Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chuyện đầu tiên khi đến phòng là bật lò sưởi, Trần Triều Ninh đặt Hạng Tâm Hà lên giường, những giọt nước lạnh lẽo ngay lập tức làm ướt đẫm ga trải giường, Hạng Tâm Hà cuộn mình lại, mặt mày không chút máu, môi trắng bệch vì lạnh, lông mi rũ xuống thiếu sức sống, không có chút sinh khí nào, nhưng tay vòng qua cổ anh sống chết không chịu buông.
"c** q**n áo ra trước đã."
Trần Triều Ninh lúc này kiên nhẫn hơn hẳn bình thường, đầu tiên kéo khóa áo khoác của Hạng Tâm Hà, lộ ra chiếc áo len ướt đẫm bên trong, những sợi len sẫm màu dính bết vào nhau, trông rất nặng nề, anh kéo tay Hạng Tâm Hà xuống, sau đó nhanh chóng cởi áo len và áo phông lót bên trong ra.
"Lạnh. . . . . . " Hạng Tâm Hà thì thào, toàn thân run rẩy, trong hõm xương quai xanh sâu hoắm còn đọng lại vài giọt nước, tất cả sự tức giận của Trần Triều Ninh đều dồn nén trong lồng ngực, anh lấy một chiếc khăn tắm từ phòng tắm quấn trực tiếp lên người Hạng Tâm Hà.
"Quần cũng phải cởi, duỗi chân ra."
Hạng Tâm Hà dường như không hiểu, nhấc mí mắt lên, bên trên hằn rõ những đường gân xanh tím đan xen do lạnh, hốc mắt ướt át, khuôn mặt dưới lớp khăn tắm trông nhỏ nhắn lạ thường, cậu nói: "Anh. . . . . . anh cũng cởi đi, anh cũng ướt, khó chịu lắm."
"Không cần lo cho tôi." Bên trong anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, còn áo len của Hạng Tâm Hà lại thấm nước, không lạnh mới lạ.
Trần Triều Ninh trước đó đã cố ý lau khô tay, đầu ngón tay thon dài từ mép khăn tắm chạm vào thắt lưng Hạng Tâm Hà, người dưới tay anh căng cứng, đầu óc đã sớm bị nước lạnh trong hồ bơi làm cho hồ đồ, nhưng vẫn rất ngoan ngoãn để mặc Trần Triều Ninh cởi dây buộc phía trước quần cậu.
Không có sức, không dậy nổi, cũng ngồi không vững, được Trần Triều Ninh đỡ mông cởi cả quần dài lẫn q**n l*t, khăn tắm che ở giữa, nhưng không che được đôi chân thẳng tắp, khi lạnh đến cực điểm bắp chân căng cứng thành đường thẳng, dưới ánh đèn như ngọc, cứ thế gác lên mép giường.
"Sao vẫn lạnh thế này." Giọng điệu nghe có hơi oán trách, sau khi hơi nước trên người được lau khô, hơi ấm dâng lên, máu huyết toàn thân bắt đầu lưu thông nhanh chóng, mặt Hạng Tâm Hà cuối cùng cũng ửng hồng, cậu nhìn Trần Triều Ninh nói: "Thật ra anh không cần cứu tôi, tôi biết bơi mà."
"Người đó, hung dữ quá, anh ta đi tới, tôi liền muốn chạy, tôi không lấy máy ảnh của anh ta, anh Quyền Đàm không đưa cho tôi, tôi sẽ không nhận, đầu đau quá, ngã xuống, anh cứu tôi, anh cũng ướt, nước lạnh, chỗ nào cũng lạnh."
"Ừ."
