Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 60: Một Nồi Cháo Heo

Trước Tiếp

Bầu không khí quỷ dị giằng co quá lâu, người trên cầu thang như ma quỷ, cổ tay từ phía sau bị nắm lấy, Hạng Tâm Hà bị ép phải xoay người, quán tính khiến cậu không thể không bước vội xuống lầu, tầm mắt lướt qua khuôn mặt Trần Triều Ninh, nhưng Hạng Tâm Hà cố ý tránh đi ánh mắt của anh, trong lòng nghĩ bánh quy ăn không được nữa.

"Anh kéo tôi làm gì?"

"Sao? Cậu còn không nỡ rời khỏi đây à?" Trần Triều Ninh lạnh nhạt liếc Quyền Đàm: "Cậu hỏi anh ta xem, có muốn cậu ở lại không?"

Hạng Tâm Hà cúi đầu nói: "Dù sao cũng không muốn ở cùng anh."

"Tâm Hà." Quyền Đàm ở phía trước quay đầu lại nhẹ giọng nói: "Lát nữa anh tìm em."

-"Không cần anh tìm cậu ta."

-"Cậu ta chính là Hạng Tâm Hà?"

Hai giọng nói, đồng thời vang lên.

Cái bóng dưới đèn chùm pha lê từ từ di chuyển, không ngừng tiến đến gần Quyền Đàm, nhưng ánh mắt cứ như nhìn chằm chằm con mồi nhìn về phía Hạng Tâm Hà, Trần Triều Ninh trực tiếp kéo người ra sau lưng.

Hạng Tâm Hà mờ mịt hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Quyền Đàm trơ mắt nhìn người này muốn xuống lầu, lúc này không lo được cái khác, căng thẳng gọi tên anh: "Du Ôn Thư."

Người đàn ông tên Du Ôn Thư ngay lập tức dừng bước, nhướng mày nói: "Được, tôi ngược lại muốn xem anh giải thích thế nào với tôi."

Thật sự không biết anh muốn nghe giải thích gì, Quyền Đàm bây giờ chỉ muốn anh mau cút xéo.

Cái tên Du Ôn Thư này Trần Triều Ninh có thể đã nghe ở đâu đó, nhưng không nhớ, dùng chân nghĩ cũng biết quan hệ giữa Quyền Đàm và người này chẳng đứng đắn gì, anh liếc nhìn người đàn ông quấn kín mít, sau đó kéo Hạng Tâm Hà tránh ánh sáng chói mắt và dòng người ở sảnh trước đi về phía cửa kính dài ở cửa sau biệt thự.

......

Vườn treo trên không ở tầng 2 có diện tích xấp xỉ một phòng ngủ, lắp nhà gỗ che nắng, còn lại toàn là cây xanh, chỗ này không bật đèn, tầm nhìn không tốt, Du Ôn Thư mượn ánh sáng dưới lầu dựa lưng vào lan can quấn đầy dây leo, đợi Quyền Đàm mở miệng, nhưng nửa ngày cũng không đợi được một câu.

"Sao anh không nói chuyện nữa?"

"Cậu muốn tôi nói cái gì?" Bóng dáng Quyền Đàm lắc lư trong đêm tối, anh đổi giọng điệu, nghe càng giống như đang trêu chọc: "Vậy thì...... tiền vi phạm hợp đồng khi nào có thể trả? Nếu vượt quá thời gian đã định, số tiền chắc cần gấp đôi."

Du Ôn Thư im lặng hồi lâu, bắt chéo chân dài, mũi chân không nhẹ không nặng gõ xuống mặt đất, Quyền Đàm biết anh đang không vui, trong lòng thoải mái hơn nhiều.

"Nếu không trả nổi, thái độ cậu tốt một chút, tôi có thể cân nhắc gia hạn thời hạn, tôi trước nay rất dễ nói chuyện."

Dưới lầu truyền đến tiếng động, Du Ôn Thư quay đầu nhìn trong gió, bên cạnh bể bơi lộ thiên, hai người vừa nãy còn gặp đang đứng đó, chưa qua vài giây, anh lại dời tầm mắt về trên người Quyền Đàm.

"Hạng Tâm Hà mà anh thích hình như là một cặp với đứa em họ đáng ghét của anh đấy." Anh đột nhiên nói.

