Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Người kia ở đâu đã không còn quan trọng, quan trọng là Chu Thời Dã đang ở đây.
Lâm Dụ Chi bị hôn tới mức mơ mơ màng màng, vô thức vòng hai tay lên ôm lấy cổ Chu Thời Dã. Diện tích huyền quan không lớn, nhưng Chu Thời Dã lại cứ đẩy cậu về phía trước, giống như một kẻ độc tài ngang ngược chiếm đoạt chút lãnh địa cuối cùng của cậu. Lâm Dụ Chi lùi về sau mấy bước, cuối cùng loạng choạng, đặt mông ngồi vào tủ quần áo kiểu mở.
Trong lúc hoảng loạn, cậu đã túm phải thứ gì đó, móc treo quần áo vang leng keng một hồi, chiếc áo choàng tắm trượt xuống phủ lên đầu hai người, bị Chu Thời Dã kéo xuống quăng sang một bên.
Lâm Dụ Chi gần như nghẹt thở. Cậu quay đầu qua, né tránh cái hôn áp đảo chớp chớp mắt đáng thương với anh nói như đang cầu xin:
– Em không nhắc tới anh ta nữa.
Chu Thời Dã nhìn chằm chằm vào đôi môi bị mình hôn tới đỏ ửng ướt át kia, ấn chặt cằm cậu, quay mặt cậu qua.
Anh không biết rốt cuộc Lâm Dụ Chi đã đợi anh bao lâu. Có lẽ, cậu đã ngồi một mình trên bờ cát đó, ngắm nhìn biển vào sáng sớm, biển khi mặt trời lặn, biển về đêm khuya, biển trời âm u, biển ngày nắng đẹp. Mà người cậu chờ đợi chỉ là một kẻ chưa từng muốn quay trở lại.
Chu Thời Dã tự hỏi bản thân, rốt cuộc câu nói "tất nhiên" buột miệng khi ấy có ý nghĩa gì. Lời hứa báo thù ư? Có lẽ là vậy. Câu nói "tất nhiên" hàm chứa tất cả thù hận của anh với thế giới này. Nhưng Lâm Dụ Chi lại trân trọng giữ nó trong lòng, coi đó như một lời hứa.
Anh cảm thấy đầu óc mình nhất định có vấn đề rồi, một suy nghĩ thiếu thực tế bất ngờ chui ra từ một góc chẳng ai để ý đến.
Nếu như thẳng thắn với Lâm Dụ Chi, có lẽ, Lâm Dụ Chi sẽ bằng lòng giúp đỡ anh.
Nhưng đây là một ván cược.
Nếu như Lâm Dụ Chi lựa chọn đứng về phía bố mình, mọi công sức trước đó của anh đều đổ bể, tất cả những cố gắng trước đây đều bị thiêu rụi.
Trong tay anh không có nhiều lợi thế đặt cược.
– Em chỉ đùa thôi.
Chu Thời Dã định thần lại, nhìn vào đôi mắt trong veo của Lâm Dụ Chi.
– Bây giờ em chẳng quan tâm anh ta đang ở đâu. – Lâm Dụ Chi nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc giải thích – Càng không tò mò anh ta đang làm gì... oái!
Không đợi cậu nói hết câu, một tay Chu Thời Dã ôm lấy lưng cậu, tay còn lại đỡ mông cậu, bế cậu ra khỏi tủ đồ.
Anh chỉ chắc chắn một điều. Chưa chắc Lâm Dụ Chi đã có thể dẫn anh đến với sự thật, nhưng không có Lâm Dụ Chi, anh sẽ rời xa sự thật.
Mười một năm trước, anh đã mềm lòng trước cậu nhóc khóc đỏ mắt nói muốn gặp mẹ một lần, anh không cho phép mình mềm lòng thêm lần nữa.
Nếu không, tất cả những uất ức mà mẹ anh phải chịu đựng trước khi chết còn nghĩa lý gì nữa đâu?