Trần Triều Ninh dùng sức xoa đầu cậu, khăn tắm quanh eo trượt lên trên, chỗ nào đó lấp ló muốn lộ ra, cậu vươn tay ấn chặt, vẫn thấy xấu hổ, tai đỏ như nhỏ máu, trước mắt là vạt áo sơ mi vẫn còn đang nhỏ nước của Trần Triều Ninh, nhìn xuống dưới, chính là khóa thắt lưng ánh lên kim loại, bên trên còn đọng những giọt nước li ti, nước hồ bơi dường như đã chui vào từng tấc da thịt và cơ thể cậu, bao gồm cả trái tim, cậu nói cũng không rõ: "Trần Triều Ninh. . . . . . bản thân anh cũng. . . . . . "
Lúc khỏa thân nói chuyện với người khác chẳng có chút tự tin nào, hôn môi cũng vậy.
Không biết tại sao Trần Triều Ninh đột nhiên hôn cậu, nhưng cậu không muốn từ chối, nụ hôn dưới lớp khăn tắm mang theo mùi hương nước giặt nào đó, cậu hé môi, cảm nhận được nhiệt độ khoang miệng mềm mại, nóng bỏng của Trần Triều Ninh.
Tim đập với tốc độ xa lạ, tứ chi cậu bủn rủn, không màng đến chiếc khăn tắm đang chạy lung tung, sợ mình ngã, giơ tay ôm cổ Trần Triều Ninh.
Trong phòng ngủ xa lạ yên tĩnh chỉ có tiếng nước bọt dính dớp dán vào nhau.
Trần Triều Ninh khom lưng, một chân quỳ bên mép giường, cắn tới cắn lui môi Hạng Tâm Hà, cuối cùng chóp mũi dán lên gò má nóng hổi của cậu.
"Xin lỗi."
Đầu óc Hạng Tâm Hà ong ong, hơi muốn khóc, nhắm mắt nói: "Được, tôi tha thứ cho anh."
Cơn giận đến nhanh đi cũng nhanh, Hạng Tâm Hà vốn dĩ rất dễ dỗ dành.
"Xin lỗi."
Nghĩ không thông sao anh lại nói nữa, mùi hương trên người Trần Triều Ninh khiến cậu rất an tâm, lông mi Hạng Tâm Hà run rẩy, nhẹ giọng nói: "Anh vừa, vừa mới nói mà."
"Nói lại lần nữa." Trần Triều Ninh lại hôn mũi cậu, nghe vào tai Hạng Tâm Hà giống như mê hoặc, cho nên cậu nói: "Tôi vừa mới nói đấy thôi."
Giọng điệu nghiêm túc khiến Trần Triều Ninh bất lực nói: "Tôi nói tôi nói lại lần nữa, cậu là lợn à?"
Hạng Tâm Hà đỏ mặt, "À, ra là vậy. . . . . . anh lại không nói rõ."
"Là do tôi không nắm chặt cậu." Trần Triều Ninh nói.
Là hối hận, nếu phản ứng nhanh hơn một chút thì đã không có chuyện này.
"Cũng đâu trách anh." Hạng Tâm Hà chủ động hôn anh: "Vẫn lạnh lắm, anh ôm tôi đi."
Trần Triều Ninh lại nói gì đó, Hạng Tâm Hà không nghe rõ, đầu cậu bây giờ rất trướng, còn rất đau, nhiệt độ cơ thể tăng cao, chỗ nào cũng khó chịu.
Lúc đầu óc hồ đồ liền thích nói linh tinh, "Trong túi tôi thật ra có một túi bánh quy vụn, lúc đó tôi nghĩ, chỉ cần anh xin lỗi tôi, tôi sẽ cho anh, nhưng tôi lại cảm thấy nên cho anh cái nguyên vẹn, nhưng bây giờ chắc là không ăn được nữa."
"Vậy thì để sau ăn."
"Trần Triều Ninh." Cậu dụi mặt vào vai Trần Triều Ninh, ôn tồn nói: "Thật ra hai hôm nay tôi rất khó chịu, tôi không thích cãi nhau chút nào."
"Chẳng lẽ tôi thích?" Trần Triều Ninh chạm vào d** tai rỉ máu của cậu.
