Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 102: Mấy chuyện bà tám
Nếu Tiêu Chẩm Vân thực sự ác độc vô lương tâm, thì hồi xưa anh đã xiên chết Tư Đệ nhân lúc hắn ốm sắp hẹo rồi, làm gì đến lượt tên sói d*m đ*ng kia làm bậy làm bạ, rồi suốt ngày kiếm cách chửi xéo anh là đồ thất đức?
Kiểu chệch cốt truyện như hiện giờ là loại hiệu ứng cánh bướm mà Tiêu Chẩm Vân sợ nhất: người lẽ ra phải chết lại không chết, chuyện xấu đúng ra cần làm lại không làm. Anh khó mà bù đắp sửa chữa được.
“Vậy giờ làm sao đây?”
“Hỏi anh chứ sao.”
“Sao lại hỏi tôi, cậu là quản trị viên hay tôi là quản trị viên?” Tiêu Chẩm Vân ngậm điếu thuốc, nửa bao còn lại cũng lười giấu, thoải mái ném trên bàn trà. “Sách thế giới nằm trong tay cậu, cậu mới là người rõ cốt truyện nhất, không có phương án khẩn cấp à? Còn tôi, tôi chả để tâm những tình tiết không liên quan đến ‘Tiêu Chẩm Vân’, gần một năm qua tôi quên bằng sạch rồi.”
“…” Tiêu Niệm im lặng hồi lâu, “Tôi đang nghĩ phải chăng chiến lược của mình đã sai lầm, tại sao tôi lại ngồi canh Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên? Mấy nhân vật chính đâu cần tôi lo, đáng lẽ tôi phải canh chừng anh mới đúng! Mà á, anh còn định chăn nuôi bao nhiêu Lính gác xanh cỏ nữa hả!”
“Bao nhiêu Lính gác xanh cỏ á?” Tiêu Chẩm Vân thong thả nhả khói thuốc. Sương xám mịt mù che khuất nửa khuôn mặt anh, đôi mắt màu lam híp lại thành đường mảnh dài. Anh ngậm cười nhìn Tiêu Niệm trên màn hình sau làn khói, “Có bao nhiêu đâu, tổng cộng tôi chỉ nuôi một con sói biết cắn người, còn chú chim biết mổ bao giờ cậu trả tôi?”
Tiêu Niệm đảo mắt cạn lời: “Người chết đã đi xa, anh đừng có treo trên mồm mãi nữa.”
“Không nhắc đi nhắc lại, nhỡ thằng bé bị lãng quên thì sao?”
“…” Tiêu Niệm bó tay với anh, mím môi dưới, hồi lâu mới bực bội đáp, “Không quên được, không quên được đâu. Ít nhất còn làm việc ở thế giới này thì tôi không thể quên được.”
“Tốt.” Tiêu Chẩm Vân rất hài lòng với câu trả lời này.
Tiêu Niệm sao lại cam tâm để Tiêu Chẩm Vân nắm thóp mình như thế, c* cậu đột nhiên cong môi, nói rất xấu xa: “Tiêu Chẩm Vân, ngoài sói và chim, có phải anh đã quên mất mình còn quen Lính gác nào nữa không?”
Tiêu Chẩm Vân nghi hoặc hỏi lại: “Cún con à?”
“Không phải cậu ta.”
Sói, chim, chó đều đã bị loại trừ, Tiêu Chẩm Vân thực sự phải nghĩ mất một lúc: “Ông Lưu quản lý Công đoàn hả?”
“…” Mặt Tiêu Niệm hơi vẹo đi, “Ông Lưu quản lý Công đoàn anh còn nhớ được, sao lại không nghĩ tới hắn?”
“Ai cơ?”
Tiêu Niệm thản nhiên phun ra hai chữ: “Han Bang.”
“…” Tiêu Chẩm Vân lại càng nghi hoặc: “Ai chứ?”
“Lính gác Bóng tối, cấp S, linh thú là rắn lục đuôi cụt.”
Tiêu Chẩm Vân biết ai trồng khoai đất này rồi. Thế là Nhím Gai đã mất nick.
“Cậu ta thì làm sao?” Vẻ mặt Tiêu Chẩm Vân hơi nghiêm lại, “Sao cậu lại bảo cậu ta xanh cỏ?”