***
Ánh đèn trắng lạnh trong nhà tắm rất chói mắt.
Trước đây nó có chói vậy không nhỉ? Lâm Dụ Chi mơ màng thầm nghĩ.
Cậu đã ở lại khách sạn này rất nhiều lần, trước đây mỗi lần cậu và Tống Ức Văn tới khu Quốc Hiền chơi quá muộn, lười về nhà thì thường tới đây thuê hai phòng ở tạm qua đêm. Nhưng cậu chưa bao giờ phát hiện ra đèn ở đây lại sáng đến vậy, sáng đến mức cậu cảm thấy xấu hổ vì bản thân mình không mặc gì.
Mặc dù bọn họ cũng đã không mặc gì ôm nhau mấy đêm.
Nhưng Chu Thời Dã không khiến cậu khó chịu quá lâu. Nước nóng từ sen cây đứng phun xuống, hơi nước nhanh chóng phủ kín cả không gian này, hai cánh tay săn chắc lại vòng lên.
Ngoại trừ cái đêm hai người xác nhận mối quan hệ, Chu Thời Dã chưa bao giờ chủ động thế này, chủ động đến mức khiến Lâm Dụ Chi không thể chống đỡ được. Dường như lồng ngực cậu còn nóng hơn cả nước tắm, nóng hơn thế nữa là thứ cứng khiến người ta sợ hãi đang áp sát bụng dưới của cậu. Lâm Dụ Chi cũng đã cứng từ lâu rồi. Cậu thò tay xuống dưới thăm dò, muốn tìm kiếm hai thứ đang đợi giải tỏa như trước đây, nhưng lại bị Chu Thời Dã nắm lấy tay, đặt lên vai anh. Bàn tay đặt trên lưng cậu trượt xuống theo dòng nước, trượt tới vùng hông nhạy cảm rồi tiếp tục xuống dưới, nắn b*p m*ng của cậu.
Lâm Dụ Chi bị bóp tới mức khẽ rên một tiếng. Nước che mờ đôi mắt của cậu, khiến cậu không nhìn thấy gì, chỉ nghe thấy anh đã bóp thừ gì đó trên giá để đồ cạnh vòi sen. Dầu gội đầu ư? Hay sữa tắm nhỉ? Cậu không thể nhận biết, cũng không kịp nhận biết.
– Lâm Dụ Chi. – Giọng nói khàn khàn của Chu Thời Dã chợt vang lên bên tai cậu – Ôm chặt nhé.
***
Tiếng kêu đau đớn mất khống chế át cả tiếng nước, văng vẳng trong nhà tắm.
Một ngón tay Chu Thời Dã chỉ vừa cho vào được hai đốt đã không thể cử động. Lâm Dụ Chi cong lưng, tựa trán lên vai anh, hai tay vừa rồi mới đặt trên vai anh bấy giờ tựa trên lồng ngực anh, như muốn đẩy anh ra.
Chu Thời Dã ấn một tay lên eo cậu, không cho cậu vùng vẫy.
– Đau à? – Anh hạ giọng hỏi.
Nước tắm cuốn đi giọt nước mắt tràn ra ngoài khóe mi Lâm Dụ Chi. Không chỉ đau, mà còn kèm theo cảm giác khó chịu khiến da đầu tê rần, từng tế bào trong cơ thể đều kháng cự ngón tay đang thử xâm nhập vào cơ thể kia.
Lần dùng chân trước đó cậu đã từng kêu đau một lần, sau này Chu Thời Dã cũng không bắt cậu dùng chân nữa. Cậu cắn răng lắc đầu, hai bàn tay đẩy trước ngực Chu Thời Dã cũng mất đi sức lực.
– Chu Thời Dã. – Cậu gác cằm lên vai Chu Thời Dã, hai tay ôm chặt eo anh, nhỏ giọng nói trong tiếng nước tí tách – Anh hôn em đi.