Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi Lâm Dụ Chi định thần lại thế giới vẫn đang quay cuồng, các cảm quan của cậu như lơ lửng giữa không trung, thời gian và không gian như bị thứ gì đó vô hình kéo dài ra...
– Vẫn buồn nôn à?
Dạ dày Lâm Dụ Chi vẫn cồn cào, cậu đã nôn khan mấy lần rồi nhưng chỉ nôn ra nước chua.
– Không nôn được. – Cậu uể oải nói.
– Tất nhiên là không nôn nổi rồi. – Giọng lạnh lùng của Chu Thời Dã vang lên bên cạnh – Trong bụng cậu có còn gì đâu.
Tầm nhìn dần trở nên rõ nét, Lâm Dụ Chi quay đầu, nhìn thấy Chu Thời Dã đứng bên ngoài cửa nhà vệ sinh. Còn cậu thì đang ôm bồn cầu ngồi trên nền gạch hoa lạnh lẽo.
Bọn họ đang ở trong ký túc xá.
– Em về kiểu gì vậy... – Cậu lẩm bẩm.
– Cậu không nhớ gì hết à? – Chu Thời Dã nhìn cậu từ trên cao xuống không che giấu vẻ chế giễu trong giọng nói – Người khác nói "có thể uống một chút" đều là khiêm tốn, cậu nói "có thể uống một chút" thì đúng là chỉ uống được một chút thật.
Những mảnh ký ức vụn vỡ dần ghép lại, Lâm Dụ Chi nhớ chuyện cuối cùng mình làm là gọi mười hai chai bia. Cậu vươn tay, ấn nút bồn cầu đóng nắp lại chống nắp bồn cầu lảo đảo đứng dậy.
– Đã trả bia lại chưa? – Cậu khàn giọng hỏi.
Chu Thời Dã nói:
– Cậu mở ra hết rồi.
Lâm Dụ Chi bóp cái đầu đau nhức.
Nghe Chu Thời Dã nói như vậy, cậu mới nhớ mang máng một chuyện. Cậu nhớ rằng mình ra tay chẳng biết nặng nhẹ chút nào, khi lấy cái bật nắp chai, chiếc bàn bị cậu kéo lệch vị trí, bia trên bàn rơi loảng xoảng đầy dưới đất, có mấy lon lăn lông lốc, vỡ tan tành.
– Lâm Dụ Chi, đã có ai từng nói với cậu rằng khi uống rượu xong tính tình của cậu rất tệ chưa? – Chu Thời Dã không chút nể nang nói tiếp – Cậu đã nôn đầy nhà vệ sinh quán nướng.
"Bốp..." Lâm Dụ Chi đập mạnh trán vào chiếc gương trên bồn rửa tay.
Mất mặt quá.
Trước đây mỗi lần đi ăn uống với bạn bè, cậu gần như không chạm vào bia rượu, lần đầu tiên cậu phát hiện ra tửu lượng của mình kém đến vậy.
Hôm nay uống bốn chai... hay năm chai nhỉ? Cậu chẳng nhớ nữa.
Tại sao trên thế gian này lại có thứ hại người như rượu nhỉ?
Cậu vặn vòi nước, vỗ vỗ nước lạnh lên mặt, hỏi Chu Thời Dã:
– Bọn họ có bắt chúng ta trả tiền phí vệ sinh không?
Chu Thời Dã nhìn vệt đỏ trên trán cậu, nói:
– Không..
Lâm Dụ Chi vừa mới thở phào một hơi, Chu Thời Dã đã nói ngay:
– Tôi đã dọn sạch rồi.
Lâm Dụ Chi toàn thân cứng đờ. Xấu hổ quá đi mất.
Cậu dùng nước lạnh dụi mặt thật mạnh, đến mức da đỏ ứng, cậu không khỏi nảy ra một suy nghĩ.
Hay là dìm mình chết trong cái chậu rửa mặt này luôn cũng được.
***
Chu Thời Dã đi rồi.
Lâm Dụ Chi lề mề đánh răng rửa mặt xong mới ủ rũ bước ra khỏi nhà vệ sinh. Cậu vẫn chưa tỉnh rượu, bước đi loạng choạng, mấy lần còn suýt vấp ngã, may mà kịp thời chống vào món đồ bên cạnh.
Chu Thời Dã chỉ coi như không nhìn thấy.
Anh biết rằng mình nên kiên nhẫn với Lâm Dụ Chi hơn, thân thiện với cậu hơn một chút để cậu buông bỏ cảnh giác. Nhưng trải qua tối ngày hôm nay sự kiên nhẫn của anh đã chẳng còn lại mấy nữa rồi.
