Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 6

Trước Tiếp

Ba giờ chiều, Lâm Mục Vi mỏi mệt bước vào văn phòng, Lâm Dụ Chi đang nằm trên sofa nghịch điện thoại. Thấy ông đến Lâm Dụ Chi lười biếng gọi một tiếng "bố".

– Cuối cùng cũng chịu nhuộm lại tóc rồi à?

Mái tóc đen ngoan ngoãn của con trai coi như chuyện duy nhất khiến Lâm Mục Vi thoải mái trong những ngày gần đây. Ông vắt áo lên giá đưa ra câu đánh giá đơn giản:

– Tốt lắm.

Giọng ông hơi khàn, cảm giác hơi nghẹt mũi. Lâm Dụ Chi tắt màn hình, quay đầu nhìn ông hỏi:

– Bố không khỏe ạ?

– Tối qua có bữa rượu.

Lâm Mục Vi tuổi xế chiều mới có một mụn con, bây giờ con trai vừa mới tốt nghiệp đại học thì ông đã ngoài sáu mươi rồi, thể lực và tinh thần không được như trước nữa. Gần đây ông bôn ba ngoài tỉnh để theo sát tiến độ xây dựng nhà máy mới. Hôm nay vừa về đến Nhạc Thành, chưa kịp về nhà đã chạy thẳng tới đây luôn. Trên bàn có một tách trà táo đỏ câu kỷ mà thư ký Mã đã chuẩn bị trước cho mình. Ông nâng tách trà lên uống một ngụm, hỏi ldc:

– Thế nào, vào nhà máy làm việc có vui không?

– Tại sao mọi người đều nói như vậy nhỉ.

Nghe ông nói vậy, Lâm Dụ Chi cảm thấy bực bội, cậu mở khóa điện thoại, gạt qua gạt lại trên màn hình, lẩm bẩm:

– Con đâu đến đây để chơi.

– Còn ai nói như vậy nữa? – Lâm Mục Vi hứng thú hỏi cậu – Tiểu Văn à?

Lâm Dụ Chi bĩu môi. Bây giờ nghĩ lại hóa ra chỉ có mình Tống Ức Văn nghĩ cậu đến đây để làm việc nghiêm túc.

Cậu không đáp, Lâm Mục Vi đặt cốc giữ nhiệt xuống, hỏi tiếp:

– Không định chơi, vậy mà ngày đầu tiên vào nhà máy làm việc đã uống say bí tỉ?

Đúng là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền khắp thiên hạ. Quả nhiên trò hề hôm say rượu vẫn để lọt vào tai bố mình. Lâm Dụ Chi vô cùng ủ ê, vô cùng hối hận. Cậu đã ủ mưu nhắm vào Chu Thời Dã đã lâu, nhưng trong mắt Chu Thời Dã bọn họ chỉ vừa mới quen. Quen được hai ngày đã hôn người ta rồi, chắc chắn Chu Thời Dã nghĩ rằng cậu rất tùy tiện.

Nhưng nụ hôn bồng bột dựa hơi men rượu kia chẳng khiến thái độ Chu Thời Dã dành cho cậu thay đổi gì. Một tuần trôi qua trừ phi cần thiết, Chu Thời Dã ở ký túc xá cũng chẳng thèm nói chuyện với cậu.

Dường như cái hôn phớt ấy chưa từng tồn tại.

Bọn họ lại quay trở về điểm bắt đầu.

Lâm Dụ Chi mở Wechat lên nhìn qua, Chu Thời Dã vẫn chưa chấp nhận lời mời kết bạn của cậu.

– Đi xã giao thì khó tránh việc uống rượu. – Lâm Mục Vi nghiêm giọng nhắc nhở – Nhưng phải nhớ rằng, phải luôn giữ tỉnh táo trên bàn rượu mất kiểm soát hành vi và ngôn từ sẽ phải trả một cái giá con không thể gánh nổi.

Lâm Dụ Chi cúi đầu nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, không đáp. Chuyện này bố không cần dạy, bản thân cậu cũng tự nếm trải được rồi.

