Dẫn Đường Phải Nghe Lời Kịch Bản

Chương 100

Trước Tiếp

Chương 100: Bộc bạch

Lời mở đầu sượng trân này không hề có tác dụng làm dịu bầu không khí, ngược lại còn khiến tình hình thêm gượng gạo.

Tiêu Chẩm Vân lầm lì đứng đó một lúc, lườm Nhím Gai một cái rồi quay người đi ra cửa sổ, rõ ràng muốn mở cửa sổ nói chuyện riêng.

Nhím Gai tự nhiên như ở nhà, thay dép lê rồi tìm đồ uống trong tủ lạnh, sau đó mới nhón gót đến cạnh Tiêu Chẩm Vân: “Hở?”

“Đưa họ đến làm gì?” Tiêu Chẩm Vân nheo mắt lại, “Bên ngoài bao nhiêu chỗ ẩn thân, chẳng lẽ chỉ mỗi nhà tôi an toàn nhất?”

“Nhà anh có sẵn mà.”

“… Vậy gọi tôi đến làm gì?”

Nhím Gai làm như cực kỳ hiển nhiên: “Đây là nhiệm vụ anh nhận, anh không nên đến chủ trì hay sao?”

“…” Tiêu Chẩm Vân nhất thời nghẹn lời, quay sang nhìn hai anh em trên sofa. Bên trái là Đoạn Phi đang ngồi nghiêm chỉnh với vẻ mặt lạnh lùng, bên phải là Đoạn Bái đang khoác vai diễn bất cần đời.

“Thế cậu có biết là,” anh hạ giọng, dùng âm lượng mà ngay cả bản thân cũng khó nghe rõ, “Đoạn Phi quen tôi, còn tôi thì không thể để ai biết tung tích trong mấy năm nay không.”

Nhờ thính giác ưu việt của Lính gác Bóng tối, Nhím Gai hoàn toàn có thể giao tiếp trơn tru: “Biết, biết, thì tôi hóa trang cho anh rồi mà?”

Tên này không hề ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề… Nhưng Tiêu Chẩm Vân cũng không thể giải thích với anh ta.

“Vẫn hơi giống tướng mạo sẵn có của tôi.” Anh soi hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ. Đôi mắt không được che chắn, màu lam khói không phải màu mắt thường thấy. Ngay sau đó Tiêu Chẩm Vân lại nghĩ đến một điều, “Hơn nữa Tư Đệ còn gọi tên tôi trước mặt Đoạn Bái.”

“Thì anh cứ bảo tên anh là Thư Chân Quân, nên Tư Đệ gọi anh là Tiểu Thư với cả Chân Quân là được.”

“…”

(Thư Chân Quân đồng âm với Tiêu Chẩm Vân. Tiểu Thư đồng âm với Tiểu Thúc – Chú út)

Ở góc khác của căn phòng, người mở lời trước lại là Đoạn Phi. Cậu ta như một bức tượng điêu khắc lạnh lùng kiệm lời, chỉ cần ngồi đó là nhiệt độ xung quanh giảm đi năm độ C, ngay cả áp suất không khí cũng xuống thấp. Cậu ta nhìn sang Đoạn Bái, mặt không biểu cảm, hỏi lạnh như băng: “Khối u trong đầu anh thế nào rồi? Sao trước đây không kể với nhà mình là anh bị bệnh?”

Chắc là đang hỏi thăm đây, Tiêu Chẩm Vân đoán chừng. Dù giọng điệu của Đoạn Phi như chỉ huy nghiêm khắc chất vấn cấp dưới phạm lỗi, nhưng cậu ta lại là đứa em kém bảy tuổi đang lớn tiếng chất vấn anh trai mình.

“Có gì đâu, cũng không phải chuyện quan trọng, sao phải kể.” Đoạn Bái đang khoác thần thái mà Tiêu Chẩm Vân chưa thấy bao giờ, khác một trời một vực với lúc trong xe, cũng ngược hẳn khi ở bên Harold Soo. Hiện giờ Đoạn Bái hệt một lãng tử bị trục xuất, hàng mày rủ, đôi môi nhếch thành nụ cười khinh miệt, ngả ngớn nằm dài trên sofa.

