Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cánh quạt quay cót két mấy vòng, cuối cùng cũng không gắng gượng được nữa mà dừng lại. Nhiệt độ trong phòng nhanh chóng tăng cao sau khi chiếc quạt bãi công, một giọt mồ hôi nóng trượt xuống theo xương hàm sắc nét của Lâm Dụ Chi, chảy trên cần cổ vươn thẳng vào trong xương quai xanh.
Làn da lấm tấm mồ hôi lấp lánh trong màn đêm nửa tỏ nửa mờ này. Ánh mắt Chu Thời Dã dừng lại tại nơi giọt mồ hôi loang ra, túm áo phông của Lâm Dụ Chi kéo lên trên, Lâm Dụ Chi phối hợp giơ cao hai tay, mặc cho anh cởi áo của mình.
Nhiệt độ không khí thấp hơn thân nhiệt khiến Lâm Dụ Chi tỉnh táo hơn, cậu vô thức ấn bàn tay đang định kéo quần đùi của mình xuống.
- Sao thế? - Chu Thời Dã hỏi.
- Em... - Lâm Dụ Chi cau mày, nói rất nhanh như thể muốn giải thích cho bản thân - Em thực sự không chơi đùa gì với anh.
Chu Thời Dã trả lời qua loa:
- Anh biết.
Anh biết chứ. Nhưng anh thực sự không có hứng thú chơi trò tình yêu với cậu ấm này bắt đầu từ cái nắm tay. Anh lại kéo quần Lâm Dụ Chi xuống, nhưng cậu lại vươn cánh tay khác ra túm chặt lấy cạp quần của mình.
Thấy cậu kiên quyết như vậy, Chu Thời Dã hơi nhổm người dậy, rút tay về sau.
Lâm Dụ Chi bối rối mím môi.
Mặc dù cậu có giới hạn trong chuyện tình cảm, nhưng tuyệt đối không phải là con người bảo thủ, cố tỏ vẻ giữ giá.
Cậu chỉ có một cảm giác không biết gọi tên.
Không nói ra được là bất thường ở đâu, nhưng quả thực rất bất thường.
Cậu không biết nên giải thích chuyện mình vô thức kháng cự này thế nào, chỉ đành dùng những lời Chu Thời Dã vừa nói khi nãy:
- Ở đây... cách âm không tốt.
Chu Thời Dã cũng quay đầu nhìn vách tường mỏng manh, lý trí bỗng quay về khi nhận được lời nhắc nhở của Lâm Dụ Chi.
Nếu như anh ngủ với cậu con trai cưng của Lâm Mục Vi ở đây, một khi chuyện này lọt vào tai Lâm Mục Vi thì anh sẽ chẳng còn cơ hội tiếp cận Lâm Dụ Chi nữa, càng không thể ở lại nhà máy này.
Hôm nay anh đã quá sơ suất.
Ánh mắt anh dần trở nên lạnh lùng, Lâm Dụ Chi cảm thấy mình làm mất hứng, trong lòng vô cùng sầu não.
Lâm Dụ Chi, mày đúng là giỏi phá hoại bầu không khí. Cậu ủ rũ thầm nghĩ.
Tầm mắt cậu dán trên cơ bụng săn chắc của Chu Thời Dã, tiếp tục nhìn xuống dưới là hai đường nhân ngư rõ nét ẩn giấu bên trong chiếc quần công nhân hơi rộng, thứ gì đó gồ lên g*** h** ch*n.
Chu Thời Dã cúi đầu nhìn cậu vươn tay về phía cạp quần của mình, hỏi:
- Cậu làm gì thế?
Anh hỏi vậy, nhưng không đưa tay ngăn cản, để mặc Lâm Dụ Chi cởi khuy quần của mình. q**n l*t màu đen chất liệu cotton hiện rõ mồn một đường nét gợi cảm chẳng thể làm ngơ, hai ngón tay Lâm Dụ Chi ngoắc lấy phần cạp q**n l*t kéo xuống...
Da thịt chạm vào nhau khẽ vang lên một tiếng, phần cơ thể bừng bừng sức sống cứ thế đập lên mu bàn tay Lâm Dụ Chi.
Chu Thời Dã hít thở nặng nề, sau đó nhắm mắt lại.
t*nh d*c dần dâng trào trong bầu không khí đêm hè ẩm ướt, bộ vị c**ng c*ng nhanh chóng to và cứng hơn dưới bàn tay của Lâm Dụ Chi, chất lỏng trong suốt tràn ra từ đầu, tràn ra kẽ ngón tay của cậu, khi vuốt còn phát ra tiếng nước nhớp nháp.
Nóng quá. Lâm Dụ Chi cảm thấy mặt mình sắp cháy lên rồi.
Biểu cảm của Chu Thời Dã vẫn lạnh lùng như vậy, chỉ hơi cau mày.
- Cậu tuốt cho tôi, cậu thở gì chứ? - Anh nhắm mắt hỏi.