Tiêu Niệm cười thâm sâu khó lường: “Anh nói xem?”
“…” Tiêu Chẩm Vân lập tức bắt đầu hồi tưởng cốt truyện trong nguyên tác. Nhưng những lời anh nói trước đó không phải giả bộ. Ngoài tình tiết liên quan đến ‘Tiêu Chẩm Vân’, anh đều không để ý, ngót một năm qua đã quên gần hết.
Hơn nữa, Tiêu Chẩm Vân rất xa lạ với hai cái tên ‘Nhím Gai’ và ‘Han Bang’, chắc chắn không phải nhân vật quan trọng trong sách gốc. Thậm chí anh đoán rất có thể tình tiết liên quan đến Nhím Gai chỉ có vài câu mô tả: một Lính gác Bóng tối tóc nâu thích phông bạt đã chết trong nhiệm vụ gian khổ nguy nan nào đó.
“Muốn cứu anh ta không?” Tiêu Niệm cười như một con cáo gian xảo.
“…” Nói không muốn là dối trá, thằng c* biết mình có lương tâm mà. Tiêu Chẩm Vân tức giận dập điếu thuốc, “Nếu cứu được thì tôi chắc chắn sẽ cứu… Nói đi, muốn tôi làm gì?”
“Sửa lại cốt truyện chệch hướng này cho tôi.” Tiêu Niệm nói, “Rồi tôi sẽ tiết lộ nguyên nhân Nhím Gai chết trong nguyên tác cho anh.”
Quả nhiên toàn một đám Lính gác xanh cỏ… Tiêu Chẩm Vân qua tủ lạnh lấy một quả táo, mang ra bồn rửa sạch. Anh cụp mắt, thản nhiên nói: “Sau khi trải qua nhiều tình tiết, về cơ bản tôi đã rút ra tiêu chuẩn sơ bộ từ thang đo độ hoàn thành cốt truyện. Chỉ cần cô đọng tình tiết về một câu, đảm bảo các nhân vật chính xuất hiện, hoàn thành mạch chính và đạt kết cục cuối cùng, thì dù quá trình sai lệch đến đâu, vẫn có thể đạt được 60 điểm trở lên.”
Tiêu Niệm: “…”
“Vậy là cốt truyện của nhà họ Đoạn có thể gói gọn trong một câu: Đoạn Phi và Tư Chử đấm nhau làm quen rồi thành bạn thân. Còn ba cái thứ tình tiết ba xu “Châm lửa đốt nhà, Tư lệnh yêu tôi” đều không ảnh hưởng đến toàn cục.”
Tiêu Niệm: “…”
“Tôi nói chuẩn chưa,” Xưa nay Tiêu Chẩm Vân ăn táo lười gọt vỏ, anh gặm thẳng, thong thả ngồi xuống ghế sofa, “Quản trị viên?”
“… Anh cứ đi tắt đón đầu như thế là tôi ghét lắm nhé.” Khuôn mặt tám tuổi của Tiêu Niệm lộ vẻ nặng nề như người 80, “60% là chốt dưới, lấy 60 làm tiêu chuẩn hoàn thành cốt truyện rất nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể gây ra hậu quả không thể cứu vãn.”
Khuôn mặt 30 tuổi của Tiêu Chẩm Vân lộ vẻ ranh mãnh như đứa trẻ 13: “Xem ra tôi nói không sai.”
“Nhưng đến nhà họ Đoạn phóng hỏa thì làm khó anh quá, hơn nữa tôi cũng có một phần trách nhiệm trong chuyện này. Cho nên, chỉ lần này thôi, không có lần sau.” Tiêu Niệm thở dài, “Phần còn lại giao cho anh. Chỉ cần đạt được 60 điểm, tôi sẽ nói cho anh biết nguyên nhân Han Bang chết.”
…
Tiêu Niệm cúp máy rồi, không lâu sau Nhím Gai vô tư ôm một thùng gà rán về, còn mang cho Tiêu Chẩm Vân một phần mì bò xào và salad trái cây.
“Anh hai Nhím Gai tốt với đằng ấy chưa?” Nhím Gai đắc ý gặm đùi gà.
Trước hành vi đi đâu cũng đòi làm anh của tên này, Tiêu Chẩm Vân đương nhiên không thèm để ý, chỉ đột ngột ngẩng đầu hỏi một câu trong lúc mở túi mì: “Han Bang?”