Phong cách bất cần đời nói năng giỡn hớt, bệnh nan y mà làm như ‘không có gì’ này, chưa cần ông nội Tổng tư lệnh đánh gãy xương sườn cậu ta, đến Tiêu Chẩm Vân liếc mấy lần còn muốn đạp cậu ta một cái.

Không ngoài dự đoán, Đoạn Phi lớn lên trong quân ngũ cũng ngứa mắt với cái kiểu của Đoạn Bái. Lông mày cậu ta nhíu chặt đến độ có thể kẹp chết ruồi: “Gì mà không quan trọng, óc anh không quan trọng à? Khối u lớn đến mức nào rồi, diễn tiến bệnh có nhanh không?”

“… Chuyện tí tẹo, có sao đâu.” Đoạn Bái nhích lại gần Đoạn Phi, “Nhỏ bạn gái em đâu? Cái đứa Li gì đó ấy, sao không thấy?”

“Cô ấy không phải bạn gái em.” Đoạn Phi trả lời lạnh te, chắc đang tức nên nói năng cộc lốc, “Hơn nữa, anh cũng không phải người đáng để cô ấy gặp.”

Đoạn Bái không giận mà cười ha hả rồi nằm về chỗ cũ. Cậu ta cũng chẳng có lý gì để tức giận. Theo Tiêu Chẩm Vân thấy, Đoạn Bái bị em trai vặc lại thẳng mặt như thế là đáng đời.

Phiền quá… Anh mệt rồi, không muốn gỡ rối quan hệ gia đình bùng nhùng phức tạp này nữa.

Anh em nhà họ Đoạn ngứa mắt nhau, đương nhiên sẽ đá mắt qua hai người còn lại trong phòng. Đúng lúc này, hai người cũng kết thúc cuộc trò chuyện lén lút, quay lại đối diện với ánh mắt của cặp anh em.

“Chào các anh.”

Đoạn Phi chủ động nói, cậu ta đứng dậy chào kiểu quân đội, “Rất cảm ơn các anh đã giúp đỡ.”

Đoạn Bái cũng lịch sự chào Tiêu Chẩm Vân: “Lại gặp nhau rồi, anh Dẫn đường tốt bụng… Đến giờ tôi vẫn chưa biết tên anh nhỉ?”

Nghe thấy hai chữ Dẫn đường, ánh mắt Đoạn Phi rõ ràng thay đổi. Cậu ta tập trung soi mói Tiêu Chẩm Vân nhiều hơn, cẩn thận quan sát anh từ trên xuống dưới.

Hiện tại Tiêu Chẩm Vân không bị cảm để giả giọng, anh đành cố gắng nói cụt lủn lạnh lùng: “Tôi họ Thư.”

“Thì ra là anh Thư ạ… Còn Lính gác linh thú Sói đen hôm nọ không đến à?” Đoạn Bái vừa bị em trai châm chọc là loại người không đáng để gặp. Dù vờ như mình thoải mái không để tâm, nhưng trong lòng vẫn tổn thương. Vì thế buột miệng hỏi xong cậu ta lập tức giải thích: “… Tôi không có ý gì đâu, chỉ là nghe nói Lính gác và Dẫn đường đã đánh dấu thì luôn bên nhau như hình với bóng, tôi tưởng hai người là một cặp?”

Sói đen hiển nhiên lại là một từ khóa quan trọng nữa. Nếu Đoạn Phi có tai mèo gì gì đó, chắc hẳn giờ phải dựng đứng lên rồi.

Tiêu Chẩm Vân đau đớn lảng mắt đi: “… Q-quan hệ của bọn này phức tạp lắm… Chỉ có thể nói không phải là một cặp.”

“Lính gác Linh thú Sói đen?” Đoạn Phi quay sang nhìn Đoạn Bái, “Sói mặt hai màu âm dương à?”