"Sao? Cái này cậu cũng có hứng thú? Tôi khuyên cậu tốt nhất đừng nói những lời này trước mặt Triều Ninh, em ấy không dễ chọc đâu."

"Nhìn ra được."

Du Ôn Thư nhún nhún vai: "Gặp ở trường quay một lần, tính khí không tốt, vì một con robot mà mắng trợ lý của tôi khóc."

"Cậu không đắc tội em ấy, em ấy sẽ không gây khó dễ cho cậu."

"Tôi đang yên đang lành đắc tội anh ta làm gì?" Du Ôn Thư tháo khẩu trang trong môi trường tối đen như mực, Quyền Đàm chỉ có thể nhìn thấy đại khái đường nét, duy chỉ có đôi mắt kia sáng đến trong veo, "Trái lại là anh, lợi dụng tôi xong liền chạy, mặc quần vào không nhận người, tin nhắn không trả lời, điện thoại không nghe, nếu không phải hôm nay tôi tới đây, anh lại phải nghĩ cách hẹn hò ăn cơm với anh ta chứ gì?"

Anh ta này không cần nói cũng biết là Hạng Tâm Hà.

Thái dương Quyền Đàm giật giật, nhắm mắt hít sâu một hơi, chưa từng nghĩ tới da mặt người này có thể dày đến mức độ này, vậy mà còn quay ngược lại cắn anh một cái.

"Nhưng anh ta trông có vẻ không thích anh." Du Ôn Thư hừ lạnh một tiếng: "Không sánh bằng tình ý của tôi đối với anh."

Quyền Đàm nắm chặt 2 tay thành nắm đấm, kìm nén xúc động muốn đánh người dưới đáy lòng mắng: "Cậu có thấy ghê tởm không."

Anh gần như không nói tục, nhưng đối mặt với Du Ôn Thư đôi khi thực sự không nhịn được, nhưng chỉ nói một câu ghê tởm liền khiến anh hối hận, dù sao cảm giác Du Ôn Thư hình như rất vui vẻ chịu đựng, bộ dạng hưởng thụ này sẽ khiến anh càng ghê tởm hơn.

"Anh Quyền, người nên tức giận là tôi mới đúng." Du Ôn Thư thẳng người dậy, từng bước đi về phía Quyền Đàm: "Anh nói anh muốn máy ảnh, tôi liền đưa cho anh, nhưng anh cầm xong liền đá tôi, những cái này tôi đều không tính toán với anh, nhưng anh vu khống tôi, tung tin đồn nhảm về tôi, khiến tất cả các nhãn hàng đều muốn giải ước với tôi, tôi bây giờ nợ một đống nợ, khó khăn lắm mới tìm được anh, anh còn hờ hững với tôi."

Lời này của anh nói nghe như oan ức lắm vậy.

"Máy ảnh chẳng lẽ không phải cậu dùng để uy h**p tôi?"

"Anh cứ nói anh có cầm hay không đi."

Quyền Đàm lười để ý đến loại vô lại như vậy, "Tôi có thể trả lại cho cậu."

"Không có đạo lý như vậy." Du Ôn Thư từng bước ép sát, phản ứng của Quyền Đàm rất nhanh, cực độ không hoan nghênh sự đến gần của anh, cũng không phải lần đầu tiên đánh nhau, 2 người cũng coi như quen tay hay việc.

Du Ôn Thư bị Quyền Đàm đè xuống đất, 2 tay giơ cao quá đầu, như đầu hàng nói: "Được, tôi nhường anh."

"Tôi cần cậu nhường chắc? Cậu vào bằng cách nào?"

"Quản lý lái xe vào."

Quyền Đàm hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời này, Du Ôn Thư nói tiếp: "Được rồi, là có người tìm tôi, nói nhà có trẻ con sinh nhật, nói rất thích tôi, tôi vừa nghe họ Quyền, trả tiền cũng nhiều, anh biết tôi bây giờ thiếu tiền, đương nhiên phải tới."

Xem ra là ý của ba Ni Ni, Quyền Đàm đứng dậy từ trên người anh, khoảng cách gần Du Ôn Thư có thể nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ trên mặt anh, trong lòng khó chịu, trực tiếp trở tay kéo mạnh anh một cái, tư thế thay đổi, ngồi lên người Quyền Đàm.

"Cút đi!"

