Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 49: Ba bên giằng co
Trước khi đến khám, để tránh gây trở ngại cho quá trình chẩn đoán của bác sĩ, Tiêu Gia Lễ đã rửa mặt sạch sẽ. Bấy giờ, vẻ bối rối khó hiểu đang giăng đầy gương mặt cậu trai thanh tú: “Gì ạ?”
“Tỷ lệ phù hợp giữa tôi và cậu bằng 0.” Bác sĩ Dẫn đường ngỡ ngàng lặp lại.
Tiêu Chẩm Vân không có nhiều hiểu biết về Dẫn đường lắm, cũng không biết điều ấy nghĩa là gì. Anh nhìn Tiêu Gia Lễ, hẵng còn thời gian để ngẫm ngợi: Lại nữa rồi, giả thiết của nhân vật chính đây. Tỷ lệ tương thích với kẻ khác đều siêu thấp, chỉ vượt ngưỡng tối thiểu với một Dẫn đường duy nhất trong định mệnh mà thôi.
“Hay là thể chất Lính gác Bóng tối?” Tư Đệ rành về Lính gác Dẫn đường hơn Tiêu Chẩm Vân một tẹo, hỏi bác sĩ.
Lính gác Bóng tối, có tỷ lệ phù hợp cực kỳ thấp với hầu hết mọi Dẫn đường. Ưu thế là khả năng chống cự rất cao trước đòn tấn công tinh thần của Dẫn đường, khuyết điểm là rất khó tìm được pheromone tương ứng và khó chữa trị tinh thần.
Nghe vậy bác sĩ nhìn về hướng Tiêu Chẩm Vân và Tư Đệ, nửa tin nửa ngờ nói: “Đúng là không loại trừ khả năng này… Nhưng, sao lại có Lính gác và Dẫn đường hợp nhau 0% được?”
“0 thì sao ạ?” Tiêu Gia Lễ hỏi, “Đấy là tác dụng phụ do em 20 tuổi mới thức tỉnh muộn ạ? Có ảnh hưởng tới việc thi đấu không?”
“Cậu sống dở chết dở thế này rồi còn thi thố gì nữa?” Bác sĩ tức giận nói, “0 thì tôi không tài nào hàn gắn được lãnh địa tinh thần của cậu. Pheromone của tôi cũng không có tác dụng gì với cậu.”
Tiêu Chẩm Vân bỗng nhiên nhớ lại hồi ở nhà, hình như Tiêu Gia Lễ cũng hoàn toàn không có phản ứng với Pheromones của anh, suy nghĩ lệch lạc ‘chẳng lẽ đây là cái người ta gọi là con cưng của trời, người trong định mệnh’ dần bẻ về đường chính. Tiêu Chẩm Vân nhìn ra ngoài cửa, đảo mắt sơ đã thấy một đám lố nhố hóng hớt, nhìn vào phòng y tế với ánh mắt cực kỳ xấu xa.
Anh để ý một Dẫn đường đứng cạnh Đoạn Phi, mang cặp sừng cừu dung hợp cực kỳ nổi bật, hai người đang bàn tán gì đó. Nhận thấy ánh mắt của Tiêu Chẩm Vân, Dẫn đường Cừu thậm chí còn chẳng thèm ngụy trang, giấu nửa người trong góc tối, ánh mắt đầy mưu mô, gần như phơi bày rõ ràng mục đích của mình.
Đoạn Phi cũng nghiêm mặt, chau mày, không biết đang nhìn đi đâu.
“Thí sinh Dẫn đường kia.” Tiêu Chẩm Vân bỗng dưng mở miệng nói, “Cậu có Linh thú là cừu ấy.”
Dẫn đường Cừu: “…”
Hắn đột nhiên bị mấy chục đôi mắt xung quanh chĩa vào, vẻ mặt hiểm độc xảo trá lập tức biến thành thỏ con sợ sệt. Giờ mà hắn còn xài bộ dạng núp trong góc tối làm trò hiểm ác thì đần quá, hắn đành cắn răng ngẩng đầu lên hứng trọn sự soi mói của đám đông, ngơ ngác chỉ vào bản thân, “Em ạ?”