Mọi người đều biết Lâm Mục Vi cưng chiều con trai đến mức nào, mặc dù Lâm Dụ Chi vẫn còn ham chơi, bướng bỉnh nhưng chưa từng mắc sai lầm trong những chuyện mang tính nguyên tắc. Lâm Mục Vi không dạy dỗ cậu thêm nữa ngả người vào chiếc ghế giám đốc thư thái, giọng nói cũng dịu xuống rất nhiều:

– Đến nhà máy làm việc thì phải nghiêm túc một chút, không chỉ có thể hiểu lưu trình sản xuất mà còn có thể hiểu suy nghĩ của những người công nhân. Ở cơ sở nhiều chỉ có lợi chứ không có hại. – Nói đến đây, ông chợt đổi giọng – Tuần sau nhà máy mới sẽ đi vào hoạt động chính thức bố sẽ bảo Mã Tuấn sắp xếp cho con sang đó học vài tháng. Ở đó có mấy dây chuyền hoàn toàn tự động, trung tâm nghiên cứu đồ nội thất thông minh cũng rất đáng để học hỏi.

– Bố! – Nghe đến đây, Lâm Dụ Chi lập tức bật dậy khỏi sofa.

Cậu lập tức tỏ thái độ:

– Con không muốn sang tỉnh khác.

Lâm Mục Vi híp mắt:

– Tốt nghiệp xong thì rong chơi khắp nơi, bây giờ lại không muốn ra ngoài?

– Vâng. – Lâm Dụ Chi nghiêm túc nói – Con nhớ nhà rồi.

Lâm Mục Vi phất tay nói:

– Bố thấy không phải con nhớ nhà, là bố chiều hư con rồi.

Ánh mắt ông dừng lại trên tấm ảnh hai người chụp chung trên bàn làm việc. Trên ảnh người phụ nữ đã mang bụng bầu khoảng bảy tháng nhưng tay chân vẫn thon thả. Tay trái bà khoác cánh tay phải Lâm Mục Vi tay phải đặt trên bụng mình, nụ cười trên gương mặt rực rỡ tựa nắng mai để lộ lúm đồng tiền tinh nghịch.

Ông chậm rãi nói:

– Nếu như mẹ con biết bố nuôi dưỡng con thành ra thế này, chắc chắn sẽ trách bố lắm.

Kể từ sau khi Lâm Dụ Chi biết chuyện, hai bố con rất ít khi nhắc tới mẹ Lâm Dụ Chi, bầu không khí nhất thời trở nên nặng nề. Một lát sau, Lâm Dụ Chi lên tiếng:

– Con mới về, bố đã đuổi con đi ngay được ạ.

Cậu nói với giọng nũng nịu mang theo chút yếu mềm, Lâm Mục Vi không nhắc chuyện để cậu sang nhà máy mới làm việc nữa, chỉ nói:

– Bố nghe quản lý ký túc nói con tự chọn phòng à?

Lâm Dụ Chi không hiểu chuyện này thì có vấn đề gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn "vâng" một tiếng.

Lâm Mục Vi nói:

– Đổi phòng khác đi.

– Tại sao ạ? – Lâm Dụ Chi ngơ ngác.

Cậu ngẫm lại những lời Lâm Mục Vi vừa nói, bất giấc nhớ tới "bài học" mà Trương Mai đã dạy cậu ở nhà ăn sau cái ngày mà cậu say rượu: "Đã nói rồi, đừng thân thiết với người Ổ Châu quá, em sẽ bị dạy hư đấy."

Cậu bật cười một tiếng khó tin:

– Bố, bố không phân biệt vùng miền đấy chứ? Chu Thời Dã không phải hạng người như mọi người nghĩ đâu.

Những yêu cầu về bạn cùng phòng mà Lâm Dụ Chi đưa cho quản lý ký túc xá cũng tạm coi như hợp lý, nhưng cậu chỉ vừa mới làm việc ở nhà máy được một tuần, cậu đã muốn ra mặt bảo vệ Chu Thời Dã rồi. Lâm Mục Vi đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi tới đứng trước khung cửa sổ sát đất sáng loáng, im lặng một lát, sau đó ông quay đầu nhìn Lâm Dụ Chi:

– Cậu ta đã kể cho con nghe về chuyện mẹ cậu ta chưa?

– Mẹ anh ấy? – Lâm Dụ Chi hoang mang – Chuyện gì ạ?

Nhìn cậu có vẻ như không biết gì hết, Lâm Mục Vi lắc đầu, nói:

– Không có gì, ngày xưa mẹ cậu ta cũng là công nhân trong nhà máy này.