"Anh Quyền." Giọng Du Ôn Thư rất trầm, giống như bay tới từ nơi rất xa, "Nói thật, lúc đầu tôi cũng hối hận vì đối xử với anh như vậy, sợ anh không vui, cho nên không làm đến cùng, nhưng anh đã cầm máy ảnh, thù cũng đã báo, coi như hòa nhau chưa?"

"Đây chẳng lẽ không phải cậu gieo gió gặt bão sao?"

"Nhưng máy ảnh chẳng phải cũng là anh chủ động muốn sao?"

Anh cố ý nhấn mạnh 2 chữ chủ động, sắc mặt Quyền Đàm ngưng trệ, Du Ôn Thư mới phát hiện bánh quy vẫn luôn bị anh nắm chặt trong tay, lơ lửng nói: "Sao tôi không phát hiện anh còn có sở thích đào góc tường người khác nhỉ? Anh chi bằng nhìn tôi xem."

"Tôi thích em ấy rất lâu rồi, cậu lấy cái gì so?"

Du Ôn Thư không hề để ý, "Chắc chắn có thể so chứ, tôi cũng không quan tâm có thể gặp người nhà anh hay không, cũng không quan tâm danh phận gì, những thứ anh lo lắng đối với tôi mà nói đều không quan trọng, ở bên tôi rất sướng, anh không thử xem sao?"

Quyền Đàm lúc này từ bỏ giãy giụa, thở hổn hển nói: "Xin lỗi, cậu hoàn toàn không phải kiểu người tôi thích."

"Chẳng phải là vấn đề ai trên ai dưới sao, cùng lắm thì thay phiên nhau."

Quyền Đàm tức điên lên được: "Cút."

"Đùa thôi, anh lại tức giận."

"Cậu rốt cuộc tại sao cứ phải quấn lấy tôi?" Quyền Đàm bất lực, ý đồ giảng đạo lý với anh.

Du Ôn Thư ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ một phen nói: "Bởi vì anh hoàn toàn là kiểu người tôi thích mà, hơn nữa, một điểm quan trọng nhất chính là, tôi bây giờ thực sự không có tiền, chỉ có thể đến tìm anh thôi, anh phải giúp tôi."

"Tôi đã nói, thái độ cậu tốt một chút, tôi có thể nới lỏng thời hạn."

"Mục tiêu của tôi không phải cái này."

"Ý cậu là gì?"

"Tôi không muốn bồi thường tiền, chi bằng anh bao nuôi tôi đi." Anh nói như lẽ đương nhiên: "Như vậy tôi không cần vay đông mượn tây, anh còn có thể cho tôi tiền, tôi hầu hạ anh thoải mái dễ chịu, một công đôi việc."

Quyền Đàm cảm thấy máu huyết toàn thân đều đang dồn lên não, dùng đầu gối đá vào thắt lưng anh: "Xuống."

"Câu hỏi cuối cùng." Sức lực Du Ôn Thư rất lớn, kìm kẹp chặt chân Quyền Đàm, 2 người cách nhau một chút khoảng cách, hơi thở quấn quýt, "Anh muốn loại máy ảnh đó là định cho ai?"

Du Ôn Thư l**m khóe miệng, "Hoặc là đổi cách hỏi khác, anh đưa máy ảnh của tôi cho ai?"

Không biết anh lấy được tin tức từ đâu, có điều loại người sống chết bám lấy như Du Ôn Thư nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của anh cũng không kỳ lạ, Quyền Đàm nhếch môi cười cười trong đêm tối, khiêu khích nói: "Cậu đoán xem."

. . . . . .

Thời tiết đầu tháng 12 đã rất lạnh, Hạng Tâm Hà đứng bên bể bơi hắt hơi một cái thật mạnh, cậu dùng sức dụi mũi, không bao lâu đã đỏ lên.

Trần Triều Ninh thấy lớp lông tơ dựng đứng trên làn da trắng nõn của cậu dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, đột nhiên khẽ mềm lòng đi, hỏi cậu: "Cậu mặc mấy cái áo?"

"Ba cái." Hạng Tâm Hà tuy rằng không phục, nhưng vẫn thành thật vén áo khoác lên cho anh xem áo len bên trong, "Còn một cái áo lót, chỉ là gió lớn thôi, tôi không lạnh."

