Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 12

Trước Tiếp

Cuộc đời của một con người là tổ hợp của vô số lựa chọn quan trọng và không quan trọng. Tuy nhiên, khi đưa ra lựa chọn, con người thường không biết lựa chọn đó có ý nghĩa thế nào.

Năm Chu Thời Dã 12 tuổi, La Vận Lan đứng trước ngã rẽ vô cùng quan trọng của cuộc đời. Bà chẳng màng tới sự uy h**p của Chu Dũng, sau khi sắp xếp cho con trai xong, bà kiên quyết bước lên chuyến xe khách đường dài tiến về Nhạc Thành. Chu Thời Dã không chỉ một lần tự hỏi bản thân, nếu như khi ấy anh không yếu ớt như vậy, nếu như anh không trúng nhát dao của Chu Dũng, phải chăng La Vận Lan sẽ không tới Nhạc Thành, sẽ không bơ vơ không nơi nương tựa và bỏ mạng một cách tức tưởi như vậy.

Anh không phải hung thủ. Nhưng Chu Thời Dã luôn cảm thấy nếu không có mình, La Vận Lan không cần phải trải qua những điều đó. Khoảnh khắc anh đặt chân tới cổng trường Đại học Nhạc Thành với thành tích cao vượt xa điểm chuẩn, thứ đè nặng trên vai anh không phải tương lai của mình mà là tính mạng của mẹ.

Cánh tay Lâm Dụ Chi siết chặt khiến anh gần như không thở nổi, bèn lùi về sau một chút, nhưng Lâm Dụ Chi lại áp sát anh. Chu Thời Dã chỉ đành để mặc cậu ôm như vậy.

– Sau này, mẹ anh đến Nhạc Thành theo lời giới thiệu của bạn bè. – Anh nói – Những tin đồn mà em nghe được là thật, bà ấy từng làm việc tại nhà máy này.

Nghe đến đây, cuối cùng thì cảm xúc của Lâm Dụ Chi cũng dịu lại, cậu ngẩng đầu lên trong lòng anh:

– Vậy bây giờ thì sao? – Cậu quan tâm hỏi han – Bây giờ mẹ anh có còn ở Nhạc Thành không ạ?

– Mẹ anh không còn nữa rồi.

– Dạ?

Lâm Dụ Chi không hiểu, hoang mang chớp chớp mắt. Chu Thời Dã chỉ đành dùng từ rõ ràng hơn.

– Mẹ anh mất rồi.

***

Lâm Dụ Chi ngây ra hồi lâu, không nói được một chữ nào.

Cậu chợt nhớ ra buổi tối khi mình nhắc tới mẹ Chu Thời Dã, Chu Thời Dã bỗng dưng lại thay đổi thái độ như vậy. Bấy giờ cậu chỉ muốn xuyên về mấy tiếng đồng hồ trước khâu cái miệng vô duyên của mình lại.

Hơi nước dần tụ lại nơi đáy mắt, che mờ đôi mắt trong veo, cậu vùi đầu vào lòng Chu Thời Dã, lau đi những giọt nước mắt chưa kịp rơi:

– Xin lỗi, em không nên hỏi linh tinh.

Chu Thời Dã ngập ngừng muốn nói lại thôi. Anh cũng không muốn khiến Lâm Dụ Chi khóc, nhưng cậu thực sự dễ khóc đến mức khiến anh cảm thấy khó hiểu. Hồi còn nhỏ, anh mà khóc là sẽ bị đánh, khóc càng to Chu Dũng lại đánh anh càng mạnh.

Dần dần, anh học được cách nín nước mắt, sau đó nữa, anh thực sự rất ít khi khóc. Ngay cả khi La Vận Lan qua đời anh cũng chỉ len lén lau đi những giọt nước mắt mỗi khi cô đơn một mình.

– Lâm Dụ Chi. – Anh vỗ vỗ vai Lâm Dụ Chi, không biết phải làm sao với nhóc mít ướt này – Em thực sự là người thích khóc nhất mà anh từng gặp đấy.

Lâm Dụ Chi nhỏ giọng giải thích:

– Bình thường em không thế này đâu.

