Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 101: Quần chúng hóng hớt đợi lật kèo đến muộn nhưng cũng đã tới nơi
“…” Đoạn Phi không tranh cãi với anh trai nữa. Cậu ta đột nhiên bình tĩnh lại, cụp mắt xuống, nói bằng giọng dịu dàng nhất mà mình có thể thốt ra, “Nếu, đây thật sự là những gì anh mong muốn, chứ không phải bốc đồng nhất thời tự làm nhục bản thân để trả thù ông nội… thì em xin lỗi vì đã lỡ lời với anh.”
Ánh mắt Đoạn Bái ngay lập tức chuyển thành kinh ngạc. Đoạn Phi tiếp tục giải thích: “… Em tự cho mình là công chính, chí công vô tư, có lẽ vô hình trung vẫn bị ảnh hưởng bởi lời của kẻ khác, cho rằng anh sa đọa, lãng phí cuộc đời… Không phải em bắt anh phải hy sinh bản thân, cống hiến vì người khác giống một người bạn của em. Em chỉ mong anh có thể trân trọng thời gian, quý trọng bản thân, làm những việc có ý nghĩa… Đương nhiên, chỉ cần anh thích, thì đã là có ý nghĩa rồi.”
“Thằng em trưởng thành hơn ông anh nhiều, so ra thì thằng anh trẻ trâu như bọn học sinh cấp 2,” Nhím Gai đột nhiên xích lại bên tai Tiêu Chẩm Vân thì thầm, “Bảo sao ông nội lại thiên vị đứa em. Phải tôi, tôi cũng quý thằng út hơn.”
Đoạn Bái mắt đỏ hoe, quay đầu gào lên: “Tôi nghe thấy đấy!”
Tiêu Chẩm Vân nhướng đuôi mày, thiết bị liên lạc của anh rung lên. Anh cúi đầu thì thấy đầu sói con mặt âm dương xoay tròn, mở ra là tin nhắn của Tư Đệ. Tin viết Tiêu Kinh Phong đã giao cho hắn nhiệm vụ tìm cháu trai mất tích của Tổng tư lệnh quân khu, nên không thể xin nghỉ đi gặp Tiêu Chẩm Vân được.
Tiêu Chẩm Vân: Không, nếu nhiệm vụ bên em thuận lợi thì chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi.
Tư Đệ: …
Tư Đệ: Là sao?
Tiêu Chẩm Vân: Đoạn Phi và Đoạn Bái đều đang ở chỗ tôi, nếu em muốn ưu tiên hoàn thành nhiệm vụ đã nhận, thì giờ tôi sẽ bảo Nhím Gai đánh gục chúng nó.
Tư Đệ: …
Tư Đệ: Chú bênh vực Đoạn Bái lắm cơ mà? Còn giúp cậu ta gửi tin ra ngoài sau lưng Nhím Gai, sao Chủ tịch vừa ra lệnh là chú lại nghe theo như con robot vô tình vậy?
Tiêu Chẩm Vân: Máu mủ ruột già vẫn hơn chứ.
Tư Đệ: Đúng là cậu ruột có khác.
Tiêu Chẩm Vân: Em là ruột thịt, chứ cậu tôi ruột thừa mà?
Tư Đệ gửi lại icon sói con vẫy tai.
Tư Đệ: Không cần, em sẽ cố gắng trì hoãn tiến độ bên Tổng tư lệnh, chuyển sự chú ý và hướng điều tra của họ theo chiều ngược lại.
Tiêu Chẩm Vân: Không sang đây chia rẽ đôi chim c* à?
Tư Đệ: Chịu thôi, từ khi quen chú, em đã làm quá nhiều chuyện thất đức rồi. Sau này phải năng làm việc tốt, tích thêm đức thôi.
Tiêu Chẩm Vân: …
Tư Đệ: Ngã Phật từ bi.
Kết thúc cuộc trò chuyện với “Tư Tích Đức”, Tiêu Chẩm Vân lại hướng mắt về hai anh em đã dàn hòa. Anh cảm thấy tuy Đoạn Phi mặt mũi lúc nào cũng lầm lì, nhưng cách nói chuyện và làm việc khá bộc trực, dễ giao tiếp, thế mà vẫn có thể nảy sinh oán hận và hiểu lầm nghiêm trọng như vậy với Đoạn Bái. Từ đó có thể thấy trước kia Đoạn Bái bướng bỉnh khó chiều đến mức nào, thật sự là kiểu người không bị chẩn đoán ung thư não thì tuyệt đối không chịu bày tỏ những điều đè nén trong lòng.