Anh cầm quần áo sạch vào trong nhà tắm, đóng cửa lại, tắm qua một cái. Khi bước ra ngoài, đèn lớn trong ký túc đã tắt, nhưng ánh trăng vằng vặc lại chiếu sáng cả ban công. Anh treo khăn lông, áo phông và q**n l*t sạch lên giá, khi xoay người lại phát hiện một bóng người đứng im bên giường.
Lâm Dụ Chi dựa vào cầu thang của giường tầng, nhìn anh hỏi:
– Sao anh vẫn bình tĩnh như vậy?
Chu Thời Dã chỉ đáp qua loa:
– Có lẽ là do di truyền.
Lâm Dụ Chi cắn môi.
Chu Thời Dã c** tr*n. Nương theo ánh trăng sáng, Lâm Dụ Chi nhìn thấy một vết sẹo đáng sợ trên vai Chu Thời Dã vết sẹo còn lộ rõ dấu khâu. Nếu là trước đây có lẽ cậu sẽ nghĩ rằng đó là vết thương để lại khi Chu Thời Dã đánh nhau với người ta. Nhưng hiện tại, cậu cũng không chắc nữa.
Mặc dù bọn họ chỉ mới ở chung hai ngày ngắn ngủi, nhưng Lâm Dụ Chi cảm thấy Chu Thời Dã không phải dạng người đánh nhau vì mất kiểm soát cảm xúc.
Nhưng cậu cũng không nghĩ ra một người bố thế nào lại ra tay độc ác với con ruột của mình như vậy.
– Đống bia kia... – Lâm Dụ Chi vô cùng ảo não – Tôi trả tiền cho anh.
– Đã nói rồi, tôi mời. – Chu Thời Dã bước tới đặt mông ngồi xuống giường, nói với vẻ mất kiên nhẫn – Chẳng phải cậu đang uống nước lã hít khí trời sao? Còn chưa phát lương mà cứng miệng thật đấy.
Nghe anh nói vậy, Lâm Dụ Chi không nói thêm được gì nữa. Trong phòng ký túc chỉ còn lại tiếng của chiếc quạt điện đang cố gắng làm việc. Chu Thời Dã nằm xuống giường, vừa cảm thấy buồn ngủ trong tiếng quạt ồn ào, phía cuối giường chợt vang lên tiếng động kỳ quái.
Anh chống người ngồi dậy, nhìn về phía cuối giường. Lâm Dụ Chi đang ôm khuỷu tay ngồi thụp xuống đất vùi mặt vào cánh tay, đôi vai cong lên không ngừng run rẩy.
Chu Thời Dã sửng sốt.
Cậu ấm không chịu lớn này khiến anh sắp phát điên đến nơi rồi.
Anh ngồi dậy bước xuống giường, đi tới bên cạnh Lâm Dụ Chi, cúi đầu hỏi cậu:
– Cậu khóc gì thế?
Lâm Dụ Chi sửng sốt.
Cậu ngẩng đầu nhìn Chu Thời Dã, ngơ ngác chớp chớp đôi mắt đỏ hoe, vài giọt nước mắt còn vương trên hàng mi cuối cùng cũng rơi xuống.
Chu Thời Dã lạnh lùng nói:
– Đừng khóc nữa.
Lâm Dụ Chi định thần lại, vươn tay quẹt mặt. Bình thường cậu không đa sầu đa cảm thế này, có lẽ hôm nay bị cồn tác động cho nên cậu cảm thấy vô cùng ấm ức.
Nhưng không ấm ức cho bản thân mình.
Cậu thấy ấm ức vì số tiền oan uổng mà Chu Thời Dã phải bỏ ra, ấm ức vì Chu Thời Dã luôn bị người khác hiểu lầm, ấm ức vì tuổi thơ bất hạnh của anh. Nghĩ đến đây, nước mắt Lâm Dụ Chi không ngừng tuôn rơi.
Chu Thời Dã hạ giọng nhắc nhở:
– Ở đây cách âm kém lắm, ngày mai cả nhà máy sẽ biết cậu vừa mới đến đã uống rượu đến mức phát điên trong ký túc.
Lâm Dụ Chi chợt nhớ ra khi mình làm thủ tục vào làm việc đã từng dặn dò tất cả những người biết chuyện không được tiết lộ thân phận của mình với người khác. Nhưng bọn họ có thể kín miệng không?
Cậu không chắc nữa.