Não Tiêu Chẩm Vân xoay chuyển nhanh đến độ gần như phát ra tiếng gầm rú quá tải. Ngược lại, Nhím Gai đứng bên cạnh anh, hồn nhiên húp đồ uống sùn sụt.

Lưỡi dao sắp rơi xuống đầu. Không để Tiêu Chẩm Vân phải đau đớn thêm – Đoạn Phi vừa hỏi xong, Đoạn Bái đã gật đầu: “Đúng vậy, em biết à?”

“Đội trưởng Tư Đệ.”

Lính gác Sói đen còn có thể là kẻ khác, chứ sói đen mặt hai màu âm dương thì cả thế giới chỉ có một mà thôi. Đoạn Phi nhìn Tiêu Chẩm Vân với đôi mắt sáng quắc, khuôn mặt luôn lạnh lùng cũng toát ra vẻ kinh ngạc: “Anh là Phó chủ tịch Tiêu Chẩm Vân ư?”

Tiêu Chẩm Vân càng thêm đau khổ, bên tai chỉ còn vang vọng tiếng gào của Tiêu Niệm…

Nhím Gai lấy một nắm hạt dưa ra khỏi túi bắt đầu cắn, mặt mày hớn hở. Tiêu Chẩm Vân cảm thấy nếu bây giờ anh tiết lộ sự thật luôn, như là mình mà bại lộ thân phận thì sẽ tận thế, có lẽ kẻ thích thế giới này cháy lên như Nhím Gai sẽ càng cắn hạt dưa hăng say hơn.

“Nhiều người cũng bảo chúng tôi giống nhau.” Tiêu Chẩm Vân bình tĩnh tháo khẩu trang xuống, “Nhưng xin lỗi, tôi không phải người đó.”

“Ồ, xin lỗi.”

“Không sao.”

Đối thoại xong, mất thêm năm giây phản ứng, Đoạn Phi mới muộn màng nhận ra điểm bất thường:

Tiêu Chẩm Vân mất tích đã gần một năm + Dẫn đường xuất hiện bên cạnh Tư Đệ giống Tiêu Chẩm Vân + Đoạn Bái thấy tương tác của hai người thì cho rằng họ là một đôi = Đội trưởng Tư Đệ cô đơn thương nhớ quá đà nên tìm kẻ thay thế.

Đoạn Phi: “…”

Giới Lính gác – Dẫn đường được tôn vinh là yêu đương chân thành đến chết mới thôi mà cũng có chuyện loạn lạc hoang đường thế sao?

“Phó chủ tịch Tiêu Chẩm Vân… là ai?” Đoạn Bái nghi hoặc hỏi.

Biểu cảm của Đoạn Phi hơi kỳ lạ, tự dưng không biết trả lời làm sao. Nhím Gai lại nhanh nhảu trả lời: “Dẫn đường của Sói đen.”

“Sói đen là cái anh đó… à…” Đoạn Bái cuối cùng cũng hiểu ra. Biểu cảm của cậu ta kì khôi như thể đang tự tát mình trong lòng, chửi bản thân sao mà lắm mồm lắm miệng.

Bầu không khí tức khắc càng thêm gượng gạo.

Có lẽ vì hai anh em nhà họ Đoạn đang sượng, nên Dẫn đường tóc đen lại bình tĩnh lạ thường giữa cơn bão táp. Chỉ cần làm tất cả mọi người xấu hổ, thì người xấu hổ nhất sẽ không phải là mình. Anh thong thả ngồi xuống, bắt chéo chân, thản nhiên nói: “Ngồi đi, bàn xem dự định tiếp tới của hai cậu thế nào?”

Đoạn Bái nắm bắt chủ đề, mau mau chuyển sự chú ý của mọi người: “Tôi muốn quay về tìm Harold.”

Tiêu Chẩm Vân và Nhím Gai đều không bất ngờ trước câu trả lời này. Nhím Gai lại chớp thời cơ chào hàng: “Lão già không buông tha hai đứa được đâu, trả anh bằng này tiền, anh đảm bảo nhóc sẽ an toàn đoàn tụ với chủ nhân, còn tặng kèm dịch vụ mua vé máy bay và tiễn ra sân bay.”