Tay vốn dĩ đã trắng, kéo mép áo len màu xám, xương ngón tay xinh đẹp hơi nhô lên, rất nhanh hạ xuống, cố ý quay mặt đi nói: "Anh nếu không có chuyện gì khác muốn nói, tôi đi đây."

Gân xanh trên thái dương Trần Triều Ninh sắp nổi lên, đầy bụng lời muốn nói nuốt xuống sau đó lại nuốt xuống, cuối cùng bị cậu chọc cười, "Hạng Tâm Hà, cậu muốn tôi nói cái gì?"

Biết rõ còn cố hỏi còn vô lý.

Hạng Tâm Hà nhìn thẳng vào anh, trong gió mang theo cái lạnh ẩm ướt, hốc mắt cậu phiếm hồng, "Anh thích nói hay không thì tùy, tôi không quan tâm."

"Bánh quy tôi cho cậu, cậu cho Quyền Đàm ăn?" Trần Triều Ninh đột nhiên hỏi.

Hạng Tâm Hà sửng sốt, ngay sau đó phản bác: "Cái gì anh cho, đó là tôi mua."

"Tôi không cho cậu ăn, cậu sẽ mua?"

"Bất kể anh cho hay không cho tôi ăn, đó chính là tôi bỏ tiền mua."

"Cậu mua? Không phải nói mua cho tôi ăn sao?"

"Tôi khi nào nói. . . . . . "

Hạng Tâm Hà vội vàng dừng lại, nhớ ra hình như là từng nói trên đồng hồ trẻ em với "Ôn Nguyên" sẽ chia một ít cho Trần Triều Ninh.

Nhưng Ôn Nguyên không phải Ôn Nguyên, Ôn Nguyên là Trần Triều Ninh.

Cậu bị lừa, đến nay không những không nhận được một câu xin lỗi, kẻ đầu têu còn đang cãi nhau với cậu.

"Cậu tìm thời gian, trả máy ảnh cho tôi."

"Không sửa được nữa." Trần Triều Ninh nói.

Hạng Tâm Hà ngẩn ra, mắt càng đỏ hơn, "Ừ, biết, không sửa được cũng phải trả tôi."

Thôi bỏ đi, dù sao bất luận là ba hay là Trần Triều Ninh, cậu đều không đòi được một câu xin lỗi.

Trong lòng khó chịu, chỗ nào cũng không thoải mái, càng không muốn bị Trần Triều Ninh nhìn thấy, quay đầu muốn đi.

Ba chữ kia dâng lên đến cổ họng trong lòng Trần Triều Ninh, bóng dáng Hạng Tâm Hà trong chiếc áo khoác trông có vẻ trống trải, miệng anh mở ra sau đó lại mở ra, cúi đầu không giống cúi đầu, cũng không giống nhận thua.

Giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, dường như cuốn theo gió, một chút cũng không chân thực, Hạng Tâm Hà dừng bước, tim đập rất chậm, ánh sáng trắng phòng khách biệt thự trải qua khúc xạ của kính tụ lại ở một điểm nào đó, tầm mắt từng chút một mờ đi.

Cậu nghi hoặc nói: "Anh nói gì cơ?"

Trần Triều Ninh lại bắt đầu nói cậu: "Tai cũng hỏng rồi?"

Hạng Tâm Hà tức muốn ngất, phản bác nói: "Mới không có."

Anh đi về phía cậu, gió trở nên rất lớn.

"Tự anh sao không mặc nhiều chút? Cứ thích ăn mặc như vậy trong tiệc sinh nhật, muốn đến xem mắt à?" Hạng Tâm Hà cố ý sặc anh.

Chuyện này cũng bị lôi ra nói, Trần Triều Ninh rút tay ra nhéo mặt cậu, "Cái miệng này của cậu cứ phải gây gổ với tôi đúng không?"

Gò má phồng lên, miệng cũng không ngậm lại được, Hạng Tâm Hà chớp chớp mắt, lông mi chạm vào nhau, còn ươn ướt, "Tự anh nói mà, xem mắt cũng có thể ở tiệc sinh nhật."

Thịt má dưới đầu ngón tay ấm áp, Trần Triều Ninh dùng bụng ngón tay cái xoa môi cậu, dùng sức, Hạng Tâm Hà bị đau, ư ư hai tiếng, thầm nghĩ rõ ràng là Trần Triều Ninh cứ phải gây gổ với cậu, bây giờ lại bắt nạt cậu.