Nhím Gai sửng sốt, quay người nhìn về phía anh: “Sói đen nói cho anh à?”
Thấy thần thái khác lạ của Tiêu Chẩm Vân, Nhím Gai kinh ngạc: “… Chẳng lẽ Tiêu Kinh Phong kể?”
Tự dưng nghe được tên cậu mình, động tác khui túi của Tiêu Chẩm Vân bỗng khựng lại. Không ngờ tên này lại dan díu với Chủ tịch Công đoàn?
Nhím Gai nhanh chóng phán đoán từ vẻ mặt của anh là chuyện này không liên quan đến Tiêu Kinh Phong: “Vậy là Sói đen rồi… tự dưng nó nói tên thật của tôi cho anh làm gì?”
“Chắc là em ấy nghĩ quan hệ giữa chúng mình có thể tiến thêm một bước, đến giai đoạn thổ lộ bí mật cho nhau.” Tiêu Chẩm Vân nói điêu không ngượng mồm, mở miệng là chém.
Nhím Gai cực kỳ hoài nghi: “Mình thân nhau lắm hả?”
“Tôi khuyên cậu nghĩ kỹ rồi hẵng nói.” Tiêu Chẩm Vân ăn một gắp mì.
Nhím Gai không thể hiểu được ẩn ý trong lời anh, nhưng cũng thức thời sửa miệng: “Được rồi, hơi thân một tẹo, cho anh biết tên thật cũng chẳng sao.”
…
Phòng trọ được Tiêu Chẩm Vân để lại cho Đoạn Bái và Đoạn Phi ở tạm, anh về căn biệt thự nhỏ ở nông thôn cùng Nhím Gai trước khi trời tối.
Nghe thấy tiếng gà gáy trong rừng, bản năng đã khắc sâu trong DNA của rắn lục trỗi dậy, nó trườn ra ngoài một lúc rồi mang một ổ trứng về. Nhím Gai để cho nó hai quả, số còn lại mang đi xào một đĩa trứng gà. Theo lời thì anh ta đã đôn hết tài bếp núc cả đời vào đĩa trứng xào này, mà trông nó cũng ngon thật. Tiêu Chẩm Vân ăn ngon lành với cơm.
No nê rồi thì đương nhiên phải đuổi đầu bếp đi. Tiêu Chẩm Vân đuổi Nhím Gai xuống phòng khách ở tầng một. Thấy anh chàng thành thạo bật tiếng ồn trắng, biết con rắn này có thể tự chăm sóc tốt bản thân, anh thong thả lên tầng hai.
Cuộc gọi video của Tư Đệ vang lên đúng lúc này, không sớm một giây, không muộn một giây.
“Em lắp camera theo dõi trong nhà tôi à? Chớp thời gian chuẩn nhỉ.” Tiêu Chẩm Vân c** q**n dài trong căn phòng ấm áp, cúi đầu tháo chân giả.
“Cuối cùng chú cũng phát hiện ra rồi.” Tư Đệ cười đáp. Hắn vẫn ngồi trong văn phòng, rõ ràng tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi giữa lúc bận rộn để xà nẹo với người yêu.
“Sáng nay Tiêu Niệm tìm tôi.” Câu mở đầu của Tiêu Chẩm Vân đặt nền móng cho cuộc trò chuyện căng thẳng đêm nay. Tư Đệ cũng vô thức ngồi thẳng dậy: “Sao vậy, cốt truyện lại có vấn đề à?”
Tiêu Chẩm Vân tóm tắt cốt truyện của Đoạn Bái, sau đó kể vụ Nhím Gai cho Tư Đệ, còn dặn Tư Đệ phải cẩn thận cái mồm, chịu tiếng oan tiết lộ tên Han Bang đi.
“Đúng rồi, Nhím Gai có quan hệ gì với Tiêu Kinh Phong thế?” Tiêu Chẩm Vân hỏi, “Sao tự dưng cậu ta lại nghĩ là Tiêu Kinh Phong có thể tiết lộ tên cậu ta cho tôi?”
“…” Tư Đệ cụp mắt, vô cùng do dự. Tiêu Chẩm Vân nhìn biểu cảm của hắn là biết chuyện chắc chắn không hay ho gì, Nhím Gai không bao giờ muốn nhắc đến.