"Vậy anh đừng lừa tôi nữa." Cậu lên án: "Ba làm hỏng máy ảnh, anh nói sẽ sửa cho tôi, tôi vui lắm, nhưng không bao lâu sau lại phát hiện anh lừa tôi, tôi chỉ muốn một lời xin lỗi thôi mà, anh đều không chịu, ba cũng không chịu, tôi sẽ cảm thấy mọi người đều không yêu tôi."
Nhưng Trần Triều Ninh và ba không giống nhau, Trần Triều Ninh biết xin lỗi, cho nên cậu thích Trần Triều Ninh.
"Cậu bớt so sánh tôi với ông ta đi." Trần Triều Ninh không vui nói.
"Biết rồi."
Không có sức, cậu ôm Trần Triều Ninh cũng không chặt, vừa ảo não vừa e thẹn nói: "Lần này tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ chuyện yêu đương với anh."
Hô hấp rất nặng nề: "Muốn ngủ quá. . . . . . "
Cơ thể chìm vào trong chăn êm ái, cậu theo bản năng nắm chặt tay Trần Triều Ninh sắp rút ra, lẩm bẩm nói: "Anh phải thay quần áo, lạnh. . . . . . "
Cậu lại nói: "Chúng ta bây giờ làm hòa nhé, em chấp nhận lời xin lỗi của anh. . . . . . bánh quy ở nhà vẫn còn, cho anh ăn."
. . . . . .
Trần Triều Ninh từ trong phòng đi ra, vừa khéo gặp Quyền Anh đang chạy tới, người phụ nữ hấp tấp, tóc búi cao, bên ngoài váy dài khoác một chiếc áo khoác ngắn tay, vẻ mặt lo lắng nói: "Con có sao không? Cậu ấy thế nào rồi? Có nghiêm trọng không, mẹ đã nghe Quyền Đàm nói, đúng rồi, con. . . . . . "
"Mẹ, mẹ giúp con chăm sóc em ấy một chút."
"À, hay là đi bệnh viện xem sao? Kiểm tra một chút là tốt nhất."
Trần Triều Ninh vẻ mặt lạnh lùng nhìn về phía trước, không để ý đến Quyền Anh, chỉ nói: "Đợi con xử lý xong, sẽ đi."
"Con định làm gì?"
Quyền Anh không cản được anh, chỉ có thể hét lên sau mông: "Con mau thay quần áo đi!"
Trần Triều Ninh tìm được phòng chứa đồ, lục ra một cây gậy bóng chày bỏ đi, thuận tay vung vẩy hai cái trong không khí, sau đó xách theo thứ đó đi, anh từ cửa bên biệt thự đi ra cửa sau, trong sân vắng vẻ nhìn thấy một chiếc ô tô màu đen, có người đang khom lưng định lên xe, ở đây chỉ có một ngọn đèn cảm ứng âm thanh, sáng lên theo tiếng bước chân của anh, anh hành động rất nhanh, từ phía sau kéo người xuống, người nọ thân thủ phản ứng linh hoạt, ra sức né tránh nhưng không ngờ Trần Triều Ninh có chuẩn bị mà đến, gậy bóng chày trực tiếp đánh mạnh vào bụng người này.
"Là anh?"
Du Ôn Thư đau đớn ho một tiếng, trong bãi cỏ tối om hoàn toàn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Trần Triều Ninh, nhưng nhìn từ sự tàn nhẫn khi ra tay của anh, chắc là hoàn toàn không để cho anh con đường sống.
"Cậu ta tự ngã xuống, anh đổ cho tôi?" Bị người ta đánh lén rất khó chịu, đối phương còn có vũ khí, Du Ôn Thư dứt khoát nằm trên mặt đất không động đậy, còn không quên khuyên Trần Triều Ninh: "Bình tĩnh, tôi có thể chỉ là không cẩn thận dọa cậu ta một chút."
Trần Triều Ninh một chữ cũng không để ý đến anh, gậy bóng chày đập vào tay anh, ngay sau đó lại đánh mạnh vào bắp chân và đầu gối anh, Du Ôn Thư đau đớn kêu lên.
