái này bạn lễ tân bên tôi phải tăng ca tận khuya làm gấp đấy. Cổ mê động vật lắm, nghe nói hai anh là người biến dị, Linh thú là hươu và chó, nên cổ cố tình làm cái banner động vật này cho hai anh. Còn nhiều giống hươu chó khác lắm.”

Nói đoạn ông ta bật thiết bị liên lạc lên, khoe thêm vài tấm hình, lần lượt là Hươu sao và Poodle, Hươu cao cổ và Yorkshire Terrier, Tuần lộc với Border Collie…

  

  

Tiêu Chẩm Vân: “… Có tâm đấy.”

18h đúng, Tư Chử hoàn toàn chưa biết mình sắp phải đối mặt với điều gì xuất hiện trước cổng vườn hồng như đã hẹn. Vừa vào cậu chàng đã bị hai nhân viên tung pháo giấy đầy mặt, như vừa trúng xổ số. Tiêu Niệm núp sau banner ngồi xổm trong góc, vừa l**m kẹo m*t vừa quan sát Tư Chử mặt đần thối, bị xách nách mang đi. Cậu chàng sợ đến độ lòi cả đuôi và tai chó.

“Chuyện, chuyện gì thế này?”

Ngoài đồng hoa oải hương, Tiêu Chẩm Vân nhận được tin nhân vật chính còn lại đã xuất hiện, hơi cạn lời nhìn cỗ xe ngựa hình bí đỏ mà mình đang ngồi… còn được kéo bằng ngựa máy kiểu hoạt hình, bờm hường, trông như My Little Pony.

“Thật sự không có con ngựa nào tử tế sao?” Tiêu Chẩm Vân hỏi. Trong nguyên tác ‘Tiêu Chẩm Vân’ ngồi trong cỗ xe được kéo bởi hai chú ngựa cao to oai vệ, chở 999 đóa hồng sặc sỡ muôn màu dưới cơn mưa hoa rực rỡ trong biển oải hương tím. Y tựa hoàng tử trong truyện cổ tích, hết lòng chạy về phía hiệp sĩ không thuộc về mình.

Pháo hoa nở rộ tung trời, phản chiếu trong đôi mắt ngỡ ngàng và đầy mâu thuẫn của Tư Chử.

Lời tỏ tình đương nhiên bị từ chối, Tư Chử vô cùng kinh ngạc nói: “Chú là chú út của con mà?! Hay là chú giỡn con? Con chỉ, chỉ coi chú như người nhà, cha chú thôi.”

“Nếu không còn quan hệ đó thì sao?” Tiêu Chẩm Vân vẫn chưa từ bỏ ý định, “Thật ra chúng ta cũng chẳng chung huyết thống.”

“Dẫu vậy… dẫu vậy con cũng có người thương rồi.” Tư Chử lảng mắt đi, “Con xin lỗi chú út nhiều, con đã có người mình thích. Từ nhỏ con đã mến Diệp Phỉ Nhiên, còn từng tức giận vì người lớn trong nhà đều coi anh hai con và Phỉ Nhiên là một đôi tri kỷ…”

“Tiểu Chử.”

“Xin lỗi chú út, con sẽ coi như chưa xảy ra chuyện hôm nay.” Tư Chử nói, “Về sau con vẫn coi chú như chú ruột của con.”

Dứt lời, Tư Chử vội vã rời khỏi vườn hồng, đầu không ngoảnh lại.

Ngoài đời.

Hai hàng lông mày Tư Chử đan lại như thắt nơ, không thể tin vào mắt mình nhìn Tiêu Chẩm Vân cưỡi xe ngựa bí đỏ do My Little Pony kéo tới như mụ phù thủy, “Chú út…?”

“Ờ.” Tiêu Chẩm Vân nghiêm túc đáp.

Giờ phút này, sáu chiếc màn hình nổi dựng giữa không trung, chiếu cảnh pháo hoa bay xoắn ốc lên rồi nổ bung đón mừng. Tư Chử đứng hình ngó lên, nếu dấu chấm hỏi có thực thể, cậu chàng đã phủ hỏi chấm kín vườn hồng. Cậu ta đứng ngoài xe bí ngô, quan sát Tiêu Chẩm Vân ngồi bên trong không thể xuống vì liệt nửa người: “… Chú út, rốt cuộc chú đang làm gì vậy?”