Một khi Chu Thời Dã biết được chuyện này, sẽ phát hiện cậu cố ý tiếp cận anh vì ý đồ khác, cậu là một kẻ lừa đảo tâm cơ.
Sớm muộn gì thì Chu Thời Dã sẽ biết thôi.
Nhưng hối hận cũng đã muộn.
– Em khó chịu. – Lâm Dụ Chi hạ giọng nói.
Chu Thời Dã nhìn về phía nhà vệ sinh:
– Khó chịu thì đi nôn.
– Không phải khó chịu ở dạ dày. – Lâm Dụ Chi sụt sịt, thẳng thắn bổ sung – Dạ dày cũng khó chịu.
Chu Thời Dã hít sâu một hơi.
Anh túm lấy hai cánh tay Lâm Dụ Chi kéo cả người cậu dậy. Lâm Dụ Chi mượn sức anh đứng lên, nhưng đứng không vững ngã thẳng vào lòng anh.
– Chân tê quá. – Lâm Dụ Chi nói với vẻ đáng thương.
Chu Thời Dã không đáp. Anh không chắc Lâm Dụ Chi có đang mượn men say để ngã vào lòng mình không. Lồng ngực hai người kề sát vào nhau, ở giữa chỉ cách một lớp áo phông mỏng manh. Anh có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim chậm rãi theo quy luật của Lâm Dụ Chi và gương mặt lấm lem nước mắt đang kề sát vai anh.
– Em không giỏi uống rượu. – Lâm Dụ Chi nói.
Chu Thời Dã tức giận đáp:
– Tôi biết rồi.
Lâm Dụ Chi cọ mặt trên đầu vai anh, ngập ngừng nói với vẻ chân thành:
– Hồi còn nhỏ, mỗi lần bố em về nhà vào đêm khuya đều say bí tỉ, em ghét ông ấy như vậy. Cho nên em cũng ghét rượu.
Cậu ngừng một lát, giọng nói mang theo cả tiếng nức nở:
– Nhưng ông ấy có say đến đâu thì cũng chưa bao giờ đánh em. Từ nhỏ tới lớn em chưa từng bị ai đánh bao giờ, chưa một lần nào.
Chiếc quạt trên đỉnh đầu thổi khô nước mắt trên vai anh, làn da cảm giác lành lạnh. Chu Thời Dã im lặng một lát, nói:
– Vậy thì cậu rất may mắn.
Lâm Dụ Chi gục trên vai anh, nhỏ giọng lặp lại một lần:
– Chu Thời Dã, em khó chịu lắm.
Nước mắt của cậu lạnh lẽo, nhưng hơi thở lại nóng bỏng, đốt cháy lồng ngực tr*n tr** của Chu Thời Dã. Chu Thời Dã vô thức lùi về phía sau một chút, nhưng Lâm Dụ Chi lại mềm oặt bám lấy. Chu Thời Dã vươn hai tay, bám chặt eo Lâm Dụ Chi.
– Đừng khóc nữa. – Anh nói với giọng cứng rắn rồi lại lùi về sau một chút, nói với giọng cảnh cáo – Đừng có cọ lung tung.
Bấy giờ Lâm Dụ Chi mới chậm chạp phản ứng lại thứ mình vừa cảm nhận được là gì. Cậu suy nghĩ bằng bộ não lâng lâng men say, chẳng theo một logic nào hết: Tốt quá. Chu Thời Dã thích đàn ông. Cậu thích Chu Thời Dã.
Hiện tại không phải thời cơ thích hợp, cũng không phải địa điểm hợp lý. Bọn họ mới chỉ sống chung có hai ngày ngắn ngủi. Nhưng ma xui quỷ khiến, giống như cánh buồm bị ngọn gió chi phối trái tim của cậu cũng bị Chu Thời Dã chi phối rồi.
Nhịp tim truyền tới qua lớp vải áo chợt biến đổi, từng nhịp từng nhịp trở nên mạnh mẽ hơn, đập mạnh vào lồng ngực Chu Thời Dã. Anh buông tay, còn chưa kịp lùi về sau Lâm Dụ Chi đã vươn tay lên.
Ánh trăng bàng bạc v**t v* mái tóc đen của Lâm Dụ Chi, Lâm Dụ Chi v**t v* má Chu Thời Dã.
Trên cơ thể Chu Thời Dã vẫn thoang thoảng mùi thơm xà phòng, Lâm Dụ Chi nhắm mắt, ngửa đầu chạm nhẹ lên môi Chu Thời Dã.