“Có một tin tốt và một tin xấu.” Tiêu Chẩm Vân nói.
“Nghe tin xấu trước.” Nhím Gai quyết định thay hai anh em.
“Tin xấu là tổng tư lệnh đã hợp tác với Công đoàn, dốc toàn lực tìm kiếm hai đứa cháu trai quý hóa của ổng.”
“Có chắc là hai đứa không?” Đoạn Bái không tin lắm, “Trong thông báo chỉ có tên Đoạn Phi chứ gì?”
Tiêu Chẩm Vân cũng lười giấu cậu ta: “Cậu nói đúng, quả thật chỉ có tên Đoạn Phi, tôi muốn nói giảm nói tránh cho cậu đỡ chạnh lòng, nhưng cậu cứ đòi làm rõ.”
Đoạn Bái: “…”
“Thế tin tốt thì sao?” Đoạn Phi hỏi.
“Tin tốt là… Bộ phận phụ trách việc này trong Công đoàn chính là đội Tật Phong của Tư Đệ.” Tiêu Chẩm Vân đứng dậy đi lấy nước nóng, “Chịu khó chi thêm ít tiền, cả đời họ cũng không kiếm ra hai cậu đâu.”
Đoạn Bái: “…”
Đoạn Bái: “Tiền nhà họ Đoạn chúng tôi đâu phải trên trời rơi xuống, mà là do bao đời nhà tôi làm lính bán mạng ra chiến trường.”
Vừa nghe phải chi thêm, nhân cách gớm ghiếc của Nhím Gai lập tức lộ rõ: “Thế chủ nhân của nhóc đâu? Bảo hắn nôn tiền ra.”
“Anh ấy muốn kiếm tiền là phải huấn luyện chó mới. Thế thì tôi thà anh ấy nghèo cả đời.” Đoạn Bái hết sức thản nhiên với chuyện mình làm chó cho người ta.
Đoạn Phi lặng lẽ quan sát tư thế cúi người rót nước của Tiêu Chẩm Vân đang quay lưng về phía mình. Cậu ta chậm rãi đến gần, đột nhiên lên tiếng: “Phó chủ tịch Tiêu.”
Tiêu Chẩm Vân vô thức ngẩng đầu theo bản năng, sau đấy lạnh toát từ chân lan đến cột sống lên thẳng đỉnh đầu. Dù nội tâm đã vần vũ như bão cấp 8, nhưng vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh không chê vào đâu được. Anh quay người nhìn Đoạn Phi, khẽ mỉm cười: “Lại nhận nhầm à?”
Ánh mắt Đoạn Phi dừng lại trên hai chân Tiêu Chẩm Vân. Kiểu nhìn chằm chằm ấy khiến Tiêu Chẩm Vân suýt bỏng họng vì nước nóng. “Xin thứ lỗi, ngài Thư… Chân ngài có vấn đề đúng không?”
“Sao cơ?” Tiêu Chẩm Vân đặt chén trà xuống, “Chân tôi có vấn đề gì được?”
“Trước khi đến đây, Lính gác kia đã nói với chúng tôi đây là chỗ ở của ngài, chỉ ngài mới có chìa khóa.” Trong lúc Đoạn Phi nói chuyện, Nhím Gai và Đoạn Bái đồng thời im lặng, hướng mắt về phía hai người, “Trên kệ giày ở hành lang có ba đôi dép, đều có dấu vết đã qua sử dụng. Điều này chứng tỏ mọi người có thói quen thay dép khi vào nhà. Nhưng, thân là khách mà Lính gác kia lại thay dép, còn ngài từ đầu chí cuối không động cựa gì. Cũng không phải hoàn toàn không có, tôi để ý lúc vừa vào ngài hơi khựng lại, hẳn là đột nhiên nhận ra điều gì đó, nên mới dừng thói quen… Tôi nghĩ, có phải dưới quần ngài đang giấu thứ gì không tiện để người khác nhìn thấy…”
Ánh mắt Đoạn Phi hơi tối đi: “Như là, chân giả hỗ trợ chẳng hạn?”