Tiêu Chẩm Vân gật đầu nói: “Đúng vậy, chính cậu đấy, phiền cậu qua đây một lát.”
Dẫn đường Cừu cực kỳ xấu hổ bước lên, đứng ngay trước mặt anh, “Dạ thầy Tiêu…?”
“Sức mạnh tinh thần của cậu cấp mấy?”
“…A ạ?”
“Tốt, phiền cậu test thử tỷ lệ tương thích nhé, được không?”
“…???”
Tiêu Gia Lễ vô cùng căng thẳng nhìn hắn: “Nhờ anh ạ.”
Tuy Dẫn đường Cừu thể hiện mình rất là do dự, nhưng cuối cùng vẫn ngơ ngác test tỷ lệ tương thích với cậu ta. Kết quả cực kỳ không khả quan, vẫn là 0.
“Lạ thật?” Hắn nhìn con số trên máy đo, nghi hoặc nói, “Tỷ lệ tương thích mà cũng ở mức 0 được hả?”
Đám đông bên ngoài cũng không biết chuyện gì xảy ra bên trong. Họ đều cảm thấy “Dân thường vô tội xinh tươi” đang giở trò để tìm cơ hội chạy trốn, vì thế đám người càng chen chúc đông hơn, vây chặt kín cửa phòng y tế.
Dẫn đường Cừu xô đẩy mãi mới thoát khỏi vòng vây, giữa đường còn phải nhận mấy ánh mắt “Mày ngu hay gì”, rõ ràng cướp được chỗ ngon, vậy mà lại chủ động bỏ đi?
Mục tiêu hắn xuất hiện ở đây quả là vì giám khảo Lính gác cấp S Tư Đệ. Hắn cần phải né tránh theo dõi, tấn công lãnh địa tinh thần của đối phương trong lúc hỗn loạn. Nhiệm vụ nặng nề, nhưng Đoạn Phi ra giá cao.
Nhưng lên tàu là cấm choảng nhau, hắn đến gần cũng đâu có ích gì? Chẳng lẽ xông lên gây hấn với Tư Đệ?
Cách tốt nhất là rình kín đáo, lén dùng sức mạnh tinh thần ngáng chân Tư Đệ…
Khi Dẫn đường Cừu quay về chỗ, hắn đột nhiên nghe thấy Đoạn Phi đứng cạnh mình hỏi: “Cái người bên trong, mắt màu hổ phách, tên là gì thế?”
“Hả? Ý anh là Tiêu Gia Lễ à?” Dẫn đường Cừu quay sang, “Cùng họ với trợ giảng Tiêu, Gia trong Gia đình, Lễ trong Lễ phép.”
“…” Đoạn Phi yên lặng hai giây, gật đầu, “Biết rồi.”
Trong phòng y tế, Tiêu Chẩm Vân hỏi: “Máy móc có vấn đề gì sao?”
Ngay sau đó anh và Tư Đệ cũng đo lường tỷ lệ phù hợp bằng máy đó, kết quả giấy trắng mực đen rõ ràng sáng tỏ 97%. Nếu chưa có tỷ lệ 0% xuất hiện, bác sĩ Dẫn đường nhất định sẽ trầm trồ trước con số siêu khủng này, nhưng có “tấm gương kinh điển” 0 tròn trĩnh dẫn trước, lúc thấy số 97 anh ta chỉ “Ồ à” rất đơn giản thôi.
Tiêu Chẩm Vân lại test tỷ lệ phù hợp với Tiêu Gia Lễ.
Trong lúc chờ kết quả, Tư Đệ nắm tay Tiêu Chẩm Vân, cảm thấy có thuyết âm mưu ở đây. Thậm chí trong một thoáng hắn còn nghi ngờ: Hay là thằng ranh này bẫy họ?
Ví như trước đấy đã uống loại thuốc không rõ lai lịch nào đấy, để test với ai cũng ra 0%, chỉ tới lượt Tiêu Chẩm Vân là lên 60%?
Dùng hết mưu hèn kế bẩn để theo đuổi Tiêu Chẩm Vân chăng?