“Là vầy nè.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Ba ngày nữa anh hai con về, chú muốn tỏ tình với anh con.”

Tư Chử đầu tiên kích động sáng bừng hai mắt, sau đó lại hỏi: “Nhưng chú tỏ tình rồi mà? Cái gì ấy nhỉ…” Cậu chàng húng hắng, cố tình dùng giọng điệu buồn bã thắm tình: “A Đệ, tôi cũng có lòng riêng…”

“Sao Tư Đệ kể cho cả con nghe vậy?” Tiêu Chẩm Vân không kìm được, khẽ văng tục. Đoạn lại nói, “Cái đấy không tính, lần này chú muốn chuẩn bị một lễ tỏ tình thật hoành tráng long trọng cho anh con.”

“Nên hôm nay mình tập dượt?… Chú mời con tới tham mưu cho chú ạ?” Tư Chử cuối cùng cũng hiểu ra. Cậu chàng ngẩng đầu nhìn tứ tung, nhanh chóng nhập vai, bắt đầu nghiêm trang bắt lỗi, “Ừm… Nói sao nhỉ. Chú út, con nhận xét thật lòng chú đừng giận ha… Màn hình nổi bắn pháo hoa có bị dị quá không ạ? Còn cả nến giả dưới đất nữa, trông như đám ma ý… Vả lại anh con cũng không thích mấy thứ giả giả đâu, con ngựa này còn xí hơn ghế lắc ngoài cửa siêu thị. Thà chú thuê Linh thú của Chủ tịch còn hơn…”

Tiêu Chẩm Vân lười nghe cậu chàng bình luận, chủ yếu là sợ c* cậu xổ toẹt quá, chủ vườn hồng lại ghim, “Thử diễn một lần coi.” Anh ngắt lời Tư Chử, “Con giả làm Tư Đệ, nghe lời tỏ tình chú đã chuẩn bị nhé.”

“Dạ.” Tư Chử ưỡn lưng, cụp cái đuôi vểnh sau đít xuống, bắt chước đuôi sói, “Chú út, bắt đầu được rồi ạ.”

“Lần này mình tập cảnh từ chối trước.” Tiêu Chẩm Vân nói, “Kiểu nghe xong con đừng đồng ý, kiếm cớ từ chối chú đã.”

Cún con nghi hoặc: “Tại sao?”

“Bởi vì đồng ý thì cả nhà đều vui, dượt nhiều làm chi. Mục đích chính chú tập là để lỡ bị Tư Đệ từ chối, có lẽ chú sẽ buồn thương muốn chết, ốm không dậy nổi. Nên mình thử trước một lần, để chú chuẩn bị tâm lý, đến lúc đấy bị từ chối cũng không quá sốc.”

“Sao anh con lại từ chối chú được! Ổng thích chú lắm.” Tư Chử trợn tròn mắt, “Ổng dám từ chối chú thì con sẽ, con sẽ… đánh ổng, dứt tình anh em!”

Có tí thôi mà đã đòi bỏ làm anh em á?? Tiêu Chẩm Vân không ngờ Tư Chử lại phản ứng mạnh như thế, vội trấn an: “Tập thử, tập thử một lần thôi, diễn cho đủ các khả năng.”

“Dù vậy chăng nữa anh con cũng không từ chối chú.” Tư Chử nghiêm túc nói, “Anh con chắc chắn sẽ đồng ý.”

“Nhưng chú hơn anh con 10 tuổi, chân còn tật nguyền.”

“Anh con thích lão già hơn ổng 10 tuổi liệt cả hai chân chim không hót được ấy.”

“…”

“… Con xin lỗi,” cún con ngoan ngoãn xin lỗi trước sức ép đáng sợ, “Ý con không phải thế… Chắc chú út hiểu nhầm ý con rồi.”

