Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 11

Trước Tiếp

Rất rất muốn biết. Nhưng Lâm Dụ Chi không muốn phá hủy giây phút quyến luyến hiếm hoi này:

– Anh không muốn nói cũng được.

Chu Thời Dã xoay người lại, nằm đối mặt với cậu. Mỗi người bọn họ gối nửa chiếc gối đầu, khoảng cách chưa tới 10cm, Lâm Dụ Chi cảm nhận được nhịp thở nhẹ nhàng của anh.

– Còn nhớ món khoai tây chiên em ăn lần trước không? – Chu Thời Dã hỏi.

Tất nhiên Lâm Dụ Chi vẫn còn nhớ, đó là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất cậu ăn cơm với Chu Thời Dã. Nhưng không ngờ rằng Chu Thời Dã lại dẫn dắt câu chuyện đi xa đến vậy, cậu ngơ ngác gật đầu.

Giọng của Chu Thời Dã cũng nhẹ nhàng như vậy:

– Khi anh còn nhỏ, mẹ anh bán khoai tây chiên trước cổng chợ cạnh nhà anh.

Sau khi thân mật, nằm chung với nhau nghe câu chuyện thời thơ ấu, bấy giờ thì bầu không khí cũng đúng rồi đây. Lâm Dụ Chi giãn cơ mặt, cảm thấy khoảnh khắc này đẹp như mơ. Nhưng cậu vẫn sợ mình sẽ nói sai gì đó, bèn cẩn thận đắn đo tìm từ:

– Bán đồ ăn vặt chắc vất vả lắm đúng không?

– Không. – Chu Thời Dã cũng nói – Mẹ anh buôn bán khá ổn. Bà ấy nấu ăn ngon, sạch sẽ, hơn nữa...

Anh ngừng một lát, giọng nói mang theo niềm vui nhẹ nhàng:

– Bà ấy rất xinh. Em có biết Tây Thi Đậu Phụ không? Ở chỗ anh, có người lén gọi bà ấy là Tây Thi Khoai Tây.

Đề tài câu chuyện này vừa nhẹ nhàng vừa ấm áp, Lâm Dụ Chi không nhịn được bật cười thành tiếng. Chu Thời Dã cũng cười theo, nhưng tiếng cười của anh hòa lẫn cả đắng cay.

Anh đã chẳng còn chủ động nhớ lại tất cả những chuyện xảy ra vào tối đó. Trong quãng thời gian trưởng thành dài đằng đẵng, ký ức về ngày hôm ấy đã sớm bao phủ một màn sương mờ. Vậy mà hôm nay, anh nhất định phải xé tan màn sương ấy ra.

Đây là câu chuyện anh nhất định phải kể cho Lâm Dụ Chi nghe. Lâm Dụ Chi ngây thơ, lương thiện và giàu lòng trắc ẩn, quan trọng hơn thế nữa, cậu là con trai của Lâm Mục Vi. Cậu có tất cả những điều mà Chu Thời Dã cần.

Năm tháng trôi qua, mặc dù vết thương vẫn còn đó, tuy nhiên chuyện cũ đã không còn khó mở lời như anh nghĩ:

– Nhưng bố anh rất ghét bọn họ gọi mẹ anh như vậy. Nếu có người đàn ông nào đó đến mua khoai tây mà nói chuyện thêm với mẹ anh mấy câu, để bố anh biết được thì chắc chắn ông ta sẽ đến làm ầm lên.

Nụ cười của Lâm Dụ Chi cứng đờ trên gương mặt. Cậu vẫn còn nhớ rõ những lời mà Chu Thời Dã đã từng nói. Bố anh không chỉ là một tên nát rượu, mà còn là một kẻ bạo hành.

Chu Thời Dã nhìn cậu một cái, chậm rãi tiếp tục:

– Có một lần, ông ta ra ngoài uống rượu, sau khi về nhà, ông ta nói rằng bạn của ông ta nhìn thấy mẹ anh mắt qua mày lại với một người đàn ông ở quầy khoai tây chiên sáng hôm nay. Đám bạn của ông ta lúc ngồi trên bàn rượu thì chẳng nói được câu nào đứng đắn, nhưng những lời nói đó đã khiến ông ta mất mặt. Lúc ấy mẹ anh đang thái khoai tây, ông ta bèn giật lấy con dao.

Lâm Dụ Chi hoảng hốt:

– Dao ạ?

Ánh mắt cậu di chuyển từ gương mặt bình tĩnh của Chu Thời Dã đến vết sẹo cũ trên vai anh, suy đoán đáng sợ ấy một lần nữa dâng lên trong lòng:

– Vậy ra, vết thương này là...

Cuối cùng Chu Thời Dã vẫn từ bỏ việc miêu tả chi tiết, chỉ nói:

– Khi ấy anh còn quá nhỏ.

Khi ấy anh còn quá nhỏ. Không ngăn được Chu Dũng, chỉ biết bỏ củ khoai tây mới gọt được một nửa xuống đất, lao tới ôm chặt lấy La Vận Lan.

– Lúc đó anh mấy tuổi? – Giọng Lâm Dụ Chi run lên khe khẽ.

Chu Thời Dã nói:

– Mười hai.

***

Mười hai tuổi.

Lâm Dụ Chi mười hai tuổi vẫn còn ở độ tuổi xây hồ ước nguyện trên bãi cát. Cậu không khỏi vươn tay ra, v**t v* vết sẹo dữ tợn kia, nhưng đầu ngón tay chợt khựng lại ngay khi sắp chạm vào. Cậu không dám chạm, như thể vết thương ấy vẫn còn rỉ máu, vẫn sẽ đau đớn vậy.

