Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 50

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 50: Nhân vật chính thật sự

Nói xong câu này, Đoạn Phi cố tình dừng lại rõ lâu, nhưng Tiêu Gia Lễ vẫn không phản ứng. Đoạn Phi ngẫm nghĩ một hồi, nhẹ nhàng nói: “… Nhưng dù sao đi nữa, tôi cũng không nương tay đâu.”

Kết bài xong, Đoạn Phi xoay người toan bỏ đi.

Tiêu Gia Lễ sửng sốt vài giây mới đột nhiên nhận ra điều gì đó, rảo bước đuổi theo túm cổ tay Đoạn Phi, “Cậu nói gì vậy? Cậu quen tôi à?!”

c* này hay quá ta, hóa ra hai đứa này từng có quá khứ chung. Tiêu Gia Lễ, nam, tuổi không rõ, nam chính real, real hơn cả kim cương. Nam chính nam thứ không xuất hiện gần 10 chương rồi, số lần thằng c* này lên sóng còn bỏ xa Diệp Phỉ Nhiên, thêm hai chương nữa khéo đá bay cún con mất.

Tiêu Chẩm Vân tiện tay thó hạt dưa trong ngăn kéo của bác sĩ Dẫn đường. Xem ra bình thường bác sĩ cũng gặp nhiều chuyện độc lạ sốc óc lúc thăm khám lắm, ngăn kéo nhét hằm bà lằng đủ thứ.

Đoạn Phi kinh ngạc quay lại, gương mặt trước nay luôn bình tĩnh tự tin giờ lại lộ vẻ bất ngờ. Có vẻ cậu ta đang nghi hay là mình nhận lầm người. Tất nhiên Tiêu Gia Lễ cũng nhận ra sự thay đổi nhỏ trong biểu cảm của Đoạn Phi, vội vàng giải thích: “Tôi mất trí nhớ rồi, không còn ký ức gì về những chuyện trước kia. Mấy lời cậu nói ban nãy nghĩa là cậu có quen tôi hả?”

“Cậu mất trí nhớ ư?” Đoạn Phi cũng sửng sốt. Đôi mắt chợt ánh lên vẻ thấu hiểu, dường như đã giải thích được tất cả những điểm kỳ quái trước đó. Tiêu Gia Lễ cực kỳ sốt sắng, “Tên ngày xưa của tôi là gì, gia đình tôi đâu? Tôi… Tôi…”

Cơn đau khủng khiếp vì Linh thú bị thương khiến gương mặt cậu ta càng tái hơn, giờ lại kích động quá đà, cậu ta ôm trán lùi vài bước về sau. Lính gác Báo đốm kịp thời đi lên đỡ cậu ta, cũng ra chiều rất kinh ngạc: “Trước kia hai người quen nhau hả? Đờ mờ, trên đời có chuyện trùng hợp vậy luôn? Người anh em, chẳng lẽ chú họ Đoạn?”

“Họ Đoạn?” Lily cũng tích cực tham gia vào tập đoàn hóng hớt.

Ông nội của Đoạn Phi là Tổng tư lệnh quân khu. Trước khi mất trí nhớ họ Đoạn, sau khi mất trí nhớ họ Tiêu, Tiêu Gia Lễ cũng không phải dạng vừa đâu.

Hơn nữa, nếu cậu ta thực sự họ Đoạn… kèm theo câu “Cậu đổi tên vậy cũng tốt” mà Đoạn Phi nói trước đó, người ta rất dễ liên tưởng Tiêu Gia Lễ là con riêng, phải chịu cơ cực đớn hèn trong gia đình họ Đoạn suốt thời thơ ấu.

Đúng chuẩn thiết lập nam chính luôn, chuẩn đến độ biên thành sách luôn cũng được. Tiêu Chẩm Vân cắn nhiều hạt dưa sắp khé cổ, bèn lấy bình sữa dừa luôn mang theo rót một nửa cho bác sĩ, mình thì tu phần còn lại.