Sự thật là Tiêu Gia Lễ không rõ lai lịch, còn có buff mất trí nhớ kỳ quái. Hơn nữa tình huống phù hợp bằng 0 này quá mức ly kỳ, khiến người ta cảm thấy ảo ma, khó mà tin nổi.
Nhưng chẳng mấy chốc, máy đã báo kết quả, vẫn là 0 u như kỹ.
Nhìn thấy kết quả thí nghiệm không suy suyển này, cả phòng y tế lặng ngắt như tờ.
“Lạ, lạ quá.” Bác sĩ Dẫn đường không tài nào hiểu nổi.
Thấy tỷ lệ tương thích giữa mình và Tiêu Chẩm Vân cũng là 0, Tiêu Gia Lễ vội hỏi: “Bác sĩ, giờ tình hình em thế này thì phải làm sao ạ?… Nếu bác sĩ không chữa được cho em, thì có thối lại 5 đồng tiền khám không bác sĩ?”
Bác sĩ: “…”
Anh ta không chịu nổi tên Lính gác chập mạch này nữa, quay sang thảo luận với đám người lớn tỉnh táo hơn: “Có muốn mời Chủ tịch đến xem không? Chủ tịch là Dẫn đường Ánh sáng cấp S, có tỷ lệ phù hợp cao với hầu hết Lính gác.”
“Chủ tịch chỉ biết tấn công tinh thần thôi mà?” Lính gác Báo đốm hỏi, “Lấy độc trị độc ạ?”
Bác sĩ: “…”
Bác sĩ phẫn nộ: “Đấy là chủ tịch am hiểu tấn công tinh thần hơn! Khả năng chữa trị tinh thần kém một tẹo thôi, chứ chả lẽ ổng còn không biết giải phóng Pheromone Dẫn đường? Kiến thức đại cương là trò mèo cho các anh chị bỡn cợt hả?”
Linh thú Báo đốm: “…”
“Giờ này rồi còn mời Chủ tịch đến đây ư?” Tư Đệ cảm thấy không tín lắm, chợt nghe Tiêu Chẩm Vân nói: “Nếu vụ tương thích bằng 0 này hiếm đến độ 97% còn là muỗi thì tin tôi đi, cậu chỉ cần báo ổng một câu, không cần mời, ổng sẽ tự tung tăng chạy tới.”
Hai cậu cháu nhà này đúng là chơi nhau hết hồn… Tư Đệ đang định bật thiết bị liên lạc trong cuộc thi, Bác sĩ Dẫn đường bỗng lên tiếng: “Cậu muốn liên hệ với ban tổ chức thì lên boong mà gọi, trong khoang sóng yếu lắm. Nhất là ở đây còn tụ tập đông thế này.”
“…” Tư Đệ thở dài, chỉnh cổ tay áo, bảo Tiêu Chẩm Vân, “Vậy chú đợi ở đây, ai bắt nạt chú thì bao giờ tôi về cứ mách tôi.”
Hắn ra tới cửa, nghiêm túc nói với đám đông lơ tơ mơ: “Tránh đường, tôi muốn ra ngoài.”
Mọi người nhìn hắn, rồi lại ngó Tiêu Chẩm Vân vẫn ngồi trong phòng không đi đâu hết, tự giác nhường một lối nhỏ. Nhưng Tư Đệ vừa đi khuất, “tường vây” lại bọc kín mít. Đám này toàn là bọn cướp đường cướp chợ ban nãy. Đoạn Phi đã rút hết đội mình về, chỉ để lại Lily và Dẫn đường Cừu bên cạnh, kèm theo một Lính gác Hổ xuất hiện hồi nào không rõ.
Lính gác Hổ vốn đang trò chuyện với Đoạn Phi, Dẫn đường Cừu cũng châu vào thảo luận ác liệt. Tư Đệ vừa xuất hiện là hai người ngậm mỏ lại ngay. Đoạn Phi đứng giữa tựa lưng vào tường, tay khoanh trước ngực, lạnh lùng ngước mắt lên. Tư Đệ thờ ơ liếc cậu ta, ngay sau đó đưa mắt qua chỗ khác rồi bỏ đi.
“… Đi chưa?”
“Đi rồi, đi thật rồi…”
“Đờ mờ, thật không, hay là đi giả vờ để bẫy bọn mình?”