***

– Đang nghĩ gì thế? – Tống Ức Văn đập bàn, chiếc bàn nhựa không chắc chắn rung lên, dụng cụ ăn trên bàn cũng rung lên theo khiến coca trong cốc suýt nữa đã sánh ra ngoài.

– Không có gì. – Lâm Dụ Chi nâng coca lên uống một ngụm – Nhớ tới chuyện mà chiều nay bố tao vừa nói.

Tống Ức Văn mặc nguyên cây đồ hiệu trông khá lạc lõng trong môi trường này, thỉnh thoảng thực khách xung quanh lại nhìn về phía bên này.

– Chú Lâm về rồi à? – Cậu ta hạ giọng nói – Chú ấy có biết mày vào nhà máy làm gì không?

Lâm Dụ Chi cảm thấy câu hỏi của cậu ta có vẻ hơi thừa:

– Chuyện thế này làm sao tao nói với bố được chứ?

Tối qua Tống Ức Văn gửi tin nhắn cho Lâm Dụ Chi hẹn cậu ăn cơm gần nhà máy. Tống Ức Văn tưởng rằng cậu sẽ không chịu nổi khi làm việc trong nhà máy, không ngờ rằng hôm nay vừa gặp mặt cậu ta đã bị ném cho một quả bom.

Lâm Dụ Chi ngả bài với cậu ta.

– Vòng vo mãi, hóa ra mày đến đây để tán trai. – Tống Ức Văn nói với giọng quái gở – Bảo sao mày lại cài đặt bảng tin thành có thể xem trong vòng ba ngày. Sao nào, không giữ mình vì tình đầu nữa à?

Lâm Dụ Chi cầm đũa gẩy gẩy ngao hoa xào ớt trong đĩa, khó lắm mới nhặt được một con có thịt trong đống vỏ ấy:

– Chỉ gặp mặt một lần, đâu tính là tình đầu.

Tống Ức Văn nói:

– Trước đây mày đâu có nói vậy.

Lâm Dụ Chi đáp:

– Khi ấy tao mới 12 tuổi, 12 tuổi thì biết thế nào là tình đầu.

– Mày chỉ cứng miệng thôi. – Tống Ức Văn hắng giọng, biểu cảm và giọng nói của cậu ta đều quá lố – Là ai đã nói với tao rằng "Tống Ức Văn, tao có thích một người nhưng người đó lại là con trai, phải làm sao bây giờ..."

Lâm Dụ Chi muốn úp cả đĩa ngao hoa lên đầu cậu ta.

Tống Ức Văn ung dung tiếp tục:

– Khi ấy tao cũng mới 13, mày có biết những lời nói đó khiến tao sốc đến cỡ nào không? Tao nghi ngờ chính vì mày thích con trai cho nên mới khiến tao đi chệch hướng, tội của mày to lắm đấy.

– Ai bảo do tao nên mày mới lệch hướng hả? – Lâm Dụ Chi không nhịn nổi nữa, đập đũa lên bàn – Mày đừng nói kiểu buồn nôn ấy được không? Cứ như tao đã làm gì mày ấy. Hơn nữa, chắc chắn khi ấy tao không nói như vậy.

Tống Ức Văn gắp một miếng mực phủ đầy sốt, thản nhiên nói:

– Đại khái cũng là ý đó, chuyện của mười mấy năm trước rồi, ai mà nhớ rõ nữa?

Đó là chuyện của mười một năm trước. Đến Lâm Dụ Chi còn không nhớ rõ khi ấy mình đã nói với Tống Ức Văn ra sao. Thậm chí gương mặt của người ấy chỉ còn lại đường nét mơ hồ trong trí óc của cậu.

Đó chỉ là tình cảm mông lung khi chưa hiểu sự đời, cậu cũng không chắc rằng tình cảm ấy có được gọi là thích không nữa. Nhưng không thể phủ nhận rằng, kể từ sau khi gặp Chu Thời Dã nội tâm cậu đã sinh ra cảm giác áy náy khi phản bội người kia.

– Tao nghiêm túc đấy. Tao đã buông bỏ người kia rồi. – Vẻ mặt Lâm Dụ Chi lặng xuống, cậu hạ giọng nói – Tao muốn đi về phía trước.