"Đây là lần thứ hai tôi đánh người." Trần Triều Ninh cử động khớp xương, không mang theo một chút tình cảm nào nói: "Tay hơi lạ, vừa nãy cũng là không cẩn thận, không cẩn thận đánh vào tay anh, không cẩn thận đánh vào chân anh, tiếp theo, tôi muốn không cẩn thận đánh vào mặt anh đây."
"Đù má. . . . . . " Du Ôn Thư không nhịn được nữa, dùng đầu gối đá anh.
Động tác trên tay Trần Triều Ninh không ngừng, gậy bóng chày đánh lên người, âm thanh trầm đục, đánh thẳng vào từng dây thần kinh đau đớn của người này.
"đ*t con mẹ đủ rồi đấy." Du Ôn Thư không chịu nổi đau đớn: "Đánh lâu như vậy cũng nên hả giận chứ, anh thật sự tưởng tôi không đánh trả à?"
Trần Triều Ninh giống như hoàn toàn không nghe hiểu tiếng người, Du Ôn Thư muốn cướp gậy bóng chày từ trong tay anh, nhưng không biết từ đâu nhảy ra một bóng người, trực tiếp từ phía sau chặn người này lại gắt gao.
"Tổ tông, chúng ta phải đi thôi, lát nữa phóng viên đến không đi được đâu."
"Ai gọi phóng viên đến?"
"Tôi làm sao biết được?"
Du Ôn Thư mắng: "Chắc chắn là Quyền Đàm."
Người quản lý cầu xin anh: "Đừng gây họa nữa."
Trần Triều Ninh một tay cầm gậy bóng chày, một tay túm lấy cổ áo anh, bộ dạng giống như quỷ mị chui lên từ dưới nước, xem ra mục tiêu là đầu anh, bị người quản lý nhanh tay lẹ mắt chặn lại.
Người quản lý toát mồ hôi lạnh, khuyên giải nói: "Anh Trần, việc cấp bách bây giờ là xem tình hình của vị tiên sinh kia trước đã, đến lúc đó tôi sẽ đưa Ôn Thư đến tận nhà xin lỗi."
"Xin lỗi, thứ không đáng tiền ai thèm?" Trần Triều Ninh vẻ mặt châm chọc.
"Cái này tôi. . . . . . "
Cửa cầu thang cách đó không xa truyền đến tiếng ồn ào, Trần Triều Ninh nhíu mày, ném gậy bóng chày trong tay đi, dùng tay vuốt ngược tóc ra sau, người quản lý nhân lúc Trần Triều Ninh xoay người rời đi vội vàng đưa Du Ôn Thư rời khỏi.
. . . . . .
Trong lúc hôn mê Hạng Tâm Hà mơ rất nhiều giấc mơ vụn vặt, không xâu chuỗi được hoàn chỉnh, đầu như sắp nổ tung, ồn ào, đau đớn, không buông tha cho bất cứ lỗ chân lông nào trên cơ thể cậu, cậu tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh, trên người đã được mặc quần áo, cậu theo bản năng muốn tìm Trần Triều Ninh.
Lúc mềm nhũn người ngồi xổm trên mặt đất đi đôi giày còn ướt sũng, bên chân xuất hiện một đôi giày cao gót, Hạng Tâm Hà từ từ ngẩng đầu, trong tầm mắt mơ hồ nhìn thấy một khuôn mặt, nhưng không phải Tần Lâm.
"Dì?"
"Cháu đỡ hơn chút nào chưa?"
Quyền Anh lo lắng nói: "Giày này còn chưa khô cháu đi cái gì." Bà lấy một đôi dép bông mới tinh từ trong nhà tắm ra cho Hạng Tâm Hà đi, "Đi cái này đi, đúng rồi, ba cháu đang tìm cháu, nói muốn xem cháu thế nào, thuận tiện đưa cháu đi bệnh viện một chuyến, dì cũng cảm thấy, nên đi kiểm tra một chút thì tốt hơn, đứng dậy được không?"