Đoạn Phi lắc đầu: “Tên ban đầu của cậu là Đào Chính Lương… Là bạn cấp 3 với tôi.”

“Bạn cấp 3? Tớ cũng là bạn cấp 3 của cậu mà, sao chưa thấy cậu này bao giờ?” Lily lấy làm lạ, “Cùng trường khác lớp à? Nhưng làm gì có chuyện đứa bạn cậu khắc cốt ghi tâm tới giờ mà Đàm Lị tớ lại không biết?”

“Cậu ấy bỏ học từ năm lớp 10 rồi.” Đoạn Phi nói, “Tới lớp 11 cậu mới chuyển trường qua đây.”

Lily ồ lên, xoay người tròn mắt quan sát Đào Chính Lương, cũng chính là Tiêu Gia Lễ, thật cẩn thận.

“Bỏ học, tại sao tôi lại bỏ học? Vì điểm thấp quá, hay gia đình tôi có vấn đề gì?” Tiêu Gia Lễ không nhịn được hỏi ngay. Dù sao đây cũng là người đầu tiên nói quen biết cậu ta kể từ khi cậu ta mất trí nhớ. Có vẻ Đoạn Phi cảm thấy câu này hơi khó trả lời, bèn lắc đầu đáp: “Cụ thể thì tôi không rõ, có lẽ gia đình cậu gặp chuyện gì đó…”

“Vậy, vậy ba mẹ tôi đâu?” Tiêu Gia Lễ hỏi xong thì phát hiện gương mặt Đoạn Phi có vẻ khó xử, bấy giờ mới nhớ ra người ta chỉ là bạn cùng lớp của mình, mà hình như chơi chung chưa đến một năm, “Ngại quá… Hồi cấp 3 tụi mình học trường nào? Thi tập trận xong tôi sẽ về trường hỏi ngay.”

Tiêu Chẩm Vân thấy ánh sao lóng lánh trong mắt Tiêu Gia Lễ và những giọt mồ hôi li ti trên gương mặt cậu ta. Anh còn ngụm sữa dừa cuối chưa kịp uống, đương nâng chai kề môi thì một bàn tay bỗng thò ra từ đằng sau, bịt kín miệng anh. Phần sữa dừa còn lại hất hết lên mu bàn tay.

“…”

Tiêu Chẩm Vân chưa kịp quay đầu lại, cả người đã bay vút lên trời. Một Lính gác mọc tai hổ đột nhiên khiêng anh lên, công khai cướp anh bỏ chạy trước đôi mắt trợn tròn của bác sĩ Dẫn đường .

Tên này vòng ra sau mình kiểu gì vậy?! Tiêu Chẩm Vân gian nan ngửa đầu nhìn ra sau, thấy Lính gác Hổ quẹo hết hẻm nọ ngõ kia vào phòng khám, hóa ra chỗ đấy còn có một cánh cửa sau đã bị cậy khóa.

Tiên sư bố nó chứ…

Người ta chạy mất hút rồi, Lính gác Báo đốm mới muộn màng nhận ra có gì đấy không ổn, vội vàng đẩy Tiêu Gia Lễ đuổi theo, “Đệt! Đậu con mợ thằng chó này lừa chú! Người đẹp bị đồng đội của nó cướp mất rồi!”

Toán cướp bóc chặn đường ngoài cửa cũng thoát khỏi trạng thái hóng biến. Những tiếng Đờ mờ vang lên giòn giã, cả bọn đều co giò đuổi theo.

Tiêu Gia Lễ đột nhiên tỉnh lại từ cơn hưng phấn, cậu ta ngoái đầu nhìn chỗ ngồi trống hoác của Tiêu Chẩm Vân, mặt bỗng dưng vặn vẹo cứng đờ. Trong khoảnh khắc ấy, Đoạn Phi cảm nhận được một luồng sát khí nồng nặc vượt ngoài giới hạn của tập trận. Ngay khi nhận ra mình bị lừa, Tiêu Gia Lễ thật lòng muốn giết cậu ta, “Mày gạt tao?!”