Chu Thời Dã chỉ im lặng.

– Vậy nên. – Lâm Dụ Chi sụt sịt, hỏi – Anh đến đây vì mẹ mình đúng không?

Nếu như bây giờ cậu ngẩng đầu lên, chắc hẳn sẽ nhìn thấy vẻ ngạc nhiên thoáng qua gương mặt Chu Thời Dã, nhưng cậu chỉ nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng căng cứng của anh và nói:

– Anh muốn gần nơi mẹ mình từng sống hơn một chút.

Bầu không khí ẩm ướt, ga giường ướt át, lồng ngực Chu Thời Dã cũng ướt át. Hơi thở mềm mại của Lâm Dụ Chi khiến lồng ngực ẩm ướt nóng lên.

– Bọn họ nói sai rồi. – Cậu khe khẽ cất lời – Chu Thời Dã, thật ra anh là một người rất dịu dàng.

***

– Dịu dàng ư? – Lần đầu tiên Chu Thời Dã nghe người ta nhận xét về mình thế này, anh không khỏi bật cười – Anh á?

– Vâng. – Lâm Dụ Chi khẳng định – Anh không để người khác nhìn thấy sự dịu dàng của mình, đó mới chính là sự dịu dàng của anh.

Không nhìn thấy và không có đâu khác nhau, vẻ mặt Chu Thời Dã tỏ ra châm chọc trông thấy:

– Mấy người học Triết học bọn em đều nói chuyện khó hiểu vậy à?

Lâm Dụ Chi nghe vậy thì trở nên nghiêm túc.

Cậu ngẩng đầu lên, lau vệt nước mắt vương trên má, nhìn Chu Thời Dã nói rõ ràng từng chữ một:

– Hôm ấy, em uống say trong quán nướng, lãng phí nhiều bia như vậy, còn hại anh phải dọn nhà vệ sinh, nhưng anh lại không nổi cáu với em.

Chu Thời Dã cũng hỏi:

– Em đã say vậy rồi, nổi nóng với em được ích gì?

Lâm Dụ Chi nói tiếp:

– Tối hôm nay, rõ ràng anh biết em giả vờ say nhưng lại không vạch trần mà còn cõng em về nhà.

Chu Thời Dã nói:

– Chỉ cõng nửa đường thôi.

Lâm Dụ Chi im lặng mấy giây. Cậu ghé sát gần Chu Thời Dã, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh.

– Vừa rồi, lúc cuối cùng... – Cậu khẽ nói – Có phải anh thấy em kêu đau cho nên mới tự xử không?

Chu Thời Dã chợt ngừng thở. Anh muốn né ra sau theo phản xạ, nhưng Lâm Dụ Chi tựa như một con rắn linh hoạt đã gác chân lên ghìm chặt đùi anh. Cơ thể của hai người dán sát vào nhau, bất kể biến đổi nhỏ bé nào cũng chẳng thể che giấu. Lâm Dụ Chi biết, Chu Thời Dã cũng cứng rồi.

– Lẽ nào như vậy không phải dịu dàng? – Cậu nhìn Chu Thời Dã.

Chu Thời Dã nuốt nước bọt. Anh nhắm mắt, nghiêm túc nói:

– Anh thấy chân em không đau nữa rồi có đúng không?

– Đau. – Lâm Dụ Chi thật thà đáp.

Nhưng cậu rất hưởng thụ cảm giác Chu Thời Dã mất khống chế vì mình, nên dùng mu màn chân khẽ cọ vào cẳng chân anh.

– Có muốn nữa không? – Cậu liều lĩnh nói.

– Muốn để phòng bên cạnh nghe phim người lớn hả? – Chu Thời Dã dửng dưng.

Lâm Dụ Chi bĩu môi, buông tay chân bám lấy Chu Thời Dã ra. Chu Thời Dã lập tức đổi sang tư thế nằm ngửa người, còn co một chân lên để thứ dựng đứng g*** h** ch*n không còn bắt mắt như vậy nữa.