Lông mi dưới mí mắt đen nhánh dày rậm, rũ xuống như cái quạt, trông ủ rũ cụp đuôi, không muốn tiếp tục hóng gió lạnh bên bể bơi nữa, Trần Triều Ninh nhẹ nhàng hít vào một hơi, thấp giọng nói: "Vào trong trước đã."

"Hừ, tôi tự đi." Cậu kéo tay Trần Triều Ninh xuống, không cho anh chạm vào, xa lạ vô cùng.

Cậu đi về phía trước, xoay người liền thấy Du Ôn Thư đội mũ hai tay khoanh trước ngực dựa vào cửa kính, ung dung thản nhiên huýt sáo về phía này.

"Trùng hợp thật, lại gặp nhau rồi."

Trần Triều Ninh liếc anh một cái, căn bản không để ý, người nọ lại đi thẳng tới, nói với Hạng Tâm Hà sắp sửa rời đi:

"Tôi có lời muốn hỏi cậu."

Hạng Tâm Hà ngẩn ra, "Tôi?"

"Nếu không thì ai? Tôi với bạn trai cậu cũng đâu quen."

"Bạn trai?" Hạng Tâm Hà nghiêm túc giải thích: "Tôi với anh ta không có yêu đương, hơn nữa tôi với anh cũng không quen lắm."

Câu trả lời này của cậu nửa câu đầu Trần Triều Ninh không hài lòng, nửa câu sau ngược lại cũng tạm được.

"Tôi muốn hỏi anh."

Anh đến gần Hạng Tâm Hà, Trần Triều Ninh rất cảnh giác kéo người ra sau lưng mình, ngăn cách Du Ôn Thư, lạnh lùng cảnh cáo: "Cách xa cậu ta ra một chút."

Khuôn mặt Du Ôn Thư sau khi tháo khẩu trang lần này Hạng Tâm Hà nhìn rõ rồi, dưới tướng mạo xương cốt ưu việt là da thịt săn chắc, chỉ là quá có tính công kích, khiến cậu không kìm được hơi sợ hai.

"Sao anh giống hệt Quyền Đàm vậy." Du Ôn Thư nhíu mày bất mãn nói: "Anh ta cũng cứ không cho tôi tìm Hạng Tâm Hà."

Lời này của anh nói rất cố ý, quả nhiên ánh mắt Trần Triều Ninh thay đổi.

"Tôi chỉ muốn hỏi, máy ảnh GM02 Quyền Đàm lấy từ chỗ tôi có phải đưa cho cậu không?" Du Ôn Thư nhìn chằm chằm vào mặt Hạng Tâm Hà nói.

"Máy ảnh?"

Hạng Tâm Hà còn mơ hồ không hiểu gì cả, trái lại Trần Triều Ninh đầu óc xoay chuyển nhanh, khóe mắt đã nhìn thấy Quyền Đàm chạy tới đây, kéo Hạng Tâm Hà lùi lại phía sau, bên cạnh sát bể bơi, Hạng Tâm Hà nghe thấy Trần Triều Ninh không quan trọng nói: "Anh ta đòi máy ảnh của anh?"

Du Ôn Thư nhướng mày.

"Vậy cái này anh phải hỏi anh họ tôi, nguyên nhân và mục đích anh ta cần máy ảnh, cũng không thể tùy tiện nói cho một người ngoài."

Hai chữ người ngoài không lệch không nghiêng vừa khéo bị Quyền Đàm chạy tới nghe thấy, không thể không thừa nhận, anh và Trần Triều Ninh tuy rằng đôi khi không hợp nhau, vì huyết thống lại không thể không gặp, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên anh tán thành lời Trần Triều Ninh nói.

Du Ôn Thư vừa nhìn là biết một rắc rối, Trần Triều Ninh ghét nhất rắc rối, nắm tay Hạng Tâm Hà chuẩn bị rời đi, trong cửa kính cửa sau bỗng có hai đứa trẻ chạy ra, trực tiếp nhảy từ trong cửa ra.

"Thấy chưa! Em tìm thấy trước!"

Là Ni Ni mặc váy, phía sau đi theo Hạng Cánh Tư thở hồng hộc.

"Được rồi, em cũng chạy nhanh quá, đây là nhà em, em chắc chắn quen thuộc hơn anh."

"Em mặc kệ, anh chính là thua cuộc."

"Ừ anh biết rồi."