Anh vừa hỏi như vậy, Lâm Dụ Chi bất giác cảm thấy xấu hổ. Cậu ấp úng há miệng, còn chưa trả lời, Chu Thời Dã đã đột ngột dùng tay trái ôm lấy lưng cậu, đẩy cậu lên trên.
- Chu Thời Dã.
- Suỵt.
Lâm Dụ Chi giật mình khi anh đột nhiên làm khó, hoang mang quay đầu nhìn, nhưng lại bị bịt kín miệng. Cơ thể hai người áp sát vào nhau, tấm lưng mướt mồ hôi áp sát lồng ngực mướt mồ hôi. Lâm Dụ Chi lẩm bẩm câu gì đó dưới bàn tay Chu Thời Dã, Chu Thời Dã không quan tâm, kéo tụt cả quần đùi lẫn q**n l*t của cậu xuống.
Lâm Dụ Chi trợn tròn mắt không thể tin được.
Thứ gì đó vừa nóng vừa cứng trượt theo khe mông, đâm thẳng vào g*** h** ch*n cậu.
- Chân, đừng kẹp chặt như vậy. - Hơi thở nóng rực của Chu Thời Dã phả vào tai cậu, khẽ lên tiếng nhắc nhở dưới ánh mắt kinh ngạc của cậu - Đừng kêu, tôi không có nhiều tay như vậy đâu.
Nói xong, anh vươn tay sờ xuống dưới.
Cho dù Lâm Dụ Chi đã cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn không khỏi r*n r* một tiếng. Cậu cúi đầu nhìn, thấy bàn tay khớp xương rõ ràng đang cầm lấy thứ đang cứng đến phát đau của mình, nhìn xuống dưới, thứ đáng kiêu ngạo kia đang ra ra vào vào giữa chân cậu, dường như lại to thêm một cỡ nữa.
Tại sao của anh ấy lại lớn như vậy?
Kích thước này làm sao đút vừa nơi đó được chứ?
Lâm Dụ Chi bất giác đánh trống lui quân.
May sao dường như Chu Thời Dã không có ý định tiến thêm bước nữa, vừa tuốt cho cậu, vừa cọ giữa chân cậu. Giữa chân cậu như đang kẹp cậy gậy sắt nóng đỏ, làn da mịn màng tê rát, chẳng biết do nóng hay do cọ sát. Nhưng mỗi khi thứ kia cọ qua vùng da ngứa, thì lại xuất hiện cảm giác tê tê.
Cảm giác phức tạp này sắp khiến Lâm Dụ Chi phát điên mất.
Cậu ngửa đầu, lưng áp sát ngực Chu Thời Dã hơn, tiếng rên kiềm chế dần dần mất kiểm soát, bật ra khỏi kẽ răng.
Chu Thời Dã không nghịch phía trước nữa, nhắc nhở cậu thêm lần nữa:
- Đừng kêu.
Giọng của anh cũng trở nên khàn khàn, vầng trán lấm tấm mồ hôi do phải nhẫn nhịn quá nhiều. Chiếc quần lao động chỉ mới cởi khuy, mặc dù đã kiềm chế, nhưng xương hông cứng rắn của anh vẫn cọ đỏ chiếc mông tròn vểnh của Lâm Dụ Chi.
Tại sao một người đàn ông lại có mông vểnh đến thế chứ.
Chu Thời Dã dời mắt đi.
Anh khép lại đôi chân bất giác giang rộng của Lâm Dụ Chi, b*p m*ng cậu một cái thật mạnh, nói với giọng hù dọa bên tai cậu:
- Cậu mà rên nữa thì phòng bên cạnh sẽ nghe thấy đấy.
Lâm Dụ Chi vội vàng ngậm miệng.
Chu Thời Dã không cho cậu cơ hội định thần lại, một tay ôm eo cậu, động tác bên dưới ngày một tăng tốc, đẩy nửa người trên của cậu ra ngoài mép giường. Cảm giác căng mỏi vừa nhanh vừa dữ dội. Lâm Dụ Chi quơ tay ra phía sau, túm chặt lấy chiếc quần đẫm mồ hôi của Chu Thời Dã, giống như người sắp chết đuối muốn được sống.
- Chu Thời Dã... - Ánh mắt của cậu mơ màng và rời rạc vì sắp cao trào, suy sụp hét lên một tiếng - Chu Thời Dã.
Người phía sau lưng chợt dừng động tác.
Vật g*** h** ch*n cậu bị rút ra, sau đó dùng sức đâm vào. Một bàn tay luồn qua dưới cổ cậu, xoay mạnh mặt cậu lại, dùng nụ hôn bịt kín đôi môi ấy.
***
Mùi tanh thoang thoảng trong không khí hồi lâu chẳng chịu tan đi.
Khi Chu Thời Dã bước ra khỏi nhà vệ sinh, Lâm Dụ Chi đã mặc quần rồi. Cậu c** tr*n, nằm úp mặt bên mép giường, không nhúc nhích.
Chu Thời Dã chỉ mới đâm vào chân thôi cũng khiến cậu bắn rồi.
Bây giờ Lâm Dụ Chi chỉ muốn chết đi cho xong.
