Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 16

Trước Tiếp

Sau khi rời khỏi bờ biển, Lâm Dụ Chi vẫn cứ len lén quan sát biểu cảm của Chu Thời Dã. Trông anh có vẻ hơi tức giận, im lặng hơn bình thường nhiều. Cuối cùng thì bọn họ cũng tới rạp chiếu phim ở trung tâm thành phố để xem một bộ phim. Nói chính xác hơn, Chu Thời Dã đưa cậu tới trung tâm thành phố xem một bộ phim. Chu Thời Dã không hỏi ý kiến cậu.

Không có nhiều phim để chọn, Lâm Dụ Chi do dự một lát, cuối cùng chọn một phim hoạt hình Nhật Bản. Nội dung của bộ phim mang sắc thái kỳ ảo. Một cô gái tình cờ có được một chiếc mặt nạ mèo, đeo nó lên có thể biến thành mèo. Cô ấy luôn biến thành mèo để "hẹn hò" với cậu bạn mình thầm mến, dùng thân phận của mèo để nhận được sự cưng chiều từ một người bình thường luôn xa cách cô.

Người ta vẫn luôn tìm kiếm bản thân mình trong những tác phẩm nghệ thuật, Lâm Dụ Chi cũng không ngoại lệ. Cậu chợt cảm thấy, dường như mình và cô gái này chẳng khác nhau chút nào.

Trên mặt cậu, cũng có một chiếc mặt nạ mèo.

Bộ phim chỉ dài 104 phút, khi kết thúc còn chưa tới 11 giờ. Mười lăm phút sau, khi Lâm Dụ Chi đứng giữa đại sảnh của một khách sạn sang trọng, cậu mới hiểu nguyên nhân mà Chu Thời Dã kiên trì muốn vào trung tâm thành phố.

Cậu có thẻ hội viên bạch kim của tập đoàn khách sạn này, không cần hỏi giá cũng biết ngủ lại đây một đêm ít nhất cũng tốn một tuần lương của Chu Thời Dã. Cậu còn đang suy nghĩ xem làm sao để khuyên Chu Thời Dã chuyển sang khách sạn khác thì Chu Thời Dã đã cho cậu xem thông tin đặt trước phòng, rồi cầm căn cước công dân của hai người đi nhận phòng.

Anh ấy đã đặt lịch trước rồi.

***

Nếu như không có mình, mẹ đã không chết.

Mười một năm qua, suy nghĩ này vẫn luôn cắm rễ bám chặt trong đầu Chu Thời Dã, giống như một cái gai không thể nhổ ra. Trước ngày hôm nay, anh chưa từng nghĩ rằng người đầu tiên, cũng có thể là người duy nhất trên đời này thực sự đồng cảm với anh lại chính là con trai của Lâm Mục Vi.

Nếu như Lâm Dụ Chi không phải con trai của Lâm Mục Vi...

Chu Thời Dã dập tắt ngay suy nghĩ vô dụng của mình. Nếu Lâm Dụ Chi không phải con trai của Lâm Mục Vi thì anh sẽ chẳng cho Lâm Dụ Chi cơ hội tiếp cận mình.

Hôm nay anh hẹn Lâm Dụ Chi ra ngoài vốn dĩ là muốn đẩy nhanh tiến độ. Anh biết thư ký của Lâm Mục Vi đã tới tìm Lâm Dụ Chi, cũng biết Lâm Dụ Chi đã có ý định rời khỏi đây. Cậu ấm chơi trò gia đình chán rồi, cuối cùng cũng phải tháo mặt nạ xuống, trở về thế giới của mình.

Anh đã nghĩ như vậy. Nhưng Lâm Dụ Chi lại đeo chiếc vòng tay cho anh và nói "Em đã trói anh lại rồi". Anh dùng thẻ mở khóa phòng, lúc giơ tay lên anh không khỏi liếc nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay.

***

Tiếng mở khóa cửa vang lên khe khẽ, đồng thời vang lên giọng nói thì thầm như đang thăm dò của Lâm Dụ Chi:

– Anh đang giận à?

Chu Thời Dã điều chỉnh biểu cảm của mình, mở cửa phòng, cắm thẻ lấy điện.

"Tách" một tiếng, tất cả đèn trong phòng đồng thời bật sáng, chiếc rèm cửa chạy bằng điện chậm rãi khép lại, cảnh đêm chốn đô thị với ánh đèn rực rỡ bị chặn lại bên khung cửa sổ sát đất trong suốt.

– Giận gì cơ? – Anh nắm cổ tay Lâm Dụ Chi, kéo cậu vào phòng, đóng cửa lại.

Ánh đèn vàng ấm áp bên huyền quan nhuộm chút mập mờ vừa đủ. Lâm Dụ Chi đứng bên cửa, hơi cúi đầu, ngước mắt nhìn anh:

– Người mà em gặp bên bờ biển khi còn nhỏ...

c** nh* giọng nói:

– Em nói em đã đợi anh ấy rất lâu nên anh giận à?

Chu Thời Dã im lặng mấy giây:

– Em đợi thật à?