Tổng cộng chỉ có 2 tiếng ngắn ngủi trong vườn hồng, Tiêu Chẩm Vân mất mợ một giờ đồng hồ để khuyên Tư Chử từ chối mình. Vừa dỗ vừa đe đủ trò cún con mới bằng lòng cho Tiêu Chẩm Vân cảm nhận cảm giác đau khổ quằn quại vì bị từ chối lời yêu.

Tiêu Chẩm Vân lặng lẽ rút một mẩu giấy nhỏ ra khỏi tay áo, trên đấy là đoạn văn 800 chữ ‘Tiêu Chẩm Vân’ nguyên tác thuật lại chuyện đời từ lúc đẻ ra đến khi làm quen Tư Chử, cho tới khi yêu thầm nồng nhiệt. Văn này lược bỏ những hành vi b**n th** như rình coi, chụp lén, bí mật tìm thế thân chơi SM, v.v. của y, đắp nặn hình tượng bản thân y thành đại tình thánh số phận bấp bênh nhưng tràn trề khát vọng vươn tới ánh dương.

Ý chính là: Cả thế giới đều phụ tôi, nhưng tôi quyết không phụ em.

Tư Chử cũng nhận ra Tiêu Chẩm Vân đang đọc theo giấy, nhưng cậu chàng không để bụng, chỉ nhắc: “Chú nhớ bao giờ tỏ tình chính thức phải học thuộc lòng nha, đừng đọc giấy, không là chẳng có thành ý gì cả.”

Cún con đang nghiêm túc đóng góp ý kiến xây dựng, Tiêu Chẩm Vân bỗng tăng tốc độ, vì anh vừa phát hiện một cái đầu sói nhắm mắt say ngủ trên thiết bị liên lạc. Đấy chính là lời nhắc Tư Đệ từng gọi nhỡ cho anh. Tiêu Chẩm Vân thấy hơi lạ, rõ ràng hồi chiều Tư Đệ đã gọi điện cho anh rồi, sao giờ còn rảnh mà gọi tiếp.

Nhưng thời gian thuê vườn có hạn, anh không nghe điện thoại của Tư Đệ, mà nhanh nhanh chóng chóng đọc nốt cho xong nhiệm vụ.

Vất vả lắm mới đọc xong bài văn 800 chữ, Tư Chử lại không làm theo cốt truyện luôn, mà nói: “Chú út à, con cảm thấy chú nên sửa lại lời tỏ tình, như là hoàn toàn có thể cho đoạn chú cứu anh con trong bệnh viện, với phần hai người kẹt trên hoang đảo…”

“Ờ ờ, về chú sửa, con từ chối trước đi.” Tiêu Chẩm Vân nói lấy lệ.

“Hay là lúc nào về chú gửi lời tỏ tình cho con đi, con chuốt lại cho chú nhé?” Tư Chử nói, “Dạo này con toàn viết tài liệu trên Công đoàn, hành văn khá lắm… Mà không được, cái này để người khác viết hộ thì không hay, chú vẫn nên tự viết thôi…”

“…”

“Chú út à blah blah blah”

Lời lải nhải nhiệt tình của Tư Chử cuối cùng bị ngắt mạch bởi tiếng chuông điện thoại, cậu chàng nâng cổ tay lên: “Chờ chút nha chú út, Phỉ Nhiên gọi con.”

“Bí mật nhé.” Tiêu Chẩm Vân lập tức nhắc nhở. Cái tay nghe điện của Tư Chử khựng lại, cậu chàng nhăn nhó: “Con không giỏi nói dối đâu…”

Trong lúc cậu chàng do dự, Diệp Phỉ Nhiên đã tắt máy. Tư Chử vừa thở phào là lập tức nhận được mấy tin nhắn liên tiếp, tin nào cũng hỏi xoáy hỏi vặn. Cậu chàng mở ra xem, la oai oái: “Toang rồi toang rồi, chú út, Phỉ Nhiên nghi ngờ con nuôi chó nhí bên ngoài. Ối! Hôm qua con đã hứa tối nay đi xem phim với ẻm, mà con quên khuấy mất, tan làm chạy qua chỗ chú luôn. Giờ phải làm sao đây ạ!”