- Quạt hỏng rồi. - Giọng người chết rầu rĩ.
Chu Thời Dã quăng cuộn giấy lên giường, đến bên cạnh cửa tắt công tắc quạt trần. Lâm Dụ Chi chẳng ngẩng đầu lên, dựa vào trực giác s* s**ng cuộn giấy, xé một đoạn nhét vào trong quần lau chùi, sau đó vươn tay về phía sau, lau đi thứ mà Chu Thời Dã bắn lên lưng cậu.
- Chảy ra giường rồi. - Cậu nói.
Chu Thời Dã không nói gì, Lâm Dụ Chi quay mặt qua, đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của cậu.
- Bây giờ quan hệ của hai chúng ta là gì?
Chu Thời Dã đã mặc quần chỉnh tề, ngồi xuống chiếc giường phía đối diện.
- Em nghĩ sao? - Anh hỏi ngược lại.
- Anh cứ phải hỏi ngược lại em mới được à? - Lâm Dụ Chi thực sự không thể nhịn nổi nữa.
- Anh tôn trọng ý kiến của em. - Chu Thời Dã bình tĩnh giải thích.
Lâm Dụ Chi im lặng mấy giây, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
Cậu vô cùng nghi ngờ rằng đời này mình sẽ chẳng có cách nào cạy được nửa lời ngọt ngào từ miệng người trước mắt.
- Quan hệ yêu đương đang qua lại với nhau. Đây chính là ý kiến của em. - Cậu không vòng vo với Chu Thời Dã mà nói thẳng luôn. Dứt lời, cậu vỗ vỗ ván giường, ra hiệu Chu Thời Dã tới đây.
Chu Thời Dã không phản đối, giống như ngầm thừa nhận. Anh bước tới bên cạnh giường, nhấc chân lên, bước qua người Lâm Dụ Chi, nằm vào bên trong. Chiếc giường đơn quá nhỏ, hai người phải chen chúc mới miễn cưỡng nằm được. Lâm Dụ Chi nghiêng người sang phía anh, giọng điệu bỗng trở nên thấp thỏm:
- Anh nói xem, vừa rồi phòng bên cạnh có nghe thấy gì không?
Vừa rồi bọn họ đã kiềm chế lắm rồi, không gây ra tiếng động gì lớn, nhưng Chu Thời Dã lạnh mặt nói:
- Em mà rên to hơn một chút thì cả nhà máy này nghe thấy mất.
Lâm Dụ Chi nghe vậy "xì" một tiếng.
Cậu biết rõ quan niệm về tình yêu của bố mình bảo thủ đến mức nào, một khi để Lâm Mục Vi biết được cậu và Chu Thời Dã có mối quan hệ này, chắc chắn sẽ không để cậu ở lại đây, càng không cho phép bọn họ tiếp tục gặp gỡ nhau.
Vậy thì không được.
Cậu vùi mặt vào vai Chu Thời Dã, nhỏ giọng nói:
- Vậy lần sau em sẽ nhỏ tiếng.
Chu Thời Dã quay mặt qua nhìn cậu.
Cậu quá ngoan. Gần như anh muốn gì cũng chiều. Chỉ mới tiếp xúc cơ thể thân mật một lần mà cậu đã buông bỏ hết phòng bị.
Mặc dù trước đó cậu cũng không đề phòng gì anh cả.
Anh nhìn thẳng như vậy lại khiến Lâm Dụ Chi đỏ mặt. Cậu vươn một ngón tay ra gãi gãi lồng ngực Chu Thời Dã:
- Anh nhìn em như vậy, em sẽ cảm thấy anh lại muốn lần nữa đấy.
Cậu nói như thể đó là điều hiển nhiên, không nhìn ra là đang đùa cợt. Chu Thời Dã không nhìn cậu nữa, quay đầu nhìn ván giường thấp tè, bật cười mấy tiếng.
Anh bỗng cảm thấy, nếu như anh là đất bùn có thể thấy khắp nơi tại Ổ Châu, thì Lâm Dụ Chi chính là một đám mây không vương bụi trần của Nhạc Thành.
Trắng tinh, mềm mại, nhẹ nhàng.
Tiếng cười khẽ của Lâm Dụ Chi nghe có vẻ thoải mái hơn nhiều. Cậu tiếp tục trượt ngón tay men theo lồng ngực Chu Thời Dã đến xương quai xanh, rồi từ xương quai xanh về phía bả vai.
h*m m**n vừa mới được giải tỏa lại lục tục trỗi dậy, Chu Thời Dã đang định ngăn cản cậu tiếp tục tác quái trên cơ thể mình thì hai ngón tay gây rối kia đã tự dừng lại trước rồi. Anh nhìn sang Lâm Dụ Chi, phát hiện đối phương đang nhìn chằm chằm vào vai mình, sau khi bị phát hiện thì bối rối quay mặt đi như học sinh tiểu học bị bắt tận tay khi đang làm việc xấu.
- Em muốn biết vết sẹo này từ đâu ra à? - Chu Thời Dã hỏi.