"Chú! Chú làm gì vậy! Ba bảo cháu đến tìm chú, phải ăn bánh kem!"

Hạng Tâm Hà vẫn còn giận trong lòng, rút tay ra khỏi tay Trần Triều Ninh, "Buông tôi ra."

Trần Triều Ninh không hài lòng cậu như vậy, muốn nắm lại, nhưng Hạng Tâm Hà vẫn luôn tránh né.

"Chỉ muốn tôi xin lỗi cậu?"

"Vốn dĩ là anh làm sai, anh nói xin lỗi là nên làm."

"Tự cậu tai điếc trách ai?"

Vô duyên vô cớ lại cãi nhau, Du Ôn Thư bực bội ngắt lời: "Cãi cái gì? Ai cho phép các người đi?"

Trần Triều Ninh: "Anh cút xa một chút."

Quyền Đàm từ phía sau giữ chặt cẳng tay Du Ôn Thư, "Đi theo tôi."

"Bớt lừa gạt tôi đi."

Mắt thấy người càng lúc càng đông, Quyền Đàm sợ người này lại vô duyên vô cớ phát điên, muốn nhanh chóng đuổi người đi.

"Du Ôn Thư."

"Sao? Sợ tôi bắt nạt cậu ta? Lúc anh lấy máy ảnh của tôi lấy lòng người khác không nghĩ tới tôi sẽ tìm tới?"

Lời nói lung tung rối loạn làm như anh ngoại tình vậy, Quyền Đàm tự nhủ phải nhẫn nhịn, nắm lấy tay anh: "Đủ rồi."

Trần Triều Ninh như xem kịch: "Anh họ, mắt nhìn người xuống cấp thành thế này từ bao giờ vậy?"

Du Ôn Thư không để ý, vẫn nhìn Hạng Tâm Hà, "Cậu không nói chuyện, vậy chính là cậu."

"Hả?" Hạng Tâm Hà mở to mắt, lắc đầu biện bác: "Không phải tôi mà, tôi có tìm anh Quyền Đàm nói chuyện máy ảnh, anh ấy cũng nói sẽ giúp tôi, nhưng tôi không......"

Du Ôn Thư quay mặt sang nhìn Quyền Đàm, giữa trán tràn đầy tức giận, không thể tin nổi nói: "Hóa ra anh quả nhiên là trêu đùa tôi, vì cậu ta ngược lại cái gì cũng sẵn lòng làm."

Không thể nói lý lẽ với kẻ điên.

Quyền Đàm thần sắc căng thẳng, Ni Ni ở phía sau gọi anh nên đi, bà cụ cách đó không xa được người dìu đi tới, anh thực sự không có thời gian làm loạn với người ta ở đây, "Rời khỏi chỗ này."

Du Ôn Thư hất Quyền Đàm ra, Hạng Tâm Hà cảm thấy ánh mắt anh hung dữ, không ngừng lùi lại phía sau, theo bản năng dán vào lưng Trần Triều Ninh, tay lại được người ta nắm lấy, thêm vài phần cảm giác an toàn.

Ni Ni khó hiểu nhìn xung quanh: "Mọi người làm gì vậy?"

Dung mạo Du Ôn Thư thực sự bắt mắt, còn là người của công chúng, rất nhạy cảm với ống kính, người đông sẽ bị chụp, sảnh trước không tìm thấy tiểu thọ tinh, khách khứa lại tụ tập quanh bể bơi, tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, bà cụ xuất hiện trong đám người.

Người quản lý của Du Ôn Thư cũng cùng tới, dùng ánh mắt ra hiệu anh mau đi đi, Du Ôn Thư không phải người dễ dàng bỏ qua, Quyền Đàm biểu hiện càng muốn đuổi anh, trong mắt anh càng là chột dạ.

Đồ chơi mình tặng người khác hóa ra là để Quyền Đàm dùng lấy lòng người khác.

Không nhịn được.

Người thực sự quá đông, sau lưng Hạng Tâm Hà cách một bước chính là bể bơi lạnh lẽo, trông cũng không sâu, nhưng sao cảm thấy hơi cao?

Gợn sóng gió thổi qua lấp lánh dưới ánh sáng, làm mắt cay xè, trong tai âm thanh hỗn loạn còn ồn ào, dường như nhìn thấy Tần Lâm và Hạng Vi Viên.