“Nói cho chú cũng chẳng sao, chú sắp cứu mạng hắn, thỏa mãn trí tò mò một tẹo có hề gì?” Tư Đệ đã đấu tranh tâm lý xong, “Chú còn nhớ không, em từng kể hồi Nhím Gai còn học trong tháp, hắn có tham gia một cuộc diễn tập mô phỏng, sau đó trêu ghẹo một Dẫn đường trên sân đấu, rồi bị Lính gác của Dẫn đường đó đánh cho phải rút khỏi giải.
“Thật ra đó chỉ là phiên bản người ta đồn bên ngoài, chứ thực ra… Dẫn đường hắn ghẹo là một vị giám khảo, cũng chính là cậu ruột của chú, Tiêu Kinh Phong. Hồi đó ổng còn chưa phải chủ tịch Công đoàn… Người đánh hắn bỏ giải cũng không phải Lính gác, mà là chủ tịch Tiêu quất một roi tinh thần cho hắn ói mửa. Lính gác kia là một giám khảo khác, cũng là huấn luyện viên của Nhím Gai trong Tháp. Ông ấy chỉ đi lên đá hờ thêm một cú cho chủ tịch Tiêu bớt giận. Nhím Gai là Lính gác Bóng tối, lãnh địa tinh thần chưa từng chịu đau. Lúc đấy hắn thật sự bị quất cho ngu người, ôm cây gọi Huệ, huấn luyện viên đá nhẹ một cái, hắn lập tức đo đất, mắt trắng dã.”
Tiêu Chẩm Vân: “…”
Tư Đệ hẵng còn sợ hãi nói: “Hồi trẻ chủ tịch Tiêu cục tính lắm, y như Lính gác… à không, Lính gác tụi em đều chú trọng tu tâm dưỡng tính, không dễ nổi giận, làm gì hoang dã như chủ tịch Tiêu… Ổng ác ôn dữ dằn… lên làm chủ tịch mới đỡ hơn nhiều.”
“Sao cậu ta lại đi trêu chọc chủ tịch Tiêu?” Tiêu Chẩm Vân nhíu mày, “Ẩm IC à?”
“Chủ tịch là Dẫn đường Ánh sáng cấp S, với Lính gác Bóng tối thì hấp dẫn chẳng khác gì lửa với thiêu thân.” Tư Đệ nói, “Chú đừng nhìn phong cách dở hơi ‘lũ Dẫn đường chó má cút hết đi’ của Nhím Gai bây giờ mà tưởng nhầm. Nếu có Dẫn đường Ánh sáng nói muốn trị liệu tinh thần cho hắn, hắn nhất định sẽ rồ ga chạy cao tốc cả đêm tới gặp người ta.”
“…” Tiêu Chẩm Vân không thể tưởng tượng nổi cảnh Tiêu Kinh Phong chữa trị tinh thần cho người khác. Tuy Linh thú ngựa trắng của chú ta luôn rất ôn hòa, nhưng ấn tượng sâu sắc nhất của Tiêu Chẩm Vân về Tiêu Kinh Phong vẫn là hình ảnh chú ta ghìm ngựa, quật một roi tinh thần đánh ngất ba gã Lính gác.
“Thế còn tình tiết Đoạn Phi và Tư Chử đấm nhau làm thân thì chú tính thế nào?” Tư Đệ kéo chủ đề đang lạc rõ xa về, Tiêu Chẩm Vân đã sớm nghĩ ra cách: “Rất đơn giản, tiểu đội Tật Phong đang truy tìm tung tích Đoạn Phi mà? Em cứ giao thẳng nhiệm vụ này cho Tư Chử và Diệp Phỉ Nhiên, thế là đấm nhau rồi còn gì? Em còn có thể nghỉ phép, đi hẹn hò với tôi.”
“…” Tư Đệ, “Chú đừng có coi cún con là đồ ngốc thật chứ. Dù gì nó cũng là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của Tháp, Lính gác cấp A, còn là nam chính nguyên tác. Em phủi tay bỏ đi, lỡ nó bắt được Đoạn Phi và Đoạn Bái đưa về thật thì sao?”
Tác giả có lời muốn nói:
Nhím Gai ở tầng một hắt hơi cả đêm.
[HẾT CHƯƠNG 102]