“Đắt quá, tôi là khách quen, phải giảm giá chứ.”

“Quen gì mà quen, vụ vừa rồi nhóc deal với… Dẫn đường Thư, còn trước nữa thì khách nhà anh là ông nội của nhóc.” Nhím Gai bóp bẹp chai nước, “Thế này nhé, từ lần tới anh sẽ chiết khấu cho, ok chưa?”

“Cái tên này…”

“Đoạn Bái.” Đoạn Phi đột nhiên bực bội cắt ngang cuộc nói chuyện của họ, “Rốt cuộc anh muốn làm gì?! Em chống đối ông nội cứu anh ra ngoài, không phải là để anh về lêu lổng với người ta!”

“Vậy em lại đưa anh về nhà đi.” Đoạn Bái cũng sầm mặt, “Dù sao anh cũng chẳng sống được bao lâu nữa, bị nhốt đến chết cũng không tốn mấy ngày.”

“Không sống được mấy ngày thì anh sa đọa à? Không sống được mấy ngày là anh không coi trọng mạng sống nữa hay sao?!” Đoạn Phi vô cùng kích động. Không biết lời Đoạn Bái chạm nọc cậu ta hay thế nào, mà Đoạn Phi thậm chí đứng bật dậy, tựa một con sư tử phẫn nộ, nói không lựa lời, “Đoạn Bái, nếu anh muốn thể hiện trong gia đình, thì em chỉ có thể nói anh dùng sai cách rồi.”

“Thể hiện? Tao có gì mà thể hiện, tao muốn thể hiện thế nào cơ?” Đoạn Bái cũng giận tím mặt, “Tao làm sao so được với mày, tao thua mày đủ đằng. Tao nhận luôn, có quái gì mà tao không dám nhận? Rồi sao nữa? Mày sung sướng lắm phải không? Mày đắc ý lắm nhỉ.”

Đoạn Phi lạnh lùng nói: “Trước đây em chưa từng thấy thế, nhưng bây giờ, chỉ với thái độ tự tiện lấy mạng mình ra để trả thù người nhà của anh, thì em khinh anh. Anh không hề biết, có một số người dù ở khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, cũng đang dốc hết sức lực bảo vệ người khác. Anh thì…”

“Đúng vậy, tao không biết đấy, tao không cao thượng như vậy, tao không vị tha đến thế. Tao hèn vậy đấy, tao chỉ muốn làm những điều mình thích trong những giây phút cuối cùng, không được à? Hại đời hại nước hay là nào?” Đoạn Bái vỡ òa, “Tao sống ba mươi năm như một con chó, nơm nớp lo sợ. Danh dự, kiêu hãnh của tao đều bị mày xóa sạch. Lỗi tại tao kém cỏi, tao không trách được ai. Tao chỉ muốn chết vui vẻ, vậy cũng không được à? Dựa vào đâu mà sắp chết rồi còn không thể sống như cách mình muốn nhất?”

Ngực cậu ta phập phồng, càng gào thét càng ấm ức. Đoạn Bái dùng tiếng gào để giải tỏa sự bất mãn và không cam lòng suốt bao năm qua.

Lần này Đoạn Phi không phản bác ngay, mà yên lặng quan sát người trước mặt cho đến khi Đoạn Bái nhắm mắt lại ngồi xuống, mắt đỏ hoe nghiêng mặt đi. Bấy giờ Đoạn Phi mới hít sâu một hơi: “Anh có chắc đây là tất cả những gì anh mong muốn không?”

Đoạn Bái phẫn nộ ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Đến lượt mày dạy đời tao tao thực sự muốn gì à? Tao đẻ ra đã thích bị người khác khống chế, thích quỳ xuống hôn mũi giày người khác. Tao mêêêê từ trong bụng mẹ đấy, không được sao? Trái ý trời hay gì?”

[HẾT CHƯƠNG 100]

Trước Tiếp