Biểu cảm Hạng Tâm Hà đờ đẫn, phản ứng cực chậm, chậm chạp đi dép lê vào, Hạng Vi Viên đã đi tới, Cánh Tư và Tần Lâm đứng ngay ngoài cửa phòng ngủ, đứa nhỏ bám khung cửa lặng lẽ gọi anh ơi.
Quyền Anh thấy cậu cả người không có sức, đề nghị: "Thực sự không được thì gọi xe cấp cứu đi."
"Không cần đâu." Hạng Tâm Hà lắc đầu, mơ màng nói: "Không cần thiết."
Sắc mặt Hạng Vi Viên thực sự tệ đến mức không nhìn nổi, nhưng trước mắt Hạng Tâm Hà chắc là đã bị ốm, bị nước trong hồ làm lạnh đến phát sốt, màu đỏ ửng do nhiệt độ cao bất thường lan từ má cậu xuống cổ.
"Trần Triều Ninh đâu? Con đợi anh ấy ở đây."
Hạng Vi Viên lúc này không muốn so đo với cậu mấy chuyện có không, trầm giọng nói: "Đợi nó làm gì? Ba đưa con đi bệnh viện trước."
"Con không muốn." Hạng Tâm Hà rất cố chấp, lại ngồi về mép giường, cúi cái cổ thon dài, vô lực lắc đầu: "Lát nữa anh ấy không tìm thấy con."
Lời này nghe thế nào cũng thấy không đúng, nhưng Quyền Anh không để ý, trái lại Hạng Vi Viên tức đến mức suýt chút nữa lại tái phát bệnh.
"Con đứng lên."
Hạng Tâm Hà ngay cả sức lực nói thêm một chữ cũng không có, Quyền Anh còn muốn khuyên hai câu, Trần Triều Ninh đã từ bên ngoài xông vào, mái tóc vốn dĩ ướt đẫm lúc này đã khô một nửa, nhưng trán lấm tấm mồ hôi, anh chắn trước mặt Hạng Vi Viên, che chở Hạng Tâm Hà kín mít.
"Không phải nói chăm sóc em ấy sao?" Bất chấp tất cả, không kìm được nóng nảy chỉ trích Quyền Anh: "Tại sao lại cho người vào?"
Quyền Anh cả người đều ngơ ngác, "Ba người ta tìm đến, mẹ còn có thể ngăn cản sao?"
Trần Triều Ninh nghiến răng hít khí, ý thức được phản ứng của mình quá lớn, anh quay đầu nhìn Hạng Tâm Hà, đầu ngón tay trắng bệch ngay cả vân tay cũng không có huyết sắc, túm chặt ga trải giường mềm mại không ngừng run rẩy, mí mắt lại đỏ tươi, mắt rất ướt, dùng tay kia chạm vào vạt áo sơ mi lạnh lẽo của anh, thấp giọng gọi tên anh.
Anh dựa vào, ấn lên mu bàn tay người ta, nhiệt độ truyền đến từ lòng bàn tay nóng muốn chết, trong chốc lát cái gì cũng không quan tâm, đầu óc căng thẳng nổ tung triệt để.
"Không nhìn thấy em ấy không khỏe à?" Trần Triều Ninh nói rất nhanh, giữa lông mày tràn đầy sự bực bội bị kìm nén, mang theo vẻ quát mắng nói: "Ông muốn đưa em ấy đi đâu? Em ấy nói không đi, ông ép buộc cái gì?"
Hạng Vi Viên lần đầu tiên bị một vãn bối chỉ vào mũi nói chuyện, đồng tử chấn động, không phản bác được lời nào bị Quyền Anh chen vào một câu: "Con làm gì? Vốn dĩ là muốn đưa thằng bé đi bệnh viện mà."
"Con nói em ấy không khỏe, đi bệnh viện cái gì, gọi bác sĩ tới không được à?"