"Con đứng ngây ra đó làm gì? Qua đây!"

Rất hung dữ, Hạng Tâm Hà ghét nhất ghét nhất giọng điệu này, cậu làm sai cái gì? Hình như cũng không có.

Ánh mắt của ba là một cái hồ sâu không thấy đáy, trước mắt đột nhiên lóe lên rất nhiều thứ lung tung rối loạn, mơ hồ không rõ, đầu óc đau nhói từng cơn.

"Các người lôi lôi kéo kéo ở đây làm cái gì?" Bà cụ nổi giận, "Quyền Đàm, đây lại là ai?" Lớn tuổi rồi, có một số thứ không thể nhìn, thậm chí không thể nói ra miệng, đàn ông nắm tay đàn ông mắt lão của bà ngược lại nhìn rõ mồn một.

"Cháu. . . . . . Các cháu qua đây cho bà." Bà đau lòng nhức óc nhìn Quyền Đàm, còn có Trần Triều Ninh. "Có thấy mất mặt không?"

Hạng Tâm Hà một lần nữa rút tay ra khỏi tay Trần Triều Ninh, "Buông tôi ra."

Bị người ta nhìn thấy chung quy không tốt lắm, cậu thì không sao cả, Trần Triều Ninh e là không được, dù sao trước đây là trai thẳng mà.

Nhưng Trần Triều Ninh một lần nữa nắm lấy cậu, giọng nói rất trầm, "Không phải nói tôi không đủ thích cậu sao? Vậy cậu nhìn xem, tôi rốt cuộc có thích cậu hay không."

Cậu nghe không rõ lắm, tai hình như thực sự đã xảy ra vấn đề.

Khuôn mặt Trần Triều Ninh trong đáy mắt từng chút một trở nên sâu sắc, dưới yết hầu là cổ áo hơi mở và xương quai xanh, nốt ruồi đen trên đó in vào trong đồng tử cậu.

"Không được." Hạng Tâm Hà bẻ tay anh ra, Hạng Vi Viên trong đám người lại gọi tên cậu, lần này mang theo chút ý cảnh cáo, có thể lại muốn nói cậu không hiểu chuyện không chín chắn, đau đầu càng dữ dội hơn, mà Du Ôn Thư vẫn đang hỏi cậu chuyện máy ảnh.

"Tôi. . . . . . "

"Cậu qua đây." Du Ôn Thư sải một bước dài về phía trước, Hạng Tâm Hà không tự chủ lùi lại phía sau, phía trước là bàn tay Du Ôn Thư vươn tới, trong tai lại truyền đến âm thanh nào đó rất xa xăm.

Trần Triều Ninh gạt Du Ôn Thư ra, cau mày cảnh cáo: "Đừng chạm vào cậu ta."

"Này, anh ——"

"Anh có thôi đi không?" Trần Triều Ninh không giống Quyền Đàm để ý thể diện như vậy, anh không ngại đánh người trước mặt nhiều người như thế này.

Nước trong bể đang cuộn trào, khoảnh khắc dưới chân đạp hổng, tiếng ù tai khiến Hạng Tâm Hà cái gì cũng không nghe rõ.

"Tâm Hà!" Là giọng của Quyền Đàm.

Trần Triều Ninh chỉ chạm được một đầu ngón tay, vừa nãy còn được anh nắm trong tay, ngay cả hơi ấm cũng chưa tan biến.

Nước bể bơi tháng này lạnh không thể tả, khoảnh khắc Hạng Tâm Hà bị nước bao quanh, tai bắt đầu tĩnh lặng, dòng nước thấu xương tấn công tứ chi bách hài cậu, cậu cái gì cũng không cảm nhận được, chỉ lờ mờ nhìn thấy có người cùng nhảy xuống.

Ôm lấy cậu trong nước, rất chặt.

Đầu óc hỗn độn trống rỗng, chỉ nghĩ đến bánh quy còn lại trong túi chắc là không ăn được nữa.

Thật đáng tiếc.

Bà cụ suýt chút nữa ngã quỵ, đứng cũng không vững, kính lão treo trên cổ không ngừng lắc lư, bà sốt ruột muốn chết: "Chuyện gì thế này, mau cứu người!"