Có phải cứ đúng lúc mình chạy cốt truyện là lại có biến cố bất ngờ bật ngửa xảy ra không vậy?

Tiêu Chẩm Vân bực bội nói: “Thì con bảo con đang ở với chú, về luôn bây giờ, đừng tiết lộ mình làm gì là được.”

Tư Chử vầng vầng rồi vội vàng làm theo, chưa tới nửa phút sau lại r*n r*: “Ẻm không tin con! Còn bắt con quay video làm chứng…”

“Thì quay thôi.” Tiêu Chẩm Vân dứt khoát mỉm cười với màn hình trên thiết bị liên lạc của Tư Chử, “Tiểu Phỉ, Tư Chử đang đi với chú, ngại quá, chú không biết hai đứa hẹn nhau từ trước. Sắp xong rồi đây, nó về ngay thôi, hi vọng không trễ giờ phim của hai đứa.”

Tư Chử quay xong thì bấm gửi, chẳng bao lâu sau mặt mới giãn ra, “Làm con sợ muốn chết…”

“Còn không mau lên!” Tiêu Chẩm Vân cả giận nói, “Mau làm theo lời chú nói ban nãy đi!”

Anh phải gầm gào, cuối cùng Tư Chử mới ngoan ngoãn nghe lời anh chỉ. Có điều tìm lý do từ chối đúng là khó cho cún ta: “Ẹc… Chú là người tốt, nhưng con… nhưng họa mi của con cũng hỏng, hai đứa mình không ăn nằm được… Nên xin lỗi chú, hai ta không thể đến với nhau.”

“…”

Không, hoạ mi của anh trai bây không hỏng đâu, lúc nào cũng cứng quèo ấy.

“Chú út, chú đừng nhìn con như thế! Đây là lý do duy nhất con có thể nghĩ ra được để anh hai từ chối chú!” Tư Chử xấu hổ buồn bực nói.

Tiêu Chẩm Vân không trả lời ngay, mà liếc mắt về phương xa, nơi Tiêu Niệm âm thầm quan sát nãy giờ.

Trong lúc đấy, anh lại nhận được cuộc gọi từ Tư Đệ. Tiêu Chẩm Vân không nghe, chỉ trả lời tin nhắn hỏi chú đi đâu đấy của người ta là đang bận việc, lát nhắn lại.

Phiền chết đi được, anh nghĩ thầm, đi cốt truyện đúng là cản trở người ta yêu đương, không thấy sói con nhà anh chờ sốt ruột lắm rồi à?

Mãi đến lúc Tiêu Niệm gật đầu, miễn cưỡng giơ tay ra dấu OK, Tiêu Chẩm Vân mới thở phào: “Thôi, vất vả cho con rồi Tiểu Chử. Tập dượt xong, mau về xem phim với Tiểu Phỉ đi.”

“Vậy là xong ạ?” Tư Chử kinh ngạc nói, “Còn trường hợp đồng ý thì sao? Không tập thử một lần ạ?”

“Không cần không cần.” Chữ có lệ viết rành rành trên mặt Tiêu Chẩm Vân, lợi dụng cún con xong là vứt, nóng lòng về nhà chẳng muốn tăng ca lấy một giây. Nhưng trước khi đi anh vẫn nhớ gỡ banner cuốn xuống, vò nát ném vào thùng rác ven đường.

Giải quyết xong vấn đề lớn, trên đường về Tiêu Chẩm Vân phấn khởi sai Tiêu Niệm đặt đồ ăn khuya, rồi gọi lại cho Tư Đệ. Nhưng hai lần trước anh để lỡ, lần này lại đến phiên Tư Đệ không nghe. Tiêu Chẩm Vân cười thầm sao thời gian rảnh của họ cứ lệch pha nhau thế. Anh ngậm điếu thuốc nhắn lại cho Tư Đệ: Em đâu rồi, tìm tôi có chuyện gì thế?

Tư Đệ mãi chưa rep, Tiêu Chẩm Vân đã quen với sự bận rộn của hắn, nên không để trong lòng.

[CÒN TIẾP]

Trước Tiếp