Tống Ức Văn tò mò hỏi:

– Vậy nên là ai đã khiến cho thằng nhóc si tình ngây thơ như mày phải chạy theo như vậy?

Lâm Dụ Chi trả lời qua loa:

– Trai đẹp.

– Trai đẹp có gì mà lạ chứ. – Tống Ức Văn khinh thường – Trên thế giới này nhiều trai đẹp như vậy, trước mắt mày cũng có một người đó thôi.

– Tống Ức Văn. – Lâm Dụ Chi cao giọng mắng – Mày biết xấu hổ chút đi.

Tống Ức Văn cười ha hả còn Lâm Dụ Chi chỉ im lặng.

Cậu đã giấu giếm Tống Ức Văn một phần sự thật. Nhưng nếu như nói chuyện này cho Tống Ức Văn nghe, chắc chắn cậu sẽ bị cười nhạo...

Chu Thời Dã mang tới cho cậu cảm giác rất giống người đó.

Càng tới gần Chu Thời Dã, Lâm Dụ Chi càng cảm thấy người đó trưởng thành chắc phải giống Chu Thời Dã lắm. Thậm chí cậu còn từng ôm tia hi vọng vòng vo hỏi thử Chu Thời Dã một lần. Tiếc thay, trước khi thi đỗ Đại học Nhạc Thành thì Chu Thời Dã vẫn luôn học ở Ổ Châu.

– Có ảnh không? – Tống Ức Văn ngoắc ngoắc đầu ngón tay với Lâm Dụ Chi – Để tao xem xem rốt cuộc đẹp trai đến mức nào.

Lâm Dụ Chi lấy đâu ra ảnh của Chu Thời Dã, cậu mặc kệ Tống Ức Văn, suy nghĩ một lát rồi nói:

– Tao cảm thấy, không phải anh ấy không có ý gì với tao.

– Mày cảm thấy? – Tống Ức Văn cười nói – Đừng cảm nhận nhầm đấy, cẩn thận người ta cười cho.

Lâm Dụ Chi ngồi thẳng người, nghiêm túc hỏi:

– Tống Ức Văn, nếu tao mà uống say thì mày có cõng tao về nhà không?

Tống Ức Văn tưởng tượng hình ảnh ấy, không khỏi tỏ ra khó xử:

– Tao gọi xe cho mày không được à?

Dứt lời, cậu ta há hốc miệng sửng sốt mất mấy giây, sau đó như hiểu ra:

– Anh ta cõng mày? – Cậu ta ngừng một lát rồi hỏi tiếp – Mày uống rượu với anh ta đến mức say xỉn? Sau đó thì sao? Hai người có...

– Tao chỉ hỏi mày một câu thôi, chúng ta có phải anh em không?

Lâm Dụ Chi vội vàng cắt ngang dòng suy nghĩ bay xa ấy. Chuyện Chu Thời Dã cõng cậu về ký túc xá là do Diệp Thanh Thanh kể với cậu vào ngày hôm sau. Nghe nói hôm đó rất nhiều người nhìn thấy. Lâm Dụ Chi không ngờ rằng cũng có ngày hóng được chuyện của mình.

Trực giác của Tống Ức Văn cảm thấy không ổn:

– Khó nói lắm, đáp án còn phải xem mày hỏi như vậy là có ý gì.

Hai tay Lâm Dụ Chi nâng chai coca lên, cung kính rót đầy cốc cho Tống Ức Văn:

– Anh em, mày giúp tao một chuyện đi.

***

Trời đã tối, trong phòng ký túc không mở đèn, Chu Thời Dã dựa vào đầu giường nhìn dòng thông báo kết bạn Wechat đến ngẩn ra.

Nói đúng hơn anh đang nhìn vào hình avatar của người đó.

Đó là một tấm ảnh, người chụp đã rất tâm huyết trong việc chọn góc độ và ánh sáng mới có thể biến một vật bình thường mang sắc thái nghệ thuật như vậy.

Ánh nắng vàng ấm xuyên qua tấm rèm mỏng, rơi xuống tấm đệm vải ren màu xanh lam. Một chiếc thuyền buồm màu trắng được gấp bằng giấy nằm im trên đó.

Chu Thời Dã chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày mình lại được nhìn thấy chiếc thuyền giấy kia.

Trước Tiếp