Hạng Vi Viên không màng gì cả, chạy đến bên bể bơi, bọt nước bắn tung tóe là hai bóng người mơ hồ quấn lấy nhau, Tần Lâm che chở Hạng Cánh Tư, đứa bé bắt đầu khóc, "Mẹ, anh ấy. . . . . . "

Quyền Đàm nắm chặt nắm đấm, nhịn không thể nhịn, đấm một cái vào mặt Du Ôn Thư.

"Cậu con mẹ nó điên rồi." Du Ôn Thư không đánh trả: "Cậu ta tự ngã!"

"Điên? Ai điên hơn anh?"

"Dừng tay!" Ni Ni chạy đến bên cạnh bà cụ, bà cụ nhắm mắt lại mở ra, "Bà bảo cháu dừng tay!"

Quyền Đàm thở hổn hển buông người ra, bể bơi đã trở lại bình tĩnh.

Lúc Trần Triều Ninh ôm Hạng Tâm Hà lên, Quyền Đàm vội vàng đi đỡ, người bị nước nhấn chìm sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy, theo bản năng ôm chặt lấy Trần Triều Ninh đang ôm cậu.

"Lạnh quá." Cậu không khống chế được run rẩy, nước từ trên tóc c** nh* xuống da thịt, cậu rúc mình vào lòng người ta: "Trần Triều Ninh, tôi lạnh quá."

Trần Triều Ninh vuốt ngược những sợi tóc ướt đẫm của cậu ra sau, hôn lên trán cậu an ủi: "Không sao, đừng sợ."

Quyền Đàm cứng ngắc trong chốc lát mới nói: "Lên phòng trên lầu trước đã."

Xung quanh tiếng người ồn ào, còn có người đang chụp ảnh, quản lý của Du Ôn Thư đang ngăn cản, Trần Triều Ninh không có bất kỳ e ngại nào bế ngang Hạng Tâm Hà đi vào trong nhà.

Ni Ni lặng lẽ đi đến bên cạnh Hạng Cánh Tư, "Cánh Tư, anh nhìn thấy chưa?"

Hạng Cánh Tư hít mũi nói: "Chú của em... sao lại hôn anh trai anh?"

"Không biết nữa." Ni Ni nói: "Có phải chính là như anh nói, trai thẳng (trực nam), chú em là một chàng trai chính trực, cho nên đang an ủi anh trai anh không."

"Có, có thể là vậy."

Chủ nhân biệt thự, ba mẹ Ni Ni, bao gồm cả bác cả Quyền Đàm, toàn bộ đều có mặt, bà cụ một bên được Quyền Đàm dìu, tim sắp ngừng đập tới nơi, bà không ngừng lắc đầu, dụi mắt lại dụi mắt: "Bà không nhìn nhầm chứ, chết mất thôi, tạo nghiệp."

"Bà nội......"

"Cháu câm miệng." Bà run rẩy chỉ vào Quyền Đàm, cả buổi trời cũng không nặn ra được một chữ nào.

Tần Lâm theo bản năng nhìn sắc mặt Hạng Vi Viên, chồng đã nhắm nghiền 2 mắt, hô hấp vô cùng dồn dập, chậm rãi bình phục.

"Vi Viên."

"Buông anh ra." Tóc Hạng Vi Viên không biết từ lúc nào đã rối, ông gạt tay Tần Lâm ra, "Anh tự đi."

Đám người tụ tập đã dần tản ra, đối với tình cảnh ban nãy dường như đều hiểu rõ trong lòng.

Lúc đi về, bà cụ xấu hổ nhìn nhau với Hạng Vi Viên, Quyền Anh lúc này mới giẫm giày cao gót chạy tới: "Mẹ, xảy ra chuyện gì?"

"Con đi làm cái gì thế hả!" Bà cụ không phân rõ phải trái quát mắng.

"Trần Tông đến rồi, con ra cửa đón ông ấy mà."

"Đón cái rắm, còn đến làm gì?"

Quyền Anh nghi hoặc nhìn về phía Quyền Đàm bên cạnh hỏi: "Sao thế này?"

Bà cụ vẫn không ngừng aiyo, nói chuyện không thuận, hơi thở không lên được, "Quyền Anh à, con còn chưa đến 50 tuổi, mẹ thấy con với Trần Tông sinh thêm một đứa nữa đi."

"Mẹ điên rồi à?"

Bà cụ muốn nói lại thôi, ngực càng tắc hơn.

___________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Đông người quá đi

Trước Tiếp