Đoạn Phi vô thức lùi về sau nửa bước, lại ép bản thân phải bình tĩnh trả lời: “Tôi không lừa cậu, kẻ cướp Tiêu Chẩm Vân chỉ chớp thời cơ bất ngờ này để tương kế tựu kế thôi. Tập trận xong cậu cứ tìm tôi, tôi có thể đưa cậu về trường kiểm tra tư liệu học sinh.”

Lúc Lính gác Hổ khiêng Tiêu Chẩm Vân chạy bán xới, cậu này không được cẩn thận như Tư Đệ, anh long sòng sọc, nội tạng như sắp lộn vào nhau. Tiêu Chẩm Vân cáu điên, túm đuôi Lính gác Hổ ngay khi cậu ta quẹo vào một khúc cua, giật nó thật mạnh: “Đau chết đi được! Cậu không thể cõng tôi chạy được sao?!”

Lính gác Hổ: “…”

Lính gác Hổ nghiêm túc nói: “Trợ giảng Tiêu, giờ thầy đang là tù binh của em, xin thầy tôn trọng em một tí.”

“Đùa à, tôi là ‘dân thường vô tội’ mà cậu giải cứu từ tay sát nhân b**n th** đấy!” Tiêu Chẩm Vân càng giựt mạnh hơn, “Cõng tôi chạy, mau mau.”

“…”

Lính gác Hổ bó tay với anh, vội chuyển ông giám khảo lắm chuyện ra sau lưng, rồi lại chạy tóe khói. Người thường đương nhiên không đuổi kịp tốc độ của Lính gác, tuy toán người chặn đường cướp bóc đã nhận ra sớm để vây bắt cậu Hổ, nhưng Lính gác Hổ vẫn thuận lợi đưa Tiêu Chẩm Vân vào một căn phòng, đóng cửa rồi thả anh xuống.

Một con hổ Bengal xuất hiện, nhảy lên đầu kia của chiếc sofa, nhòm anh lom lom như rình mồi. Lính gác ra lệnh cho Linh thú canh Tiêu Chẩm Vân, còn mình thì vào nhà vệ sinh rửa sạch sữa dừa dính trên bàn tay và ống tay áo.

1024px-Tiger_in_Ranthambhore

Tiêu Chẩm Vân yên lặng nhìn con hổ Bengal chằm chằm, bỗng nhiên nhạy bén nhận ra gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ.

Anh thấy một cái bóng đằng sau rèm. Anh chắc chắn mình vào phòng một phút trước cửa sổ vẫn đóng, nhưng giờ làn gió biển phất phơ đang vén tấm rèm. Ngay khoảnh khắc rèm cửa tung lên, một viên đạn gây mê bắn trúng gáy con hổ.

Sau đấy Tư Đệ lặng lẽ trèo cửa sổ vào, lẹ làng uyển chuyển như một con mèo. Tiêu Chẩm Vân thậm chí còn không nghe thấy tiếng quần áo cọ xát, chẳng rõ hắn làm kiểu gì. Tư Đệ đặt ngón trỏ trên môi, ra hiệu cho Tiêu Chẩm Vân đừng lên tiếng, sau đấy bế ngang anh lên, nhanh nhẹn nhảy cửa sổ chui ra theo đường cũ trước khi Lính gác Hổ phát hiện.

Ngay tích tắc họ nhảy ra, Tiêu Chẩm Vân ngửi thấy mùi muối nồng từ biển. Mái tóc dài như mực của anh tung bay. Trong lúc tóc còn chưa kịp rớt, anh cúi đầu nhìn, thấy biển rộng cuộn sóng bên dưới, đen đặc như một vực sâu không đáy.

Còn Tư Đệ thì bế anh bằng cả hai tay, rơi xuống theo chiều thẳng đứng như vậy.