Bàn tay dừng giữa không trung vươn về phía trước, ôm lấy lưng Chu Thời Dã. Nhưng cậu không biết cái ôm này để an ủi Chu Thời Dã, hay để xoa dịu cảm giác nỗi đau nghẹn thắt trong lòng mình.

– Chắc là khi đó anh bị thương nặng lắm. – Giọng Lâm Dụ Chi khàn khàn.

– Vẫn khá may mắn. – Chu Thời Dã cất giọng thản nhiên – Nếu như nhát dao đó rơi vào tai hoặc cổ, có lẽ cuộc đời của anh sẽ hoàn toàn thay đổi, hoặc kết thúc luôn ở đó rồi.

Lâm Dụ Chi chỉ từng thấy chuyện này trên tin tức và chương trình truyền hình. Cậu vẫn luôn không hiểu, loại đàn ông kiểu gì mà lại ra tay với vợ và con mình. Cậu ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực Chu Thời Dã, cau mày nói:

– Mẹ con anh không báo cảnh sát ạ?

Chu Thời Dã:

– Báo rồi.

– Sau đó thì sao?

– Ông ta bị tạm giam mười mấy ngày.

– Chỉ vậy thôi ư? – Lâm Dụ Chi tức giận thốt lên. Nhưng nghĩ tới cách âm trong ký túc, cậu lại lập tức hạ giọng nói:

– Ông ta có khác nào giết người không thành đâu? Đáng lẽ ông ta phải ngồi tù mới đúng!

Chu Thời Dã cong cong khóe môi, nhưng cười rất miễn cưỡng. Đúng như những gì anh nghĩ, Lâm Dụ Chi là một trang giấy trắng chưa từng bị vấy bẩn, cậu vẫn còn ôm hi vọng vào thế giới này, cậu tin tưởng cái xấu xa sẽ bị đánh bại, tin tưởng rằng công lý tuyệt đối vẫn tồn tại.

– Khi đó anh đang nằm viện, không biết ông ta đã làm gì ở đồn Công an, nhưng chắc cũng chỉ là mấy trò cũ kiểu quỳ gối, dập đầu, cầu xin, viết giấy cam đoan. – Bàn tay ôm sau lưng anh từ từ siết chặt lại, Chu Thời Dã im lặng mấy giây mới nói tiếp – Nhưng mà cuối cùng chuyện này cũng khiến mẹ anh quyết tâm rời khỏi ông ta.

Mắt Lâm Dụ Chi sáng lên:

– Mẹ anh quyết định ly hôn ạ?

Chu Thời Dã lắc đầu, bật cười vì sự ngây ngô ấy.

– Người như bố anh, sao có thể đồng ý ly hôn được chứ? Tha cho mẹ anh đi rồi thì ai hầu hạ ông ta, ai kiếm tiền cho ông ta tiêu? – Ánh mắt của anh bỗng tối sầm xuống, lạnh lùng nói – Tên cặn bã ấy sẽ không ly hôn đâu.

Giọng điệu chắc nịch ấy khiến Lâm Dụ Chi bất giác run rẩy. Trong đầu cậu chợt hiện lên những tin tức mà cậu từng xem. Người chồng tranh chấp ly hôn với vợ, thậm chí còn giết hại cả vợ. Những vụ việc nghiêm trọng như vậy đã chẳng còn mới mẻ trong thời đại internet như hiện nay, xem nhiều rồi nên bây giờ cậu còn lười đọc chi tiết mà gạt xuống tin tiếp theo.

Chỉ khi bi kịch xuất hiện trước mắt mình, nỗi đau mới trở nên chân thực.

Cậu không biết mẹ Chu Thời Dã đã gặp phải chuyện gì khi đề nghị ly hôn, nhưng cậu biết, một kẻ không còn gì để mất, đi vào đường cùng sẽ chẳng kiêng dè gì hết.

Cổ họng Lâm Dụ Chi nghẹn lại.

So với Chu Thời Dã thì hai mươi ba năm qua của cậu thực sự thuận buồm xuôi gió. Lâm Mục Vi bao bọc che chở cậu, cho cậu cuộc sống an nhàn vô lo vô nghĩ, trước giờ ông chưa từng để cậu một mình đối mặt với bất cứ khó khăn nào. Những u buồn thời niên thiếu của cậu đặt bên cạnh quá khứ của Chu Thời Dã thì chẳng đáng nhắc tới.

Cậu vùi mặt vào lồng ngực Chu Thời Dã, cậu cảm nhận được lúc này đây Chu Thời Dã cũng đang khống chế nhịp thở, dường như có gì đó đang căng tràn trong lồng ngực, mỗi lần hít thở anh đều phải cố gắng kìm nén.

– Sau đó mẹ anh cảm thấy rất áy náy. Bà ấy cho rằng mình không bảo vệ được anh, để anh phải sống trong một gia đình tiềm ẩn nguy cơ. Vì thế, bà ấy đưa ra một quyết định có thể đồng thời bảo vệ cả hai mẹ con.

Chu Thời Dã nhắm mắt, ngừng một lúc rất lâu. Khi lần nữa cất tiếng, giọng anh rất thản nhiên nhưng cũng rất khàn.

– Năm lớp 7, anh bắt đầu học nội trú. Mùa thu năm ấy mẹ anh cũng ra ngoài làm thuê.

Trước Tiếp