Quyền Anh bị anh chặn họng cũng không nói nên lời, "Vậy con. . . . . . "
"Chú Hạng." Trần Triều Ninh hơi nghiêng người.
"Cháu hôm nay gọi chú một tiếng chú, là vì chú là ba của Hạng Tâm Hà, nếu em ấy nói không muốn đi, cháu hy vọng chú đừng ép em ấy."
"Chú bảo nó đi bệnh viện với chú là ép nó?"
"Một chiếc máy ảnh đập hỏng hai lần, sao còn có thể để em ấy đi theo chú không chút khúc mắc nào?" Lời này bị Trần Triều Ninh nói giống như miếng bọt biển vừa vớt ra khỏi nước, vốn dĩ nhẹ như vậy, nắm trong tay lại rất nặng, nện vào tim càng nặng, quả nhiên Hạng Vi Viên đen mặt, lồng ngực tức giận không thuận đến mức bắt đầu phập phồng.
"Em ấy có suy nghĩ của em ấy, có cuộc sống của em ấy, chú nếu chăm sóc không tốt, thì đừng có xen vào lung tung."
"Cậu!"
Nếu cứ để mặc anh nói tiếp, tám chín phần mười sẽ chọc Hạng Vi Viên tức đến mức vào bệnh viện, Quyền Anh vội vàng đứng ra giảng hòa, đầu tiên là mắng Trần Triều Ninh mặt không đổi sắc một trận, sau đó xin lỗi Hạng Vi Viên: "Đừng để trong lòng, nó có thể chỉ là quá lo lắng quá sốt ruột thôi."
Nói xong nhìn về phía Trần Triều Ninh, dùng ánh mắt ra hiệu anh đừng làm loạn, "Chuyện nhà người ta, con mới đừng có xen vào lung tung, mẹ liên hệ bác sĩ, để Tâm Hà nghỉ ngơi trước đã, con ra ngoài đi."
Trần Triều Ninh ổn định hơi thở, cảm xúc đã bình ổn lại, nhưng không hề nghe lời Quyền Anh, anh ngay trước mặt mọi người đan từng ngón tay vào kẽ tay Hạng Tâm Hà, động tác che chở quá rõ ràng, Quyền Anh thậm chí nghi ngờ mắt mình có vấn đề, muốn nói chút gì đó, nhưng cổ họng khô khốc.
"Chuyện nhà?"
Trần Triều Ninh lắc đầu, giống như đang nói một chuyện vô cùng nghiêm túc đứng đắn: "Không khéo lắm, đây là chuyện nhà của con."
Lần này Quyền Anh hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa của việc bà cụ nói với bà ở dưới lầu sinh thêm một đứa nữa là gì, bà tức đến mức tóc dính lên môi cũng không màng tới, chỉ biết con trai mình ngay trước mặt ba người ta và mình, còn có mẹ kế và em trai bên ngoài, nói mình thích đàn ông, nói người nhà người ta là người nhà của mình.
Bà tức muốn ngất đi, Hạng Vi Viên cũng chẳng khá hơn bà là bao.
Hạng Tâm Hà trơ mắt nhìn bọn họ rời khỏi phòng, đầu bắt đầu đau âm ỉ, đau đớn đập trán vào eo Trần Triều Ninh.
"Khó chịu. . . . . . "
Trần Triều Ninh bế cậu lên, "Ngủ thêm lát nữa."
Hạng Tâm Hà dán môi lên cằm anh, dính dớp hôn một cái: "Ba, rất hung dữ, em không thích cãi nhau với ông ấy, đập máy ảnh của em, em ghét ông ấy."
"Anh thấy ông ta sau này cũng không cãi nhau với em nữa."
Hạng Tâm Hà nhắm mắt cười cười: "Thật sao?"
Trần Triều Ninh hình như nói một câu thật đấy, Hạng Tâm Hà nghe không rõ, mơ mơ màng màng ngất đi.
________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
czn: Xử lý xong mi xử lý mi, xử lý xong mi xử lý mi