Toang rồi, lâu lắm không gặp người thông minh, Tiêu Chẩm Vân vẫn chưa quen. Mấy đứa cún con dễ đối phó hơn, không cần anh bịa lý do, chúng đã tự bịa đầu đuôi câu chuyện.
“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Anh bắt đầu dùng phương pháp vô lại và hiệu quả nhất lúc này —— quyết không thừa nhận đấy, mày làm gì được tao. “Cậu Đoạn đây quan sát tỉ mỉ thật, nhưng cậu nghĩ hơi lố, còn đoán chân tôi có tật. Không phải cậu muốn chứng minh tôi chính là Tiêu Chẩm Vân đấy chứ?”
Tiêu Chẩm Vân thở dài: “Nếu tôi là người đó thì tốt rồi, có trời biết tôi ngưỡng mộ anh ấy nhường nào. Người đời nói yêu nhau đâu kể thứ tự trước sau, nhưng tôi đã thua vì chậm chân một bước…”
Đoạn Phi chưa từng yêu đương, dòng suy nghĩ bị đảo lộn: “…”
“Vậy phiền ngài cho tôi thấy Linh thú của ngài được không? Linh thú là chân thật nhất.” Cậu ta bất đắc dĩ tung ra chiêu cuối. Với người biến dị, điều này quả thực hơi bất lịch sự. Đoạn Bái vội vàng cúi đầu kéo em trai về: “Tiểu Phi…”
Đoạn Phi nhận ra, cũng cụp mắt xuống: “Xin lỗi… Có lẽ tôi đã quá đa nghi, nhưng nếu đó là thật, thì ngài không thừa nhận chắc cũng vì lý do riêng. Nếu đội trưởng Tư vẫn giữ liên hệ với ngài, vậy tôi sẽ không hỏi nhiều nữa… Tôi sẽ giữ bí mật cho ngài. Ngoài ra, nếu ngài cần gì xin cứ tìm tôi. Tiêu Gia Lễ đã cứu mạng tôi, tôi nợ cậu ấy rất nhiều, chắc chắn cậu ấy cũng vui lòng để tôi trả lại ân tình cho ngài.”
Ở với người thông minh dễ chịu thật! Biết điểm dừng ngay. Chả như bọn cún con, tọc mạch thiếu tinh tế, cứ gặng hỏi tới cùng, suốt ngày gán cho anh mình cái danh trai hư khốn nạn có mới nới cũ, không xứng làm đàn ông.
Còn cả Tiêu Gia Lễ nữa, tuy rằng giang hồ đã vắng bóng chíp bông, nhưng nơi nơi vẫn còn dấu tích truyền thuyết chíp bông để lại. Tiêu Chẩm Vân quyết định tối hay sẽ ới Tiêu Niệm, tỉ tê tâm tình tí, tiện gạ c* cậu cho chíp bông sống lại.
Đại khái vừa nhắc Tiêu Niệm là Tiêu Niệm đến liền.
Không đợi đến tối, Tiêu Chẩm Vân chưa kịp í ới Tiêu Niệm đã gọi video như gọi đò. Đoạn Phi và Đoạn Bái rủ nhau ra ngoài ăn cơm, Nhím Gai cũng rảnh rỗi đi lượn rồi. Tiêu Chẩm Vân một mình trong phòng, vừa bắt máy đã nghe Tiêu Niệm hỏi dồn: “Tiêu Chẩm Vân! Anh lại làm ra chuyện gì nữa?!”
“Tôi có làm gì đâu…?!” Tiêu Chẩm Vân lấy làm khó hiểu, “Cả tháng nay tôi đâu gặp Tư Chử, cậu đổ oan cho tôi như thế là phải xin lỗi tôi đi.”
“Được rồi, xin lỗi, chuyện này cũng có lỗi của tôi.” Tiêu Niệm lại ngoan ngoãn xin lỗi mới tài, “Nhưng lỗi mấy người là chính, lỗi tôi chỉ phụ thôi.”
Tiêu Chẩm Vân nghi hoặc: “Là sao cơ?”
“Tôi đã che chắn vụ bữa tiệc BDSM cho anh, hơn nữa còn dồn hết tâm trí ngăn Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên đến gây rối. Tôi thực sự không ngờ, vấn đề lại ở đối tượng nhiệm vụ của anh…” Tiêu Niệm che mặt, “Sao anh không nói với tôi đấy là Đoạn Bái – cháu trai của Tổng tư lệnh họ Đoạn?”