Tiêu Chẩm Vân: “…” Nếu biết trước đường thoát sẽ là như vầy, thì sáng nay anh đã đấu tố tên sói tặc Tư Đệ này rồi.

“Ôm chặt tôi.” Tư Đệ bỗng lên tiếng, sau đấy lập tức thả cái tay đang đỡ lưng Tiêu Chẩm Vân ra, víu lấy thân tàu mượn lực vung vài cái, xong cũng nhảy vào cabin được mới tài. Hắn còn quay lại bảo vệ đầu Tiêu Chẩm Vân, dùng lưng mình để đỡ, lăn mấy vòng giảm lực.

Dù vậy, Tiêu Chẩm Vân vẫn quáng đầu vì cú rơi. Thứ cho kẻ tàn tật ít vận động như anh, không thể so bì với Lính gác cấp S khỏe như vâm được. Vừa làm đệm lót cho Tiêu Chẩm Vân vậy mà Tư Đệ vẫn đứng lên ngay như chưa có việc gì. Hắn ngó nghiêng số phòng, bế Dẫn đường tóc dài lên, tìm một căn chui vào.

Cửa vừa đóng lại, tiếng vỗ tay từ tốn nhịp nhàng đã vang lên. Tiêu Kinh Phong ngồi trên ghế đơn, chế nhạo vỗ tay khen: “Giỏi quá, đội trưởng Tư quả là nói được làm được, bảo cứu là cứu liền.”

Tiêu Gia Lễ cũng khép nép ngồi trên sofa, thấy Tiêu Chẩm Vân vào thì đứng bật dậy: “Thầy Tiêu ạ!”

Vì đứng lên vội quá, cậu ta lại váng đầu ngã về ghế

Tư Đệ giải thích với Tiêu Chẩm Vân: “Chúng nó nhòm ngó nhiều quá cũng phiền, nên tôi cố tình để chú bị bắt đi, rồi kiếm thời cơ thó chú về. Như vậy đám bên ngoài đều sẽ tưởng chú nằm trong tay đội Đoạn Phi rồi, ít nhất đêm nay sẽ không tới làm phiền chúng ta nữa.”

Tiêu Chẩm Vân cũng đoán được nguyên nhân, bằng không Tư Đệ đã chẳng một mình một bóng bỏ đi luôn, còn không để Thái Cực ở lại.

Nhưng anh không ngờ Tư Đệ hành động nhanh đến thế. Anh những tưởng ít nhất phải qua nửa đêm, nào ngờ anh vừa lọt vào tay Lính gác Hổ, còn chưa biết tên người ta thì đã bị Tư Đệ ngoạm về hang ổ.

Lính gác Hổ có vẻ cũng ngơ ngác lắm, mới rửa xong cái tay mà Linh thú đã hôn mê, “Dân thường vô tội xinh tươi” cũng mất tích. Nhưng làm sao có chuyện Linh thú của mình xực luôn người ta, rồi no quá lăn kềnh ra ngủ?

Tiêu Chẩm Vân nhìn Tiêu Gia Lễ, lại quay sang Tiêu Kinh Phong, “Cậu, cậu tới nhanh thật, đã test tỷ lệ tương thích với Tiêu Gia Lễ chưa?”

“Đêm dài dằng dặc, cậu đang ngồi chán ngắt trong lều thì nhận được tin của Tư Đệ, bèn bay qua đây luôn.” Tiêu Kinh Phong nói, cầm máy test trong tay. Tiêu Chẩm Vân vừa hỏi thì máy cũng báo kết quả. Chú ta giơ nó lên nhìn, mắt lộ vẻ kinh ngạc, “Phù hợp bằng không… Trên đời cũng có tỷ lệ phù hợp bằng 0 nữa ư?”