Ánh mắt dò xét của anh khiến Lâm Dụ Chi cảm thấy chột dạ, cậu không trả lời thẳng, chỉ hứa với anh:

– Sau này em sẽ không đợi nữa.

Chu Thời Dã im lặng một lát, sau đó hạ giọng "ừm" một tiếng, nói rất lạnh lùng:

– Anh ta không xứng để em phải đợi.

Quả nhiên là giận rồi. Lâm Dụ Chi nghĩ.

Nhưng lời của Chu Thời Dã nói giống như đang trút giận thay cho cậu, khiến cậu nếm được chút vị ngọt. Cậu đánh bạo truy hỏi:

– Anh ghen rồi, đúng không?

Chu Thời Dã không trả lời, chỉ né tránh ánh mắt cậu. Giọng nói càng chắc chắn hơn:

– Anh đang ghen chứ gì.

Cậu lau sạch mồ hôi túa ra trong lòng bàn tay vì căng thẳng lên quần đùi của mình.

– Bây giờ hỏi chuyện này hình như hơi kỳ cục... – Cậu bước lên trước nửa bước, đặt tay lên hông Chu Thời Dã, ngẩng đầu nhìn anh.

– Chu Thời Dã, anh thích em, đúng không? – Dứt lời, lại sợ anh vòng vo như lúc trước, cậu nghiêm túc nhắc nhở – Anh chỉ được trả lời đúng hoặc không, không được hỏi ngược lại.

***

Chu Thời Dã không hỏi ngược lại, nhưng cũng không trả lời mặc dù anh đã có đáp án, một đáp án chắc chắn nhưng trước giờ luôn bị anh cố ý lờ đi. Người trước mắt này, tựa như hiện thân của tất cả những từ ngữ tốt đẹp trên thế gian.

Cậu ngây thơ, trong sáng, thẳng thắn, lương thiện. Cậu giống như một mặt trời nhỏ, không ngừng tỏa nhiệt lượng xung quanh. Ánh nắng chiếu xuống bùn vàng, có thứ gì đó đang rục rịch sinh trưởng, hạt giống phá vỡ vỏ, mầm non nhú lên, đỉnh đầu mọc ra đám mây tựa núi và mặt trăng biết bơi.

Nhịp tim và hơi thở đã sớm đưa ra đáp án chính xác.

Anh không nói gì, còn Lâm Dụ Chi thì híp mắt lại, cười vui vẻ.

– Em cười gì? – Chu Thời Dã hạ giọng hỏi.

Lâm Dụ Chi chớp chớp mắt:

– Em nghe thấy rồi.

Chu Thời Dã nhìn chằm chằm vào cậu:

– Em nghe thấy gì?

– Em nghe thấy đáp án của anh. – Lâm Dụ Chi giơ tay phải lên, khẽ áp lên má anh, nói – Ánh mắt của anh đã nói cho em biết.

Ngón tay mang theo độ ấm dịu dàng v**t v* đuôi mắt Chu Thời Dã, anh nhắm mắt lại.

Mười một năm trước, anh đã nghĩ thông suốt một điều. Một con người không biết bơi mà lại muốn kéo người khác xuống biển, bản thân chắc chắn cũng không thể rút lui an toàn. Mười một năm trước anh đã chuẩn bị chết chung rồi.

Chỉ có điều, anh của năm mười bốn tuổi không ngờ rằng, mười một năm sau, thứ chìm chung với Lâm Dụ Chi không phải là tính mạng của anh.

Mà là trái tim anh.

– Haiz... – Lâm Dụ Chi có vẻ khá hài lòng với dáng vẻ "ghen tuông" của anh, cậu ngửa đầu nhìn trần nhà, cố ý thở dài một tiếng khoa trương, giọng điệu vô cùng đắc ý – Không biết cái người thất hứa kia bây giờ đang ở đâu, làm gì, sống có...

Chu Thời Dã không để cậu nói hết câu. Một tay anh đè sau gáy Lâm Dụ Chi, tay còn lại đặt sau lưng cậu. Anh cúi đầu, mạnh mẽ hôn lên đôi môi đang thao thao bất tuyệt tinh tướng kia.

Anh lặng lẽ trả lời trong nụ hôn ngang ngược ấy.

Đừng hỏi nữa.

Người đó ở đây.

Người đó đang hôn em.

 

Lời tác giả:

Bộ phim mà Lâm Dụ Chi chọn xem có tên là "Khi muốn khóc, tôi đeo mặt nạ mèo".

Nội dung trong tiểu thuyết xảy ra vào cuối tháng 6 năm 2020, ngoài hiện thực, bộ phim được ra rạp vào ngày 18 tháng 6 năm 2020, có điều do ảnh hưởng của dịch covid, cho nên năm đó phim được chiếu online.

Lần đầu hẹn hò của hai người đúng lúc bộ phim này ra rạp, hoàn toàn là một sự trùng hợp ngoài kế hoạch.

Haiz, tác phẩm nghệ thuật không thể giải thích từng từ được, mọi người cảm thấy hứng thú thì có thể xem qua.

Trước Tiếp