“Trước đó tôi cũng không biết.” Tiêu Chẩm Vân tỏ vẻ mình rất vô tội, “Đoạn Bái cũng là nhân vật quan trọng trong tiểu thuyết sao?”
Tiêu Niệm muốn nói lại thôi, ngập ngừng rồi đáp: “Không phải nhân vật quan trọng, nhưng cậu ta gây ra việc lớn.”
Trong nguyên tác, người nhận nhiệm vụ từ Tổng tư lệnh đưa Đoạn Bái khỏi bữa tiệc không phải là Nhím Gai. Dù sao, mục đích Nhím Gai nhận nhiệm vụ hạ thấp giá trị bản thân này cũng là để rèn luyện Tiêu Chẩm Vân. Còn trong tiểu thuyết, hai người chẳng liên quan gì tới nhau, nên một đội lính đánh thuê người thường đã chốt kèo.
Vì không bị chênh lệch lực lượng quá nghiêm trọng như hai Lính gác cấp S đấu người thường nên Harold và Đoạn Bái vẫn xoay sở được. Họ đã giao chiến kịch liệt với đội lính đánh thuê này, kết cục dĩ nhiên cực kỳ bi thảm. Harold trúng đạn chết ngay tại chỗ, Đoạn Bái sống dở chết dở, bị đưa về nhà họ Đoạn.
Cái chết của Harold khiến sự căm hận của Đoạn Bái với ông nội đạt đến đỉnh điểm. Ngày xưa cậu ta ghét gia đình chỉ vì muốn được ông nội công nhận nhưng lại phải chịu thua Đoạn Phi. Đấy là kiểu tâm lý phức tạp vừa ghét vừa yêu. Nhưng sau cái chết của Harold, Đoạn Bái chỉ còn lửa hận tr*n tr**.
Cậu ta dưỡng thương một tháng, chờ cử động linh hoạt lại dành thêm một tháng để lên kế hoạch, rồi phóng một mồi lửa thiêu rụi nhà tổ của nhà họ Đoạn luôn.
Từ đầu chí cuối, Đoạn Phi vẫn ở Học viện Quốc phòng không hay biết gì. Đến khi cậu ta nhận được tin dữ thì người thân đã gần như chết sạch.
Nhân viên Công đoàn chịu trách nhiệm hợp tác với cảnh sát điều tra vụ việc này là Tư Chử. Sau khi điều tra, cậu chàng đi đến kết luận người khởi xướng là anh trai của Đoạn Phi, tức Đoạn Bái. Đoạn Phi chưa chấp nhận được ngay, đã đánh một trận với Tư Chử.
Sau vụ này, tính cách của Đoạn Phi thay đổi rất nhiều. Sâu thẳm trong lòng, cậu ta biết Tư Chử nói đúng, nhưng không thể chấp nhận nên chọn cách trốn tránh. Cậu ta cho rằng kết quả điều tra của cảnh sát và Công đoàn là sai, rất nhiều lần yêu cầu kiểm chứng lại vụ việc.
Đương nhiên, cuối cùng nhóm nhân vật chính đầy tình yêu và chính nghĩa vẫn cảm hóa được chàng trai đáng thương này. Giải quyết khúc mắc xong, Đoạn Phi cũng trở thành bạn thân của Tư Chử, trong những lần hành động sau cậu ta đã hỗ trợ, giúp đỡ Tư Chử rất nhiều.
Tiêu Chẩm Vân đã bảo mà, chỉ với danh hiệu ngầu lòi rõ kêu của Đoạn Phi, gì mà quân nhân sánh ngang Lính gác, thì làm sao lại không sắm vai quan trọng trong truyện gốc cho được.
Vậy vấn đề bây giờ là, làm sao để ngôi sao quân ngũ đang lên bố mẹ đề huề này nhanh chóng trở thành trẻ mồ côi?
“Mình đến nhà cậu ta phóng hỏa để lấp đầy khoảng trống cốt truyện nhé?” Tiêu Chẩm Vân hỏi. Tiêu Niệm khoanh tay trước ngực, “Tôi thì không thành vấn đề. Tôi không có lương tâm, còn anh ngắm làm được chắc? Anh không thấy cắn rứt à?”
[HẾT CHƯƠNG 101]