Lượng thông tin trong tối nay quá nhiều, Tiêu Gia Lễ chưa thẩm thấu hết được. Cậu ta ngơ ngác hỏi Tiêu Kinh Phong: “Chủ tịch, có phải tỷ lệ phù hợp giữa con và tất cả các Dẫn đường khác đều là 0 không ạ? Linh thú của con đang bị thương nặng, phải làm sao đây? Nhỡ sau này con không kiểm soát được tinh thần, hóa điên hóa rồ thì biết sao giờ ạ?”

“Đừng nóng.” Tiêu Kinh Phong trấn an cậu ta, “Gia Lễ, cậu đã từng vào lãnh địa tinh thần của mình bao giờ chưa?”

Tiêu Gia Lễ lắc đầu: “Chưa ạ, huấn luyện viên bảo con đừng vội. Những Lính gác vừa thức tỉnh đều mất rất nhiều thời gian để tìm ra lãnh địa tinh thần của mình, một số còn phải có Dẫn đường dẫn dắt mới vào được. Con chẳng thân với bất kỳ Dẫn đường nào cùng trang lứa, lại ngại nhờ thầy Tiêu giúp…”

Khỏi cần nói khéo là ngại đâu, cứ bảo thẳng thầy Tiêu chỉ có sức mạnh cấp C, không đỡ nổi đứa cấp S như cậu đi.

“…” Tiêu Kinh Phong suy tư một hồi, “Giờ cậu có hai lựa chọn, một là tiếp tục tìm kiếm Dẫn đường phù hợp với mình; hai là để tôi thử tìm đường chui vào. Có thể sẽ hơi đau, vì tôi phải phá tường rào để vào thế giới tinh thần của cậu kiểm tra tình hình. Tôi khuyên cậu nên chọn phương án 2, vì tôi sống đến từng này tuổi nhưng rất hiếm khi gặp Lính gác nào có tỷ lệ phù hợp thấp hơn 60% với tôi.”

“Dạ.” Tiêu Gia Lễ ngoan ngoãn gật đầu, “Chủ tịch thử đi ạ, con chịu được.”

“Ngoan lắm.” Tiêu Kinh Phong bật cười. Chú ta sai Tư Đệ dọn bàn trà, giây tiếp theo, một con ngựa trắng muốt đột nhiên xuất hiện trên tấm thảm phòng khách như có phép thần thông. Linh thú ngựa trắng của Tiêu Kinh Phong gập bốn chân nằm trước Tiêu Gia Lễ, nhìn cậu ta bằng ánh mắt ôn hòa.

canvas-prints-white-lying-horse

“Nếu đau cậu cứ túm nó.” Tiêu Kinh Phong nói.

Tiêu Chẩm Vân ngồi trên chiếc sofa bên cạnh, Tư Đệ thì nâng một chân ghé mông lên tay vịn sofa.

“Dạo này Tư Chử thế nào rồi?” Tiêu Chẩm Vân đột nhiên quan tâm đến nam chánh vắng mặt lâu ngày. Tư Đệ cũng không rõ tình hình gần đây của Tư Chử, chỉ cụp mắt liếc anh: “Làm sao? Ở bên tôi nhàm chán quá, lại muốn tìm em trai tôi à?”

“…” Ghen kiểu gì lạ lùng quái gở thế?

“Từ giờ trở đi, tôi chưa mở mắt ra thì đừng quấy rầy tôi.” Chẳng mấy khi thấy Tiêu Kinh Phong nói với họ bằng giọng điệu nghiêm túc như thế. Sau đấy chú ta lại bảo Tiêu Gia Lễ, “Gia Lễ, nhắm mắt lại, thả lỏng, tôi biết tiếp theo sẽ rất đau, nhưng cậu phải nhớ, tuyệt đối không được kháng cự tôi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Nhân vật chính fake —— cún con, 10 chương chưa xuất hiện, không biết đang ngáp gió ở xó xỉnh nào.

Nhân vật chính real —— chim non, chưa viết gì đã có 3 bạn trai tin đồn dưới comment là: Tiêu Niệm, Tiêu Kinh Phong, Đoạn Phi.

[HẾT CHƯƠNG 50]

Trước Tiếp