“Quan tâm thật giả làm quái gì, mau làm nhiệm vụ thôi…”
Đúng khoảnh khắc Tư Đệ khuất dạng, đám đông chợt xớn xác lên. Đám chặn đường cướp bóc như được giải phong ấn, chen nhau xông vào phòng y tế. Đội trưởng đi tuốt đằng trước, nhanh chân chạy đến trước mặt Tiêu Chẩm Vân, tính túm cánh tay anh: “Dân thường, tụi này tới cứu thầy đây, mau đi theo tụi này!”
“Ê?” Lily vô cùng linh hoạt, không biết làm kiểu gì mà xuất hiện ngay cạnh Tiêu Chẩm Vân, cản tay gã lại: “Gì đấy, lôi lôi kéo kéo, nhỡ hỏng quần áo giám khảo thì sao?”
“Đừng động thủ!” Đội trưởng toán cướp vội vàng cảnh cáo đội viên của mình. Đám đội viên này đứa nào đứa nấy đều rất hăng máu. Những kẻ dám chắn trước tàu đang neo đậu để thu phí bảo kê thì hầu hết đều là hạng bộp chộp dễ kích động.
Bấy giờ gã mới phát hiện Đoạn Phi dường như đã đoán trước sự việc, rút hết quân chỉ để lại bốn đồng đội. Cô gái tên Lily thoạt trông có vẻ ngáo ngơ đơn giản, nhưng đánh nhau thì không đơn giản tẹo nào.
Nhưng chẳng lẽ chúng đành trơ mắt để vuột mất cơ hội trời cho này?
Tiêu Gia Lễ tự nhận bản thân là bảo kê danh chính ngôn thuận nhất của Tiêu Chẩm Vân sau khi Tư Đệ bỏ đi, cậu ta đột nhiên nhảy khỏi giường, chia nhau che hai bên trái phải trước Tiêu Chẩm Vân với Lily: “Thầy Tiêu không cần mấy người cứu đâu. Phần mô tả nhiệm vụ đã viết rõ ràng rành mạch rồi, thầy ấy bị Stockholm, đang yêu nhau đắm say vui vẻ với sát nhân b**n th**.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Bác sĩ Dẫn đường đau đầu nói: “Làm cái gì đấy, biến ra ngoài hết đi. Trên tàu cấm đánh đấm ẩu đả, mấy cô cậu quây ở đây tới sáng mai cũng vô dụng thôi!”
Tay đội trưởng toán cướp mặt xanh mét, quay sang nói với Đoạn Phi đang đứng tựa tường: “Sao đây, đội trưởng Đoạn, chia chác thế nào?”
“1-9. Tôi 9 anh 1.” Đoạn Phi lạnh nhạt nói.
Mặt tay đội trưởng lập tức tái mét: “9 cái mả mẹ mày!”
Tuy kế hoạch hành động của Đoạn Phi bị đối phương cắt ngang, đội ngũ hơi lục đục, nhưng tâm trạng cậu ta vẫn khá ổn định: “Chả sao, dù gì bọn này cũng không cần phải động thủ trên tàu. Đằng ấy cứ ở đây mà giằng co đợi giám khảo Lính gác kia về. Đàm Lị, đi thôi.”
Lily đáp ờ, thôi không đánh nữa, giao hết nhiệm vụ canh kho báu cho Tiêu Gia Lễ, “Xin lỗi vì đã làm Linh thú của bạn bị thương nha, Lính gác Đại bàng con. Nếu lãnh địa tinh thần của bạn khó chữa như thế, thì sau này phải bảo vệ Linh thú cẩn thận đó.”
Cô nàng vẫy vẫy tay, sải chân tới cạnh Đoạn Phi, nhưng thấy anh đội trưởng vừa bảo đi lại trở bước về phía Tiêu Gia Lễ.
“Giờ cậu đổi tên thành Tiêu Gia Lễ à?” Đoạn Phi dừng lại cách Tiêu Gia Lễ chừng 2m, chưa đợi người ta đáp đã nói tiếp, “Không ngờ cậu lại thức tỉnh thành Lính gác, vậy cũng tốt…”
[HẾT CHƯƠNG 49]