– Còn anh thì sao? – Lâm Dụ Chi tò mò hỏi – Anh học chuyên ngành gì?

– Em đã giỏi thấu hiểu lòng người như vậy mà còn cần hỏi à? – Chu Thời Dã giơ cánh tay lên che mặt mình.

Lâm Dụ Chi nhìn thẳng vào khóe môi hơi hướng xuống của anh một lát. Điều kiện kinh tế của gia đình Chu Thời Dã không mấy khá giả, chắc chắn anh sẽ chọn chuyên ngành có cơ hội phát triển. Nếu thực sự như vậy, tại sao anh lại từ bỏ tương lai của mình để tới xưởng bóng đèn làm lao động phổ thông.

– Không đoán được. – Cậu không hiểu nên thẳng thắn luôn – Nhưng em cảm thấy chắc hẳn anh học rất giỏi.

– Tại sao? – Chu Thời Dã cảm thấy hứng thú với suy đoán này.

Lâm Dụ Chi nói:

– Người tự giác thì chắc chắn thành tích sẽ không tệ.

Dứt lời, cậu cứ nhìn Chu Thời Dã mãi, như thể đang chờ đợi một đáp án từ anh, nhưng Chu Thời Dã chẳng nói gì, chỉ hạ giọng đáp:

– Ngủ đi.

Lâm Dụ Chi ủ rũ "ờ" một tiếng. Cậu đồng ý rồi, nhưng cơ thể vẫn không nhúc nhích, Chu Thời Dã nhấc tay lên nhìn vào mắt cậu, đuổi người luôn:

– Về giường em ngủ đi.

Lâm Dụ Chi hỏi:

– Anh thấy chật ạ?

Chu Thời Dã đáp:

– Ừ.

Lâm Dụ Chi lại "ờ" một tiếng. Nhích sang bên cạnh nhường cho Chu Thời Dã một khoảng nhỏ.

Chu Thời Dã im lặng mấy giây, lại đè cánh tay lên mắt mình. Trên chiếc giường đơn chỉ có duy nhất một chiếc gối đầu, nằm bên rìa thì không gối được lên gối, Lâm Dụ Chi bèn gối lên cánh tay của mình, quan sát căn phòng ký túc xá bình thường này.

Nơi này gần như chẳng có gì thay đổi so với lần đầu tiên đến đây, nhưng bây giờ nó bỗng trở nên vô cùng mới mẻ trong mắt cậu.

Cậu và Chu Thời Dã không còn cách nhau một tấm ván giường, không còn một người giường trên, một người giường dưới. Cậu và Chu Thời Dã đã cùng chung một góc nhìn.

– Chu Thời Dã. – Giọng Lâm Dụ Chi như thể phát hiện ra châu lục mới – Anh nhìn kia mà xem.

– Nhìn đâu.

– Kia kìa.

Chu Thời Dã mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là t*m l*ng tr*ng n*n của Lâm Dụ Chi, cậu gối đầu lên cánh tay mình, hơi ngửa đầu, nhìn về phía ban công.

Chu Thời Dã cũng ló người nhìn qua đó.

– Sao thế? – Anh chẳng thấy có gì khác lạ.

– Anh nhìn mặt trăng mà xem.

Lâm Dụ Chi hơi buồn ngủ, cúi đầu ngáp một cái. Ngáp xong, cậu mới lẩm bẩm:

– Mặt trăng, đang bơi giữa mây.

Chu Thời Dã ngây ra. Anh còn chưa kịp định thần, Lâm Dụ Chi đã chạm vào cánh tay anh, sau đó trượt theo cánh tay chạm vào bàn tay anh, kéo nó chạm vào eo mình.

Như vậy, Chu Thời Dã đành phải ôm cậu ngủ rồi. Con thỏ trắng này cũng tinh ranh ra phết. Chu Thời Dã thầm nghĩ.

Anh nhìn ra phía ban công. Anh đã sống ở đây một năm rồi, lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn ánh trăng. Gian phòng thoắt sáng thoắt tối, mặt trăng như ẩn như hiện giữa tầng mây cuồn cuộn, tựa như đang bơi.

Trước Tiếp